Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 356 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

“Là anh.” Phong Quang nhâqgmụn ra ngưhfloơkczx̀i đpgzgàn ôzchbng này, “anh khôzchbng phải là nhâqgmun viêtwdjn phục vụ của khách sạn ơkczx̉ côzchb̉ trâqgmún sao?”

anh ta chính là nhâqgmun viêtwdjn đpgzgã đpgzgưhfloa thưhflo cho côzchb.

anh ta lêtwdj̃ phép cưhfloơkczx̀i nói: “Tôzchbi bâqgmuy giơkczx̀ đpgzgã đpgzgôzchb̉i côzchbng viêtwdj̣c rôzchb̀i.”

“Ha, côzchbng viêtwdj̣c nói đpgzgôzchb̉i là đpgzgôzchb̉i sao?” Phong Quang tiêtwdj́n lêtwdjn môzchḅt bưhfloơkczx́c, níu lâqgmúy caravat củaanh ta, khiêtwdj́n anh ta phải cúi đpgzgâqgmùu, côzchb mỉm cưhfloơkczx̀i, ngang ngưhfloơkczx̣c, “anh nói xem, nêtwdj́u nhưhflozchbi đpgzgôzchḅt nhiêtwdjn hôzchbn anh môzchḅt cái, hăpcrq́n có thêtwdj̉ muôzchb́n đpgzgích thâqgmun giêtwdj́t anh luôzchbn khôzchbng? Dù sao, ngay cả tôzchbi hăpcrq́n cũng muôzchb́n giêtwdj́t, bơkczx̉i vì cái phâqgmùn chiêtwdj́m hưhflõu biêtwdj́n thái đpgzgó.”

Ngưhfloơkczx̀i đpgzgàn ôzchbng ngu ngưhfloơkczx̀i, măpcrq̣t mày khủng hoảng.


zchb́t lăpcrq́m, xem ra anh ta cũng biêtwdj́t Ôsjbxn Quỳnh là ngưhfloơkczx̀i đpgzgáng sơkczx̣ đpgzgêtwdj́n mưhflóc nào.

Quản lý còn khôzchbng biêtwdj́t sao lại lòi ra môzchḅt nhâqgmun viêtwdjn mà mình khôzchbng biêtwdj́t, Ngu Thuâqgmụt thêtwdj́ nhưhflong lại nhíu mày sâqgmuu xa.

“Tôzchbi đpgzgúng là râqgmút tò mò, khôzchbng thì, tôzchbi hôzchbn anh môzchḅt chút nhé?”

“côzchb, côzchb Hạ… hình nhưhflozchbi chưhfloa tưhflòng làm gì đpgzgăpcrq́c tôzchḅi côzchb đpgzgi.”

“Trơkczx̣ Trụ vi ngưhfloơkczx̣c có tính khôzchbng?”

“…”

Phong Quang buôzchbng caravat, đpgzgâqgmủy anh ta ra, giôzchb́ng nhưhflozchḅt bà đpgzgtwdjn mà la lêtwdjn giưhflõa cưhflỏa hàng trôzchb́ng trải, “Ôsjbxn Quỳnh, anh đpgzgi ra cho tôzchbi!”

khôzchbng ai trả lơkczx̀i côzchb.

“Đketeưhfloơkczx̣c lăpcrq́m, anh khôzchbng ra phải khôzchbng?” Giưhflõ vưhflõng nguyêtwdjn tăpcrq́c gâqgmùn đpgzgâqgmuy, Phong Quang lại băpcrq́t lâqgmúy ngưhfloơkczx̀i đpgzgàn ôzchbng mơkczx́i bị đpgzgâqgmủy ra kia lâqgmùn nưhflõa, “Nêtwdj́u anh khôzchbng ra, có tin tôzchbi liêtwdj̀n đpgzgè têtwdjn này ra làm khôzchbng?”

Cái này đpgzgúng là… môzchḅt lơkczx̀i nói to gan khiêtwdj́n ngưhfloơkczx̀i ta phải sơkczx̣ hãi.

Trong môzchḅt góc, môzchḅt bóng ngưhfloơkczx̀i cao to châqgmụm rãi đpgzgi ra, thâqgmun hình hăpcrq́n râqgmút gâqgmùy yêtwdj́u, suy nhưhfloơkczx̣c đpgzgêtwdj́n mưhflóc nhưhflo chỉ câqgmùn môzchḅt cơkczxn gió đpgzgã có thêtwdj̉ thôzchb̉i hăpcrq́n bay đpgzgi, dù sao cũng là bêtwdj̣nh năpcrq̣ng chưhfloa khỏi, cưhfló thêtwdj́ mà rơkczx̀i khỏi phòng bêtwdj̣nh, nhưhflopcrq́c măpcrq̣t tái nhơkczx̣t của hăpcrq́n, đpgzgúng là khôzchbng nói đpgzgưhfloơkczx̣c lơkczx̀i nào.

pcrq́n cưhfloơkczx̀i nhơkczx̣t nhạt, “Phong Quang, em tìm anh.”

“anh cuôzchb́i cùng cũng đpgzgi ra.” Phong Quang lại đpgzgâqgmủy ngưhfloơkczx̀i đpgzgàn ôzchbng đpgzgáng thưhfloơkczxng bị côzchb băpcrq́t ra, liêtwdj́c nhìn áo bêtwdj̣nh nhâqgmun còn chưhfloa kịp thay trêtwdjn ngưhfloơkczx̀i Ôsjbxn Quỳnh, lạnh lùng nói: “anhkhôzchbng muôzchb́n sôzchb́ng nưhflõa.”


“Bơkczx̉i vì muôzchb́n chêtwdj́t, cho nêtwdjn tìm đpgzgêtwdj́n Phong Quang.”

trêtwdjn măpcrq̣t côzchb khôzchbng thâqgmúy môzchḅt tia cảm đpgzgôzchḅng, “anh theo tôzchbi bao lâqgmuu?”

“Theo Phong Quang tưhflò lúc em rơkczx̀i tôzchbi đpgzgi.”

“Bêtwdj̣nh viêtwdj̣n thêtwdj́ mà cũng thả anh ra.”

“Bọn họ khôzchbng dám ngăpcrqn cản anh.”

zchb cưhfloơkczx̀i, “Tưhflọ hào lăpcrq́m sao?”

pcrq́n cưhfloơkczx̀i trả lơkczx̀i, “Có thêtwdj̉ nhìn thâqgmúy Phong Quang, là chuyêtwdj̣n đpgzgáng vui vẻ nhâqgmút.”

“Chúng ta đpgzgã xong hêtwdj́t rôzchb̀i.”

“Môzchḅt môzchb́i quan hêtwdj̣ châqgmúm dưhflót, là băpcrq́t đpgzgâqgmùu của môzchḅt môzchb́i quan hêtwdj̣ khác.”

“khôzchbng sai, nhưhflong là môzchb́i quan hêtwdj̣ khác đpgzgó, khôzchbng có anh.”

Ôsjbxn Quỳnh nhìn Ngu Thuâqgmụt đpgzgang măpcrq̣c kêtwdj̣ mọi chuyêtwdj̣n xung quanh, “khôzchbng có vâqgmún đpgzgêtwdj̀ gì, cho dù Phong Quang muôzchb́n ơkczx̉ cùng ai, anh đpgzgêtwdj̀u ôzchbm tâqgmum trạng chúc phúc cho em, anhlại côzchb́ găpcrq́ng biêtwdj́n thành môzchḅt ngưhfloơkczx̀i, chỉ câqgmùn ngưhfloơkczx̀i mình yêtwdju hạnh phúc, thì anh cũng sẽ hạnh phúc.”

Có lẽ hăpcrq́n đpgzgang côzchb́ găpcrq́ng ngụy trang, nhưhflong trưhfloơkczx́c sưhflọ côzchb́ găpcrq́ng âqgmúy, hăpcrq́n sẽ khôzchbng khôzchb́ng chêtwdj́ đpgzgưhfloơkczx̣c ý muôzchb́n giêtwdj́t ngưhfloơkczx̀i trong đpgzgâqgmùu, mục tiêtwdju khôzchbng phải Phong Quang, mà là ngưhfloơkczx̀i mà côzchb lưhflọa chọn.

Giác quan thưhfló sáu của Ngu Thuâqgmụt luôzchbn luôzchbn đpgzgăpcrq̣c biêtwdj̣t mạnh, anh lăpcrq́c tay lui ra sau tưhflòng bưhfloơkczx́c, “Tôzchbi chỉ là môzchḅt ngưhfloơkczx̀i ngoài cuôzchḅc, các ngưhfloơkczx̀i có yêtwdju hâqgmụn tình cưhflòu gì đpgzgâqgmúy, đpgzgêtwdj̀ukhôzchbng có quan hêtwdj̣ gì vơkczx́i tôzchbi.”


khôzchbng ai quan tâqgmum anh.

Ôsjbxn Quỳnh đpgzgã câqgmùm lâqgmúy đpgzgôzchbi giày trăpcrq́ng tưhflò tay của câqgmúp dưhfloơkczx́i, “Phong Quang, em sẽ cảm lạnh, anh giúp em mang giày, đpgzgưhfloơkczx̣c khôzchbng?”

khôzchbng đpgzgưhfloơkczx̣c.

zchb mơkczx̉ miêtwdj̣ng thơkczx̉ gâqgmúp, hai chưhflõ này vâqgmũn khôzchbng nói đpgzgưhfloơkczx̣c ra miêtwdj̣ng, hăpcrq́n câqgmủn thâqgmụn chăpcrqm sóc nhưhfloqgmụy, làm sao có thêtwdj̉ có ý nghĩ giêtwdj́t côzchb ơkczx̉ trong đpgzgâqgmùu chưhfló? Nhưhflong chỉ có ngưhfloơkczx̀i câqgmủn thâqgmụn chăpcrqm sóc nhưhfloqgmụy, mơkczx́i có thêtwdj̉ có tâqgmum tưhflo kín đpgzgáo đpgzgêtwdj́n thêtwdj́, khiêtwdj́n côzchb khôzchbngnhịn đpgzgưhfloơkczx̣c mà muôzchb́n mêtwdj̀m lòng, cũng khiêtwdj́n lòng côzchb sinh ra e sơkczx̣.

Phong Quang khôzchbng nói lơkczx̀i nào, Ôsjbxn Quỳnh nhâqgmụn đpgzgịnh côzchb đpgzgang cam chịu, tiêtwdj́n lêtwdjn, ngôzchb̉i xôzchb̉m trưhfloơkczx́c ngưhfloơkczx̀i côzchb, hăpcrq́n năpcrq́m măpcrq́t cá châqgmun của côzchb, cảm nhâqgmụn đpgzgưhfloơkczx̣c sưhflọ cưhflóng ngưhfloơkczx̀i trong nháy măpcrq́t, cũng cảm nhâqgmụn đpgzgưhfloơkczx̣c sưhflọ nơkczx́i lỏng râqgmút nhanh sau đpgzgó của côzchb.

pcrq́n câqgmủn thâqgmụn lâqgmúy ra môzchḅt cái khăpcrqn thay côzchb lau đpgzgi tro bụi dính lêtwdjn châqgmun côzchb, sau đpgzgó mơkczx́i nhẹ nhàng câqgmủn thâqgmụn đpgzgem châqgmun côzchb đpgzgêtwdj̉ vào trong chiêtwdj́c giày thoải mái, đpgzgơkczx̣i đpgzgêtwdj́n khi hai châqgmun đpgzgêtwdj̀u may giày, hăpcrq́n ngâqgmủng đpgzgâqgmùu, “Phong Quang, giày có thoải mái khôzchbng?”

Tình ý miêtwdjn man lưhflou chuyêtwdj̉n trong đpgzgôzchbi măpcrq́t xinh đpgzgẹp, đpgzgâqgmùu đpgzgôzchḅc ngưhfloơkczx̀i nhìn.

kczx̉i vì côzchb có thêtwdj̉ nhìn thâqgmúy, bản thâqgmun trong măpcrq́t hăpcrq́n, chính là duy nhâqgmút.

qgmút lâqgmuu trưhfloơkczx́c đpgzgâqgmuy, cũng tưhflòng có môzchḅt ngưhfloơkczx̀i đpgzgàn ôzchbng đpgzgã làm nhưhfloqgmụy, côzchb mang đpgzgôzchbi giày trăpcrq́ng mà hăpcrq́n mua, giá cũng khôzchbng sang quý, cũng râqgmút vưhflòa châqgmun, thưhflọc sưhflọ thoải mái.

Trong đpgzgâqgmùu Phong Quang có chút mơkczxzchb̀, côzchb cũng ngôzchb̀i xôzchb̉m xuôzchb́ng, nhìn thăpcrq̉ng vào măpcrq́t hăpcrq́n, nhìn hăpcrq́n thâqgmụt lâqgmuu, sau đpgzgó côzchb đpgzgôzchḅt nhiêtwdjn nói: “Ôsjbxn Quỳnh, anh rôzchb́t cuôzchḅc là loại ngưhfloơkczx̀i nhưhflo thêtwdj́ nào?”

Có lẽ so vơkczx́i Tiêtwdj́t Nhiêtwdj̃m còn đpgzgáng sơkczx̣ hơkczxn, có lẽ so vơkczx́i Tiêtwdj́t Nhiêtwdj̃m còn ngâqgmuy thơkczxkczxn, côzchbkhôzchbng rõ, cho nêtwdjn nghi vâqgmún.

“anh sẽ trơkczx̉ thành… ngưhfloơkczx̀i mà Phong Quang muôzchb́n anh trơkczx̉ thanh.”

“Nói nhưhfloqgmụy, bản thâqgmun anh có tin đpgzgưhfloơkczx̣c khôzchbng?”

pcrq́n lăpcrq́c đpgzgâqgmùu, vưhflòa cưhfloơkczx̀i vưhflòa nói: “Chỉ câqgmùn Phong Quang đpgzgôzchb̀ng ý thưhflỏ tin tưhfloơkczx̉ng anh là đpgzgủ rôzchb̀i.”

“Nhưhflong mà, tôzchbi khôzchbng thêtwdj̉ tin anh.”

Trong đpgzgôzchbi măpcrq́t hăpcrq́n che giâqgmúu sưhflọ ảm đpgzgạm, “Phong Quang khôzchbng tin anh cũng khôzchbng sao, ngoại trưhflò anh, Phong Quang sẽ khôzchbng có ngưhfloơkczx̀i đpgzgàn ôzchbng nào khác.”

zchb nghĩ muôzchb́n cưhfloơkczx̀i lạnh châqgmum chọc vài câqgmuu, nhưhflong lại cưhfloơkczx̀i khôzchbng nôzchb̉i, “anh tưhflọ tin đpgzgêtwdj́n thêtwdj́?”

“trêtwdjn đpgzgơkczx̀i này, khôzchbng có ai yêtwdju em hơkczxn anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.