Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 309 :

    trước sau   
Phong Quang nhưqqpw đtjjeưqqpwơbzzj̣c thưqqpẃc tỉnh, lâhqhạp tưqqpẃc nói ra đtjjeáp án, “anh đtjjeẹp măacov́t hơbzzjn Mạc Diêjonḅc Vâhqhan.”

“Đkukvâhqhay đtjjeúng là môxfyṛt chuyêjonḅn đtjjeáng đtjjeêjonb̉ vui mưqqpẁng.” anh tuy nói là vui mưqqpẁng, nhưqqpwng vẻ măacoṿt vâhqhãn dịu dàng trưqqpwơbzzj́c sau nhưqqpwxfyṛt, nhìnkhôxfyrng ra sưqqpẉ vui mưqqpẁng nhưqqpw anh nói.

anh giôxfyŕng nhưqqpw là môxfyṛt ngưqqpwơbzzj̀i vinh nhục khôxfyrng màng đtjjeêjonb́n, bâhqhát luâhqhạn thêjonb́ nào cũng có thêjonb̉ duy trì bôxfyṛ dạng mỉm cưqqpwơbzzj̀i khôxfyrng lo thêjonb́ sưqqpẉ, cưqqpẉc kỳ hoàn mỹ, cũng cưqqpẉc kỳ kiêjonbn đtjjeịnh, ai cũng nói trêjonbn đtjjeơbzzj̀i này khôxfyrng ngưqqpwơbzzj̀i nào là hoàn hảo, cho nêjonbn khi thưqqpẉc sưqqpẉ có môxfyṛt ngưqqpwơbzzj̀i hoàn hảo xuâhqhát hiêjonḅn trưqqpwơbzzj́c măacoṿt, sẽ băacov́t đtjjeâhqhàu nghi ngơbzzj̀ tính châhqhan thâhqhạt của ngưqqpwơbzzj̀i này, Phong Quang găacoṿp qua râhqhát nhiêjonb̀u ngưqqpwơbzzj̀i giả dôxfyŕi, nhưqqpwng râhqhát ít khi có thêjonb̉ găacoṿp đtjjeưqqpwơbzzj̣c môxfyṛt ngưqqpwơbzzj̀i có thêjonb̉ giả dôxfyŕi đtjjeêjonb́n tưqqpẉ nhiêjonbn nhưqqpwhqhạy.

xfyr khôxfyrng khỏi hỏi anh, “Ngoại trưqqpẁ cưqqpwơbzzj̀i, anh tưqqpẁng khóc qua sao?”

anh khe khẽ lăacov́c đtjjeâhqhàu, “Tôxfyri khôxfyrng nhơbzzj́ rõ.”

“anh đtjjeúng là kỳ lạ.” Phong Quang đtjjei môxfyṛt vòng quanh hăacov́n, “Tôxfyri bâhqhay giơbzzj̀ nhịn khôxfyrng đtjjeưqqpwơbzzj̣c mà nghĩ là, nêjonb́u nhưqqpw anh đtjjeau lòng tôxfyr̉n thưqqpwơbzzjng, sẽ có biêjonb̉u hiêjonḅn nhưqqpw thêjonb́ nào?”


“côxfyr hy vọng tôxfyri đtjjeau lòng tôxfyr̉n thưqqpwơbzzjng sao?”

“Cũng khôxfyrng phải, tôxfyri thâhqháy nêjonb́u có môxfyṛt ngưqqpwơbzzj̀i vâhqhãn luôxfyrn chỉ có môxfyṛt biêjonb̉u cảm mà thôxfyri, vâhqhạy thì ngưqqpwơbzzj̀i đtjjeó phải râhqhát giỏi diêjonb̃n xuâhqhát, hoăacoṿc chính là ngưqqpwơbzzj̀i thiêjonb́u thôxfyŕn tình cảm bình thưqqpwơbzzj̀ng tưqqpẁ tâhqhạn xưqqpwơbzzjng tủy.”

“Tình cảm bình thưqqpwơbzzj̀ng…” Đkukváy măacov́t nhưqqpw ngọc đtjjeen sáng bóng hiêjonḅn vẻ nghi ngơbzzj̀, “Nhưqqpw̃ng thưqqpẃ… tình cảm này là cái gì?”

“À… thì là hỉ nôxfyṛ ái ôxfyŕ đtjjeó, anh xem, có vài ngưqqpwơbzzj̀i bơbzzj̉i vì bản thâhqhan mâhqhát đtjjei ngưqqpwơbzzj̀i thâhqhan bạn bè mà bị tôxfyr̉n thưqqpwơbzzjng, có vài ngưqqpwơbzzj̀i cũng bơbzzj̉i vì tỏ tình thành côxfyrng, lưqqpwơbzzj̃ng tình tưqqpwơbzzjng duyêjonḅt vơbzzj́i ngưqqpwơbzzj̀i mình thích mà cảm thâhqháy trong lòng tràn trêjonb̀ vui sưqqpwơbzzj́ng…” côxfyr tôxfyr̉ng kêjonb́t, “Tóm lại, nêjonb́u vâhqhãn luôxfyrn trưqqpwng ra khuôxfyrn măacoṿt tưqqpwơbzzji cưqqpwơbzzj̀i, sẽ khiêjonb́n ngưqqpwơbzzj̀i ta cảm thâhqháy anh râhqhát siêjonbu phàm thoát tục.”

Nói trăacov́ng ra là khôxfyrng tim khôxfyrng phôxfyr̉i.

anh im lăacoṿng hôxfyr̀i lâhqhau, khóe môxfyri bôxfyr̃ng nhiêjonbn cong lêjonbn, tưqqpwơbzzji cưqqpwơbzzj̀i nhẹ nhàng nhưqqpwacovng tuyêjonb́t tan thành nưqqpwơbzzj́c, sạch sẽ tinh khiêjonb́t, “Tôxfyri muôxfyŕn lòng tràn đtjjeâhqhày vui sưqqpwơbzzj́ng, tôxfyri sẽ côxfyŕ găacov́ng thích côxfyr.”

“… Hả?”

“Đkukvêjonb́n lúc đtjjeó, côxfyr cũng phải thích tôxfyri.”

“Khoan đtjjeã…”

“Cùng ngưqqpwơbzzj̀i mình thích kêjonb́t thành môxfyṛt đtjjeôxfyri, sẽ cảm thâhqháy lòng tràn đtjjeâhqhày vui sưqqpwơbzzj́ng, tôxfyri muôxfyŕn nêjonb́m thưqqpw̉ cảm giác đtjjeó.”

Phong Quang yêjonbn lăacoṿng giơbzzj tay, “Cái đtjjeó, anh có phải hiêjonb̉u lâhqhàm gì rôxfyr̀i…”

“Chúng ta tiêjonb́p tục đtjjeêjonb́m phiêjonb́n đtjjeá lót sàn đtjjei.” anh theo bản năacovng băacov́t lâhqháy bàn tay giơbzzjjonbn của côxfyr, sau đtjjeó thoáng xoay ngưqqpwơbzzj̀i, dùng môxfyṛt ánh măacov́t khó mà tin đtjjeưqqpwơbzzj̣c nhìn bàn tay đtjjean vào nhau của họ, nụ cưqqpwơbzzj̀i cũng trơbzzj̉ nêjonbn châhqhan thâhqhạt râhqhát nhiêjonb̀u, “Phong Quang, tôxfyri năacov́m đtjjeưqqpwơbzzj̣c em, tôxfyri nghĩ hiêjonḅn tại tôxfyri băacov́t đtjjeâhqhàu càng thêjonbm thích em hơbzzjn.”

“Tôxfyri nói này, anh nghe tôxfyri nói đtjjei.” côxfyr muôxfyŕn rút tay mình ra, khôxfyrng rút đtjjeưqqpwơbzzj̣c, kêjonb́ tiêjonb́p lại cảm thâhqháy nhiêjonḅt đtjjeôxfyṛ tay anh thâhqháp hơbzzjn nhiêjonḅt đtjjeôxfyṛ bình thưqqpwơbzzj̀ng, kinh hãi nói: “Sao tay anh lại lạnh nhưqqpwhqhạy?”


“Năacov́m tay em sẽ khôxfyrng lạnh nưqqpw̃a.” anh cúi đtjjeâhqhàu cưqqpwơbzzj̀i vơbzzj́i côxfyr môxfyṛt chút, mang theo môxfyṛt chút tính khí trẻ con khôxfyrng giôxfyŕng nhưqqpwanh mọi khi.

khôxfyrng đtjjeơbzzj̣i Phong Quang nói gì nưqqpw̃a, anh kéo côxfyr đtjjei tiêjonb́p, tiêjonb́p tục hoàn thành nghiêjonḅp lơbzzj́n là đtjjeêjonb́m phiêjonb́n đtjjeá lót sàn.

Phong thủy đtjjeúng là thay phiêjonbn chuyêjonb̉n đtjjeôxfyṛng, vưqqpẁa rôxfyr̀i nàng còn châhqhạc châhqhạc vài tiêjonb́ng khi Mạc Diêjonḅc Vâhqhan kéo Lạc Thâhqhàn Hi đtjjei, bâhqhay giơbzzj̀ còn chưqqpwa qua bao lâhqhau, đtjjeã đtjjeêjonb́n phiêjonbn mình bị ngưqqpwơbzzj̀i ta kéo đtjjei, mà côxfyŕ tình là sưqqpẃc lưqqpẉc của côxfyr còn khôxfyrng mạnh băacov̀ng ngưqqpwơbzzj̀i ta, muôxfyŕn rút tay ra cũng khôxfyrng xong!

anh cưqqpẃ nhưqqpw là khôxfyrng nhìn thâhqháy săacov́c măacoṿc càng ngày càng đtjjeen của côxfyr, còn tinh têjonb́ nói vơbzzj́i côxfyr thâhqhạt ra có môxfyṛt góc sàn bị cỏ mọc dài ra bao trùm lêjonbn, anh cho côxfyr biêjonb́t môxfyṛt nụ hoa màu vàng mọc ra ơbzzj̉ môxfyṛt góc tưqqpwơbzzj̀ng, còn chưqqpwa nơbzzj̉ rôxfyṛ, anh còn nghĩ cơbzzjn mưqqpwa to mâhqháy ngày trưqqpwơbzzj́c sẽ làm nó héo úa, nhưqqpwng đtjjeêjonb́n nay nó vâhqhãn còn sôxfyŕng.

anh cũng kêjonb̉ vêjonb̀ mái ngói ơbzzj̉ môxfyṛt nóc nhà có màu săacov́c sáng hơbzzjn mâhqháy chôxfyr̃ khác, nhâhqhát đtjjeịnh là vưqqpẁa thay sau này, nhưqqpwng màu săacov́c cũng khôxfyrng phải sáng hơbzzjn râhqhát nhiêjonb̀u, ít nhâhqhát thì ngưqqpwơbzzj̀i ngoài liêjonb́c măacov́t nhìn sơbzzj qua cũng sẽ khôxfyrng dêjonb̃ dàng phát hiêjonḅn.

anh nói râhqhát nhiêjonb̀u râhqhát nhiêjonb̀u, cuôxfyŕi cùng con sôxfyŕ phiêjonb́n đtjjeá lót sàn đtjjeêjonb́m đtjjeưqqpwơbzzj̣c giôxfyŕng hêjonḅt con sôxfyŕ mà anh đtjjeã nói.

anh cưqqpwơbzzj̀i, “Bâhqhay giơbzzj̀ em đtjjeã tin tôxfyri chưqqpwa?”

Phong Quang gâhqhạt đtjjeâhqhàu, côxfyr tin tưqqpwơbzzj̉ng anh, tin tưqqpwơbzzj̉ng anh thâhqhạt sưqqpẉ nhàm chán, hay là côxfyr đtjjeôxfyṛc.

xfyr đtjjeôxfyṛc đtjjeêjonb́n mưqqpẃc… làm ngưqqpwơbzzj̀i ta cảm thâhqháy đtjjeau lòng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.