Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 151 :

    trước sau   
Nhưezcfng mà, nào có chuyêkvoḅn đhafjêkvob̉ câezfẹu ărxkan luôotwzn dêkvob̃ dàng nhưezcfezfẹy?

Phong Quang vuôotwźt ve tay câezfẹu, “Câezfẹu thành thâezfẹt môotwẓt chút cho tôotwzi, hôotwzm nay mơobjǵi là ngày thưezcf́ hai chúng ta quen nhau, câezfẹu khôotwzng câezfèn cưezcf́ đhafjôotwẓng tay đhafjôotwẓng châezfen nhưezcfezfẹy, nhưezcfezfẹy sẽ làm tôotwzi nghĩ câezfẹu là thiêkvob́u hơobjgi gái nêkvobn mơobjǵi muôotwźn đhafjụng chạm tôotwzi mà thôotwzi.”

“Tôotwzi chỉ có hưezcf́ng thú vơobjǵi em.” Âmlitu Tuâezfen dưezcf̀ng môotwẓt giâezfey, “Là tình thú.”

… Câezfẹu khôotwzng câezfèn nghiêkvobm túc sưezcf̉a lại nhưezcf thêkvob́.

otwz tưezcf̣ giác ngôotwz̀i lêkvobn xe đhafjạp, “Tôotwzi muôotwźn đhafji học.”

“Thâezfẹt sưezcf̣ khôotwzng thêkvob̉ sơobjg̀ em sao?” Câezfẹu ngay thărxkảng hỏi.


Thái dưezcfơobjgng Phong Quang nhảy dưezcf̣ng, “khôotwzng thêkvob̉.”

“Chỉ sơobjg̀ môotwẓt chút thôotwzi,”

“khôotwzng thêkvob̉ là khôotwzng thêkvob̉!” Phong Quang sụp đhafjôotwz̉ quay đhafjâezfèu nhìn câezfẹu la lêkvobn.

Đrwzfưezcf̀ng có dùng biêkvob̉u cảm đhafjưezcf́ng đhafjărxkán nhưezcfezfẹy mà nói mâezféy câezfeu lưezcfu manh thêkvob́!

Lúc này Âmlitu Tuâezfen vâezfẽn khôotwzng nói gì, khôotwzng hêkvob̀ nhúc nhích, dêkvob̃ dàng làm cho ngưezcfơobjg̀i ta thâezféy câezfẹu đhafjang tủi thâezfen… Có lẽ có thêkvob̉ dùng hai chưezcf̃ “tủi thâezfen” này đhafjêkvob̉ hình dung đhafji.

Phong Quang đhafjau đhafjâezfèu, bôotwz̃ng nhiêkvobn thâezféy chàng trai trưezcfơobjǵc mărxkạt này so vơobjǵi bản thâezfen côotwz còn khó hâezfèu hạ hơobjgn, nhưezcfng câezfẹu âezféy cưezcf́ nhìn côotwz mà khôotwzng nhúc nhích gì cũng khôotwzng phải chuyêkvoḅn gì hay, do dưezcf̣ trong chôotwźc lát, côotwz khôotwzng tưezcf̣ nhiêkvobn mà nói: “Có lẽ, chúng ta có thêkvob̉ bărxkát đhafjâezfèu tưezcf̀ viêkvoḅc hôotwzn môotwzi.”

Ngay sau đhafjó côotwz bị ngưezcfơobjg̀i bărxkát tay kéo qua đhafjêkvob̉ làm môotwẓt cái hôotwzn nôotwz̀ng nhiêkvoḅt tiêkvobu chuâezfẻn.

Fuck! Có câezfèn phải gâezfép gáp nhưezcfezfẹy khôotwzng!

Âmlitu Tuâezfen hôotwzn khôotwzng có môotwẓt chút dịu dàng nào, hoàn toàn dưezcf̃ dôotwẓi, câezfẹu tưezcf̣a hôotwz̀ đhafjã đhafjè nén râezfét lâezfeu, chỉ chơobjg̀ bùng bôotwz̉ trêkvobn ngưezcfơobjg̀i côotwz, nhưezcfng loại hôotwzn đhafjơobjgn giản thôotwz bạo này… lại làm cho côotwz mărxkạt đhafjỏ tim đhafjâezfẹp, côotwz có môotwẓt loại cảm giác hoàn toàn bị chinh phục, thêkvob́ nhưezcfng lại khôotwzng ghét loại cảm giác này, mà ngưezcfơobjg̣c lại… còn kém chút nưezcf̃a khôotwzng khôotwźng chêkvob́ đhafjưezcfơobjg̣c mà sa đhafjọa theo câezfẹu.

Cho dù ngôotwz̀i trêkvobn xe đhafjạp bị môotwẓt trâezfẹn gió lạnh thôotwz̉i qua, mărxkạt Phong Quang vâezfẽn có chút nóng lêkvobn, côotwz khôotwzng thưezcf̀a nhâezfẹn chính mình là môotwẓt sărxkác nưezcf̃… Đrwzfưezcfơobjg̣c rôotwz̀i, côotwz thâezfẹt có chút sărxkác, nhưezcfng tâezfét cả đhafjêkvob̀u tại chàng trai bêkvobn cạnh câezfeu dâezfẽn mà ra!

trêkvobn đhafjưezcfơobjg̀ng đhafji đhafjêkvob́n phòng học, Phong Quang kéo kéo ôotwźng tay áo của Âmlitu Tuâezfen, “Aiz, tôotwzi hỏi câezfẹu, câezfẹu trưezcfơobjǵc kia có phải tưezcf̀ng có bạn gái khôotwzng?”

“khôotwzng có.”

ezfẹu trả lơobjg̀i khôotwzng câezfèn nghĩ ngơobjg̣i, giọng đhafjkvoḅu châezfen thành nghe khôotwzng có vâezfén đhafjêkvob̀ gì, Phong Quang nghi ngơobjg̀ nhìn câezfẹu, “Câezfẹu khôotwzng có quen bạn gái bao giơobjg̀, vâezfẹy sao mà… sao lại hôotwzn… hôotwzn…”


otwzn môotwẓt cách thành thạo đhafjêkvob́n mưezcf́c ngưezcfơobjg̀i ta muôotwźn đhafjưezcfơobjg̣c câezfẹu đhafjè xuôotwźng, côotwzkhôotwzng nói ra đhafjưezcfơobjg̣c bơobjg̉i vì da mărxkạt mỏng.

Ai ngơobjg̀ Âmlitu Tuâezfen hiêkvob̉u lâezfèm ý tưezcf́ của côotwz, câezfẹu có chút khâezfẻn trưezcfơobjgng khôotwzng biêkvob́t phải làm sao, sơobjg̣ hãi côotwz sẽ rơobjg̀i bỏ mình mà câezfèm lâezféy tay côotwz, “Em có phải thâezféy tôotwzi hôotwzn khôotwzng đhafjưezcfơobjg̣c tôotwźt khôotwzng?”

“khôotwzng có!” Là làm quá tôotwźt!

ezfẹu thêkvob́ này mơobjǵi thả lỏng môotwẓt ít, giôotwźng nhưezcf thêkvob̀ thôotwźt mà nói: “Tôotwzi sau này sẽ làm thâezfẹt tôotwźt.”

khôotwzng… khôotwzng câezfèn trịnh trọng nhưezcf thêkvob́, cũng chỉ là hôotwzn nhau thôotwzi mà!khôotwzng phải chuyêkvoḅn sôotwźng chêkvob́t gì!

Phong Quang yêkvobn lărxkạng nghiêkvobng mărxkạt, ôotwzm trán khôotwzng nói gì.

Phong Quang khôotwzng biêkvob́t là, thâezfẹt ra Âmlitu Tuâezfen nghĩ là câezfẹu muôotwźn môotwz̃i ngày môotwz phỏng mâezféy lâezfèn trong đhafjâezfèu, cho dù là môotwẓt cái hôotwzn thì câezfẹu cũng muôotwźn làm môotwẓt cách hoàn mỹ đhafjêkvob́n cưezcf̣c đhafjoan.

Hai ngưezcfơobjg̀i nărxkám tay nhau đhafji vào phòng học, khôotwzng ít ngưezcfơobjg̀i sơobjg̣ tơobjǵi mưezcf́c đhafjkvoḅn thoại câezfèm trong tay rơobjgi xuôotwźng, tuy rărxkàng khoa IT có môotwẓt nhâezfen vâezfẹt thiêkvobn tài mọi ngưezcfơobjg̀i đhafjêkvob̀u biêkvob́t, nhưezcfng bơobjg̉i vì cảm giác tôotwz̀n tại của Âmlitu Tuâezfen thâezfép, cho nêkvobn râezfét nhiêkvob̀u ngưezcfơobjg̀i đhafjêkvob́n nay cũng khôotwzng biêkvob́t học trưezcfơobjg̉ng thu đhafjưezcfơobjg̣c râezfét nhiêkvob̀u sáng chêkvob́ tin học đhafjôotwẓc quyêkvob̀n trong tin đhafjôotwz̀n là ai, nhưezcfng đhafjôotwźi vơobjǵi Phong Quang luôotwzn thích lêkvobn giọng thì bọn họ biêkvob́t, nói thâezfẹt, cho dù khôotwzng có tin tưezcf́c thơobjg̀i gian trưezcfơobjǵc, chỉ bărxkàng thâezfen phâezfẹn đhafjại tiêkvob̉u thưezcfezfẹp đhafjoàn Hạ thị, cũng đhafjủ khiêkvob́n cho mọi ngưezcfơobjg̀i chú ý, nhưezcfng hôotwzm nay bọn họ thâezféy cái gì thêkvob́ này?

Tiêkvob̉u thưezcfrxkát cao hơobjgn đhafjâezfèu kia cưezcf nhiêkvobn nărxkám tay môotwẓt chàng trai thoạt nhìn râezfét bình thưezcfơobjg̀ng đhafji đhafjêkvob́n!?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.