Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 280 :

    trước sau   
Ngày hôcccom đxeqvó, nưpnlĩ hoàng bêncaq̣ hạ và Khiêncaqm vưpnliơjgmwng ngủ thăywvảng đxeqvêncaq́n măywvạt trơjgmẁi lêncaqn cao mơjgmẃi cùng nhau đxeqvi ra ngoài.

Ngưpnliơjgmẁi trong quâvoknn doanh thâvokńy nhưpnling khôcccong thêncaq̉ trách.

Phong Quang đxeqvón ánh năywváng duôcccõi thăywvát lưpnling thâvokṇt căywvang, thâvokńy đxeqvưpnliơjgmẉc Lam Thính Dung ơjgmw̉ đxeqvôcccói diêncaq̣n săywvác măywvạt cưpnlịc kỳ khôcccong tôcccót, nàng tưpnlíc giâvokṇn thu tay lại, “Này, Lam tưpnliơjgmẃng quâvoknn, sơjgmẃm thêncaq́.”

“Bâvokn̉m bêncaq̣ hạ, hiêncaq̣n tại đxeqvã là giơjgmẁ Tỵ.” ( 9-11h sáng)

cccọt vị tưpnliơjgmẃng quâvoknn thành thưpnlịc nhưpnlivokṇy, Phong Quang lại càng khôcccong thêncaq̉ nói tiêncaq́p, nàng cũng biêncaq́t rõ chính mình nói xuôcccoi tai là ngưpnlị giá thâvoknn chinh, nhưpnling mâvokńy ngày qua đxeqvêncaq̀u trâvokǹm mêncaq trong hưpnliơjgmwng mỹ nhâvoknn, ngoại trưpnlì đxeqvưpnlia đxeqvâvokn̉y cho xong chuyêncaq̣n, cái gì cũng khôccconggiúp đxeqvưpnliơjgmẉc, nàng khó có khi cảm thâvokńy xâvokńu hôcccỏ, vì thêncaq́ dùng ánh măywvát xin giúp đxeqvơjgmw̃ nhìn côcccó Ngôcccon.

cccó Ngôcccon cũng khôcccong phụ kỳ vọng của nàng, bơjgmw̉i vì buôcccỏi sáng lại thỏa mãn hăywván môcccọt phen, mà hăywván lại vưpnlìa mơjgmẃi rơjgmẁi giưpnliơjgmẁng, cho nêncaqn trong khí châvokńt ôcccon hòa của hăywván, lại mang theo môcccọt loại lưpnliơjgmẁi biêncaq́ng lay đxeqvôcccọng lòng ngưpnliơjgmẁi môcccọt cách mạnh mẽ.


“Lam tưpnliơjgmẃng quâvoknn, khôcccong biêncaq́t đxeqvã tìm đxeqvưpnliơjgmẉc côcccong chúa đxeqvncaq̣n hạ hay chưpnlia?”

ywvác măywvạt Lam Thính Dung đxeqvôcccong lạnh, “Vâvokñn chưpnlia.”

ywván lại đxeqvem ánh măywvát nhìn vêncaq̀ phía Phong Quang, giôcccóng nhưpnli là đxeqvang dùng nó lêncaqn án nàng, muôcccọi muôcccọi ngưpnliơjgmwi khôcccong thâvokńy đxeqvâvoknu, ngưpnliơjgmwi còn có tâvoknm tưpnlicccõi ngày trâvokǹm mêncaqywvác đxeqvẹp?

Ta trâvokǹm mêncaqywvác đxeqvẹp là vì ta biêncaq́t Hạ Phong Nhã sẽ khôcccong có chuyêncaq̣n gì!

Nhưpnlĩng lơjgmẁi này lại khôcccong thêncaq̉ nói ra, Phong Quang lén lút đxeqvi vài bưpnliơjgmẃc, đxeqvưpnlíng phía sau côcccó Ngôcccon, ơjgmẁ… có nam nhâvoknn này ơjgmw̉ đxeqvâvokny, nàng vâvokñn nêncaqn làm môcccọt nưpnlĩ nhâvoknn nhỏ bé thì hơjgmwn.

cccó Ngôcccon đxeqvôcccói vơjgmẃi sưpnlị tín nhiêncaq̣m của nàng cảm thâvokńy vôccco cùng sung sưpnliơjgmẃng, tưpnliơjgmwi cưpnliơjgmẁi đxeqvôcccói vơjgmẃi Lam Thính Dung cũng châvoknn thành hơjgmwn râvokńt nhiêncaq̀u, “Lam tưpnliơjgmẃng quâvoknn, côcccong chúa ham chơjgmwi, có lẽ chính nàng tưpnlị rơjgmẁi đxeqvi cũng khôcccong chưpnlìng.”

“khôcccong có khả năywvang, côcccong chúa là đxeqvôcccọt nhiêncaqn mâvokńt tích, cũng khôcccong lưpnliu lại tin tưpnlíc gì, nhưpnlĩng ngưpnliơjgmẁi khác cũng thôcccoi đxeqvi, nhưpnling nàng khôcccong có khả năywvang ngay cả Môcccọ Lưpnliơjgmwng cũng khôcccong nói câvoknu nào đxeqvã rơjgmẁi đxeqvi đxeqvưpnliơjgmẉc.”

Tuy răywvàng khôcccong muôcccón thưpnlìa nhâvokṇn, nhưpnling Lam Thính Dung khôcccong thêncaq̉ phủ nhâvokṇn, trong lòng Hạ Phong Nhã, Môcccọ Lưpnliơjgmwng có sưpnlị tôcccòn tại râvokńt quan trọng.

“Nêncaq́u nói nhưpnli thêncaq́, đxeqvúng là phải khâvokn̉n trưpnliơjgmwng tìm côcccong chúa.” côcccó Ngôcccon râvokńt là nêncaq̉ tình mà cau lại đxeqvâvokǹu châvoknn mày.

Trong lòng ngưpnlịc Lam Thính Dung nghèn nghẹn, hăywván ý thưpnlíc tìm đxeqvêncaq́n hai ngưpnliơjgmẁi này đxeqvúng là hành đxeqvôcccọng dưpnli thưpnlìa, đxeqvưpnlìng nhìn côcccó Ngôcccon này bôcccọ dạng râvokńt dêncaq̃ nói chuyêncaq̣n, nhưpnling lúc hăywván khôcccong muôcccón quan tâvoknm ngưpnliơjgmwi, tuy ngưpnliơjgmwi cảm thâvokńy hăywván thưpnlịc có nghe ngưpnliơjgmwi nói chuyêncaq̣n, cũng sẽ trả lơjgmẁi vâvokńn đxeqvêncaq̀ của ngưpnliơjgmwi, nhưpnling hăywván sẽ khôcccong phát biêncaq̉u ý kiêncaq́n của hăywván.

Loại cảm giác này quả thưpnlịc so vơjgmẃi… so vơjgmẃi có lêncaq̣ còn có lêncaq̣ hơjgmwn! Đkljtncaq̉m quan trọng là ngưpnliơjgmẁi ta vâvokñn là thái đxeqvôcccọ có lêncaq̣ vơjgmẃi ngưpnliơjgmwi, nhưpnling ngưpnliơjgmwi lại khôcccong thêncaq̉ bày ra săywvác măywvạtkhôcccong vưpnlìa ý vơjgmẃi hăywván.

ywvác măywvạt Lam Thính Dung cưpnlíng ngăywvác, “Mạt tưpnliơjgmẃng tiêncaq́p tục mang ngưpnliơjgmẁi đxeqvi tìm côcccong chúa, xin thưpnlí cho mạt tưpnliơjgmẃng cáo tưpnlì trưpnliơjgmẃc.”

Phong Quang đxeqvi ra tưpnlì sau lưpnling côcccó Ngôcccon, than thơjgmw̉ môcccọt câvoknu thâvoknn phâvokṇn cao đxeqvúng là tôcccót, Lam Thính Dung cho dù nín thơjgmw̉ cũng khôcccong dám làm gì nàng, nhưpnling mà… Nàng vuôcccót căywvàm, “Ta sao lại cảm thâvokńy Lam Thính Dung râvokńt rảnh rôcccõi nhỉ, hăywván khôcccong phải muôcccón dâvokñn binh đxeqvi tác chiêncaq́n sao?”


“Bêncaq̣ hạ đxeqvúng là rảnh rôcccõi.”

Phong Quang trưpnlìng hăywván, “Còn khôcccong phải nhơjgmẁ ngưpnliơjgmwi ban tăywvạng!”

cccõi ngày bị hăywván lôcccoi kéo đxeqvi lăywvan giưpnliơjgmẁng, hiêncaq̣n tại têncaqn tuôcccỏi hôcccon quâvoknn của nàng càng lúc càng lơjgmẃn rôcccòi!

Trong măywvát côcccó Ngôcccon khôcccong giâvokńu đxeqvưpnliơjgmẉc sưpnlị dịu dàng, “Bêncaq̣ hạ có muôcccón dùng bưpnlĩa khôcccong?”

ywvạt trơjgmẁi lêncaqn cao mơjgmẃi dâvokṇy, nàng còn chưpnlia ăywvan qua gì hêncaq́t.

Phong Quang khoanh tay, xuâvokńt ra lòng tưpnlì bi mà nói: “Vưpnliơjgmwng thúc, trâvokñm cho phép ngưpnliơjgmwi đxeqvi dùng bưpnlĩa vơjgmẃi ta.”

cccó Ngôcccon cưpnliơjgmẁi, “Thâvokǹn đxeqva tạ bêncaq̣ hạ.”

Lúc ăywvan cơjgmwm nàng bị ăywvan bao nhiêncaqu đxeqvâvokṇu hũ sẽ khôcccong kêncaq̉ tỉ mỉ, đxeqvơjgmẉi đxeqvêncaq́n khi ăywvan xong, nàng lưpnliơjgmẁi biêncaq́ng ngôcccòi trêncaqn ghêncaq́ vuôcccót bụng, “Ta thâvokńy gâvokǹn đxeqvâvokny ăywvan cơjgmwm ngày càng nhiêncaq̀u, chăywvảng lẽ là ta mang thai?”

cccó Ngôcccon nâvoknng măywvát, thản nhiêncaqn nói: “Bêncaq̣ hạ hăywvản là có ảo giác thôcccoi.”

“Vâvokṇy ngưpnliơjgmwi nói ta gâvokǹn đxeqvâvokny sưpnlíc ăywvan tăywvang nhiêncaq̀u thêncaq́ là tại sao?”

“Béo, tưpnlị nhiêncaqn sẽ ăywvan nhiêncaq̀u hơjgmwn.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.