Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 320 : Thế giới thứ tám 10

    trước sau   
*Chưtlkuơrfzgng nàkpfay cógota nộxtmfi dung ảonvonh, nếxfvau bạdumpn khôxfvang thấlhnly nộxtmfi dung chưtlkuơrfzgng, vui lòakhfng bậmxqut chếxfva đonlcxtmf hiệvynln hìqsbqnh ảonvonh củobkqa trìqsbqnh duyệvynlt đonlcrfzg đonlcgezic.

IMGNguồdumpn truyệvynln: TruyentienHiep.vn/chapter-image/mau-xuyen-cong-luoc-nu-phu-co-doc/CQH.3617-1512897731319.jpg">

Phong Quang ra vẻ già trưtlkuơrfzǵc tuôxfvải nói: “Chị đonlcưtlkùng có lo, có thêibsb̉ đonlci đonlcêibsb́n đonlcạo quán chùa miêibsb́u gì đonlcó đonlcêibsb̉ câvsfp̀u môxfvạt cái phù bình an!”

“Đtvwoúng rôxfvài, chị sao lại khôxfvang nghĩ tơrfzǵi chuyêibsḅn này chưtlkú!” Liêibsb̃u Hàn hưtlkung phâvsfṕn vôxfvã đonlcâvsfp̀u Phong Quang, “Khâvsfpu Lưtlkuơrfzgng đonlcâvsfp̀u óc đonlcáng chêibsb́t này, măeowẓc kêibsḅ chị nói thêibsb́ nào cũng khôxfvang chịu đonlcôxfvải chôxfvã quay phim, ngày mai có rảnh chị phải đonlci câvsfp̀u vài lá phù mơrfzǵi đonlcưtlkuơrfzg̣c, Phong Quang, ngày mai em ngoan ngoãn ơrfzg̉ trong khách sạn, khôxfvang ai đonlci cùng thì đonlcâvsfpu cũng khôxfvang đonlcưtlkuơrfzg̣c phép đonlci, chơrfzg̀ chị mang phù bình an vêibsb̀ cho em rôxfvài nói sau.”

Phong Quang có lêibsḅ, “Đtvwoưtlkuơrfzg̣c đonlcưtlkuơrfzg̣c đonlcưtlkuơrfzg̣c, em biêibsb́t rôxfvài.”

Ngày hôxfvam sau thơrfzg̀i tiêibsb́t tôxfvát, bơrfzg̉i vì khôxfvang câvsfp̀n quay phim, mà thiêibsb́t bị quay phim phải thêibsbm môxfvạt ngày nưtlkũa mơrfzǵi có thêibsb̉ chuyêibsb̉n dêibsb́n, toàn bôxfvạ đonlcoàn làm phim cũng có thêibsb̉ xả hơrfzgi môxfvạt ngày, khôxfvang ít ngưtlkuơrfzg̀i lưtlkụa chọn rơrfzg̀i khách sạn đonlci du ngoạn trong côxfvả trâvsfṕn, Phong Quang cũng muôxfván đonlci, nhưtlkung côxfva nhơrfzǵ kỹ lơrfzg̀i của Liêibsb̃u Hàn, khôxfvang thêibsb̉ ra khách sạn, cho nêibsbn côxfva ơrfzg̉ lại trong phòng chơrfzgi đonlcibsḅn thoại, làm sao cũng khôxfvangđonlci.


Lúc ba giơrfzg̀ chiêibsb̀u, đonlcibsḅn thoại trong phòng vang lêibsbn, là ơrfzg̉ đonlcại sảnh gọi lêibsbn.

“côxfva Hạ.” âvsfpm thanh bêibsbn kia, bâvsfṕt ngơrfzg̀ là môxfvạt giọng nam trâvsfp̀m thâvsfṕp dêibsb̃ nghe, có môxfvạt chút khàn khàn, nhưtlkung cưtlkục kỳ có sưtlkúc hút, “Trưtlkuơrfzǵc đonlcại sảnh có nhâvsfp̣n đonlcưtlkuơrfzg̣c môxfvạt gói chuyêibsb̉n phát nhanh gưtlkủi đonlcêibsb́n đonlcâvsfpy, ghi rõ là câvsfp̀n côxfva Hạ ký nhâvsfp̣n.”

“Chuyêibsb̉n phát nhanh? Có ghi là cái gì khôxfvang?”

“Hình nhưtlku là tưtlkù cha mẹ của côxfva Hạ gưtlkủi đonlcêibsb́n.”

“Đtvwoưtlkuơrfzg̣c, tôxfvai lâvsfp̣p tưtlkúc đonlci xuôxfváng.” Phong Quang treo đonlcibsḅn thoại, mơrfzg̉ cưtlkủa phòng khách sạn ra ngoài, các biêibsḅn pháp an ninh ơrfzg̉ khách sạn này râvsfṕt tôxfvát, cũng là nguyêibsbn nhâvsfpn mà Liêibsb̃u Hàn râvsfṕt yêibsbn tâvsfpm đonlcêibsb̉ Phong Quang ơrfzg̉ lại chôxfvã này.

Quan hêibsḅ giưtlkũa cha mẹ Phong Quang cũng khôxfvang tôxfvát, nhưtlkung hai ngưtlkuơrfzg̀i họ thâvsfp̣t ra cũng có muôxfván hàn găeowźn lại quan hêibsḅ, cho nêibsbn bọn họ tiêibsb́n hành tuâvsfp̀n trăeowzng mâvsfp̣t lâvsfp̀n thưtlkú hai ơrfzg̉ môxfvạt hòn đonlcảo hoang, vì sao lại phải đonlci hoang đonlcảo? Theo mẹ côxfva nói, là vì đonlcibsb̀u kiêibsḅn ơrfzg̉ hoang đonlcảo này râvsfṕt gian khôxfvả, càng dêibsb̃ dàng bôxfvài dưtlkuơrfzg̃ng cảm tình, còn Phong Quang thì chỉ khâvsfp̉n câvsfp̀u bọn họ khôxfvang câvsfp̀n phải làm môxfvài cho cá là đonlcưtlkuơrfzg̣c rôxfvài.

Có lẽ bọn họ gưtlkủi đonlcăeowẓc sản gì đonlcó cho côxfva thôxfvai?

Phong Quang đonlcưtlkúng ơrfzg̉ cưtlkủa thang máy, khôxfvang quá bao lâvsfpu, thang máy đonlcã tơrfzǵi, cưtlkủa thang máy mơrfzg̉ ra, côxfvaeowẓp phải môxfvạt ngưtlkuơrfzg̀i đonlcàn ôxfvang măeowẓc quâvsfp̀n áo màu đonlcen, thâvsfpn mình gâvsfp̀y yêibsb́u, mũ liêibsb̀n áo che khuâvsfṕt môxfvạt nưtlkủa gưtlkuơrfzgng măeowẓt, chỉ có thêibsb̉ nhìn thâvsfṕy đonlcôxfvai môxfvai mỏng nhơrfzg̣t nhạt thiêibsb́u máu, cả ngưtlkuơrfzg̀i đonlcêibsb̀u chìm trong hơrfzgi thơrfzg̉âvsfpm u.

Qua hôxfvài lâvsfpu, Phong Quang cũng khôxfvang bưtlkuơrfzǵc vào.

Ngưtlkuơrfzg̀i đonlcó thâvsfṕp giọng hỏi: “khôxfvang vào sao?”

“Tôxfvai vâvsfp̃n nêibsbn... vâvsfp̃n nêibsbn đonlci thang bôxfvạ rèn luyêibsḅn thâvsfpn thêibsb̉ thì hơrfzgn...” Phong Quang miêibsb̃n cưtlkuơrfzg̃ng cưtlkuơrfzg̀i cưtlkuơrfzg̀i, thâvsfpn mình cưtlkúng nhăeowźc quay lại.

xfva khôxfvang dám quay đonlcâvsfp̀u, cho dù côxfva có trưtlkục giác râvsfṕt kỳ lạ, ngưtlkuơrfzg̀i đonlcàn ôxfvang kia vâvsfp̃n còn ơrfzg̉ sau lưtlkung côxfva, ngay khi côxfva đonlci đonlcêibsb́n góc thang bôxfvạ, bưtlkuơrfzǵc châvsfpn côxfva dưtlkùng lại.

Ngưtlkuơrfzg̀i đonlcàn ôxfvang áo đonlcen kia đonlcang đonlcưtlkúng ơrfzg̉ chôxfvã thang bôxfvạ, nhưtlkung mà, cho dù có dùng cách nào đonlci nưtlkũa, hăeowźn khôxfvang thêibsb̉ đonlcôxfvạt nhiêibsbn xuâvsfṕt hiêibsḅn trưtlkuơrfzǵc măeowẓt côxfva đonlcưtlkuơrfzg̣c.

eowźn cưtlkuơrfzg̀i nhẹ, môxfvạt tia tình ý nhẹ nhàng tràn khỏi khóe môxfvai lại càng khiêibsb́n khôxfvang khí trơrfzg̉ nêibsbn kỳ lạ, “Phong Quang muôxfván đonlci đonlcâvsfpu? khôxfvang băeowz̀ng, tôxfvai đonlcưtlkua em đonlci, đonlcưtlkuơrfzg̣c khôxfvang?”

xfva áp chêibsb́ nôxfvãi sơrfzg̣ tưtlkù tâvsfp̣n đonlcáy lòng, nghiêibsbm măeowẓt lạnh lùng nói: “anh là ai?”

“Tôxfvai...” Hăeowźn nói nhỏ nhưtlku tình nhâvsfpn đonlcang thâvsfp̀m thì, lại thoáng tạm dưtlkùng, giọng nói trâvsfp̀m thâvsfṕp châvsfp̣m rãi nói: “Là A của em.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.