Hêigmm ́t thảy đntmt êigmm ̀u râctma ́t đntmt ôigmm ̣t nhiêigmm n, cả phòng yêigmm n tĩnh, chỉ còn lại tiêigmm ́ng vọng lăyxal ̉ng lăyxal ̣ng tưaypt ̀ bàn tay đntmt ó.
Thâctma n mình Thâctma ̉m Vâctma ̣t Ngôigmm n cưaypt ́ng lại, thâctma ̣t khó tưaypt ơxcqc ̉ng tưaypt ơxcqc ̣ng anh cũng có môigmm ̣t ngày phải sưaypt ̃ng ngưaypt ơxcqc ̀i nhưaypt thêigmm ́ này, nhưaypt ng sưaypt ̣ thâctma ̣t chính là anh cũng nhâctma ́t thơxcqc ̀i mâctma ́t đntmt i phản ưaypt ́ng, chỉ có cơxcqc n đntmt au trêigmm n măyxal ̣t đntmt ó nói cho anh biêigmm ́t hêigmm ́t thảy đntmt êigmm ̀u đntmt ã xảy ra.
Phong Quang cưaypt ơxcqc ̀i lạnh, đntmt ạt đntmt ưaypt ơxcqc ̣c ý đntmt ôigmm ̀, hêigmm ́t giâctma ̣n, côigmm dùng âctma m lưaypt ơxcqc ̣ng chỉ có hai ngưaypt ơxcqc ̀i bọn họ nghe đntmt ưaypt ơxcqc ̣c nói: “Thâctma ̉m Vâctma ̣t Ngôigmm n, đntmt âctma y là anh nơxcqc ̣ tôigmm i.”
Dưaypt ́t lơxcqc ̀i, côigmm bỏ tay anh ra, đntmt i xuôigmm ́ng bục, khí thêigmm ́ của côigmm quá mạnh mẽ, các phóng viêigmm n khôigmm ng tưaypt ̣ giác đntmt ưaypt ơxcqc ̣c tránh ra môigmm ̣t con đntmt ưaypt ơxcqc ̀ng đntmt i, đntmt êigmm ̉ cho côigmm thong dong rơxcqc ̀i đntmt i.
Thâctma ̉m Vâctma ̣t Ngôigmm n châctma ̣m rãi nâctma ng tay lêigmm n, đntmt ăyxal ̣t ơxcqc ̉ trêigmm n măyxal ̣t bị côigmm cho môigmm ̣t cái tát, ánh măyxal ́t giâctma ̣t mình ngơxcqc ́ ra, khôigmm ng biêigmm ́t suy ngĩ cái gì.
…
Trong môigmm ̣t gian phòng đntmt ưaypt ơxcqc ̣c bao, Âovsh u Tuâctma n xem đntmt iêigmm ̣n thoại, trêigmm n màn hình đntmt úng là nôigmm ̣i dung của buôigmm ̉i họp báo phóng viêigmm n, khi nhìn thâctma ́y Phong Quang khóc, câctma ̣u khôigmm ng tưaypt ̣ giác năyxal ́m chăyxal ̣t di đntmt ôigmm ̣ng, nhưaypt ng lại nhìn thâctma ́y Phong Quang tát Thâctma ̉m Vâctma ̣t Ngôigmm n môigmm ̣t cái, cả ngưaypt ơxcqc ̀i câctma ̣u lại thả lỏng.
Phong Quang khôigmm ng phải luyêigmm ́n tiêigmm ́c Thâctma ̉m Vâctma ̣t Ngôigmm n, côigmm chỉ đntmt ang tính kêigmm ́ Thâctma ̉m Vâctma ̣t Ngôigmm n mà thôigmm i, nhâctma ̣n thưaypt ́c đntmt ưaypt ơxcqc ̣c viêigmm ̣c này, Âovsh u Tuâctma n thu hôigmm ̀i dưaypt ̣ tính đntmt em hêigmm ̣ thôigmm ́ng côigmm ng ty nhà họ Thâctma ̉m biêigmm ́n đntmt en.
Bỏ di đntmt ôigmm ̣ng xuôigmm ́ng, cưaypt ̉a theo thơxcqc ̀i gian đntmt ã tính mơxcqc ̉ ra, Phong Quang đntmt i vào liêigmm ̀n thâctma ́y môigmm ̣t cái khuôigmm n măyxal ̣t tưaypt ơxcqc i cưaypt ơxcqc ̀i thâctma ̣t to, “Thâctma n ái, em đntmt ã trơxcqc ̉ vêigmm ̀!”
Âovsh u Tuâctma n đntmt ưaypt ́ng dâctma ̣y, côigmm chuâctma ̉n xác nhào vào lòng câctma ̣u, khôigmm ́ng chêigmm ́ đntmt ưaypt ơxcqc ̣c xúc đntmt ôigmm ̣ng muôigmm ́n theo bản năyxal ng đntmt êigmm ̉ tay lêigmm n ngưaypt ̣c côigmm , câctma ̣u thuâctma ̣n thêigmm ́ đntmt em tay giơxcqc lêigmm n đntmt ăyxal ̣t lêigmm n đntmt ỉnh đntmt âctma ̀u côigmm , mâctma ́y ngàu qua tơxcqc ́i giơxcqc ̀, đntmt ôigmm ́i vơxcqc ́i loại hành vi lâctma ̀n mò tìm kiêigmm ́m này câctma ̣u đntmt ã luyêigmm ̣n đntmt êigmm ́n quen.
“Đsghw ôigmm ̀ ăyxal n đntmt ã đntmt em lêigmm n xong rôigmm ̀i.”
Phong Quang nhìn trêigmm n bàn, kinh ngạc, “Cưaypt nhiêigmm n đntmt êigmm ̀u là đntmt ôigmm ̀ mà em thích ăyxal n!”
côigmm cưaypt ơxcqc ̀i hì hì rơxcqc ̀i khỏi lòng câctma ̣u, chạy đntmt êigmm ́n bêigmm n bàn ngôigmm ̀i xuôigmm ́ng, Âovsh u Tuâctma n cũng ngôigmm ̀i xuôigmm ́ng bêigmm n cạnh côigmm .
Vưaypt ̀a nhăyxal ́c đntmt ũa lêigmm n, côigmm liêigmm ̀n phản ưaypt ́ng lại hỏi: “Sao anh biêigmm ́t đntmt ưaypt ơxcqc ̣c em thích ăyxal n cái gì?”
côigmm cũng khôigmm ng có bạn bè gì, ngưaypt ơxcqc ̀i duy nhâctma ́t biêigmm ́t đntmt ưaypt ơxcqc ̣c sơxcqc ̉ thích của côigmm cũng chỉ có dì Lâctma m mà thôigmm i, nhưaypt ng mà dì Lâctma m chưaypt a bao giơxcqc ̀ đntmt em chuyêigmm ̣n liêigmm n quan đntmt êigmm ́n côigmm nói ra ngoài.
Đsghw ôigmm ́i vơxcqc ́i vâctma ́n đntmt êigmm ̀ khó trả lơxcqc ̀i này, đntmt ơxcqc n giản, câctma ̣u chỉ có hai chưaypt ̃: “Trưaypt ̣c giác.”
Thâctma ̣t đntmt úng là… câctma u trả lơxcqc ̀i làm ngưaypt ơxcqc ̀i ta khôigmm ng phản bác đntmt ưaypt ơxcqc ̣c.
Phong Quang căyxal ́n đntmt ũa, nhìn chòng chọc măyxal ̣t Âovsh u Tuâctma n môigmm ̣t hôigmm ̀i lâctma u, nhưaypt muôigmm ́n nhìn ra đntmt ưaypt ơxcqc ̣c cái gì.
Ánh măyxal ́t Âovsh u Tuâctma n môigmm ̣t chút mơxcqc hôigmm ̀ cũng khôigmm ng có, câctma ̣u thuâctma ̣n miêigmm ̣ng nói, “Còn có môigmm ̣t món canh chưaypt a mang lêigmm n, anh đntmt i thúc giục họ.”
Câctma ̣u đntmt âctma ̉y cưaypt ̉a đntmt i ra ngoài, khôigmm ng hoảng hôigmm ́t khôigmm ng loạn, lưaypt ng cũng râctma ́t thăyxal ̉ng.
Nhưaypt ng mà Phong Quang chỉ thâctma ́y răyxal ̀ng có chôigmm ̃ nào đntmt ó khôigmm ng đntmt úng lăyxal ́m, côigmm suy nghĩ hôigmm ̀i lâctma u cũng khôigmm ng nghĩ ra đntmt ưaypt ơxcqc ̣c là cái gì, đntmt iêigmm ̣n thoại trêigmm n bàn lại rung lêigmm n, đntmt iêigmm ̣n thoại của Âovsh u Tuâctma n, côigmm câctma ̀m lêigmm n nhìn thâctma ́y têigmm n hiêigmm ̣n trêigmm n màn hình, là Quách Minh gọi tơxcqc ́i, giúp Âovsh u Tuâctma n nghe môigmm ̣t chút chăyxal ́c là cũng khôigmm ngcó chuyêigmm ̣n gì đntmt âctma u?
Do dưaypt ̣ môigmm ̣t chút, côigmm nhâctma ̣n cuôigmm ̣c gọi, còn chưaypt a kịp mơxcqc ̉ miêigmm ̣ng nói Âovsh u Tuâctma nkhôigmm ng ơxcqc ̉ đntmt âctma y, bêigmm n kia Quách Minh liêigmm ̀n đntmt ánh răyxal ́m khôigmm ng thêigmm ̉ đntmt ơxcqc ̣i nói: “Âovsh u Tuâctma n, đntmt em tài khoản game của câctma ̣u cho tôigmm i mưaypt ơxcqc ̣n môigmm ̣t chút, tôigmm i còn đntmt angđntmt ánh nhau, acc của tôigmm i lúc trưaypt ơxcqc ́c lại giêigmm ́t ngưaypt ơxcqc ̀i ơxcqc ̉ thành chủ, chỉ sôigmm ́ sát khí quá cao bôigmm ̃ng nhiêigmm n bị quan phủ băyxal ́t vào ngục giam rôigmm ̀i.”
“Acc nào?”
Trưaypt ơxcqc ́c khi ý thưaypt ́c đntmt ưaypt ơxcqc ̣c âctma m thanh khôigmm ng đntmt úng, Quách Minh theo bản năyxal ng nói tiêigmm ́p: “Chính là acc Nhâctma ̣m Ngã Hành của câctma ̣u đntmt ó, thâctma n trang bị đntmt ó của câctma ̣u đntmt ánh phó bản nhâctma ́t đntmt ịnh vèo vèo vèo là xong! … Aiz, đntmt ơxcqc ̣i chút, giọng nói này… là em dâctma u?”
Phong Quang nơxcqc ̉ nụ cưaypt ơxcqc ̀i, “Là cha anh.”
côigmm căyxal ́t đntmt ưaypt ́t đntmt iêigmm ̣n thoại.
Vài phút sau cưaypt ̉a lại mơxcqc ̉ ra, Âovsh u Tuâctma n đntmt i vào, câctma ̣u ngôigmm ̀i lại bêigmm n ngưaypt ơxcqc ̀i Phong Quang, năyxal ́m tay côigmm nói: “Canh râctma ́t nhanh sẽ đntmt em tơxcqc ́i.”
Môigmm ̃i khi đntmt êigmm ́n gâctma ̀n côigmm , câctma ̣u luôigmm n muôigmm ́n đntmt ụng tơxcqc ́i môigmm ̣t bôigmm ̣ phâctma ̣n nào đntmt ó của côigmm mơxcqc ́i cảm thâctma ́y an tâctma m.
“anh vâctma ́t vả rôigmm ̀i.” côigmm ôigmm n nhu cưaypt ơxcqc ̀i, “Nhâctma ̣m Ngã Hành.”
Thâ
Phong Quang cư
Dư
Thâ
…
Trong mô
Phong Quang khô
Bỏ di đ
Â
“Đ
Phong Quang nhìn trê
cô
Vư
cô
Đ
Thâ
Phong Quang că
Ánh mă
Câ
Như
Do dư
“Acc nào?”
Trư
Phong Quang nơ
cô
Vài phút sau cư
Mô
“anh vâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.