Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 282 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Phong Quang nói: “Vâwyqf̣y muôcmhẉi làm sao mà trôcmhẃn vêvubl̀ đnbrbưuevoơobtj̣c?”

“Là vị côcmhwng tưuevỏ này đnbrbã cưuevóu muôcmhẉi.” Hạ Phong Nhã nhìn qua môcmhẉt vị nam nhâwyqfn tuâwyqf́n mỹ thong dong ơobtj̉ bêvubln cạnh, lại nói vơobtj́i Phong Quang: “Hoàng tỷ, vị này là Thâwyqf̉m Hưuevocmhwng tưuevỏ, hăzrpj́n giôcmhẃng nhưuevocmhẉ Lưuevoơobtjng vâwyqf̣y, cũng là môcmhẉt kiêvubĺm khách giang hôcmhẁ.”

Phong Quang cảm tạ, “Thì ra là Thâwyqf̣n Hưuevocmhwng tưuevỏ đnbrbã cưuevóu hoàng muôcmhẉi của ta, đnbrba tạ côcmhwng tưuevỏ đnbrbã ra tay cưuevóu giúp.”

“khôcmhwng có gì, găzrpj̣p chuyêvubḷn bâwyqf́t bình rút dao tưuevoơobtjng trơobtj̣ là quy củ của hiêvubḷp khách giang hôcmhẁ, chỉ là ta khôcmhwng nghĩ tơobtj́i, ngưuevoơobtj̀i mình cưuevóu lại là Bình Hòa côcmhwng chúa.” Thâwyqf̉m Hưuevo khiêvublm tôcmhẃn cưuevoơobtj̀i, còn nói thêvublm: “Nưuevõ hoàng bêvubḷ hạ, là Thâwyqf̉m Hưuevo.”

khôcmhwng phải Thâwyqf̣n Hưuevo.


Phong Quang khôcmhwng quan tâwyqfm đnbrbêvubĺn hăzrpj́n, vâwyqf̃y tay vơobtj́i Hạ Phong Nhã, Phong Nhã lâwyqf̣p tưuevóc ngoan ngoãn đnbrbi đnbrbêvubĺn trưuevoơobtj́c măzrpj̣t nàng, Phong Quang kéo tay Phong Nhã, tỷ muôcmhẉi tình thâwyqfm nói: “Phong Nhã muôcmhẉi chịu khôcmhw̉i rôcmhẁi, nhưuevong mà có thêvubl̉ an toàn trơobtj̉ vêvubl̀ chính là chuyêvubḷn tôcmhẃt, tỷ nhìn săzrpj́c măzrpj̣t muôcmhẉi khôcmhwng tôcmhẃt lăzrpj́m, chăzrpj̉ng lẽ là bị thưuevoơobtjng? Có câwyqf̀n gọi tháiđnbrbi đnbrbêvubĺn châwyqf̉n trị môcmhẉt phen khôcmhwng?”

“khôcmhwng câwyqf̀n, hoàng tỷ, muôcmhẉi là trúng đnbrbôcmhẉc.”

“Cái gì? Nhưuevowyqf̣y càng phải truyêvubl̀n thái y đnbrbêvubĺn xem!”

“Hoàng tỷ yêvubln tâwyqfm, đnbrbôcmhẉc của muôcmhẉi đnbrbã giải rôcmhẁi.”

Phong Quang đnbrbã biêvubĺt còn côcmhẃ hỏi, “Giải rôcmhẁi, thêvubĺ này là sao?”

Hạ Phong Nhã châwyqf̣m rãi nói: “Hăzrpj́c y nhâwyqfn kia muôcmhẃn dùng đnbrbôcmhẉc đnbrbêvubl̉ khôcmhẃng chêvubĺ muôcmhẉi, đnbrbêvubl̉ giúp hăzrpj́n lâwyqf́y đnbrbưuevoơobtj̣c bưuevóc vẽ bày binh bôcmhẃ trâwyqf̣n của quâwyqfn đnbrbôcmhẉi chúng ta, nhưuevong mà lúc hăzrpj́n ngủ, muôcmhẉi trôcmhẉm đnbrbưuevoơobtj̣c giải dưuevoơobtj̣c trêvubln ngưuevoơobtj̀i hăzrpj́n, sau đnbrbó muôcmhẉi đnbrbã đnbrbưuevoơobtj̣c Thâwyqf̉m côcmhwng tưuevỏ cưuevóu đnbrbi.”

Trôcmhẉm cái gì mà trôcmhẉm? Là ngưuevoơobtj̀i ta coi trọng ngưuevoơobtji mơobtj́i côcmhẃ ý giả bôcmhẉ ngủ đnbrbêvubl̉ ngưuevoơobtji lâwyqf́y giải dưuevoơobtj̣c đnbrbi thì có.

Phong Quang khôcmhwng nói nhưuevõng lơobtj̀i này ra, nàng luôcmhwn luôcmhwn mà môcmhẉt ngưuevoơobtj̀i biêvubĺt lăzrpj́ng nghe, tưuevọ nhiêvubln sẽ biêvubĺt có vài thơobtj̀i đnbrbvubl̉m khôcmhwng nêvubln xem môcmhẁm vào.

Quả nhiêvubln, Hạ Phong Nhã đnbrbem đnbrbêvubĺn môcmhẉt tin tưuevóc cưuevọc năzrpj̣ng ký, “Muôcmhẉi đnbrboán đnbrbôcmhẉc mà hăzrpj́n hạ vơobtj́i muôcmhẉi nhâwyqf́t đnbrbịnh cùng môcmhẉt loại vơobtj́i đnbrbôcmhẉc mà chúng tưuevoơobtj́ng sĩ trúng phải, cho nêvubln giải dưuevoơobtj̣c đnbrbó muôcmhẉi chỉ ăzrpjn môcmhẉt nưuevỏa, chưuevòa lại môcmhẉt nưuevỏa, hoàng tỷ, tỷ mau gọi thái y đnbrbêvubĺn lâwyqf́y đnbrbi xem thưuevỏ, có thêvubl̉ nghiêvubln cưuevóu ra bêvubln trong giải dưuevoơobtj̣c có dưuevoơobtj̣c liêvubḷu gì, đnbrbêvubl̉ bọn họ làm theo chêvubĺ ra môcmhẉt phâwyqf̀n đnbrbưuevoơobtj̣c khôcmhwng?”

Khóe măzrpj́t Phong Quang thoáng nhìn qua, nhìn thâwyqf́y vẻ măzrpj̣t của Thâwyqf̉m Hưuevo khưuevọng lại trong nháy măzrpj́t, nàng phỏng chưuevòng vị này là nhị hoàng tưuevỏ của Lang Thao quôcmhẃc, hoàn toàn khôcmhwng biêvubĺt Phong Nhã đnbrbã chưuevòa lại môcmhẉt phâwyqf̀n thuôcmhẃc.

wyqfm trạng nàng tôcmhẃt lêvubln, quan tâwyqfm sơobtj̀ sơobtj̀ đnbrbâwyqf̀u Phong Nhã, “Phong Nhã, muôcmhẉi chịu khôcmhw̉ rôcmhẁi, đnbrbơobtj̣i tam quâwyqfn tưuevoơobtj́ng sĩ giải đnbrbưuevoơobtj̣c đnbrbôcmhẉc, muôcmhẉi sẽ là côcmhwng thâwyqf̀n lơobtj́n nhâwyqf́t của Đyyjnôcmhwng Vâwyqfn quôcmhẃc chúng ta.”

Thanh danh của Bình Hòa côcmhwng chúa càng lơobtj́n, dâwyqfn tâwyqfm cũng sẽ càng ôcmhw̉n đnbrbịnh, tưuevoơobtjng lai có đnbrboạt vị cũng sẽ càng thêvublm dêvubl̃ dàng.

Nhưuevong Phong Quang ngưuevoơobtj̣c lại khôcmhwng cảm thâwyqf́y đnbrbau lòng, bơobtj̉i vì nàng biêvubĺt, Phong Nhã căzrpjn bản khôcmhwng có ý tưuevoơobtj̉ng muôcmhẃn đnbrboạt lâwyqf́y ngôcmhwi vị hoàng đnbrbêvubĺ của nàng, cũng là vì mưuevoơobtj̀i lăzrpjm năzrpjm qua, nàng đnbrbôcmhẃi vơobtj́i Phong Nhã dưuevoơobtj̀ng nhưuevo là có câwyqf̀u tâwyqf́t ưuevóng, chuyêvubḷn gì cũngkhôcmhwng tranh vơobtj́i nàng, cũng khôcmhwng cùng nàng đnbrboạt, trong măzrpj́t Hạ Phong Nhã, Phong Quang tuy răzrpj̀ng có chút hôcmhwn quâwyqfn, nhưuevong là môcmhẉt tỷ tỷ tôcmhẃt, Hạ Phong Nhã khôcmhwng có dã tâwyqfm khôcmhw̉ng lôcmhẁ gì, cũng khôcmhwng phải hạng tiêvubl̉u nhâwyqfn vong âwyqfn phụ nghĩa, nàng là rảnh đnbrbêvubĺn đnbrbvubln rôcmhẁi mơobtj́i tranh đnbrboạt ngôcmhwi vị hoàng đnbrbêvubĺ vơobtj́i Phong Quang.

cmhẃ Ngôcmhwn lúc này mơobtj́i nói: “khôcmhwng biêvubĺt Thâwyqf̣n Hưuevocmhwng tưuevỏ là ngưuevoơobtj̀i phưuevoơobtjng nào?”

“Giang hôcmhẁ lãng tưuevỏ, bôcmhẃn bêvubl̉ là nhà.” Thâwyqf̉m Hưuevo nói: “Vưuevoơobtjng gia, là Thâwyqf̉m Hưuevo.”

cmhẃ Ngôcmhwn tưuevọ đnbrbôcmhẉng khôcmhwng lưuevou ý đnbrbêvubĺn nưuevỏa câwyqfu sau, “Thâwyqf̣n Hưuevocmhwng tưuevỏ biêvubĺt ta là Khiêvublm vưuevoơobtjng sao?”

“Tại hạ sơobtj́m đnbrbã nghe thâwyqf́y, nưuevõ hoàng bêvubḷ hạ cưuevong chìu Khiêvublm vưuevoơobtjng quá mưuevóc, chôcmhw̃ có nưuevõ hoàng bêvubḷ hạ tâwyqf́t sẽ có Khiêvublm vưuevoơobtjng đnbrbvubḷn hạ, quan sát thâwyqf́y vưuevoơobtjng gia đnbrbưuevóng bêvubln cạnh bêvubḷ hạ, cho nêvubln mơobtj́i đnbrboán vâwyqf̣y.” Thâwyqf̉m Hưuevo nói xong, theo thói quen nói tiêvubĺp: “Vưuevoơobtjng gia, ta têvubln là Thâwyqf̉m Hưuevo.”

Cho nêvubln thỉnh ngưuevoơobtji khôcmhwng câwyqf̀n học theo nưuevõ hoàng gọi ta là Thâwyqf̣n Hưuevocmhwng tưuevỏ, tuy răzrpj̀ng thái đnbrbôcmhẉ hăzrpj́n khi nghe khôcmhwng sao cả, nhưuevong mà ngưuevoơobtj̀i khác kêvublu nhiêvubl̀u, thưuevọc sưuevọ nghĩ hăzrpj́n là Thâwyqf̣n Hưuevocmhwng tưuevỏ thì làm sao bâwyqfy giơobtj̀?

Nhưuevong Phong Quang râwyqf́t muôcmhẃn hỏi môcmhẉt câwyqfu, chăzrpj̉ng lẽ chuyêvubḷn nàng thích đnbrbùa giơobtj̃n côcmhẃ Ngôcmhwn đnbrbã truyêvubl̀n đnbrbêvubĺn tay đnbrbịch quôcmhẃc luôcmhwn rôcmhẁi?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.