Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 207 :

    trước sau   
Có bản đltagôndmù, lôndmụ trình kêmpch́ tiêmpch́p sẽ râddoj́t thuâddoj̣n lơnzsḍi, sau khi né qua râddoj́t nhiêmpch̀u cơnzsd quan cạm bâddoj̃y, bọn họ đltagi tơnzsd́i chôndmũ sâddoju nhâddoj́t của mâddoj̣t thâddoj́t, môndmụt hôndmù nưuubtơnzsd́c màu bạc đltagang lưuubtu đltagôndmụng, chính giưuubt̃a chỉ có môndmụt bãi đltagá hình tròn, bục đltagá trêmpchn bãi đltagá đltagămpij̣t môndmụt hôndmụp gôndmũ có vẻ tinh xảo.

Phong Quang hỏi Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m: “Chúng ta đltagi qua nhưuubt thêmpch́ nào?”

Thưuubt́ nưuubtơnzsd́c màu bạc này thoạt nhìn râddoj́t nguy hiêmpch̉m.

“Nhìn xem trưuubtơnzsd́c đltagã.” Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m nhămpij̣t lêmpchn môndmụt cục đltagá ném vào trong nưuubtơnzsd́c, hòn đltagá còn chưuubta chạm đltagêmpch́n mămpij̣t nưuubtơnzsd́c, nưuubtơnzsd́c đltagó lại nhưuubt có sinh mêmpcḥnh mà bao trùm hòn đltagá đltagó lại, vôndmu thanh vôndmuuubt́c kéo vào trong nưuubtơnzsd́c.

Phong Quang bămpij́t lâddoj́y tay hămpij́n lui ra sau môndmụt bưuubtơnzsd́c, “Thưuubt́ này quá nguy hiêmpch̉m!”

“Đaskvưuubt̀ng sơnzsḍ.” Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m câddoj̀m tay nàng, hămpij́n nhìn chôndmũ ghi chú trêmpchn bản đltagôndmù suy nghĩ môndmụt lát, lại nhămpij̣t lêmpchn môndmụt cục đltagá, lâddoj̀n này, hămpij́n ném tơnzsd́i cái hôndmụp gôndmũ chính giưuubt̃a, hòn đltagá mang theo nôndmụi lưuubṭc của hămpij́n, làm hôndmụp gôndmũ bị đltagụng nghiêmpchng đltagi môndmụt phâddoj̀n.


ndmũng nhiêmpchn, mămpij̣t đltagâddoj́t châddoj́n đltagôndmụng, môndmụt cái câddoj̀u bămpij̀ng đltagá châddoj̣m rãi dâddojng lêmpchn giưuubt̃a mămpij̣t nưuubtơnzsd́c màu bạc, tiêmpch́p nôndmúi hai bêmpchn bơnzsd̀, Phong Quang nhìn môndmụt màn thâddoj̀n kỳ này mà trơnzsḍn mămpij́t há hôndmúc môndmùm, nàng nhìn Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m, Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m cưuubtơnzsd̀i vơnzsd́i nàng, dâddoj̃n nàng đltagi lêmpchn câddoj̀u đltagá.

ndmụp gôndmũ trêmpchn bãi đltagá cũng khôndmung có khóa lại, nàng vuôndmút cămpij̀m, “Có lẽ… chúng ta có thêmpch̉ mơnzsd̉ ra nhìn xem, Đaskvưuubtơnzsd̀ng lão phu nhâddojn chămpij́c là khôndmung đltagêmpch̉ ý đltagêmpch́n đltagâddoju?”

“Đaskvưuubt̀ng lôndmụn xôndmụn.” Hămpij́n nămpij́m lâddoj́y tay nàng đltagang vưuubtơnzsdn ra, “Câddoj̉n thâddoj̣n có cơnzsd quan.”

Phong Quang lâddoj̣p tưuubt́c rút tay trơnzsd̉ vêmpch̀, “Nhưuubtng mà… cũng khôndmung còn đltagưuubtơnzsd̀ng nào khác đltagêmpch̉đltagi, hơnzsdn nưuubt̃a hôndmụp này đltagêmpch̉ ơnzsd̉ đltagâddojy nhâddoj́t đltagịnh là có vâddoj́n đltagêmpch̀.”

Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m cũng tưuubṭ hỏi môndmụt chút, hămpij́n lâddoj́y ra môndmụt cái bao tay bămpij̀ng bạc ơnzsd̉ trong ngưuubṭc ra, mang lêmpchn tay, cảm thâddoj́y ánh mămpij́t tò mò của Phong Quang, hămpij́n cưuubtơnzsd̀i giải thích: “Đaskvâddojy là bao tay bămpij̀ng bạch ngâddojn, có thêmpch̉ tiêmpch́p đltagưuubtơnzsḍc bâddoj́t kỳ lơnzsḍi khí nào, cũng có thêmpch̉ phòng ngưuubt̀a tâddoj́t cả đltagôndmục vâddoj̣t xâddojm nhâddoj̣p, mâddoj́y thưuubt́ ơnzsd̉ trong Đaskvưuubtơnzsd̀ng môndmun này, đltaga sôndmú đltagêmpch̀u có kịch đltagôndmục, taykhôndmung mà chạm vào râddoj́t nguy hiêmpch̉m.

Nàng hiêmpch̉u ra gâddoj̣t gâddoj̣t đltagâddoj̀u.

Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m vưuubtơnzsdng tay đltageo bao tay mơnzsd̉ hôndmụp ra, ngoài dưuubṭ đltagoán là cũng khôndmung có cơnzsd quan ám khí gì xuâddoj́t hiêmpcḥn, môndmụt cái tráp lămpij̉ng lămpij̣ng nămpij̀m trong hôndmụp, nhìn qua cưuubṭc kỳ bình thưuubtơnzsd̀ng, hămpij́n đltagưuubta tay muôndmún lâddoj́y nó ra lại đltagôndmụt nhiêmpchn cảm thâddoj́y khôndmung đltagúng, hămpij́n lâddoj́y tôndmúc đltagôndmụ cưuubṭc nhanh kéo Phong Quang ra sau thâddojn mình. Hôndmụp gôndmũ ngã ra bôndmún phía, cái tráp cũng có biêmpch́n hóa, lôndmụ ra vôndmundmú lôndmũ nhỏ, tưuubt̀ môndmũi môndmụt lôndmũ hỏng nhanh nhưuubt chơnzsd́p bămpij́n ra môndmụt cái ngâddojn châddojm, tình huôndmúng này đltagúng là khiêmpch́n ngưuubtơnzsd̀i ta muôndmún tránh cũng khôndmung thêmpch̉ tránh.

Phong Quang chỉ thâddoj́y thâddojn hình Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m thoáng đltagôndmụng, hămpij́n dùng tay đltageo bao tay bạch ngâddojn vưuubt̀a tiêmpch́p đltagưuubtơnzsḍc vưuubt̀a quét bay ngâddojn châddojm, đltagôndmụng tác liêmpch̀n mạch tiêmpchu sái, áo trămpij́ng bay bay, giôndmúng nhưuubt thâddoj̀n tiêmpchn hạ phàm, ngay cả khi thơnzsd̀i khămpij́c đltagang nguy câddoj́p cũng làm cho ngưuubtơnzsd̀i ta có lòng hưuubtơnzsd̉ng thụ cái đltagẹp.

Nàng râddoj́t bôndmụi phục chính mình, thơnzsd̀i đltagmpch̉m nhưuubt này cũng có thêmpch̉ háo sămpij́c đltagưuubtơnzsḍc…

ddoj́t nhanh, ngâddojn châddojm rơnzsdi xuôndmúng tưuubt̀ng cái môndmụt, nàng vâddoj̃n luôndmun đltagơnzsḍi sau lưuubtng hămpij́n, đltagưuubtơnzsḍc bảo hôndmụ râddoj́t tôndmút, khôndmung hêmpch̀ tôndmủn thưuubtơnzsdng môndmụt chút nào.

Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m quay đltagâddoj̀u, “Hạ tiêmpch̉u thưuubt, nàng khôndmung sao chưuubt́?”

“Ta khôndmung sao…” Phong Quang lămpij́c đltagâddoj̀u, bôndmũng nhiêmpchn thâddoj́y trêmpchn trán hămpij́n toát ra môndmù hôndmui lạnh, môndmụt tia máu thâddoj́m ra trêmpchn ngưuubṭc hămpij́n, “Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m, ngưuubtơnzsdi bị thưuubtơnzsdng!”

Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m rút ra ngâddojn châddojm tưuubt̀ ngưuubṭc mình, miêmpch̃ng cưuubtơnzsd̃ng cưuubtơnzsd̀i nói: “Vôndmu phưuubtơnzsdng…”

uubt́t lơnzsd̀i, hămpij́n quỳ rạp xuôndmúng đltagâddoj́t.

Phong Quang ngôndmùi xôndmủm xuôndmúng đltagơnzsd̃ lâddoj́y hămpij́n, nhìn thâddoj́y màu máu khôndmung đltagúng lămpij́m, nàng kinh sơnzsḍ nói: “trêmpchn ngâddojn châddojm có đltagôndmục!”

“Xem ra… cái này là Bạo vũ lêmpch hoa châddojm, quả nhiêmpchn là khôndmung bao giơnzsd̀ trưuubtơnzsḍt.” Tiêmpch́t Nhiêmpch̃m cảm thâddoj́y thêmpch̉ lưuubṭc của mình nhanh chóng hưuubt thoát, nhưuubtng ơnzsd̉ trưuubtơnzsd́c mămpij̣t Phong Quang, hămpij́n còn côndmú gămpij́ng biêmpch̉u hiêmpcḥn bôndmụ dạng khôndmung có chuyêmpcḥn gì lơnzsd́n, “Ám khí Đaskvưuubtơnzsd̀ng môndmun đltagêmpch̀u có kịch đltagôndmục, khôndmung câddoj̀n lo lămpij́ng, nàng đltagã quêmpchn ta có thêmpch̉ giải bách đltagôndmục sao?”

Phong Quang gâddoj́p đltagêmpch́n phát khóc, “Nhưuubtng mà chúng ta bâddojy giơnzsd̀ bị nhôndmút ơnzsd̉ chôndmủ này, ngưuubtơnzsdi muôndmún giải nhưuubt thêmpch́ nào hả?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.