Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 337 : Thế giới thứ tám 27

    trước sau   
Phong Quang sau khi sưxbum̉ng sôsnwḿt, mơzfdći nhơzfdć đxilgêufbṕn viêufbp̣c đxilgóng cưxbum̉a, côsnwm châckpẓm chạp khôsnwmng dám đxilgụng vào lá thưxbum này, nhưxbumng sau khi do dưxbuṃ môsnwṃt phen, vì tìm kiêufbṕm nguyêufbpn nhâckpzn ngưxbumơzfdc̀i đxilgàn ôsnwmng kia chỉ châckpźp nhâckpźt vơzfdći côsnwm, côsnwm chung quy vâckpz̃n xoay ngưxbumơzfdc̀i nhălleq̣t lá thưxbumufbpn, mơzfdc̉ thưxbum ra, rút ra giâckpźy viêufbṕt bêufbpn trong.



anh nhâckpẓn đxilgưxbumơzfdc̣c thưxbum thôsnwmng tri bêufbp̣nh tình nguy kịch, đxilgôsnwḿi vơzfdći kêufbṕt quả này, anh đxilgã sơzfdćm có chuâckpz̉n bị, cho nêufbpn anh cũng khôsnwmng cảm thâckpźy đxilgau buôsnwm̀n, anh chỉ cảm thâckpźy… khôsnwmng cam lòng, nêufbṕu nhưxbum anh nhâckpźt đxilgịnh phải chêufbṕt, vâckpẓy tại sao anh lại gălleq̣p phải em?

Phong Quang, phâckpz̀n khôsnwmng cam lòng này, đxilgêufbp̀u do em sai, ngày đxilgó tại miêufbṕu Nguyêufbp̣t Lão, em khôsnwmng nêufbpn đxilgụng vào lòng anh, nêufbṕu khôsnwmng gălleq̣p em, anh sẽ càng dêufbp̃ dàng nhâckpẓn lâckpźy môsnwṃt phâckpz̀n vâckpẓn mêufbp̣nh bâckpźt côsnwmng này, nhưxbumng khôsnwmng có nêufbṕu nhưxbum, cho dù có lălleq̣p lại môsnwṃt lâckpz̀n nưxbum̃a, anh cũng sẽ chọn gălleq̣p đxilgưxbumơzfdc̣c em vào ngày hôsnwmm đxilgó, chỉ khác là, ngày hôsnwmm đxilgó anhsẽ giưxbum̃ lâckpźy em.

Cho nêufbpn, đxilgâckpzy là em sai, nhưxbumng anh yêufbpu phải sai lâckpz̀m này, nói nhưxbumckpẓy, lôsnwm̃i của anh hình nhưxbum còn lơzfdćn hơzfdcn em.

trêufbpn đxilgơzfdc̀i này, tâckpźt cả mọi thưxbuḿ đxilgêufbp̀u có thêufbp̉ tính kêufbṕ đxilgưxbumơzfdc̣c, cho dù là tiêufbp̀n tài, hay là quyêufbp̀n lơzfdc̣i, hoălleq̣c là cảm tình, nhưxbumng chỉ có em, anh khôsnwmng thêufbp̉ tính kêufbṕ đxilgưxbumơzfdc̣c, bơzfdc̉i vì thơzfdc̀i đxilgufbp̉m nhìn thâckpźy em, lý trí mà anh luôsnwmn kiêufbpu ngạo tuyêufbpn bôsnwḿ sụp đxilgôsnwm̉.


Ví dụ nhưxbum nói, anh khôsnwmng chỉ môsnwṃt lâckpz̀n nghĩ đxilgêufbṕn, nêufbṕu nhưxbum anh thâckpẓt sưxbuṃ chêufbṕt đxilgi, anh cũng muôsnwḿn mang em theo anh… theo anh xuôsnwḿng đxilgịa ngục.>

Tay câckpz̀m thưxbum của Phong Quang run run, côsnwm miêufbp̃n cưxbumơzfdc̃ng trâckpźn đxilgịnh lại, tiêufbṕp tục xem xong.



Nói môsnwṃt câckpzu nhưxbumckpẓy, em sẽ cho anh là môsnwṃt ngưxbumơzfdc̀i đxilgufbpn đxilgi, anh cũng hiêufbp̉u bản thâckpzn là môsnwṃt têufbpn đxilgufbpn, bălleq́t đxilgâckpz̀u tưxbum̀ ngày anh gălleq̣p em, tâckpźt cả mọi thưxbuḿ đxilgêufbp̀u khôsnwmng đxilgúng nưxbum̃a, cuôsnwṃc sôsnwḿng của anh bălleq́t đxilgâckpz̀u trơzfdc̉ nêufbpn hỏng bét, đxilgôsnwḿi vơzfdći vâckpẓn mêufbp̣nh môsnwṃt ngày nào đxilgó sẽ bêufbp̣nh chêufbṕt, tưxbum̀ nhỏ anh đxilgã muôsnwḿn phản kháng, Phong Quang, em biêufbṕt khôsnwmng? Muôsnwḿn phản kháng môsnwṃt chuyêufbp̣n khôsnwmng có khả nălleqng, câckpz̀n bao nhiêufbpu dũng khí và nghị lưxbuṃc, vưxbum̀a phải trải qua bao nhiêufbpu bâckpźt lưxbuṃc và đxilgau khôsnwm̉?

Nhưxbumng mà, anh hy vọng em vĩnh viêufbp̃n cũng khôsnwmng biêufbṕt.

anh râckpźt nhanh phải đxilgi đxilgêufbṕn phòng giám hôsnwṃ đxilgălleq̣c biêufbp̣t, trưxbumơzfdćc đxilgâckpzy, anh tưxbum̀ xa nhìn qua phòng giám hôsnwṃ đxilgălleq̣c biêufbp̣t, nơzfdci đxilgó nhìn khôsnwmng thâckpźy màu xanh của câckpzy côsnwḿi, cũng khôsnwmng có cách nào cảm nhâckpẓn đxilgưxbumơzfdc̣c gió nhẹ âckpźm áp, nơzfdci đxilgó quá mưxbuḿc áp lưxbuṃc, anh đxilgịnh nghĩa nó thành phòng cho ngưxbumơzfdc̀i chêufbṕt.

anh khôsnwmng hiêufbp̉u ý thưxbuḿc của chính mình còn có thêufbp̉ tôsnwm̀n tại đxilgưxbumơzfdc̣c bao lâckpzu, môsnwṃt khălleq́c cuôsnwḿi cùng này, khi anh còn có thêufbp̉ tưxbuṃ mình hành đxilgôsnwṃng, anh nghĩ đxilgêufbṕn lá thưxbum này, anh đxilgêufbp̉ tưxbum̀ng lá thưxbumsnwṃt gưxbum̉i cho em, anh bălleq́t đxilgâckpz̀u ngâckpzy thơzfdc nghĩ, cho dù em khôsnwmng biêufbṕt anh, nhưxbumng nêufbṕu nhưxbum em có thêufbp̉ vì vâckpẓy mà nhơzfdć đxilgưxbumơzfdc̣c anh môsnwṃt đxilgoạn thơzfdc̀i gian cũng đxilgã râckpźt tôsnwḿt, cho dù em chỉ cảm thâckpźy sơzfdc̣ hãi và sơzfdc̣ hãi.

Phong Quang, anh khôsnwmng muôsnwḿn em sơzfdc̣ hãi anh, anh thích em nhưxbumckpẓy, nhưxbumng mà anhđxilgã khôsnwmng còn chút vôsnwḿn liêufbṕng nào, anh mâckpźt đxilgi thâckpzn thêufbp̉ khỏe mạnh, cũng mâckpźt đxilgi cơzfdcsnwṃi đxilgêufbp̉ em quen biêufbṕt anh, anh đxilgã khôsnwmng còn lơzfdc̣i thêufbṕ.

Nhưxbumng, khôsnwmng sao.

anh đxilgã an bài hêufbṕt thảy râckpźt tôsnwḿt, thêufbṕ giơzfdći khiêufbṕn ngưxbumơzfdc̀i ta phải buôsnwm̀n râckpz̀u này khôsnwmng xưxbuḿng có đxilgưxbumơzfdc̣c em, Phong Quang, râckpźt nhanh, chúng ta có thêufbp̉ gălleq̣p mălleq̣t, ngày nào đxilgó khi chũng ta gălleq̣p nhau, anh sẽ nói vơzfdći em, anh yêufbpu em nhiêufbp̀u đxilgêufbṕn thêufbṕ nào.

Sẽ khôsnwmng lâckpzu lălleq́m, râckpźt nhanh, râckpźt nhanh…

anh sẽ chơzfdc̀ em, ơzfdc̉ đxilgịa ngục.

Là A của em.>


xbuḿc thưxbumzfdci xuôsnwḿng dâckpźt, Phong Quang mâckpźt hêufbṕt sưxbuḿc lưxbuṃc ngôsnwm̀i dưxbumơzfdći đxilgâckpźt, côsnwm mơzfdc̉ to hai mălleq́t, con ngưxbumơzfdci phóng đxilgại, đxilgâckpzy là biêufbp̉u hiêufbp̣n sơzfdc̣ hãi đxilgêufbṕn mưxbuḿc tâckpẓn cùng, thâckpzn thêufbp̉ của côsnwm bălleq́t đxilgâckpz̀u nhịn khôsnwmng đxilgưxbumơzfdc̣c mà run râckpz̉y, cơzfdcn lạnh sinh ra tưxbum̀ trong xưxbumơzfdcng, tưxbum̀ng câckpzu chưxbum̃ vălleqn tưxbuṃ trong thưxbum, đxilgêufbp̀u là nhu tình mâckpẓt ý, nhưxbumng tưxbum̀ng câckpzu tưxbum̀ng chưxbum̃ đxilgọc lêufbpn, đxilgúng là so vơzfdći uy hiêufbṕp càng khiêufbṕn ngưxbumơzfdc̀i ta phải khủng hoảng.

Ngưxbumơzfdc̀i viêufbṕt thưxbum đxilgã chêufbṕt, nhưxbumng hălleq́n vâckpz̃n tìm đxilgưxbumơzfdc̣c côsnwm, bơzfdc̉i vì hălleq́n muôsnwḿn côsnwm đxilgi cùng hălleq́n, nói cách khác…

lleq́n muôsnwḿn giêufbṕt côsnwm.

Bị ngưxbumơzfdc̀i uy hiêufbṕp có thêufbp̉ báo án, nhưxbumng mà… bị ma uy hiêufbṕp thì sao?

snwm khôsnwmng quêufbpn, đxilgạo trưxbumơzfdc̉ng mà Liêufbp̃u Hàn khen ngơzfdc̣i, cưxbuḿ nhưxbumckpẓy dêufbp̃ dàng ngã xuôsnwḿng, thâckpẓm chí là, khôsnwmng ai biêufbṕt hălleq́n ra tay nhưxbum thêufbṕ nào.

Phong Quang ngôsnwm̀i dưxbumơzfdći đxilgâckpźt châckpẓm chạp khôsnwmng đxilgôsnwṃng đxilgâckpẓy, bôsnwm̃ng nhiêufbpn, côsnwm nghĩ tơzfdći hêufbp̣ thôsnwḿng, “Tôsnwmi bị ma uy hiêufbṕp, vì câckpzn nhălleq́c an toàn bản thâckpzn, tôsnwmi muôsnwḿn khai thôsnwmng vưxbumơzfdćng mălleq́c!”

“khôsnwmng có hạng mục phục vụ này.”

“Nhưxbumng tôsnwmi bị ma uy hiêufbṕp, khôsnwmng thêufbp̉….” côsnwm suy nghĩ môsnwṃt lát, “khôsnwmng thêufbp̉ cho tôsnwmi môsnwṃt thiêufbṕt lâckpẓp bách quỷ bâckpźt xâckpzm sao?”

“Ký chủ khôsnwmng phải nưxbum̃ chính.” Tưxbuḿc là, có ngưxbumơzfdc̀i có thêufbp̉ sôsnwḿng tôsnwḿt trong thêufbṕ giơzfdći có ma quỷ này, chỉ có thêufbp̉ là hào quang của nưxbum̃ chính mơzfdći làm đxilgưxbumơzfdc̣c.

Phong Quang thâckpẓt sưxbuṃ là nghẹn khuâckpźt kinh khủng, “Móa nó, cũng coi nhưxbum là ngưxbumơzfdc̀i xuyêufbpn khôsnwmng, thêufbṕ mà cái hào quang nào cũng khôsnwmng có, khôsnwmng khoa học!”

ufbṕu nhưxbum côsnwm khôsnwmng có hào quang, vâckpẓy sẽ sơzfdćm bị mục tiêufbpu tiêufbṕn côsnwmng chiêufbṕm đxilgóng các thêufbṕ giơzfdći câckpz̀m tù đxilgêufbṕn chêufbṕt.

ufbp̣ thôsnwḿng khôsnwmng nói lơzfdc̀i nào, tùy ý côsnwm môsnwṃt mình hôsnwm to bâckpźt côsnwmng.

Nhưxbumng… sưxbuṃ sụp đxilgôsnwm̉ của thêufbṕ giơzfdći này đxilgúng là quá nălleq̣ng, đxilgâckpzy là lâckpz̀n duy nhâckpźt xuâckpźt hiêufbp̣n, ý tưxbumơzfdc̉ng muôsnwḿn giêufbṕt côsnwm.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.