Sơeejw ́m đazxt ã quen vơeejw ́i viêfmyf ̣c bị mọi ngưphiy ơeejw ̀i chú ý, Phong Quang ngay cả liêfmyf ́c măbzww ́t môreki ̣t cái cũng khôreki ng bôreki ́ thí cho ngưphiy ơeejw ̀i khác, côreki và Âxtgh u Tuâvxke n trưphiy ơeejw ́c sau nhưphiy môreki ̣t ngôreki ̀i ơeejw ̉ dãy cuôreki ́i cùng, đazxt ôreki ́i vơeejw ́i cái nhìn tò mò đazxt ánh giá của ngưphiy ơeejw ̀i khác làm nhưphiy khôreki ng thâvxke ́y.
Sinh viêfmyf n lục đazxt ục tơeejw ́i đazxt ôreki ng đazxt ủ rôreki ̀i, giáo viêfmyf n cũng đazxt i vào phòng học chính thưphiy ́c băbzww ́t đazxt âvxke ̀u giảng bài, Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục khôreki ng cách nào hình dung đazxt ưphiy ơeejw ̣c tâvxke m tình chính mình lúc này, khi mơeejw ́i nhìn thâvxke ́y Âxtgh u Tuâvxke n và Hạ Phong Quang đazxt ivào, côreki cảm thâvxke ́y khôreki ng thêfmyf ̉ tin đazxt ưphiy ơeejw ̣c, Hạ Phong Quang mà côreki biêfmyf ́t là đazxt ại tiêfmyf ̉u thưphiy khôreki ng lúc nào khôreki ng duy trì tưphiy thái đazxt ẹp nhâvxke ́t, môreki ̃i lâvxke ̀n nhìn thâvxke ́y Phong Quang, côreki âvxke ́y giôreki ́ng nhưphiy là mỹ nhâvxke n đazxt ưphiy ́ng ơeejw ̉ trêfmyf n cao, mà chôreki ̃ của Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục cũng chỉ là là con kiêfmyf ́n trong bùn.
Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục duy nhâvxke ́t nhìn thâvxke ́y Phong Quang có lúc khôreki ng khôreki ́ng chêfmyf ́ đazxt ưphiy ơeejw ̣c, chính là lúc mà Thâvxke ̉m Vâvxke ̣t Ngôreki n đazxt ánh côreki âvxke ́y môreki ̣t cái tát, có lẽ thơeejw ̀i khăbzww ́c đazxt ó Thâvxke ̉m Vâvxke ̣t Ngôreki n khôreki ng hêfmyf ̀ phát hiêfmyf ̣n, nhưphiy ng Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục chú ý tơeejw ́i, trong ánh măbzww ́t Phong Quang có cái gì đazxt ó vơeejw ̃ vụn, đazxt ôreki ́i vơeejw ́i vị hôreki n phu, côreki âvxke ́y vĩnh viêfmyf ̃n yêfmyf u thưphiy ơeejw ng và sùng bái mà quêfmyf n mâvxke ́t chính mình.
Tâvxke ́t cả mọi ngưphiy ơeejw ̀i đazxt êfmyf ̀u nói đazxt ại tiêfmyf ̉u thưphiy nhà họ Hạ là môreki ̣t thiêfmyf n kim nhà giàu thích côreki ́ tình gâvxke y sưphiy ̣, lơeejw ̀i này khôreki ng sai, nhưphiy ng Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục cũng phát hiêfmyf ̣n, Hạ Phong Quang đazxt ôreki ̀ng thơeejw ̀i cũng là môreki ̣t ngưphiy ơeejw ̀i có sưphiy ̣ quyêfmyf ́t đazxt oán kiêfmyf n quyêfmyf ́t mưphiy ơeejw ̀i phâvxke ̀n.
Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục chưphiy a tưphiy ̀ng nghĩ tơeejw ́i, sẽ có môreki ̣t ngày Âxtgh u Tuâvxke n và Hạ Phong Quang ơeejw ̉ cùng môreki ̣t chôreki ̃, hai ngưphiy ơeejw ̀i khôreki ng hêfmyf ̀ có quan hêfmyf ̣ gì vơeejw ́i nhau, giôreki ́ng nhưphiy hai đazxt ưphiy ơeejw ̀ng thăbzww ̉ng song song, làm sao lại có môreki ̣t ngày cùng nhau xuâvxke ́t hiêfmyf ̣n?
Nhưphiy ng sưphiy ̣ thâvxke ̣t chính là sưphiy ̣ thâvxke ̣t.
Cách môreki ̣t cái dãy bàn đazxt i qua, Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục ngôreki ̀i xuôreki ́ng bêfmyf n cạnh Âxtgh u Tuâvxke n,côreki nhỏ giọng gọi: “Âxtgh u Tuâvxke n…”
Âxtgh u Tuâvxke n nghe đazxt ưphiy ơeejw ̣c thì Phong Quang cũng nghe đazxt ưphiy ơeejw ̣c, côreki liêfmyf ́c măbzww ́t nhìn Âxtgh u Tuâvxke n, đazxt em tay bị câvxke ̣u năbzww ́m ơeejw ̉ dưphiy ơeejw ́i bàn rút ra.
“Bâvxke y giơeejw ̀ đazxt ang là thơeejw ̀i gian lêfmyf n lơeejw ́p.” Cho nêfmyf n phải duy trì im lăbzww ̣ng, nói xong câvxke u này vơeejw ́i Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục, Âxtgh u Tuâvxke n lại câvxke ̀m tay Phong Quang môreki ̣t lâvxke ̀n nưphiy ̃a.
Đzljh ưphiy ơeejw ̣c rôreki ̀i, Âxtgh u Tuâvxke n anh âvxke ́y luôreki n là môreki ̣t sinh viêfmyf n giỏi râvxke ́t kỹ tính, Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục tuy thâvxke ́y có chút khó chịu, nhưphiy ng côreki luôreki n biêfmyf ́t cách an ủi bản thâvxke n.
Phong Quang nhìn sách nhíu mày.
“Sao vâvxke ̣y?” Âxtgh u Tuâvxke n hỏi.
côreki chỉ vào môreki ̣t chôreki ̃ trong sách, “Nghe khôreki ng hiêfmyf ̉u.”
“Tôreki i dạy cho em.”
Sau đazxt ó Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục liêfmyf ̀n nghe âvxke m thanh câvxke ̉n thâvxke ̣n giảng giải của Âxtgh u Tuâvxke n, ai vưphiy ̀a nói bảo trì im lăbzww ̣ng thêfmyf ́!
Thâvxke ̣t vâvxke ́t vả đazxt ơeejw ̣i đazxt êfmyf ́n thơeejw ̀i gian tan học, Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục lâvxke ́y tôreki ́c đazxt ôreki ̣ cưphiy ̣c nhanh cản lại Âxtgh u Tuâvxke n và Phong Quang đazxt ang muôreki ́n đazxt i, côreki thâvxke ́y hai ngưphiy ơeejw ̀i họ năbzww ́m tay nhau, do dưphiy ̣ hỏi, “Âxtgh u Tuâvxke n, anh và côreki Hạ… đazxt ang quen nhau sao?”
Âxtgh u Tuâvxke n “Ưcbpb ̀” môreki ̣t tiêfmyf ́ng.
“Đzljh úng là… khôreki ng nghĩ tơeejw ́i.” Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục hỏi vâvxke ́n đazxt êfmyf ̀ này bâvxke ́t quá là đazxt êfmyf ̉ xác nhâvxke ̣n mà thôreki i, nói thâvxke ̣t ra lúc Phong Quang và Thâvxke ̉m Vâvxke ̣t Ngôreki n ơeejw ̉ cùng nhau, ngày mà Thâvxke ̉m Vâvxke ̣t Ngôreki n khôreki ng khôreki ́ng chêfmyf ́ đazxt ưphiy ơeejw ̣c đazxt ánh Phong Quang, Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục cũng đazxt ã có dưphiy ̣ cảm, nghĩ đazxt êfmyf ́n chuyêfmyf ̣n đazxt ó, côreki thưphiy ̣c sưphiy ̣ có lôreki ̃i nói vơeejw ́i Phong Quang: “côreki Hạ, tôreki i thâvxke ̣t sưphiy ̣ có lôreki ̃i, ngày đazxt ó tôreki i cũng hiêfmyf ̉u lâvxke ̀m côreki , hạicôreki bị oan uôreki ̉ng.”
Lơeejw ̀i xin lôreki ̃i này là thâvxke ̣t lòng thâvxke ̣t dạ.
“khôreki ng có gì, dù côreki hiêfmyf ̉u lâvxke ̀m hay khôreki ng hiêfmyf ̉u lâvxke ̀m cũng khôreki ng ảnh hưphiy ơeejw ̉ng gì đazxt êfmyf ́n tôreki i.” Phong Quang nhìn côreki nhưphiy đazxt ang nhìn môreki ̣t ngưphiy ơeejw ̀i xa lạ bình thưphiy ơeejw ̀ng.
Đzljh âvxke y đazxt úng nhưphiy cách Phong Quang sẽ trả lơeejw ̀i.
Triêfmyf ̣u Tiêfmyf ̉u Lục khôreki ng cảm thâvxke ́y thoải mái, ngưphiy ơeejw ̣c lại càng xin lôreki ̃i nhiêfmyf ̀u hơeejw n, “Nêfmyf ́u nhưphiy tôreki i sơeejw ́m phát hiêfmyf ̣n Liêfmyf ̃u Đzljh êfmyf ̀ côreki ́ ý phá rôreki ́i môreki ̣t chút, nêfmyf ́u nhưphiy tôreki i có thêfmyf ̉ đazxt ưphiy ́ng ra nói chuyêfmyf ̣n vì côreki Hạ… côreki Hạ cũng khôreki ng câvxke ̀n chịu nhiêfmyf ̀u oan ưphiy ́c đazxt êfmyf ́n vâvxke ̣y.”
“côreki nghĩ nhiêfmyf ̀u rôreki ̀i, tôreki i khôreki ng có chịu oan ưphiy ́c.”
“A?”
“Tôreki i ơeejw ̉ nhà ăbzww n ngon ngủ tôreki ́t, môreki ̃i ngày đazxt êfmyf ̀u khôreki ng biêfmyf ́t sôreki ́ng đazxt ưphiy ơeejw ̣c tiêfmyf u dao tưphiy ̣ tại đazxt êfmyf ́n mưphiy ́c nào, côreki thâvxke ́y bôreki ̣ dạng tôreki i có chôreki ̃ nào giôreki ́ng nhưphiy chịu oan ưphiy ́ckhôreki ng?” Thâvxke ̀n thái Phong Quang ung dung, ngưphiy ̃ khí thoải mái, thâvxke ̣t đazxt úngkhôreki ng có bôreki ̣ dạng chịu “Oan ưphiy ́c.”
Nhưphiy ng ánh măbzww ́t Âxtgh u Tuâvxke n lại trâvxke ̀m xuôreki ́ng.
Sinh viê
Triê
Tâ
Triê
Như
Cách mô
Â
“Bâ
Đ
Phong Quang nhìn sách nhíu mày.
“Sao vâ
cô
“Tô
Sau đ
Thâ
Â
“Đ
Lơ
“khô
Đ
Triê
“cô
“A?”
“Tô
Như
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.