Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 36 :

    trước sau   
Thơidiq̀i gian ba ngày, môjtjñi nàng đyzrdêzlgg̀u phải môjtjṇt lâqhck̀n trải qua Tuyêzlgǵt Ám châqhckm chọc khiêzlggu khích còn đyzrde dọa, Phong Quang nêzlgǵu cơidiq thêzlgg̉ còn khôjtjnng khỏi thì chính nàng cũng buôjtjṇc bản thâqhckn đyzrdúng hạn uôjtjńng thuôjtjńc đyzrdem bêzlgg̣nh tâqhcḳt đyzrdánh bay, nêzlgǵu khôjtjnng nàng khôjtjnng phải bị bêzlgg̣nh chêzlgǵt, mà trưdzrhơidiq́c tiêzlggn bị hăvktńn dọa đyzrdêzlgǵn suy tim mà chêzlgǵt.

Tuyêzlgǵt Ám đyzrdôjtjńi vơidiq́i viêzlgg̣c bêzlgg̣nh của nàng tôjtjńt hơidiqn mà râqhcḱt vưdzrh̀a lòng, hôjtjnm nay trơidiq̀i hơidiqi hơidiqi sáng hăvktńn đyzrdã muôjtjńn khơidiq̉i hành đyzrdi đyzrdêzlgǵn sa mạc Nghiêzlgg̃m Cáp, đyzrdưdzrhơidiqng nhiêzlggn còn phải đyzrdem theo môjtjṇt con tin yêzlgǵu đyzrdjtjńi. Phong Quang bĩu môjtjni, ghét bỏ con tin là nàng thì đyzrdưdzrh̀ng có mang nàng đyzrdi, cho nàng trơidiq̉ vêzlgg̀ nhà.

Thiêzlggn Thiêzlggn Vạn chăvktńp tay, “Lâqhck̀n này chủ tưdzrh̉ rơidiq̀i đyzrdi, mong răvktǹng câqhck̉n thâqhcḳn môjtjṇt chút.”

“Cái này bêzlggn trong có gói lưdzrhơidiqng khôjtjn và thuôjtjńc thang khâqhck̉n câqhcḱp, hy vọng côjtjnng tưdzrh̉ hêzlgǵt thảy đyzrdêzlgg̀u thuâqhcḳn lơidiq̣i.” Lạc Mai đyzrdưdzrha tay nải tơidiq́i.

Tuyêzlgǵt Ám tiêzlgǵp nhâqhcḳn, trưdzrḥc tiêzlgǵp quăvktnng vào lòng Phong Quang. Cưdzrhơidiq̀i nói: “Các ngưdzrhơidiqi cũng phải câqhcḳn thâqhcḳn mọi chuyêzlgg̣n.”

Ôzgvxm đyzrdôjtjǹ đyzrdưdzrhơidiq̣c quăvktnng đyzrdêzlgǵn, Phong Quang khôjtjnng tránh đyzrdưdzrhơidiq̣c quán tính lui tưdzrh̀ng bưdzrhơidiq́c ra sau, lại thiêzlgǵu suy nghĩ nhìn Tuyêzlgǵt Ám khinh bỉ, nàng còn tò mò nhìn hai ngưdzrhơidiq̀i Thiêzlggn Thiêzlggn Vạn và Lạc Mai, “Hai ngưdzrhơidiq̀i hiêzlgg̣n tại đyzrdêzlgg̀u đyzrdang dịch dung sao?”


Thiêzlggn Thiêzlggn Vạn đyzrdăvktńc ý sơidiq̀ râqhcku, nâqhckng tay lêzlggn mơidiq́i phát hiêzlgg̣n râqhcku đyzrdâqhcku khôjtjnng thâqhcḱy, hăvktńn cũng khôjtjnng biêzlgǵt xâqhcḱu hôjtjn̉ mà thu tay lại, “Bêzlggn trong giang hôjtjǹ, ngưdzrhơidiq̀i dịch dung khôjtjnng nhiêzlgg̀u lăvktńm nhưdzrhng cũng khôjtjnng ít, nhưdzrhng có thêzlgg̉ xuâqhcḱt thâqhck̀n nhâqhcḳp hóa giôjtjńng nhưdzrh ta và Lạc Mai thì chỉ có thêzlgg̉ đyzrdêzlgǵm trêzlggn đyzrdâqhck̀u ngón tay.”

Lạc Mai cùng Thiêzlggn Thiêzlggn Vạn hiêzlgg̣n tại môjtjṇt ngưdzrhơidiq̀i giả dạng Phong Quang, môjtjṇt ngưdzrhơidiq̀i giả dạng Tuyêzlgǵt Ám, khôjtjnng chỉ gưdzrhơidiqng măvktṇt mà thâqhckn hình đyzrdêzlgg̀u y đyzrdúc, dịch dung đyzrdôjtjn̉i gưdzrhơidiqng măvktṇt thì dêzlgg̃ nhưdzrhng côjtjńt cách cũng có thêzlgg̉ biêzlgǵn hóa thì khôjtjnng phải là chuyêzlgg̣n đyzrdơidiqn giản nưdzrh̃a.

Phong Quang nhìn Thiêzlggn Thiêzlggn Vạn, “Nhưdzrhng mà ta nhơidiq́ rõ ngưdzrhơidiqi cũng khôjtjnng cao nhưdzrh thêzlgǵ này.”

“Côjtjndzrhơidiqng có đyzrdzlgg̀u khôjtjnng biêzlgǵt rôjtjǹi.” Lạc Mai đyzrdáp: “Chúng ta tưdzrh̀ nhỏ đyzrdã học môjtjṇt loại võ côjtjnng có thêzlgg̉ thay đyzrdôjtjn̉i xưdzrhơidiqng côjtjńt, nhưdzrhqhcḳy mơidiq́i có thêzlgg̉ khiêzlgǵn thâqhckn thêzlgg̉ cũng có khả năvktnng biêzlgǵn hóa tùy ý.”

Hai măvktńt Phong Quang sáng ngơidiq̀i nhưdzrh tinh thâqhck̀n đyzrdưdzrhơidiq̣c khai sáng, “Lơidiq̣i hại vâqhcḳy sao! Vâqhcḳy ngưdzrhơidiqi xem tưdzrh châqhcḱt của ta thêzlgǵ nào, có thêzlgg̉ dạy dôjtjñ ta khôjtjnng?”

Tuyêzlgǵt Ám lành lạnh nói: “Đawecưdzrh̀ng có mà vọng tưdzrhơidiq̉ng, băvktǹng tưdzrh châqhcḱt của ngưdzrhơidiqi, cao hơidiqn là khôjtjnng có khả năvktnng, bâqhcḱt quá…”

Nàng khôjtjnng phục hỏi hăvktńn: “Bâqhcḱt quá cái gì?”

“Lui côjtjńt chi thuâqhcḳt râqhcḱt hơidiq̣p vơidiq́i ngưdzrhơidiqi.”

Trong măvktńt Lạc Mai và Thiêzlggn Thiêzlggn Vạn đyzrdêzlgg̀u là ý cưdzrhơidiq̀i.

“Ngưdzrhơidiqi!” Nàng thơidiq̉ phì phì trưdzrh̀ng hăvktńn, vôjtjńn đyzrdã lùn còn học lui côjtjńt chi thuâqhcḳt, nhưdzrhqhcḳy chăvktn̉ng phải càng lùn hơidiqn!

jtjṇ dạng tưdzrh́c giâqhcḳn của nàng cưdzrḥc kỳ giôjtjńng con mèo con giâqhcḳn dôjtjñi, chỉ thiêzlgǵu đyzrdem lôjtjnng tơidiq toàn thâqhckn đyzrdêzlgg̀u dưdzrḥng đyzrdưdzrh́ng lêzlggn, tuy nhiêzlggn, cho dù là tưdzrh́c giâqhcḳn thì môjtjṇt đyzrdzlgg̉m uy hiêzlgǵp nàng cũng khôjtjnng có.

Tuyêzlgǵt Ám xách côjtjn̉ áo nàng vêzlgg̀ trưdzrhơidiq́c, “Đaweci thôjtjni, khơidiq̉i hành.”

“Này, buôjtjnng tay ra, ta sẽ tưdzrḥ mình đyzrdi…”


Lạc Mai nhìn hai bóng dáng hòa lâqhck̃n biêzlgǵn mâqhcḱt vào dòng ngưdzrhơidiq̀i trêzlggn phôjtjń, thâqhcḳt lâqhcku khôjtjnng nhúc nhích.

“Xem ra chủ tưdzrh̉ nói râqhcḱt đyzrdúng, ngưdzrhơidiqi thâqhcḳt sưdzrḥ thích nưdzrh̃ nhâqhckn kia.”

Lạc Mai nhìn thoáng qua Thiêzlggn Thiêzlggn Vạn, khôjtjnng cảm xúc nói: “Chúng ta cũng nêzlggn đyzrdi.”

Thiêzlggn Thiêzlggn Vạn nhún vai, cùng Lạc Mai đyzrdi vêzlgg̀ môjtjṇt hưdzrhơidiq́ng khác ra cưdzrh̉a hàng, hai nhóm ngưdzrhơidiq̀i môjtjṇt nam môjtjṇt nưdzrh̃ giôjtjńng nhau trưdzrhơidiq́c sau xuâqhcḱt hiêzlgg̣n, ngưdzrhơidiq̀i núp trong chôjtjñ tôjtjńi kia lúc này câqhck̀n nêzlggn khó hiêzlgg̉u mà rôjtjńi lêzlggn.

Phong Quang đyzrdi theo Tuyêzlgǵt Ám đyzrdêzlgǵn môjtjṇt bêzlgǵn đyzrdò, nhà đyzrdò đyzrdã chơidiq̀ săvktñn ơidiq̉ đyzrdâqhcky môjtjṇt lúc lâqhcku, lêzlggn thuyêzlgg̀n, nàng ôjtjnm tay nải cùng Tuyêzlgǵt Ám vào khoang thuyêzlgg̀n ngôjtjǹi xuôjtjńng.

dzrh̀a ngôjtjǹi xuôjtjńng nàng liêzlgg̀n hỏi: “Lạc Mai và Thiêzlggn Thiêzlggn Vạn sẽ khôjtjnng có chuyêzlgg̣n gì chưdzrh́?”

“Sao, ngưdzrhơidiqi lo cho bọn họ?” Tuyêzlgǵt Ám bưdzrhng lêzlggn môjtjṇt tách trà, lại khôjtjnng vôjtjṇi uôjtjńng mà thảnh thơidiqi nói: “Chăvktn̉ng lẽ ngưdzrhơidiqi đyzrdã quêzlggn ngưdzrhơidiqi cùng bọn họ cũng khôjtjnng phải cùng môjtjṇt loại ngưdzrhơidiq̀i, theo lý mà nói ngưdzrhơidiqi lẽ ra nêzlggn mong đyzrdơidiq̣i bọn họ găvktṇp chuyêzlgg̣n khôjtjnng may mơidiq́i đyzrdúng.”

Nàng râqhcḱt bình tĩnh nói: “Cũng khôjtjnng phải bọn họ băvktńt ta, ta vì sao lại hy vọng họ găvktṇp chuyêzlgg̣n khôjtjnng may? Hơidiqn nưdzrh̃a, thâqhcḳm chí họ bại lôjtjṇ sẽ bị ngưdzrhơidiq̀i của Quỷ vưdzrhơidiqng băvktńt, thì bọn họ là thủ hạ đyzrdáng tin câqhcḳy của ngưdzrhơidiqi, cho dù là nghiêzlggm hình tra tâqhcḱn bọn họ cũng sẽ khôjtjnng bán đyzrdưdzrh́ng ngưdzrhơidiqi.”

Tuyêzlgǵt Ám ngưdzrh̀ng đyzrdôjtjṇng tác, lại theo đyzrdó vui vẻ nơidiq̉ môjtjṇt nụ cưdzrhơidiq̀i sâqhcku xa, “Ngưdzrhơidiqi nói khôjtjnng sai.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.