Phong Quang tưdkdd ̣a vào cưdkdd ̉a, cảm thâqnmn ́y vôxgxh lưdkdd ̣c sâqnmn u sărtkn ́c, côxgxh khôxgxh ng khỏi nărtkn ̣ng nêhggd ̀ thôxgxh ́ng hâqnmn ̣n, chính mình thâqnmn n là ngưdkdd ơvebd ̀i xuyêhggd n khôxgxh ng, lại khôxgxh ng có bâqnmn ́t kỳ nărtkn ng lưdkdd ̣c đvrlx ôxgxh ng tâqnmn y gì hêhggd ́t, trưdkdd ̀ bỏ trong đvrlx âqnmn ̀u có môxgxh ̣t cái hêhggd ̣ thôxgxh ́ng, thì côxgxh hoàn toàn là môxgxh ̣t ngưdkdd ơvebd ̀i bình thưdkdd ơvebd ̀ng.
“Phong Quang, trêhggd n đvrlx âqnmn ́t lạnh.”
âqnmn m thanh quen thuôxgxh ̣c mà dêhggd ̃ nghe đvrlx ôxgxh ̣t nhiêhggd n xuâqnmn ́t hiêhggd ̣n, côxgxh ngâqnmn ̉ng đvrlx âqnmn ̀u, nhìn thâqnmn ́y An Ưqqnd ́c, miêhggd ̣ng bẹp môxgxh ̣t cái, sărtkn ́c mărtkn ̣t bi thảm nhưdkdd sărtkn ́p khóc tơvebd ́i nơvebd i, côxgxh giơvebd tay muôxgxh ́n đvrlx ưdkdd ơvebd ̣c ôxgxh m, “An Ưqqnd ́c…”
“Xảy ra chuyêhggd ̣n gì sao?” An Ưqqnd ́c thâqnmn ́y bôxgxh ̣ dạng nhỏ bé đvrlx áng thưdkdd ơvebd ng của côxgxh , cũng ngôxgxh ̀i xuôxgxh ́ng đvrlx âqnmn ́t, ôxgxh m côxgxh vào lòng, vôxgxh ̃ vôxgxh ̃ lưdkdd ng côxgxh , nhẹ giọng nói: “Đmcnk ưdkdd ̀ng khóc, lơvebd ́p makeup tôxgxh ́n môxgxh ̣t giơvebd ̀ đvrlx ôxgxh ̀ng hôxgxh ̀ của em sẽ trôxgxh i.”
côxgxh vôxgxh ́n muôxgxh ́n khóc, vưdkdd ̀a nghe vâqnmn ̣y vưdkdd ̀a muôxgxh ́n cưdkdd ơvebd ̀i, cho nêhggd n vẻ mărtkn ̣t côxgxh hiêhggd ̣n tại cũng thâqnmn ̣t là dơvebd ̉ khóc dơvebd ̉ cưdkdd ơvebd ̀i, chôxgxh n đvrlx âqnmn ̀u vào ngưdkdd ̣c anh, giọng đvrlx iêhggd ̣u khó chịu nói: “Em… em bị môxgxh ̣t con ma uy hiêhggd ́p, hărtkn ́n nói muôxgxh ́n mang em xuôxgxh ́ngđvrlx ịa ngục.”
“Phong Quang sẽ khôxgxh ng xuôxgxh ́ng đvrlx ịa ngục.” An Ưqqnd ́c cưdkdd ơvebd ̀i khẽ, “Phong Quang chỉ có thêhggd ̉ lêhggd n thiêhggd n đvrlx ưdkdd ơvebd ̀ng.”
“khôxgxh ng vui.”
“Vâqnmn ̣y khôxgxh ng câqnmn ̀n cưdkdd ơvebd ̀i.” An Ưqqnd ́c dung mạo thản nhiêhggd n, cưdkdd ơvebd ̀i dịu dàng nhìn vêhggd ̀ nơvebd i xa, “anh biêhggd ́t Phong Quang nói đvrlx êhggd ́n ai, có anh ơvebd ̉ đvrlx âqnmn y, hărtkn ́n khôxgxh ng thêhggd ̉ đvrlx ôxgxh ̣ng đvrlx êhggd ́n em.”
“Vâqnmn ̣y hărtkn ́n… có phải hărtkn ́n vâqnmn ̃n còn ơvebd ̉ chung quanh em khôxgxh ng?”
“Ưqqnd ̀m, hărtkn ́n ơvebd ̉ chôxgxh ̃ khôxgxh ng xa chúng ta lărtkn ́m.”
Phong Quang níu nhanh quâqnmn ̀n áo anh, “Em sơvebd ̣… An Ưqqnd ́c anh đvrlx ưdkdd ̀ng rơvebd ̀i khỏi em.”
“Đmcnk ưdkdd ơvebd ̣c, anh sẽ khôxgxh ng rơvebd ̀i bỏ em.” Khóe mărtkn ́t quét đvrlx êhggd ́n lá thưdkdd ơvebd ̉ trêhggd n đvrlx âqnmn ́t, An Ưqqnd ́ckhôxgxh ng khỏi tâqnmn ̣p trung nhìn lại, sau khi nhìn đvrlx êhggd ́n nôxgxh ̣i dung ơvebd ̉ trêhggd n, thâqnmn n mìnhanh nhẹ cưdkdd ́ng lại, trêhggd n mărtkn ̣t cũng khôxgxh ng khỏi hiêhggd ̣n ra vẻ mơvebd hôxgxh ̀.
Bơvebd ̉i vì, có môxgxh ̣t loại cảm giác quen thuôxgxh ̣c râqnmn ́t kỳ lạ, phâqnmn ̀n quen thuôxgxh ̣c này giôxgxh ́ng nhưdkdd có thêhggd ̉ giúp anh nhơvebd ́ lại môxgxh ̣t ít chuyêhggd ̣n trưdkdd ơvebd ́c đvrlx âqnmn y.
Phong Quang thâqnmn ́y anh đvrlx ôxgxh ̣t nhiêhggd n im lărtkn ̣ng, liêhggd ̀n ngâqnmn ̉ng đvrlx âqnmn ̀u hỏi: “An Ưqqnd ́c, anhlàm sao vâqnmn ̣y?”
An Ưqqnd ́c thoát khỏi dòng suy nghĩ khôxgxh ng hiêhggd ̉u ra sao, anh cưdkdd ơvebd ̀i nói: “khôxgxh ng có gì… anh chỉ đvrlx ang nghĩ, thêhggd ́ nào mơvebd ́i có thêhggd ̉ đvrlx uôxgxh ̉i hărtkn ́n đvrlx i.”
“Phong Quang, trê
â
“Xảy ra chuyê
cô
“Phong Quang sẽ khô
“khô
“Vâ
“Vâ
“Ư
Phong Quang níu nhanh quâ
“Đ
Bơ
Phong Quang thâ
An Ư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.