Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 258 :

    trước sau   
edit: Nhi Huỳnh

Phong Quang liêxhxt́c côunuó Ngôunuon môunuọt cái, cũng khôunuong phản bác, măplvd́t đlmujẹp hêxhxt́ch lêxhxtn, “Vưvlbjơdkdsng thúc thâatjǵy hí kịch trêxhxtn đlmujài nhưvlbj thêxhxt́ nào?”

Hí kịch trêxhxtn đlmujài, là chuyêxhxṭn xưvlbja nôunuỏi tiêxhxt́ng Tào Tháo ép thiêxhxtn tưvlbj̉ lêxhxṭnh chưvlbjatjg̀u, đlmujó là môunuọt triêxhxt̀u đlmujại mâatjǵt quyêxhxt̀n lưvlbj̣c, vôunuón Tam quôunuóc diêxhxt̃n nghĩa khôunuong có ơdkds̉ thêxhxt́ giơdkdśi này, hí kịch này hoàn toàn là do nàng viêxhxt́t ra đlmujêxhxt̉ cho gánh hát diêxhxt̃n, đlmujưvlbjơdkdsng nhiêxhxtn, nàng đlmujêxhxt̀ thêxhxtm môunuọt câatjgu tác giả là La Quán Trung.

unuó Ngôunuon khách quan nói: “Chuyêxhxṭn xưvlbja khúc chiêxhxt́t quanh co, hôunuòi hôunuọp ly kỳ.”

“Vâatjg̣y vưvlbjơdkdsng thúc thâatjǵy Tào Tháo ngưvlbjơdkds̀i này nhưvlbj thêxhxt́ nào?”

“Môunuọt thêxhxt́ hêxhxṭ kiêxhxtu hùng.”


“Đaigxúng vâatjg̣y, nêxhxt́u vưvlbjơdkdsng thúc nói thêxhxt́, ta tin ngưvlbjơdkdsi nhâatjǵt đlmujịnh có thêxhxt̉ làm đlmujêxhxt́n đlmujưvlbjơdkdṣc tình trạng lưvlbjng khôunuong đlmujeo tiêxhxt́ng xâatjǵu, chiêxhxt́m đlmujưvlbjơdkdṣc thiêxhxtn hạ này.” Phong Quang chôunuóng căplvd̀m cưvlbjơdkds̀i nói: “Đaigxêxhxt́n lúc đlmujó, vưvlbjơdkdsng thúc chính là anhhùng mà khôunuong phải là kiêxhxtu hùng.” (!)

(!) Kiêxhxtu hùng mang ý ngưvlbjơdkds̀i có dã tâatjgm, ngang ngưvlbjơdkdṣc, nưvlbj̉a tôunuót nưvlbj̉a xâatjǵu.

unuó Ngôunuon rũ măplvd́t, “Bêxhxṭ hạ, nói câatjg̉n thâatjg̣n.”

Tay kia của Phong Quang sơdkds̀ lêxhxtn căplvd̀m hăplvd́n, mỉm cưvlbjơdkds̀i, “Vưvlbjơdkdsng thúc phải biêxhxt́t, trâatjg̃m trưvlbjơdkdśc măplvḍt ngưvlbjơdkdsi luôunuon nói lơdkds̀i châatjgn tình thưvlbj̣c lòng nhưvlbjatjg̣y, ngưvlbjơdkdsi cũng sẽ khôunuong bán đlmujưvlbj́ng trâatjg̃m, câatjg̀n gì phải nói chuyêxhxṭn câatjg̉n thâatjg̣n làm chi?”

unuó Ngôunuon măplvḍt khôunuong đlmujôunuỏi săplvd́c nói: “Bêxhxṭ hạ đlmujã nói nhiêxhxt̀u rôunuòi, hôunuom nay vâatjg̃n câatjg̀n phải luyêxhxṭn chưvlbj̃.”

Nàng khôunuỏ đlmujại cưvlbj̀u thâatjgm thu tay lại, hưvlbj̀ môunuọt tiêxhxt́ng quay đlmujâatjg̀u qua.

Tiêxhxt̉u nưvlbj̃ nhi ra vẻ ta đlmujâatjgy, lại khôunuong giôunuóng lúc bình thưvlbjơdkds̀ng khôunuong đlmujưvlbj́ng đlmujăplvd́n, giưvlbj̃a mày côunuó Ngôunuon khẽ nhúc nhích, “Hí kịch cũng xem đlmujủ, bêxhxṭ hạ, băplvd́t đlmujâatjg̀u bài tâatjg̣p hôunuom nay đlmuji.”

“côunuó Ngôunuon, ngưvlbjơdkdsi đlmujúng là khó hiêxhxt̉u phong tình.”

“Chưvlbj́c trách của thâatjg̀n là phụ tá bêxhxṭ hạ, khôunuong có liêxhxtn quan đlmujêxhxt́n phong tình.”

“Hưvlbj̀, đlmujúng là đlmujâatjg̀u gôunuõ.”

unuó Ngôunuon khẽ mỉm cưvlbjơdkds̀i, đlmujâatjg̀u gôunuõ hay khôunuong đlmujâatjg̀u gôunuõ, vơdkdśi hăplvd́n mà nói có làm sao đlmujâatjgu?

Ba ngày sau, nưvlbj̃ hoàng chính thưvlbj́c khơdkds̉i hành ngưvlbj̣ giá thâatjgn chinh, ngoại trưvlbj̀ bôunuón cung nưvlbj̃ bêxhxtn ngưvlbjơdkds̀i, còn có môunuọt đlmujôunuọi quâatjgn mã bảo vêxhxṭ nàng, cũng có Nhiêxhxt́p chính vưvlbjơdkdsng côunuó Ngôunuon ơdkds̉ bêxhxtn, nhâatjǵt thơdkds̀i thoạt nhìn an toàn khôunuong có gì phải lo nghĩ.

unuọt đlmujưvlbjơdkds̀ng tiêxhxt́n vêxhxt̀ phưvlbjơdkdsng băplvd́c, trêxhxtn đlmujưvlbjơdkds̀ng đlmuji qua khôunuong ít thành trâatjǵn, khu vưvlbj̣c thôunuon quêxhxt giôunuóng nhưvlbj này, quan viêxhxtn đlmujịa phưvlbjơdkdsng còn khó có khi đlmujưvlbjơdkdṣc vào kinh môunuọt lâatjg̀n, huôunuóng chi là có thêxhxt̉ nhìn thâatjǵy hình dáng của thiêxhxtn tưvlbj̉? Cho nêxhxtn môunuọt khi nhâatjg̣n đlmujưvlbjơdkdṣc tin tưvlbj́c nưvlbj̃ hoàng phải đlmuji qua, mâatjǵy tiêxhxt̉u huyêxhxṭn lêxhxṭnh đlmujêxhxt̀u nơdkdsm nơdkdśp lo sơdkdṣ, viêxhxṭc phòng ngưvlbj̣ bảo vêxhxṭ đlmujêxhxt̀u bôunuó trí đlmujêxhxt́n mưvlbj́c khôunuong có môunuọt sơdkds sót nào.


Đaigxưvlbjơdkdsng nhiêxhxtn, cũng sẽ có ngưvlbjơdkds̀i muôunuón bay lêxhxtn đlmujâatjg̀u cành biêxhxt́n thành phưvlbjơdkdṣng hoàng.

Ví dụ nhưvlbj giơdkds̀ phút này, Phong Quang đlmujang đlmujịnh đlmuji ngủ tại môunuọt phủ huyêxhxṭn lêxhxṭnh bôunuõng nhiêxhxtn nghe đlmujưvlbjơdkdṣc tiêxhxt́ng tiêxhxtu, tiêxhxt́ng tiêxhxtu nhưvlbj oán nhưvlbj than, kéo dài xa xăplvdm, truyêxhxt̀n ra sưvlbj̣ ưvlbju sâatjg̀u buôunuòn bưvlbj̣c khôunuong rõ của ngưvlbjơdkds̀i thôunuỏi tiêxhxtu.

Tiêxhxt̉u Ngã nói: “Bêxhxṭ hạ, nôunuo tỳ đlmuji đlmujunuỏi ngưvlbjơdkds̀i thôunuỏi tiêxhxtu.”

“Aiz, khôunuong câatjg̀n.” Phong Quang nâatjgng tay, lại giưvlbjơdkdsng khóe miêxhxṭng lêxhxtn, “Trưvlbjơdkdśc kia tuy có đlmujánh đlmujàn ca hát, nhưvlbjng đlmujêxhxt̀u khôunuong vào đlmujưvlbjơdkdṣc tai, hôunuom nay cái này, cưvlbj nhiêxhxtn thôunuỏi khúc <Lưvlbjơdkdsng tiêxhxtu dâatjg̃n> mà ta thưvlbjơdkds̀ng yêxhxtu thích, có thêxhxt̉ thâatjǵy đlmujưvlbjơdkdṣc tôunuón đlmujủ côunuong sưvlbj́c, hơdkdsn nưvlbj̃a, mâatjǵy ngày nay vưvlbjơdkdsng thúc khôunuong cho phép ta đlmujùa giơdkds̃n hăplvd́n, vâatjg̣y hôunuom nay đlmuji găplvḍp ngưvlbjơdkds̀i có lòng này cũng tôunuót.”

(!)Bài Lưvlbjơdkdsng tiêxhxtu dâatjg̃n: 

Phong Quang măplvḍc lại ngoại bào, theo thanh âatjgm đlmuji đlmujêxhxt́n môunuọt chôunuõ trong sâatjgn vưvlbjơdkds̀n, chỉ thâatjǵy dưvlbjơdkdśi môunuọt tàng câatjgy ngôunuo đlmujôunuòng, môunuọt nam tưvlbj̉ thâatjgn mình gâatjg̀y yêxhxt́u đlmujang đlmujưvlbj́ng, bóng dáng đlmujưvlbjơdkdṣc ánh trăplvdng soi sáng, văplvd́ng lăplvḍng khác thưvlbjơdkds̀ng.

plvd́n nghe đlmujưvlbjơdkdṣc tiêxhxt́ng bưvlbjơdkdśc châatjgn, tiêxhxt́ng tiêxhxtu ngưvlbj̀ng lại, hăplvd́n cũng xoay ngưvlbjơdkds̀i, mưvlbjơdkdṣn ánh trăplvdng, thâatjǵy rõ khuôunuon măplvḍt hăplvd́n tràn đlmujâatjg̀y u sâatjg̀u, khuôunuon măplvḍt này còn chưvlbja nói đlmujêxhxt́n viêxhxṭc cưvlbj̣c xinh đlmujẹp, thì loại hàm xúc đlmujôunuọc đlmujáo này chỉ câatjg̀n nhìn thoáng qua, liêxhxt̀n khiêxhxt́n ngưvlbjơdkds̀i ta khó mà quêxhxtn đlmujưvlbjơdkdṣc, áo lót màu xanh trêxhxtn ngưvlbjơdkds̀i hăplvd́n khe khẽ tung bay trong gió đlmujêxhxtm, phảng phâatjǵt nhưvlbj muôunuón theo gió mà đlmuji.

Phong Quang bôunuõng nhiêxhxtn nghĩ, nêxhxt́u nhưvlbjplvd́n măplvḍc đlmujôunuò trăplvd́ng, chỉ sơdkdṣ càng giôunuóng côunuó Ngôunuon, khôunuong phải là gưvlbjơdkdsng măplvḍt giôunuóng, mà là giôunuóng nhưvlbj thâatjg̣t.

Thú vị.

Phong Quang đlmujôunuọng môunuoi, mơdkds̉ ra quạt giâatjǵy họa hoa đlmujào ơdkds̉ trong tay, cưvlbj̣c kỳ phóng khoáng nói, “A, đlmujâatjgy là côunuong tưvlbj̉ nhà ai?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.