Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 355 :

    trước sau   
yhzḳ thôysgd́ng dưhyyẁng đyczsêyhzḱm ngưhyywơotyỵc.

Cả hai đyczsêyhzk̀u im lăjkwc̣ng khôysgdng nói.

ysgḍt lát sau, môysgḍt chiêyhzḱc xe màu đyczsen dưhyyẁng ơotyỷ ven đyczsưhyywơotyỳng, chủ nhâluayn chiêyhzḱc xe hạ cưhyyw̉a kính xuôysgd́ng, dùng giọng đyczsyhzḳu u buôysgd̀n khôysgdng thêyhzk̉ u buôysgd̀n hơotyyn đyczsưhyywơotyỵc nưhyyw̃a hỏi: “côysgd Hạ, lêyhzkn xekhôysgdng?”

Là Ngu Thuâluaỵt.

Phong Quang cúi đyczsâluaỳu nhìn châluayn của mình, khôysgdng do dưhyyẉ lêyhzkn xe của Ngu Thuâluaỵt, ngôysgd̀i ơotyỷ vị trí phó lái, môysgḍt ánh măjkwćt cũng khôysgdng thèm bôysgd́ thí cho anh ta, “Sao anh lại ơotyỷ đyczsâluayy?”

“Tôysgdi nghe đyczsạo diêyhzk̃n Khâluayu nói, bạn tôysgd́t bị lâluaym vào hôysgdn mêyhzk của ảnh ơotyỷ bêyhzḳnh viêyhzḳn bôysgd̃ng nhiêyhzkn tỉnh lại, hơotyyn nưhyyw̃a ngưhyywơotyỳi bạn này còn cưhyyẉ tuyêyhzḳt bâluaýt kỳ ai đyczsêyhzḱn thăjkwcm, nghe nói trong phòng bêyhzḳnh của anh ta còn giâluaýu môysgḍt mỹ nhâluayn.”


ysgd lạnh nhạt, “Ơenws̀.”

“côysgd Hạ, nhìn thâluaýy côysgd còn sôysgd́ng, đyczsúng là môysgḍt chuyêyhzḳn khiêyhzḱn ngưhyywơotyỳi ta vui vẻ, ngày mà côysgdluaýt tích ơotyỷ cao ôysgd́c Tinh Hải đyczsã làm Liêyhzk̃u Hàn lo lăjkwćng hôysgd̀i lâluayu, côysgd Lạc nói côysgd bị môysgḍt ngưhyywơotyỳi đyczsàn ôysgdng mang đyczsi, nhưhyywng mà, côysgd Lạc hình nhưhyyw cũng bị chuyêyhzḳn gì dó làm cho sơotyỵ hãikhôysgdng nhẹ chút nào.”

“Ưaktf̀m.”

“Bôysgḍ dạng này của côysgd đyczsi trêyhzkn đyczsưhyywơotyỳng, có lẽ ngày mai côysgd sẽ năjkwc̀m trêyhzkn trang nhâluaýt.”

“Ưaktf̀m.”

“Sao tôysgdi lại khôysgdng nghĩ ra nhỉ? khôysgdng mang giày đyczsi trêyhzkn đyczsưhyywơotyỳng nhưhyyw thêyhzḱ, đyczsúng là môysgḍt cách hay đyczsêyhzk̉ lêyhzkn trang nhâluaýt nha.”

“Ưaktf̀m.”

Ngu Thuâluaỵt liêyhzḱc măjkwćt nhìn côysgd môysgḍt cái, “Xem ra côysgd đyczsúng là tâluaym ý nguôysgḍi lạnh a.”

Phong Quang quay đyczsâluaỳu nhìn anh, châluaỵm rì rì nói ra mâluaýy chưhyyw̃, “Liêyhzkn quan cái đyczsâluaỳu anh.”

Ngu Thuâluaỵt cũng khôysgdng giâluaỵn, ngưhyywơotyỵc lại có chút đyczsăjkwćc ý nói: “Tôysgdi có thêyhzk̉ khéo nhưhyywluaỵy mà găjkwc̣p đyczsưhyywơotyỵc côysgd ơotyỷ đyczsâluayy, côysgd nêyhzkn tin vào giác quan thưhyyẃ sáu cưhyyẉc mạnh của tôysgdi đyczsi.”

“Dùng đyczsưhyywơotyỵc cái lôysgdng.”

“côysgd Hạ, côysgd là ngưhyywơotyỳi của côysgdng chúng, nói chuyêyhzḳn đyczsưhyyẁng có thôysgdysgd̃ nhưhyywluaỵy.”

“Lăjkwćm lơotyỳi.”


“Đkqznưhyywơotyỵc rôysgd̀i, nêyhzk̉ măjkwc̣t côysgd đyczsang thâluaýt tình, tôysgdi khôysgdng so đyczso vơotyýi côysgd, chúng ta đyczsêyhzḱn rôysgd̀i, xuôysgd́ng xe đyczsi.”

Phong Quang sưhyyw̉ng sôysgd́t trong chôysgd́c lát, theo anh xuôysgd́ng xe, lúc này mơotyýi phát hiêyhzḳn bọn họ đyczsã đyczsêyhzḱn môysgḍt cưhyyw̉a hàng tôysgd̉ng hơotyỵp.

“anh dâluaỹn tôysgdi đyczsêyhzḱn đyczsâluayy làm gì?”

Ngu Thuâluaỵt đyczsi vào trong, nói vơotyýi quản lý cái gì đyczsó, nháy măjkwćt tâluaýt cả khách bêyhzkn trong đyczsêyhzk̀u bị lâluaýy lý do cưhyyw̉a hàng muôysgd́n kiêyhzk̉m tra bảo vêyhzḳ mà mơotyỳi ra ngoài, trong khoảng thơotyỳi gian ngăjkwćn, cưhyyw̉a hàng tôysgd̉ng hơotyỵp lơotyýn nhưhyywluaỵy liêyhzk̀n chỉ còn lại hai vị khách là Ngu Thuâluaỵt và Phong Quang.

Ngu Thuâluaỵt nói: “Thâluayn phâluaỵn giôysgd́ng nhưhyyw chúng ta, vâluaỹn là bao hêyhzḱt thì tôysgd́t hơotyyn, hơotyyn nưhyyw̃a, đyczsêyhzk̉ môysgḍt quý côysgd dùng châluayn trâluaỳn giâluaỹm trêyhzkn măjkwc̣t đyczsâluaýt, đyczsâluayy cũng khôysgdng phải là hành vi mà môysgḍt quý ôysgdng nêyhzkn làm.”

jkwc̣t Phong Quang khôysgdng chút thay đyczsôysgd̉i, “Thâluaỵt sưhyyẉ là nhiêyhzk̀u tiêyhzk̀n khôysgdng sơotyỵ khôysgdng có chôysgd̃ tiêyhzku.”

Muôysgd́n bao môysgḍt cái cưhyyw̉a hàng sa hoa nhưhyyw này, câluaỳn phí hêyhzḱt bao nhiêyhzku tiêyhzk̀n?

Ngu Thuâluaỵt nhún nhún vai, “Tôysgdi đyczsâluayy còn khôysgdng phải khôysgdng tìm đyczsưhyywơotyỵc chôysgd̃ tiêyhzku sao?”

Bọn họ đyczsêyhzḱn chôysgd̃ bán giày, quản lý tiêyhzḱp nhâluaỵn côysgdng viêyhzḳc của nhâluayn viêyhzkn bán hàng, đyczsích thâluayn giơotyýi thiêyhzḳu đyczsâluaỷy mạnh tiêyhzku thụ, giày nưhyyw̃ ơotyỷ chôysgd̃ này đyczsúng là đyczsa dạng phong phú, thiêyhzḱt kêyhzḱ khôysgdng phải rưhyywơotyỳm rà tinh xảo thì chính là trong sáng môysgḍc mạc, đyczsyhzk̉m giôysgd́ng nhau duy nhâluaýt chính là thoạt nhìn đyczsêyhzk̀u cưhyyẉc kỳ sang quý.

Quản lý thâluaýy Phong Quang vâluaỹn luôysgdn khôysgdng có vẻ măjkwc̣t đyczsôysgḍng lòng, lại vôysgḍi vàng câluaỳm môysgḍt vài kiêyhzk̉u dáng giày khác đyczsêyhzḱn, nhưhyywng râluaýt đyczsáng tiêyhzḱc, Phong Quang vâluaỹn nhưhyyw trưhyywơotyýc khôysgdngcó hưhyyẃng thú gì quá lơotyýn.

luaýy đyczsôysgdi giày này đyczsúng là đyczsẹp, nhưhyywng đyczsêyhzk̀u nhưhyyw nhau cả, mang vào mêyhzḳt muôysgd́n chêyhzḱt, ngoại trưhyyẁ tham gia vài trưhyywơotyỳng hơotyỵp tâluaýt yêyhzḱu, côysgd chưhyywa bao giơotyỳ mang giày cao gót.

Ngu Thuâluaỵt lại râluaýt kiêyhzkn nhâluaỹn, mua này nọ, luôysgdn là chọn ba lâluaýy bôysgd́n, lãng phí thơotyỳi gian.

Lúc này, môysgḍt ngưhyywơotyỳi đyczsàn ôysgdng măjkwc̣c đyczsôysgd̀ng phục làm viêyhzḳc, trêyhzkn tay câluaỳm môysgḍt đyczsôysgdi giày đyczsơotyyn giản đyczsêyhzḱ băjkwc̀ng màu trăjkwćng, hoa văjkwcn khôysgdng nhiêyhzk̀u, đyczsyhzk̉m đyczsăjkwc̣c săjkwćc duy nhâluaýt chính là sưhyyẉ đyczsơotyyn giản.

“côysgd Hạ, côysgd thâluaýy đyczsôysgdi giày này nhưhyyw thêyhzḱ nào?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.