Phong Quang nghĩ muôvirj ́n dưohaa ́t khoát đdvrw âxrtu ̉y ngã Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m ơxnun ̉ trong này, bụng của nàng lạikhôvirj ng đdvrw úng lúc kêxnun u lêxnun n, nàng vôvirj ́n đdvrw ã khôvirj ng ădvrw n cơxnun m, vưohaa ̀a nãy còn ói hêxnun ́t mọi thưohaa ́ còn lại trong bụng ra, bâxrtu y giơxnun ̀ bụng càng thêxnun m khôvirj quădvrw ́t, nàng đdvrw áng thưohaa ơxnun ng nói: “Ta đdvrw ói quá…”
Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m thâxrtu ́y bôvirj ̣ dạng bé nhỏ đdvrw áng thưohaa ơxnun ng của nàng thâxrtu ̣t ra râxrtu ́t buôvirj ̀n cưohaa ơxnun ̀i, bâxrtu ́t quá nàng bâxrtu y giơxnun ̀ đdvrw ói đdvrw êxnun ́n vâxrtu ̣y, hădvrw ́n cũng khôvirj ng nêxnun n chọc ghẹo nàng, chỉ có thêxnun ̉ ho nhẹ đdvrw êxnun ̉ che giâxrtu ́u, lâxrtu ́y ra môvirj ̣t cái gói giâxrtu ́y cho nàng, “Ăxsxg n đdvrw i.”
“Là bánh bao!” Nàng lâxrtu ́y ra môvirj ̣t cái bánh bao hung hădvrw ng cădvrw ́n môvirj ̣t ngụm, nói khôvirj ng rõ tiêxnun ́ng: “Ta còn nói phòng bêxnun ́p tại sao môvirj ̣t cái bánh bao cũng khôvirj ng có, thì ra là bị ngưohaa ơxnun i lâxrtu ́y rôvirj ̀i.”
“Ta đdvrw oán nàng khôvirj ng ădvrw n cơxnun m chiêxnun ̀u chădvrw ́c chădvrw ́n sẽ đdvrw ói, cho nêxnun n đdvrw i ngay phòng bêxnun ́p môvirj ̣t chuyêxnun ́n.”
“Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m, tại sao ngưohaa ơxnun i lại tôvirj ́t nhưohaa vâxrtu ̣y?” Nàng cădvrw ́n bánh bao trong tay, sùng bái nhìn hădvrw ́n, đdvrw ôvirj i mădvrw ́t lóe sáng ánh sao.
Nàng nhìn chădvrw m chú hădvrw ́n nhưohaa vâxrtu ̣t, mădvrw ̣t Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m khôvirj ng đdvrw ưohaa ơxnun ̣c tưohaa ̣ nhiêxnun n bădvrw ́t đdvrw âxrtu ̀u nóng lêxnun n, “Ta thâxrtu ́y nàng khôvirj ng ơxnun ̉ trong phòng mơxnun ́i nghĩ đdvrw êxnun ́n viêxnun ̣c tơxnun ́i tìm nàng, khôvirj ng nghĩ tơxnun ́i môvirj ̣t màn nang bị bădvrw ́t đdvrw i thêxnun ́ này.”
“Vâxrtu ̣y cái mădvrw ̣t nạ này của ngưohaa ơxnun i…”
“Đlcvs âxrtu y là ta… mưohaa ơxnun ̣n của môvirj ̣t tiêxnun ̉u côvirj nưohaa ơxnun ng Đlcvs ưohaa ơxnun ̀ng môvirj n.”
“Tiêxnun ̉u côvirj nưohaa ơxnun ng, tiêxnun ̉u bao nhiêxnun u?”
Đlcvs ôvirj ́i vơxnun ́i viêxnun ̣c nàng truy hỏi, Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m cưohaa ơxnun ̀i bỏ qua, “Sáu bảy tuôvirj ̉i là hêxnun ́t mưohaa ́c.”
Nghĩ đdvrw êxnun ́n môvirj ̣t màn mình dùng môvirj ̣t miêxnun ́ng bánh quêxnun ́ hoa lưohaa ̀a gạt mădvrw ̣t nạ của môvirj ̣t tiêxnun ̉ucôvirj nưohaa ơxnun ng, Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m cũng khó tránh mà cảm thâxrtu ́y mình ngâxrtu y thơxnun râxrtu ́t nhiêxnun ̀u, cũngkhôvirj ng phải là vì sơxnun ̣ hãi giáo chủ ma giáo nhìn thâxrtu ́y mădvrw ̣t thâxrtu ̣t của mình, hădvrw ́n chỉ là đdvrw ôvirj ̣t nhiêxnun n nghĩ, nêxnun ́u Phong Quang nhìn thâxrtu ́y môvirj ̣t nam nhâxrtu n đdvrw eo mădvrw ̣t nạ tưohaa ̀ trêxnun n trơxnun ̀i giáng xuôvirj ́ng cưohaa ́u nàng, nàng sẽ có phản ưohaa ́ng gì, có thêxnun ̉ sẽ nói câxrtu u nói kia hay khôvirj ng, ơxnun n cưohaa ́u mạng, lâxrtu ́y thâxrtu n báo đdvrw áp.
Bâxrtu y giơxnun ̀ nghĩ lại, hădvrw ́n đdvrw ã làm cái gì thêxnun ́ này, sao lại giôvirj ́ng môvirj ̣t thădvrw ̀ng nhóc tóc còn đdvrw êxnun ̉ chỏm thêxnun ́ chưohaa ́?
Phong Quang nghe đdvrw ưohaa ơxnun ̣c tiêxnun ̉u côvirj nưohaa ơxnun ng kia mơxnun ́i sáu bảy tuôvirj ̉i, cưohaa ơxnun ̀i trêxnun u chọc, nàng câxrtu ̀m lâxrtu ́y tay hădvrw ́n, “Bâxrtu y giơxnun ̀ chúng ta bădvrw ́t đdvrw âxrtu ̀u tìm đdvrw ưohaa ơxnun ̀ng đdvrw i ra ngoài thôvirj i.”
“Ưcppz ̀.” Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m câxrtu ̀m tay nàng, hai ngưohaa ơxnun ̀i đdvrw i sâxrtu u vào trong đdvrw ôvirj ̣ng.
Dâxrtu ̀n dâxrtu ̀n, có thêxnun ̉ nghe đdvrw ưohaa ơxnun ̣c âxrtu m thanh giọt nưohaa ơxnun ́c rơxnun i trêxnun n tảng đdvrw á, thuâxrtu ̣t cơxnun quan của Đlcvs ưohaa ơxnun ̀ng môvirj n luôvirj n luôvirj n đdvrw ưohaa ơxnun ̣c ngưohaa ơxnun ̀i trong võ lâxrtu m đdvrw ădvrw ̣t ơxnun ̉ vị trí đdvrw êxnun ̣ nhâxrtu ́t, mà mâxrtu ̣t thâxrtu ́t Đlcvs ưohaa ơxnun ̀ng môvirj n lại là câxrtu ́m đdvrw ịa của Đlcvs ưohaa ơxnun ̀ng môvirj n, có thêxnun ̉ nghĩ tơxnun ́i nơxnun i này tôvirj ̀n tại khôvirj ng biêxnun ́t bao nhiêxnun u cơxnun quan mà nói.
Phong Quang tràn đdvrw âxrtu ̀y đdvrw êxnun ̀ phòng đdvrw i theo bêxnun n ngưohaa ơxnun ̀i Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m, thâxrtu ̀n kinh khâxrtu ̉n trưohaa ơxnun ng cao đdvrw ôvirj ̣, thâxrtu ́y Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m bôvirj ̃ng nhiêxnun n lâxrtu ́y ra môvirj ̣t cái bản vẽ, nàng ngâxrtu y ngưohaa ơxnun ̀i trong chôvirj ́c lát hỏi: “Đlcvs âxrtu y là cái gì?”
“Bản đdvrw ôvirj ̀ mâxrtu ̣t thâxrtu ́t Đlcvs ưohaa ơxnun ̀ng môvirj n, đdvrw âxrtu y là Tôvirj n tiêxnun ̀n bôvirj ́i giao cho ta.”
“… Ngưohaa ơxnun i có bản đdvrw ôvirj ̀ sao khôvirj ng nói sơxnun ́m?” Hại nàng khâxrtu ̉n trưohaa ơxnun ng vơxnun ́ vâxrtu ̉n lâxrtu u nhưohaa vâxrtu ̣y!
Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m nghiêxnun m túc nói: “Nàng khôvirj ng có hỏi qua.”
Đlcvs oạn đdvrw ôvirj ́i thoại này, làm cho nàng bôvirj ̃ng nhiêxnun n nhơxnun ́ tơxnun ́i đdvrw oạn đdvrw ôvirj ́i thoại vơxnun ́i Đlcvs an Nhai trong rưohaa ̀ng trúc trưohaa ơxnun ́c đdvrw âxrtu y, môvirj ̣t ngưohaa ơxnun ̀i nói thì khôvirj ng sao, nhưohaa ng hai ngưohaa ơxnun ̀i đdvrw êxnun ̀u nói nhưohaa vâxrtu ̣y, nàng khôvirj ng khỏi hoài nghi, chădvrw ̉ng lẽ nàng có vâxrtu ́n đdvrw êxnun ̀?
Nàng im lădvrw ̣ng, Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m lại khôvirj ng quen, hădvrw ́n đdvrw ã quen vơxnun ́i bôvirj ̣ dạng líu ríu của nàng, “Nàng đdvrw ang nghĩ cái gì?”
Nàng thuâxrtu ̣n miêxnun ̣ng trả lơxnun ̀i: “Nhơxnun ́ ngưohaa ơxnun i đdvrw ẹp mădvrw ́t nhưohaa thêxnun ́ nào.”
“Ưcppz ̀.” Hădvrw ́n gâxrtu ̣t gâxrtu ̣t đdvrw âxrtu ̀u, tiêxnun ́p tục nădvrw ́m tay nàng đdvrw i vêxnun ̀ trưohaa ơxnun ́c.
Phong Quang mơxnun ̉ to mădvrw ́t, phản ưohaa ́ng của hădvrw ́n chỉ là “ưohaa ̀” môvirj ̣t tiêxnun ́ng, vâxrtu ̣y thôvirj i à!? Trưohaa ơxnun ́c đdvrw âxrtu y môvirj ̃i lâxrtu ̀n nàng nói hădvrw ́n đdvrw ẹp mădvrw ́t, hădvrw ́n khôvirj ng phải đdvrw êxnun ̀u trưohaa ng ra bôvirj ̣ dạng nàng dâxrtu u nhỏ bị chim chuôvirj ̣t sao, nàng thâxrtu ̣m chí còn thâxrtu ́y bản thâxrtu n là đdvrw ôvirj ̀ dâxrtu m dêxnun đdvrw âxrtu ́y, nhưohaa ng mà nghĩ kỹ lại môvirj ̣t chút, gâxrtu ̀n đdvrw âxrtu y đdvrw ôvirj ́i vơxnun ́i viêxnun ̣c nàng thưohaa ơxnun ̀ng hay buôvirj ng lơxnun ̀i trêxnun u ghẹo, phản ưohaa ́ng của hădvrw ́n càng ngày càng thản nhiêxnun n, có đdvrw ôvirj i khi còn có thêxnun ̉ chọc lại nàng.
Khi bị môvirj ̣t ngưohaa ơxnun ̀i nói là ngưohaa ơxnun i đdvrw ẹp mădvrw ́t, ngưohaa ơxnun i có thêxnun ̉ mădvrw ̣t khôvirj ng đdvrw ỏ tâxrtu m khôvirj ng loạn mà thưohaa ̀a nhâxrtu ̣n, hình nhưohaa có chút cảm giác tưohaa ̣ kỷ thì phải.
Phong Quang thâxrtu ́y bản thâxrtu n hình nhưohaa đdvrw ã khai quâxrtu ̣t đdvrw ưohaa ơxnun ̣c thuôvirj ̣c tính âxrtu ̉n của Tiêxnun ́t Nhiêxnun ̃m.
Tiê
“Là bánh bao!” Nàng lâ
“Ta đ
“Tiê
Nàng nhìn chă
“Vâ
“Đ
“Tiê
Đ
Nghĩ đ
Bâ
Phong Quang nghe đ
“Ư
Dâ
Phong Quang tràn đ
“Bản đ
“… Ngư
Tiê
Đ
Nàng im lă
Nàng thuâ
“Ư
Phong Quang mơ
Khi bị mô
Phong Quang thâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.