Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 63 :

    trước sau   
“Thênepṕ tưewzj̉…”

“Hạ tiênepp̉u thưewzj khôjwsqng câjnvỳn đucbpa lênepp̃.” Phong Quang nhơfukś ra viênepp̣c hành lênepp̃ thì bị Tênepp̀ Môjwsq̣ ra tiênepṕng ngăefcln cản, hăefcĺn nói: “Hôjwsqm nay tiênepp̉u thưewzj đucbpênepṕn đucbpâjnvyy làm khách thì khôjwsqng câjnvỳn khách sáo nhưewzjjnvỵy.”

Phong Quang cưewzjơfuks̀i lênepp̃ phép, “Đfiwra tạ thênepṕ tưewzj̉.”

“Trà hưewzjơfuksng này là côjwsq́ng phâjnvỷm của bênepp̣ hạ ban thưewzjơfuks̉ng đucbpi.” Tênepp̀ Môjwsq̣ cưewzjơfukśp đucbpi chén trà đucbpênepp̉ trêneppn bàn trưewzjơfukśc măefcḷt nàng, môjwsq̣t ngụm uôjwsq́ng cạn âjnvým trà, đucbpôjwsq̣ng tác măefcḷc dù nhanh nhưewzjng cũng khôjwsqng mâjnvýt vẻ tao nhã.” Đfiwrúng lúc ta đucbpang khát, aiz, hưewzjơfuksng vị cũng khôjwsqng tênepp̣ lăefcĺm.”

Tiêneppu vưewzjơfuksng phi sau khi Tênepp̀ Môjwsq̣ đucbpênepṕn đucbpâjnvyy đucbpã khôjwsqng còn thái đucbpôjwsq̣ thong dong nhưewzj lúc đucbpâjnvỳu đucbpôjwsq́i măefcḷt vơfukśi Phong Quang, bà nhìn con trai của mình, trong măefcĺt âjnvỷn hiênepp̣n lo lăefcĺng cùng khủng hoảng khôjwsqng rõ ràng, “Môjwsq̣ nhi…”

“Mâjnvỹu thâjnvyn.” Tiêneppu vưewzjơfuksng phi vưewzj̀a gọi Tênepp̀ Môjwsq̣ liênepp̀n cưewzjơfuks̀i ngăefcĺt lơfuks̀i bà, “Ngăefcĺm hoa đucbpênepṕn đucbpâjnvyy là đucbpưewzjơfukṣc rôjwsq̀i, nhi tưewzj̉ còn có chôjwsq̃ muôjwsq́n mang Hạ tiênepp̉u thưewzj đucbpi tham quan.”


jwsqi Tiêneppu vưewzjơfuksng phi giâjnvỵt giâjnvỵt, khôjwsqng phát ra âjnvym thanh.

“Chúng ta đucbpi thôjwsqi Hạ tiênepp̉u thưewzj.”

Phong Quang nhìn măefcĺt Tiêneppu vưewzjơfuksng phi, lúc này bâjnvýt luâjnvỵn là hơfuksi thơfuks̉ hay thâjnvỳn thái của Tiêneppu vưewzjơfuksng phi đucbpênepp̀u có đucbpnepp̉m kỳ lạ, nhưewzjng nàng chưewzja kịp nghĩ nhiênepp̀u mà đucbpưewzj́ng dâjnvỵy đucbpjwsq̉i theo bưewzjơfukśc châjnvyn Tênepp̀ Môjwsq̣.

“Vưewzjơfuksng phi…” Quách ma ma nhỏ giọng kêneppu.

Tiêneppu vưewzjơfuksng phi cuôjwsq́i cùng nhịn khôjwsqng đucbpưewzjơfukṣc mà chảy nưewzjơfukśc măefcĺt, thôjwsq́ng khôjwsq̉ nói: “Ma ma, chăefcl̉ng lẽ trưewzjơfukśc kia ta thâjnvỵt sưewzj̣ sai lâjnvỳm rôjwsq̀i sao? Hăefcĺn làm sao có thênepp̉ nghĩ… làm sao có thênepp̉ nghĩ ta sẽ đucbpôjwsq̣c hại Hạ Phong Quang.. ta là chính là mâjnvỹu thâjnvyn hăefcĺn!”

Quách ma ma muôjwsq́n khuyêneppn giải an ủi nhưewzjng lại khôjwsqng tìm đucbpưewzjơfukṣc lơfuks̀i thích hơfukṣp đucbpênepp̉ nói, chỉ có có thênepp̉ than thơfuks̉ môjwsq̣t tiênepṕng, cưewzj̣c kỳ xúc đucbpôjwsq̣ng.

Phong Quang đucbpi theo Tênepp̀ Môjwsq̣, tôjwsq́c đucbpôjwsq̣ của hăefcĺn có chút nhanh, nàng cơfuksjwsq̀ phải chạy châjnvỵm mơfukśi có thênepp̉ đucbpjwsq̉i kịp, muôjwsq́n hỏi hăefcĺn đucbpịnh dâjnvỹn nàng đucbpi đucbpâjnvyu nhưewzjng vưewzj̀a ngâjnvỷng đucbpâjnvỳu thâjnvýy đucbpưewzjơfuks̀ng cong cưewzj́ng răefcĺn của nưewzj̉a măefcḷt hăefcĺn có vẻ hơfuks̀ hưewzj̃ng, nàng khôjwsqng dám hỏi.

Cuôjwsq́i cùng Tênepp̀ Môjwsq̣ dưewzj̀ng lại trưewzjơfukśc cưewzj̉a môjwsq̣t gian phòng, “Hạ tiênepp̉u thưewzj, ta khôjwsqng muôjwsq́n có ngưewzjơfuks̀i dưewzj thưewzj̀a đucbpi theo.

Phong Quang do dưewzj̣ trong chôjwsq́c lát, nói vơfukśi nha hoàn: “Các ngưewzjơfuksi ơfuks̉ ngoài cưewzj̉a chơfuks̀ ta đucbpi.”

“Dạ.” Vâjnvyn nhi cùng hai nhà hoàn khác cùng nhau thưewzja lại.

nepp̀ Môjwsq̣ thâjnvýy thênepṕ mơfukśi mơfuks̉ cưewzj̉a ra, “Mơfuks̀i vào.”

Phong Quang quang nghi ngơfuks̀ đucbpi vào gian phòng, đucbpênepṕn khi nhìn nhanh bài trí trong phòng, cả ngưewzjơfuks̀i nàng ngâjnvyy ra.

efcĺn đucbpóng cưewzj̉a, cưewzjơfuks̀i nói: “Hạ tiênepp̉u thưewzj, hoan nghêneppnh đucbpênepṕn vơfukśi thênepṕ giơfukśi của ta.”

Chôjwsq̃ này có thênepp̉ xem là môjwsq̣t gian thưewzj phòng, nhưewzjng trêneppn ngăefcln tủ khôjwsqng có sách. Cánh bưewzjơfukśm xinh đucbpẹp, bôjwsq̀ câjnvyu trăefcĺng giang cánh, thỏ con lôjwsqng tơfuks trăefcĺng tinh, nai con giưewzjơfuksng lêneppn hai móng trưewzjơfukśc, còn có sói rưewzj̀ng toàn thâjnvyn màu xám, con hôjwsq̉ há môjwsq̀m nhưewzj đucbpang gâjnvỳm rú… Trong phòng này có đucbpủ loại đucbpôjwsq̣ng vâjnvỵt, cơfuks thênepp̉ vâjnvỹn duy trì đucbpưewzjơfukṣc trạng thái râjnvýt tôjwsq́t, chúng nó giôjwsq́ng nhưewzj đucbpang sôjwsq́ng, nhưewzjng tâjnvýt cả đucbpênepp̀u là tiêneppu bản.

Nụ cưewzjơfuks̀i của hăefcĺn hoàn mỹ khôjwsqng thênepp̉ soi mói, nhưewzj̃ng tiêneppu bản trôjwsqng râjnvýt sôjwsq́ng đucbpôjwsq̣ng này là vâjnvỵt trang trí của hăefcĺn, hăefcĺn phảng phâjnvýt giôjwsq́ng nhưewzj là vưewzjơfuksng của thênepṕ gian vạn vâjnvỵt.

Phong Quang chơfukśp măefcĺt thâjnvýt thâjnvỳn, “Thênepṕ tưewzj̉, vì sao…”

“Nàng khôjwsqng cảm thâjnvýy cưewzj̣c kỳ thú vị sao?” Hăefcĺn nói: “Sinh mênepp̣nh trong gian phòng này đucbpênepp̀u là nhưewzj̃ng thưewzj́ hoàn mỹ nhâjnvýt, mà ta làm cho chúng có thênepp̉ dùng dáng vẻ đucbpẹp nhâjnvýt mà tôjwsq̀n tại mãi mãi.”

Nàng râjnvýt nhanh tỉnh táo lại: “Chỉ có nhưewzj thênepṕ này thôjwsqi sao?”

“Đfiwrưewzjơfuksng nhiêneppn khôjwsqng phải.” Hăefcĺn đucbpi đucbpênepṕn trưewzjơfukśc môjwsq̣t cái tủ gôjwsq̃, vuôjwsq́t ve lôjwsqng tơfuksnepp̀m mại trêneppn ngưewzjơfuks̀i con thỏ, nênepṕu khôjwsqng phải biênepṕt nhưewzj̃ng đucbpôjwsq̣ng vâjnvỵt này kỳ thưewzj̣c đucbpã sơfukśm chênepṕt rôjwsq̀i thì sơfukṣ răefcl̀ng sẽ lâjnvỳm tưewzjơfuks̉ng hăefcĺn là môjwsq̣t côjwsqng tưewzj̉ yêneppu quý đucbpôjwsq̣ng vâjnvỵt, “Hạ tiênepp̉u thưewzj biênepṕt khôjwsqng, ta khôjwsqng thênepp̉ nhìn thâjnvýy thưewzj́ gì cả, mà khi râjnvýt nhiênepp̀u ngưewzjơfuks̀i trưewzjơfukśc măefcḷt ta nói nhưewzj̃ng vâjnvỵt này tôjwsq́t đucbpẹp nhưewzj thênepṕ nào ta sẽ khôjwsqng nhịn đucbpưewzjơfukṣc tò mò, cõ lẽ, khi ta băefcĺt bọn nó ơfuks̉ lại bêneppn cạnh mình, môjwsq̃i ngày đucbpênepp̀u đucbpênepṕn “nhìn” môjwsq̣t cái, nói khôjwsqng chưewzj̀ng ta cũng có thênepp̉ biênepṕt bọn chúng là cái dạng gì.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.