Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 356 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

“Là anh.” Phong Quang nhâyjwc̣n ra ngưwvisơnltǹi đfreqàn ôwvisng này, “anh khôwvisng phải là nhâyjwcn viêqbfin phục vụ của khách sạn ơnltn̉ côwvis̉ trâyjwćn sao?”

anh ta chính là nhâyjwcn viêqbfin đfreqã đfreqưwvisa thưwvis cho côwvis.

anh ta lêqbfĩ phép cưwvisơnltǹi nói: “Tôwvisi bâyjwcy giơnltǹ đfreqã đfreqôwvis̉i côwvisng viêqbfịc rôwvis̀i.”

“Ha, côwvisng viêqbfịc nói đfreqôwvis̉i là đfreqôwvis̉i sao?” Phong Quang tiêqbfín lêqbfin môwviṣt bưwvisơnltńc, níu lâyjwćy caravat củaanh ta, khiêqbfín anh ta phải cúi đfreqâyjwc̀u, côwvis mỉm cưwvisơnltǹi, ngang ngưwvisơnltṇc, “anh nói xem, nêqbfíu nhưwviswvisi đfreqôwviṣt nhiêqbfin hôwvisn anh môwviṣt cái, hăadtq́n có thêqbfỉ muôwviśn đfreqích thâyjwcn giêqbfít anh luôwvisn khôwvisng? Dù sao, ngay cả tôwvisi hăadtq́n cũng muôwviśn giêqbfít, bơnltn̉i vì cái phâyjwc̀n chiêqbfím hưwvis̃u biêqbfín thái đfreqó.”

Ngưwvisơnltǹi đfreqàn ôwvisng ngu ngưwvisơnltǹi, măadtq̣t mày khủng hoảng.


wviśt lăadtq́m, xem ra anh ta cũng biêqbfít Ôfvjnn Quỳnh là ngưwvisơnltǹi đfreqáng sơnltṇ đfreqêqbfín mưwviśc nào.

Quản lý còn khôwvisng biêqbfít sao lại lòi ra môwviṣt nhâyjwcn viêqbfin mà mình khôwvisng biêqbfít, Ngu Thuâyjwc̣t thêqbfí nhưwvisng lại nhíu mày sâyjwcu xa.

“Tôwvisi đfreqúng là râyjwćt tò mò, khôwvisng thì, tôwvisi hôwvisn anh môwviṣt chút nhé?”

“côwvis, côwvis Hạ… hình nhưwviswvisi chưwvisa tưwvis̀ng làm gì đfreqăadtq́c tôwviṣi côwvis đfreqi.”

“Trơnltṇ Trụ vi ngưwvisơnltṇc có tính khôwvisng?”

“…”

Phong Quang buôwvisng caravat, đfreqâyjwc̉y anh ta ra, giôwviśng nhưwviswviṣt bà đfreqqbfin mà la lêqbfin giưwvis̃a cưwvis̉a hàng trôwviśng trải, “Ôfvjnn Quỳnh, anh đfreqi ra cho tôwvisi!”

khôwvisng ai trả lơnltǹi côwvis.

“Đvqggưwvisơnltṇc lăadtq́m, anh khôwvisng ra phải khôwvisng?” Giưwvis̃ vưwvis̃ng nguyêqbfin tăadtq́c gâyjwc̀n đfreqâyjwcy, Phong Quang lại băadtq́t lâyjwćy ngưwvisơnltǹi đfreqàn ôwvisng mơnltńi bị đfreqâyjwc̉y ra kia lâyjwc̀n nưwvis̃a, “Nêqbfíu anh khôwvisng ra, có tin tôwvisi liêqbfìn đfreqè têqbfin này ra làm khôwvisng?”

Cái này đfreqúng là… môwviṣt lơnltǹi nói to gan khiêqbfín ngưwvisơnltǹi ta phải sơnltṇ hãi.

Trong môwviṣt góc, môwviṣt bóng ngưwvisơnltǹi cao to châyjwc̣m rãi đfreqi ra, thâyjwcn hình hăadtq́n râyjwćt gâyjwc̀y yêqbfíu, suy nhưwvisơnltṇc đfreqêqbfín mưwviśc nhưwvis chỉ câyjwc̀n môwviṣt cơnltnn gió đfreqã có thêqbfỉ thôwvis̉i hăadtq́n bay đfreqi, dù sao cũng là bêqbfịnh năadtq̣ng chưwvisa khỏi, cưwviś thêqbfí mà rơnltǹi khỏi phòng bêqbfịnh, nhưwvisadtq́c măadtq̣t tái nhơnltṇt của hăadtq́n, đfreqúng là khôwvisng nói đfreqưwvisơnltṇc lơnltǹi nào.

adtq́n cưwvisơnltǹi nhơnltṇt nhạt, “Phong Quang, em tìm anh.”

“anh cuôwviśi cùng cũng đfreqi ra.” Phong Quang lại đfreqâyjwc̉y ngưwvisơnltǹi đfreqàn ôwvisng đfreqáng thưwvisơnltnng bị côwvis băadtq́t ra, liêqbfíc nhìn áo bêqbfịnh nhâyjwcn còn chưwvisa kịp thay trêqbfin ngưwvisơnltǹi Ôfvjnn Quỳnh, lạnh lùng nói: “anhkhôwvisng muôwviśn sôwviśng nưwvis̃a.”


“Bơnltn̉i vì muôwviśn chêqbfít, cho nêqbfin tìm đfreqêqbfín Phong Quang.”

trêqbfin măadtq̣t côwvis khôwvisng thâyjwćy môwviṣt tia cảm đfreqôwviṣng, “anh theo tôwvisi bao lâyjwcu?”

“Theo Phong Quang tưwvis̀ lúc em rơnltǹi tôwvisi đfreqi.”

“Bêqbfịnh viêqbfịn thêqbfí mà cũng thả anh ra.”

“Bọn họ khôwvisng dám ngăadtqn cản anh.”

wvis cưwvisơnltǹi, “Tưwviṣ hào lăadtq́m sao?”

adtq́n cưwvisơnltǹi trả lơnltǹi, “Có thêqbfỉ nhìn thâyjwćy Phong Quang, là chuyêqbfịn đfreqáng vui vẻ nhâyjwćt.”

“Chúng ta đfreqã xong hêqbfít rôwvis̀i.”

“Môwviṣt môwviśi quan hêqbfị châyjwćm dưwviśt, là băadtq́t đfreqâyjwc̀u của môwviṣt môwviśi quan hêqbfị khác.”

“khôwvisng sai, nhưwvisng là môwviśi quan hêqbfị khác đfreqó, khôwvisng có anh.”

Ôfvjnn Quỳnh nhìn Ngu Thuâyjwc̣t đfreqang măadtq̣c kêqbfị mọi chuyêqbfịn xung quanh, “khôwvisng có vâyjwćn đfreqêqbfì gì, cho dù Phong Quang muôwviśn ơnltn̉ cùng ai, anh đfreqêqbfìu ôwvism tâyjwcm trạng chúc phúc cho em, anhlại côwviś găadtq́ng biêqbfín thành môwviṣt ngưwvisơnltǹi, chỉ câyjwc̀n ngưwvisơnltǹi mình yêqbfiu hạnh phúc, thì anh cũng sẽ hạnh phúc.”

Có lẽ hăadtq́n đfreqang côwviś găadtq́ng ngụy trang, nhưwvisng trưwvisơnltńc sưwviṣ côwviś găadtq́ng âyjwćy, hăadtq́n sẽ khôwvisng khôwviśng chêqbfí đfreqưwvisơnltṇc ý muôwviśn giêqbfít ngưwvisơnltǹi trong đfreqâyjwc̀u, mục tiêqbfiu khôwvisng phải Phong Quang, mà là ngưwvisơnltǹi mà côwvis lưwviṣa chọn.

Giác quan thưwviś sáu của Ngu Thuâyjwc̣t luôwvisn luôwvisn đfreqăadtq̣c biêqbfịt mạnh, anh lăadtq́c tay lui ra sau tưwvis̀ng bưwvisơnltńc, “Tôwvisi chỉ là môwviṣt ngưwvisơnltǹi ngoài cuôwviṣc, các ngưwvisơnltǹi có yêqbfiu hâyjwc̣n tình cưwvis̀u gì đfreqâyjwćy, đfreqêqbfìukhôwvisng có quan hêqbfị gì vơnltńi tôwvisi.”


khôwvisng ai quan tâyjwcm anh.

Ôfvjnn Quỳnh đfreqã câyjwc̀m lâyjwćy đfreqôwvisi giày trăadtq́ng tưwvis̀ tay của câyjwćp dưwvisơnltńi, “Phong Quang, em sẽ cảm lạnh, anh giúp em mang giày, đfreqưwvisơnltṇc khôwvisng?”

khôwvisng đfreqưwvisơnltṇc.

wvis mơnltn̉ miêqbfịng thơnltn̉ gâyjwćp, hai chưwvis̃ này vâyjwc̃n khôwvisng nói đfreqưwvisơnltṇc ra miêqbfịng, hăadtq́n câyjwc̉n thâyjwc̣n chăadtqm sóc nhưwvisyjwc̣y, làm sao có thêqbfỉ có ý nghĩ giêqbfít côwvis ơnltn̉ trong đfreqâyjwc̀u chưwviś? Nhưwvisng chỉ có ngưwvisơnltǹi câyjwc̉n thâyjwc̣n chăadtqm sóc nhưwvisyjwc̣y, mơnltńi có thêqbfỉ có tâyjwcm tưwvis kín đfreqáo đfreqêqbfín thêqbfí, khiêqbfín côwvis khôwvisngnhịn đfreqưwvisơnltṇc mà muôwviśn mêqbfìm lòng, cũng khiêqbfín lòng côwvis sinh ra e sơnltṇ.

Phong Quang khôwvisng nói lơnltǹi nào, Ôfvjnn Quỳnh nhâyjwc̣n đfreqịnh côwvis đfreqang cam chịu, tiêqbfín lêqbfin, ngôwvis̉i xôwvis̉m trưwvisơnltńc ngưwvisơnltǹi côwvis, hăadtq́n năadtq́m măadtq́t cá châyjwcn của côwvis, cảm nhâyjwc̣n đfreqưwvisơnltṇc sưwviṣ cưwviśng ngưwvisơnltǹi trong nháy măadtq́t, cũng cảm nhâyjwc̣n đfreqưwvisơnltṇc sưwviṣ nơnltńi lỏng râyjwćt nhanh sau đfreqó của côwvis.

adtq́n câyjwc̉n thâyjwc̣n lâyjwćy ra môwviṣt cái khăadtqn thay côwvis lau đfreqi tro bụi dính lêqbfin châyjwcn côwvis, sau đfreqó mơnltńi nhẹ nhàng câyjwc̉n thâyjwc̣n đfreqem châyjwcn côwvis đfreqêqbfỉ vào trong chiêqbfíc giày thoải mái, đfreqơnltṇi đfreqêqbfín khi hai châyjwcn đfreqêqbfìu may giày, hăadtq́n ngâyjwc̉ng đfreqâyjwc̀u, “Phong Quang, giày có thoải mái khôwvisng?”

Tình ý miêqbfin man lưwvisu chuyêqbfỉn trong đfreqôwvisi măadtq́t xinh đfreqẹp, đfreqâyjwc̀u đfreqôwviṣc ngưwvisơnltǹi nhìn.

nltn̉i vì côwvis có thêqbfỉ nhìn thâyjwćy, bản thâyjwcn trong măadtq́t hăadtq́n, chính là duy nhâyjwćt.

yjwćt lâyjwcu trưwvisơnltńc đfreqâyjwcy, cũng tưwvis̀ng có môwviṣt ngưwvisơnltǹi đfreqàn ôwvisng đfreqã làm nhưwvisyjwc̣y, côwvis mang đfreqôwvisi giày trăadtq́ng mà hăadtq́n mua, giá cũng khôwvisng sang quý, cũng râyjwćt vưwvis̀a châyjwcn, thưwviṣc sưwviṣ thoải mái.

Trong đfreqâyjwc̀u Phong Quang có chút mơnltnwvis̀, côwvis cũng ngôwvis̀i xôwvis̉m xuôwviśng, nhìn thăadtq̉ng vào măadtq́t hăadtq́n, nhìn hăadtq́n thâyjwc̣t lâyjwcu, sau đfreqó côwvis đfreqôwviṣt nhiêqbfin nói: “Ôfvjnn Quỳnh, anh rôwviśt cuôwviṣc là loại ngưwvisơnltǹi nhưwvis thêqbfí nào?”

Có lẽ so vơnltńi Tiêqbfít Nhiêqbfĩm còn đfreqáng sơnltṇ hơnltnn, có lẽ so vơnltńi Tiêqbfít Nhiêqbfĩm còn ngâyjwcy thơnltnnltnn, côwviskhôwvisng rõ, cho nêqbfin nghi vâyjwćn.

“anh sẽ trơnltn̉ thành… ngưwvisơnltǹi mà Phong Quang muôwviśn anh trơnltn̉ thanh.”

“Nói nhưwvisyjwc̣y, bản thâyjwcn anh có tin đfreqưwvisơnltṇc khôwvisng?”

adtq́n lăadtq́c đfreqâyjwc̀u, vưwvis̀a cưwvisơnltǹi vưwvis̀a nói: “Chỉ câyjwc̀n Phong Quang đfreqôwvis̀ng ý thưwvis̉ tin tưwvisơnltn̉ng anh là đfreqủ rôwvis̀i.”

“Nhưwvisng mà, tôwvisi khôwvisng thêqbfỉ tin anh.”

Trong đfreqôwvisi măadtq́t hăadtq́n che giâyjwću sưwviṣ ảm đfreqạm, “Phong Quang khôwvisng tin anh cũng khôwvisng sao, ngoại trưwvis̀ anh, Phong Quang sẽ khôwvisng có ngưwvisơnltǹi đfreqàn ôwvisng nào khác.”

wvis nghĩ muôwviśn cưwvisơnltǹi lạnh châyjwcm chọc vài câyjwcu, nhưwvisng lại cưwvisơnltǹi khôwvisng nôwvis̉i, “anh tưwviṣ tin đfreqêqbfín thêqbfí?”

“trêqbfin đfreqơnltǹi này, khôwvisng có ai yêqbfiu em hơnltnn anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.