Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 37 :

    trước sau   
“Vârvkọy Lạc Mai bọn họ…”

“Yêbspon târvkom đonuji, bọn họ có năbokfng lưelcḳc phi phàm, trưelck̀ khi Quỷ vưelckơtelhng tưelcḳ thârvkon xuârvkót mã, khôrdiong thì khó mà băbokf́t đonujưelckơtelḥc bọn họ.” Uôrdióng môrdiọt ngụm trà lạnh, phát hiêbspọn hưelckơtelhng vị cũng khôrdiong hơtelḥp vơtelh́i sưelcḳ cao quý của hăbokf́n, hăbokf́n buôrdiong tách trà khôrdiong uôrdióng nưelck̃a.

Ngón tay Phong Quang vòng quanh dải lụa trêbspon quârvkòn áo lụa của bản thârvkon, do dưelcḳ hôrdiòi lârvkou mơtelh́i chârvkọm rãi mơtelh̉ miêbspọng: “Vârvkọy… đonujêbspón sa mạc Nghiêbspõm Cáp ngưelckơtelhi thârvkọt sưelcḳ sẽ đonujêbspỏ ta rơtelh̀i đonuji sao?”

“Târvkót nhiêbspon, sa mạc Nghiêbspõm Cáp là chôrdiõ của ta, ta đonujêbspỏ ngưelckơtelhi lại bârvkót quá cũng đonujêbspỏ cam đonujoan ta có thêbspỏ vêbspò nưelckơtelh́c mà thôrdioi, đonujêbspón lúc đonujó ta giưelck̃ ngưelckơtelhi lại cũng vôrdio dụng.”

Nàng nhưelck trút đonujưelckơtelḥc gánh năbokf̣ng thơtelh̉ phào nhẹ nhõm, tiêbspóp theo nơtelh̉ nụ cưelckơtelh̀i, “Lơtelh̀i này là ngưelckơtelhi nói đonujó.”

“Phải, ta nói.” Tuyêbspót Ám khóe miêbspọng cong lêbspon môrdiọt góc quen thuôrdiọc, nha đonujârvkòu này có đonujôrdioi khi rârvkót khôrdion khéo nhưelckng có khi cũng khôrdiong biêbspót học khôrdion ra, hăbokf́n chăbokf̉ng phải đonujã nói sao? Lơtelh̀i nói của nam nhârvkon khôrdiong thêbspỏ tin.


Theo con sôrdiong này ra khỏi Đihbgôrdiòng thành, khôrdiong xa đonujó là biêbspon quan, cảnh săbokf́c xung quanh chârvkọm rãi trơtelh̉ nêbspon hoang văbokf́ng, đonujưelckơtelh̀ng sôrdiong cũng ngày càng hẹp, cỏ lao khôrdio vàng phiêbspou đonujãng càng tăbokfng thêbspom môrdiọt tia thêbspoelckơtelhng.

Làn da Phong Quang nhạy cảm nhârvkọn ra khôrdiong khí càng ngày càng khôrdio ráo, khôrdiong thoải mái vôrdiõ vôrdiõ măbokf̣t mình, thârvkon thuyêbspòn bôrdiõng nhiêbspon xóc nảy môrdiọt chút, nàng ngôrdiòi khôrdiong vưelck̃ng thârvkon mình nghiêbspong ra phía trưelckơtelh́c rôrdiòi lại thụt vêbspò sau, vôrdio tình thêbspó nào lại ngã vào lòng hăbokf́n, hơtelhi thơtelh̉ nam tính nháy măbokf́t đonujârvkọp vào măbokf̣t, gưelckơtelhng măbokf̣t nàng nhiêbspõm hôrdiòng nhưelck trơtelh̀i chiêbspòu.

Nàng ngârvkỏng đonujârvkòu vưelck̀a đonujịnh tránh ra nhưelckng lại chạm măbokf́t cùng hăbokf́n, bôrdión măbokf́t nhìn nhau nhârvkót thơtelh̀i quêbspon phản ưelcḱng. Giơtelh̀ phút này trong ngưelcḳc của hăbokf́n, cùng thârvkon thêbspỏ của nàng giôrdióng nhưelck thiêbspon đonujịa tạo thành, cưelcḱng răbokf́n và mêbspòm mại, rõ ràng hăbokf́n đonujeo măbokf̣t nạ thành môrdiọt nam nhârvkon rârvkót târvkòm thưelckơtelh̀ng, nàng trong măbokf́t hăbokf́n vârvkõn là cả ngưelckơtelh̀i vôrdioelcḳc, mêbspòm nhũn tưelcḳa trêbspon cánh tay và ngưelcḳc hăbokf́n, cảm nhârvkọn ngưelckơtelḥc lại sưelcḳ cưelcḱng răbokf́n trong lòng hăbokf́n.

Theo bản năbokfng Tuyêbspót Ám đonujêbspỏ tay lêbspon lưelckng nàng, sau đonujó hăbokf́n thârvkóy bản thârvkon đonujbspon rôrdiòi, hăbokf́n vârvkọy mà nhìn thârvkóy chính mình trong măbokf́t nưelck̃ nhârvkon này tỏ ra… say mêbspo? Hơtelhn nưelck̃a loại say mêbspo này tưelck̀ mùi thơtelhm trêbspon ngưelckơtelh̀i nàng đonujánh úp hăbokf́n, tưelcḳa nhưelck còn có tác dụng nhưelck ma lưelcḳc hai chiêbspòu.

“Ôzqyj́i, thârvkọt xin lôrdiõi…” Nàng run run rârvkỏy ngôrdiòi đonujàng hoàng xong lại liêbspon tục lui ra sau khôrdiong ít khoảng cách.

bokf́n bârvkót đonujôrdiọng thanh săbokf́c híp măbokf́t lại, nhẹ giọng cưelckơtelh̀i nói: “Khôrdiong có gì, khôrdiong cârvkòn xin lôrdiõi.”

Đihbgârvkòu nàng cúi thârvkóp muôrdión đonujụng luôrdion vào ngưelcḳc chính mình.

“Khách quan, đonujã đonujêbspón đonujích.” Thuyêbspòn phu kêbspou lêbspon, thì ra vưelck̀a rôrdiòi thuyêbspòn chârvkón đonujôrdiọng là do thuyêbspòn cârvkọp bơtelh̀.

Nghe đonujưelckơtelḥc thuyêbspòn phu gọi, Phong Quang lârvkọp tưelcḱc lârvkóy cơtelh́ chạy ra ngoài, khôrdiong khí trong khoang thuyêbspòn rârvkót xârvkóu hôrdiỏ, nàng khôrdiong chịu nôrdiỏi.

Tuyêbspót Ám cảm giác sârvkou săbokf́c bản thârvkon chính là sài lang hôrdiỏ báo khiêbspón ngưelckơtelh̀i ta sơtelḥ hãi, bình thưelckơtelh̀ng hăbokf́n chỉ hưelckơtelh̉ng thụ cảm xúc đonujưelckơtelḥc ngưelckơtelh̀i ta sơtelḥ hãi, nhưelckng hiêbspọn tại târvkom tình của hăbokf́n có chút kỳ lạ mà chính bản thârvkon hăbokf́n cũng khôrdiong thưelck̀a nhârvkọn, an tĩnh ngôrdiòi vài giârvkoy hăbokf́n mơtelh́i rơtelh̀i thuyêbspòn, mà thiêbspóu nưelck̃ vârvkõn còn đonujang trôrdión tránh giơtelh̀ phút này đonujã muôrdión bị cảnh vârvkọt của đonujại mạc thêbspoelckơtelhng xung quanh hârvkóp dârvkõn.

Thuyêbspòn phu nói: “Thuyêbspòn này chỉ có thêbspỏ đonuji đonujêbspón đonujârvkoy, kêbspó tiêbspóp, khách quan chỉ có thêbspỏ tưelcḳ mình đonuji tiêbspóp mà thôrdioi.”

Tuyêbspót Ám gârvkọt đonujârvkòu, “Ưczug̀, ngưelckơtelhi trơtelh̉ vêbspò đonuji.”

“Dạ, khách quan bảo trọng.” Thuyêbspòn phu chôrdióng mái chèo theo đonujưelckơtelh̀ng cũ trơtelh̉ vêbspò, rârvkót nhanh liêbspòn biêbspón mârvkót khôrdiong thârvkóy nưelck̃a.

Phong Quang nghiêbspong đonujârvkòu nói: “Khôrdiong ngơtelh̀ ngưelckơtelhi ơtelh̉ Đihbgại Duy quôrdióc có nhiêbspòu thuôrdiọc hạ nhưelckrvkọy.”

“Chuyêbspọn mà ngưelckơtelhi khôrdiong ngơtelh̀ tơtelh́i còn nhiêbspòu.” Hăbokf́n kéo măbokf̣t nạ trêbspon măbokf̣t xuôrdióng tùy tay ném vào luôrdiòng nưelckơtelh́c đonujục ngârvkòu.

Thârvkóy hăbokf́n lôrdiọ ra măbokf̣t mình, nàng thăbokf́c măbokf́c, “Ngưelckơtelhi khôrdiong cârvkòn mang măbokf̣t nạ da ngưelckơtelh̀i nưelck̃a sao?”

“Tơtelh́i biêbspon quan thì khôrdiong cârvkòn nưelck̃a.” Hăbokf́n khôrdiong biêbspót lârvkóy ra môrdiọt măbokf̣t nạ băbokf̀ng bạc trăbokf́ng tưelck̀ chôrdiõ nào đonujeo lêbspon măbokf̣t, vưelck̀a văbokf̣n che khuârvkót môrdiọt nưelck̉a má phải khôrdiong hoàn mỹ kia, chỉ đonujêbspỏ lôrdiọ ra bêbspon ngoài nưelck̉a măbokf̣t trái phi thưelckơtelh̀ng tuârvkón mỹ.

Phong Quang khôrdiong hỏi vì sao lại đonujeo loại măbokf̣t nạ này, nàng chỉ thuârvkòn túy tò mò hỏi: “Tại sao gưelckơtelhng măbokf̣t của ngưelckơtelhi lại bị bỏng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.