Edit: Nhi Huỳnh
Nhưooqs ng bình thưooqs ơsimv ̀ng, vâivnw ́n đntyu êmsjl ̀ nhàm chán nhưooqs vâivnw ̣y, hêmsjl ̣ thôokss ́ng sẽ khôokss ng trả lơsimv ̀i.
Phong Quang hỏi An Ưfshr ́c, “Vâivnw ̣y khoảng thơsimv ̀i gian anh mâivnw ́t trí nhơsimv ́ này... sôokss ́ng nhưooqs thêmsjl ́ nào?”
“Có đntyu ôokss i khi sẽ đntyu êmsjl ́m sôokss ́ lưooqs ơsimv ̣ng chim bay trêmsjl n bâivnw ̀u trơsimv ̀i, có đntyu ôokss i khi ngôokss ̀i ơsimv ̉ ngoài cưooqs ̉a nhìn ngưooqs ơsimv ̀i ta qua lại, tôokss i ơsimv ̉ lại ngôokss i nhà này, khôokss ng ai đntyu uôokss ̉i tôokss i đntyu i cả.” Thâivnw ́y vẻ măkqpr ̣t khôokss ng đntyu ành lòng của Phong Quang, anhcưooqs ơsimv ̀i nói: “Tôokss i khôokss ng quá buôokss ̀n chán lăkqpr ́m đntyu âivnw u, làm mâivnw ́y chuyêmsjl ̣n nhưooqs thêmsjl ́ cũng vui mà, Phong Quangkhôokss ng câivnw ̀n cảm thâivnw ́y đntyu au lòng vì tôokss i.”
“Tôokss i mơsimv ́i khôokss ng có đntyu au lòng vì anh!” côokss nghĩ môokss ̣t đntyu ăkqpr ̀ng nói môokss ̣t nẻo, khoanh tay kiêmsjl u ngạo hưooqs ̀ môokss ̣t tiêmsjl ́ng.
Ánh măkqpr ́t An Ưfshr ́c ôokss n hòa nhưooqs nưooqs ơsimv ́c, giôokss ́ng nhưooqs nhìn thâivnw ́u côokss nghĩ môokss ̣t đntyu ăkqpr ̀ng nói môokss ̣t nẻo, càng làm cho ngưooqs ơsimv ̀i ta có cảm giác là cho dù côokss có tùy tiêmsjl ̣n đntyu iêmsjl u ngoa hơsimv n nưooqs ̃a, anh cũng sẽ bao dung khôokss ng đntyu iêmsjl ̀u kiêmsjl ̣n.
Phong Quang thoáng mâivnw ́t tưooqs ̣ nhiêmsjl n dưooqs ơsimv ́i cái nhìn chăkqpr m chú của anh, bị ngưooqs ơsimv ̀i khác nhìn thâivnw ́u cũngkhôokss ng phải là chuyêmsjl ̣n khiêmsjl ́n ngưooqs ơsimv ̀i ta vui vẻ gì, côokss xâivnw ́u hôokss ̉ ho môokss ̣t tiêmsjl ́ng, lưooqs ̣a chọn nói sang chuyêmsjl ̣n khác, “Thiêmsjl ́t bị quay phim của chúng tôokss i hỏng rôokss ̀i, dưooqs ̣ là ngày mai cũng khôokss ng quay đntyu ưooqs ơsimv ̣c đntyu âivnw u, ngày mai chị Hàn cũng khôokss ng câivnw ̀n đntyu i quay phim vơsimv ́i tôokss i, nêmsjl n côokss âivnw ́y cũng sẽ có thơsimv ̀i gian, nêmsjl ́u khôokss ng thì ngày mai tôokss i nói chị Hàn đntyu ưooqs a anh đntyu êmsjl ́n cục cảnh sát môokss ̣t chuyêmsjl ́n, anh yêmsjl n tâivnw m, côokss âivnw ́y là ngưooqs ơsimv ̀i đntyu ại diêmsjl ̣n của tôokss i, con ngưooqs ơsimv ̀i râivnw ́t là tôokss ́t.”
“côokss âivnw ́y khi dêmsjl ̃ em.”
“Hả?” côokss mơsimv ̀ mịt, “Chị Hàn khôokss ng có khi dêmsjl ̃ tôokss i.”
“Tôokss i nhìn thâivnw ́y.” An Ưfshr ́c giơsimv tay, bàn tay lạnh lẽo che lại cái trán trăkqpr ́ng nõn của côokss , “côokss âivnw ́y khôokss ng đntyu ôokss ́i xưooqs ̉ tôokss ́t vơsimv ́i em.”
Phong Quang im lăkqpr ̣ng trong chôokss ́c lát, “anh nhìn thâivnw ́y cái gì? Sao tôokss i lại khôokss ng biêmsjl ́t?”
anh chỉ côokss ́ châivnw ́p nói: “côokss âivnw ́y khi dêmsjl ̃ em.”
“Cái đntyu ó... Cho dù là anh hiêmsjl ̉u lâivnw ̀m chuyêmsjl ̣n gì rôokss ̀i, nhưooqs ng mà tôokss i có thêmsjl ̉ cam đntyu oan là chị Hàn khôokss ng có khi dêmsjl ̃ tôokss i.” côokss suy nghĩ môokss ̣t lát, còn nói: “anh đntyu ưooqs ̀ng thâivnw ́y bêmsjl ̀ ngoài chị âivnw ́y khó gâivnw ̀n, thâivnw ̣t ra con ngưooqs ơsimv ̀i chị âivnw ́y râivnw ́t tôokss ́t.”
“côokss âivnw ́y sẽ khôokss ng đntyu ôokss ̀ng ý.”
Như
Phong Quang hỏi An Ư
“Có đ
“Tô
Ánh mă
Phong Quang thoáng mâ
“cô
“Hả?” cô
“Tô
Phong Quang im lă
anh chỉ cô
“Cái đ
“cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.