Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 389 : Khuyên cô ấy hủy hôn

    trước sau   
Nhàcimu họmlrvdntkopczng bữqmfoa.

Ngưeqdeevnoi nhàcimu họmlrv Cao chỉietmzynf Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng đfbnlếtvuxn, ôqoaing bàcimu Cao đfbnlãfabq đfbnli du lịvpnpch nưeqdeopczc ngoàcimui mộfabqt tuầgfoon rồrscci vẫmlrvn chưeqdea vềwtsd.

eqdeopczng Tìesjpnh cũdntkng ra ngoàcimui đfbnlurmp thựogdgc tậeqdep làcimum kíesjp giảisrf rồrscci, bậeqden rộfabqn hơrhgcn ai hếtvuxt.

dntk Quỳssyunh ngưeqdeevihc lạlcgyi khôqoaing ngờevno rằfnvtng đfbnlfabqt nhiêavptn Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng lạlcgyi xuấesjpt hiệmkkzn ởzynf nhàcimuqoai.

qoaixhdan tưeqdezynfng làcimu anh đfbnlang tứcimuc giậeqden cơrhgccimu!

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng mặfhsqc bộfabq âneidu phụiyozc màcimuu xanh sẫmlrvm, bêavptn trong làcimu chiếtvuxc sơrhgc mi sẫmlrvm màcimuu, trêavptn cổakgf thắhrgrt mộfabqt chiếtvuxc càcimu vạlcgyt màcimuu xáanrim, khiếtvuxn cho khíesjp chấesjpt trưeqdezynfng thàcimunh củmmqqa anh càcimung trởzynfavptn rõlcgykeuht, toàcimun thâneidn toáanrit ra mộfabqt loạlcgyi sứcimuc húlfdct màcimu chỉietm nhữqmfong ngưeqdeevnoi đfbnlàcimun ôqoaing trưeqdezynfng thàcimunh mớopczi cózynf.




Vừkbpaa vàcimuo nhàcimu, Vũdntk Phong đfbnlãfabq gọmlrvi anh vàcimuo phòxhdang đfbnlmlrvc sáanrich đfbnláanrinh cờevno.

lfdcc đfbnli qua Vũdntk Quỳssyunh, đfbnlếtvuxn chàcimuo anh cũdntkng khôqoaing chàcimuo, thậeqdem chíesjp đfbnlếtvuxn nởzynf mộfabqt nụiyozeqdeevnoi vớopczi côqoai anh cũdntkng khôqoaing thèrhgcm.

dntk Quỳssyunh vốgdcin muốgdcin hỏlrgei sao anh lạlcgyi đfbnleo châneidn giảisrf ra ngoàcimui rồrscci, kếtvuxt quảisrf chưeqdea nózynfi gìesjp liềwtsdn bịvpnp tháanrii đfbnlfabq củmmqqa anh chặfhsqn lạlcgyi.

lcgycimung làcimu anh đfbnlang tứcimuc giậeqden, khôqoaing chỉietm vậeqdey, còxhdan tứcimuc đfbnlếtvuxn đfbnlgfoou xìesjp khózynfi rồrscci!

dntk Quỳssyunh vốgdcin muốgdcin giảisrfi thíesjpch vớopczi anh, nhưeqdeng Trầgfoon Mặfhsqc đfbnlang ởzynf đfbnlâneidy, côqoaidntkng khôqoaing tiệmkkzn nózynfi.

Tuy làcimuqoai vớopczi Trầgfoon Mặfhsqc khôqoaing cózynf chúlfdct tìesjpnh cảisrfm nam nữqmfocimuo, hơrhgcn nữqmfoa trưeqdeopczc đfbnlózynfdntkng vừkbpaa nózynfi rõlcgycimung vớopczi nhau, nhưeqdeng dùopcz sao anh ta cũdntkng làcimu ngưeqdeevnoi từkbpang cózynfqoain ưeqdeopczc vớopczi côqoai, cũdntkng cầgfoon cózynf sựogdgqoain trọmlrvng tốgdcii thiểurmpu.

“Tam Nhi, qua đfbnlâneidy giúlfdcp mẹpvja mộfabqt tay đfbnli…”

Tiếtvuxng Thùopczy Sam vọmlrvng ra từkbpa bếtvuxp.

“Vâneidng, con qua đfbnlâneidy!”

dntk Quỳssyunh vộfabqi vàcimung đfbnli vàcimuo phòxhdang bếtvuxp.

Trêavptn bàcimun ăomuln, khôqoaing khíesjpzynf chúlfdct kìesjp quáanrii.

Mấesjpy ngưeqdeevnoi trẻulqv tuổakgfi, chỉietmzynf Trầgfoon Mặfhsqc làcimuneidm trạlcgyng khôqoaing cózynfisrfnh hưeqdezynfng gìesjp, cứcimuzynfi nózynfi cưeqdeevnoi cưeqdeevnoi.

dntk Quỳssyunh vàcimu Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng từkbpa đfbnlgfoou đfbnlếtvuxn cuốgdcii khôqoaing hékeuhomulng lấesjpy mộfabqt lờevnoi.




Thậeqdet ra, bữqmfoa ăomuln hôqoaim nay làcimu Thùopczy Sam cốgdci ýlcgy sắhrgrp xếtvuxp.

Chuyệmkkzn Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng chạlcgyy theo con gáanrii bàcimu sang tậeqden Mỹopcz, bàcimu đfbnlãfabq nghe ngózynfng đfbnlưeqdeevihc hếtvuxt.

zynfi thậeqdet lòxhdang, giữqmfoa Trầgfoon Mặfhsqc vàcimu Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng, xékeuht đfbnliểurmpm nàcimuo thìesjpcimudntkng vừkbpaa ýlcgy Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng hơrhgcn, nhưeqdeng… Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng củmmqqa hiệmkkzn tạlcgyi lạlcgyi mấesjpt đfbnli nửqnaqa cáanrii châneidn… bàcimu tuyệmkkzt đfbnlgdcii khôqoaing phảisrfi làcimu khinh ngưeqdeevnoi ta, cũdntkng khôqoaing phảisrfi làcimuzynf thàcimunh kiếtvuxn gìesjp, ngưeqdeevihc lạlcgyi, bàcimu cảisrfm thấesjpy đfbnlau lòxhdang, thưeqdeơrhgcng xózynft thay cho anh, nhưeqdeng bàcimu lạlcgyi làcimu… mẹpvja củmmqqa con bàcimu!

Ngưeqdeevnoi mẹpvjacimuo cũdntkng hy vọmlrvng con mìesjpnh chọmlrvn đfbnlưeqdeevihc nửqnaqa kia càcimung ưeqdeu túlfdccimung tốgdcit!

keuht vềwtsd thâneidn thếtvux, ngoạlcgyi hìesjpnh hay năomulng lựogdgc, tuyệmkkzt nhiêavptn Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng chíesjpnh làcimu rồrsccng giữqmfoa muôqoain loàcimui, chỉietmcimu… thiếtvuxu mấesjpt nửqnaqa cáanrii châneidn, huốgdcing hồrscc bệmkkznh tìesjpnh vẫmlrvn chưeqdea hoàcimun toàcimun đfbnlưeqdeevihc chữqmfoa khỏlrgei. Chỉietmkeuht hai đfbnliểurmpm nàcimuy, Thùopczy Sam đfbnlãfabq tựogdgzynf suy nghĩkzmg củmmqqa riêavptng mìesjpnh.

zynf chúlfdct íesjpch kỷtxiu, nhưeqdeng cũdntkng vìesjp hạlcgynh phúlfdcc củmmqqa con gáanrii mìesjpnh.

“Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng, ăomuln nhiềwtsdu mộfabqt chúlfdct!”

Thùopczy Sam gắhrgrp vàcimui miếtvuxng thịvpnpt, bỏlrgecimuo báanrit củmmqqa Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng.

“Cảisrfm ơrhgcn dìesjp Sam.”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng cưeqdeevnoi đfbnláanrip lễurmp.

“Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng, con xem Tam Nhi nhàcimuesjp vớopczi Trầgfoon Mặfhsqc đfbnlwtsdu cózynf chỗpvja dựogdga rồrscci, sao con vẫmlrvn côqoai đfbnlơrhgcn mộfabqt mìesjpnh vậeqdey? Bìesjpnh thưeqdeevnong khôqoaing cózynf ai vừkbpaa ýlcgy sao? Trong bệmkkznh việmkkzn khôqoaing thiếtvuxu cáanric côqoai y táanri xinh đfbnlpvjap hiềwtsdn thụiyozc, thậeqdet sựogdg khôqoaing cózynf ai lọmlrvt vàcimuo mắhrgrt xanh củmmqqa con àcimu?”

Lờevnoi nózynfi củmmqqa Thùopczy Sam làcimum cho Vũdntk Quỳssyunh đfbnlang ăomuln giậeqdet mìesjpnh dừkbpang lạlcgyi.

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng cưeqdeevnoi nhẹpvja: “Sao thếtvuxlcgy? Dìesjp Sam lạlcgyi nghe mẹpvja con nózynfi gìesjp rồrscci?”




“Đeisdcimua trẻulqvcimuy!”

Thùopczy Sam cưeqdeevnoi rộfabqavptn: “Thờevnoi gian nhưeqde thoi đfbnlưeqdea, con cũdntkng đfbnlãfabq ba mưeqdeơrhgci mốgdcit tuổakgfi rồrscci! Tuổakgfi khôqoaing còxhdan nhỏlrge nữqmfoa, sao mẹpvja con cózynf thểurmp khôqoaing lo lắhrgrng cơrhgc chứcimu! Đeisdgdcii tưeqdeevihng xem mắhrgrt lầgfoon trưeqdeopczc mẹpvja con sắhrgrp xếtvuxp khôqoaing ổakgfn sao? Nếtvuxu khôqoaing đfbnlưeqdeevihc, dìesjp Sam sẽxppy giớopczi thiệmkkzu cho con, dìesjp biếtvuxt rấesjpt nhiềwtsdu côqoaianrii ưeqdeu túlfdc đfbnlózynf!”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng dùopczng áanrinh mắhrgrt sâneidu thẳbljqm nhìesjpn thẳbljqng Thùopczy Sam.

Tầgfoom nhìesjpn vôqoai ýlcgy lạlcgyi rơrhgci trêavptn ngưeqdeevnoi củmmqqa Vũdntk Quỳssyunh ởzynf phíesjpa đfbnlgdcii diệmkkzn.

Anh nheo màcimuy cưeqdeevnoi: “Dìesjp Sam cũdntkng muốgdcin làcimum mai cho con sao?

“Cáanrii đfbnlesjpy còxhdan phảisrfi xem ýlcgy con thếtvuxcimuo đfbnlãfabq!”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng chỉietmeqdeevnoi, khôqoaing nózynfi gìesjp.

Áxexcnh mắhrgrt chỉietm đfbnlfhsqt ởzynfeqdeơrhgcng mặfhsqt củmmqqa Vũdntk Quỳssyunh, nhìesjpn chằfnvtm chằfnvtm côqoai.

“Ýmlrv con thếtvuxcimuo?”

Thùopczy Sam lạlcgyi tiếtvuxp tụiyozc hỏlrgei Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng.

“Dạlcgy?”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng nheo nheo lôqoaing màcimuy, thu hồrscci áanrinh mắhrgrt đfbnlang nhìesjpn chằfnvtm chằfnvtm vàcimuo Vũdntk Quỳssyunh, nhìesjpn vềwtsdeqdeopczng Thùopczy Sam: “Dìesjp Sam chọmlrvn giúlfdcp con?”

“Đeisdưeqdeevihc thôqoaii ạlcgy!!”




Thùopczy Sam vui vẻulqvqoaiopczng.

eqdeơrhgcng mặfhsqt nhỏlrge nhắhrgrn củmmqqa Vũdntk Quỳssyunh bỗpvjang chốgdcic tốgdcii sầgfoom lạlcgyi.

lfdcc nãfabqy côqoai khôqoaing nózynfi gìesjpcimu muốgdcin xem tháanrii đfbnlfabq củmmqqa Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng.

qoai cho rằfnvtng anh sẽxppy từkbpa chốgdcii, lạlcgyi khôqoaing ngờevno anh lạlcgyi đfbnlrsccng ýlcgy.

Tim củmmqqa Vũdntk Quỳssyunh lúlfdcc nàcimuy giốgdcing nhưeqdecimu đfbnlang đfbnlưeqdeevihc ngâneidm trong giấesjpm chua vậeqdey, đfbnlfhsqc biệmkkzt chua.

neidy giờevno đfbnlang ăomuln cơrhgcm màcimuqoai thấesjpy khôqoaing kháanric gìesjp đfbnlang nhai sáanrip.

qoai ýlcgy thứcimuc đfbnlưeqdeevihc, cáanrii vòxhdang tròxhdan luẩzlvln quẩzlvln nàcimuy mãfabqi mãfabqi trêavptu đfbnlùopcza vớopczi bảisrfn thâneidn côqoai.

lfdcc ởzynfavptn nhau, anh tỏlrge ra bộfabq dạlcgyng khôqoaing thểurmp sốgdcing thiếtvuxu côqoai, vừkbpaa rờevnoi xa nhau liềwtsdn giốgdcing nhưeqde nhữqmfong âneidn áanrii trưeqdeopczc đfbnlâneidy chưeqdea từkbpang xảisrfy ra.

“Con ăomuln no rồrscci, mọmlrvi ngưeqdeevnoi từkbpa từkbpaopczng bữqmfoa!”

dntk Quỳssyunh đfbnlfabqt nhiêavptn buôqoaing báanrit đfbnlũdntka xuốgdcing, khôqoaing đfbnlurmp ýlcgy đfbnlếtvuxn mọmlrvi ngưeqdeevnoi trêavptn bàcimun ăomuln, đfbnlcimung dậeqdey, lêavptn lầgfoou vềwtsd phòxhdang.

“Rầgfoom” mộfabqt tiếtvuxng, cửqnaqa phòxhdang bịvpnpqoai nặfhsqng nềwtsd đfbnlózynfng lạlcgyi, giốgdcing nhưeqdecimu pháanrit tiếtvuxt tấesjpt cảisrf nhữqmfong áanrip lựogdgc khôqoaing vui vẻulqv trong lòxhdang.

Thùopczy Sam vừkbpaa nhìesjpn liềwtsdn biếtvuxt con gáanrii mìesjpnh khôqoaing vui, lo lắhrgrng nhìesjpn chồrsccng củmmqqa mìesjpnh, lạlcgyi nhìesjpn Trầgfoon Mặfhsqc đfbnlang ngồrscci ởzynfcimun ăomuln, cưeqdeevnoi: “Đeisdưeqdeevihc rồrscci, đfbnlkbpang quan tâneidm đfbnlếtvuxn nhózynfc con đfbnlózynf, tíesjpnh tìesjpnh nózynf khôqoaing tốgdcit, chúlfdcng ta ăomuln cơrhgcm đfbnlãfabq, buổakgfi tốgdcii nózynf đfbnlózynfi rồrscci sẽxppy tựogdg xuốgdcing ăomuln!”

Sau khi ăomuln tốgdcii xong, Trầgfoon Mặfhsqc chàcimuo mọmlrvi ngưeqdeevnoi rồrscci rờevnoi khỏlrgei nhàcimu họmlrvdntk.




Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng khôqoaing đfbnli đfbnlâneidu cảisrf, ởzynf trong phòxhdang đfbnlmlrvc sáanrich chơrhgci cờevnoopczng Vũdntk Phong, dùopcz sao thìesjp trong nhàcimu anh bâneidy giờevno chẳbljqng cózynf ai, vềwtsd nhàcimu sẽxppy rấesjpt nhàcimum cháanrin, ởzynf lạlcgyi cùopczng chúlfdc Phong đfbnláanrinh cờevno giếtvuxt thờevnoi gian cũdntkng khôqoaing tồrscci.

dntk Phong di chuyểurmpn ‘con xe’: “Cẩzlvln thậeqden, sắhrgrp chiếtvuxu tưeqdeopczng rồrscci!”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng cưeqdeevnoi, “Chúlfdc Phong, xem ra con lạlcgyi thua rồrscci!”

dntk Phong cưeqdeevnoi to lêavptn: “Đeisdcimua nhózynfc nàcimuy cứcimu nhưeqdeevnong ta!”

“Chúlfdc Phong, chúlfdc đfbnlkbpang khiêavptm tốgdcin, gừkbpang càcimung giàcimucimung cay! Đeisdesjpu vớopczi chúlfdc, con còxhdan kékeuhm xa!”

“Đeisdưeqdeevihc rồrscci! Chơrhgci thêavptm váanrin nữqmfoa đfbnli!”

“Dạlcgy!”

Hai ngưeqdeevnoi, lạlcgyi bắhrgrt đfbnlgfoou bàcimuy trậeqden bàcimun cờevno.

“Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng, hôqoaim nay dìesjp Sam nózynfi muốgdcin giớopczi thiệmkkzu đfbnlgdcii tưeqdeevihng cho con, con thậeqdet sựogdg đfbnlrsccng ýlcgy?”

dntk Phong vừkbpaa hỏlrgei Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng, vừkbpaa hạlcgy ‘con pháanrio’ di chuyểurmpn ra hưeqdeopczng sôqoaing đfbnlgdcii bờevno.

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng ngừkbpang lạlcgyi nửqnaqa giâneidy, míesjpm môqoaii: “Dìesjp Sam làcimuzynf ýlcgy tốgdcit.”

“Àdntk? Lờevnoi nàcimuy củmmqqa con, ýlcgycimucimuesjpy màcimu sắhrgrp xếtvuxp cho con con liềwtsdn nghe theo àcimu?”

dntk Phong phảisrfn pháanrio lạlcgyi mộfabqt câneidu.

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng đfbnli nưeqdeopczc cờevno, lúlfdcc nàcimuy mớopczi trảisrf lờevnoi thậeqdet: “Chúlfdc Phong, thậeqdet ra con đfbnlãfabqzynf ngưeqdeevnoi trong lòxhdang rồrscci!”

“Hảisrf?”

dntk Phong đfbnliềwtsdu chỉietmnh lạlcgyi sắhrgrc mặfhsqt: “Sẽxppy khôqoaing phảisrfi trùopczng hợevihp làcimu Tiểurmpu Tam nhàcimu chúlfdc chứcimu?”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng cưeqdeevnoi.

Khôqoaing phủmmqq nhậeqden câneidu nàcimuo.

dntk Phong thởzynfcimui: “Con vớopczi Tiểurmpu Tam nhàcimu chúlfdc xem nhưeqdecimuzynf duyêavptn màcimu khôqoaing cózynf phậeqden, con békeuh hiệmkkzn đfbnlãfabqcimu củmmqqa Trầgfoon Mặfhsqc nhàcimu ngưeqdeevnoi ta rồrscci!”

“Chẳbljqng phảisrfi hai ngưeqdeevnoi đfbnlózynfxhdan chưeqdea kếtvuxt hôqoain sao ạlcgy?”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng trảisrf lờevnoi nhưeqde mộfabqt lẽxppy đfbnlưeqdeơrhgcng nhiêavptn.

“Con cáanrii thằfnvtng nhózynfc hồrscc đfbnlrscccimuy!!”

dntk Phong mắhrgrng mộfabqt câneidu, liềwtsdn ăomuln ngay mộfabqt con pháanrio trưeqdeopczc mặfhsqt củmmqqa Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng: “Hai đfbnlcimua chúlfdcng nózynfneidy giờevno âneidn âneidn áanrii áanrii, con đfbnlkbpang cózynf pháanri hoạlcgyi, chúlfdczynfi con biếtvuxt, dùopcz cho hôqoaim nay con nhưeqdeevnong chúlfdc cảisrf trăomulm váanrin cờevno, thìesjp con gáanrii rưeqdeevihu củmmqqa chúlfdcdntkng khôqoaing đfbnlếtvuxn lưeqdeeviht con, con đfbnlkbpang cózynf vọmlrvng tưeqdezynfng trèrhgco cao!!”

“Vậeqdey chúlfdc Phong đfbnlãfabq hỏlrgei ýlcgy kiếtvuxn củmmqqa con gáanrii chúlfdc bao giờevno chưeqdea ạlcgy?”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng khôqoaing hoảisrfng loạlcgyn hỏlrgei lạlcgyi.

eqdeopczc cờevno anh vừkbpaa đfbnli, trựogdgc tiếtvuxp tiêavptu diệmkkzt ‘con xe’ củmmqqa ôqoaing.

“Nhưeqdeevnong đfbnlãfabq khôqoaing cózynfanric dụiyozng vậeqdey thìesjp con sẽxppy khôqoaing kháanrich khíesjp nữqmfoa!”

“Thằfnvtng nhózynfc hồrscc đfbnlrscccimuy!! Con gáanrii chúlfdc nghĩkzmgesjp chẳbljqng lẽxppy con lạlcgyi khôqoaing hiểurmpu ưeqde? Con hiểurmpu con békeuh nhấesjpt, nếtvuxu nhưeqdezynf thậeqdet sựogdg thíesjpch con thìesjp sẽxppy chấesjpp nhậeqden đfbnlíesjpnh hôqoain vớopczi Trầgfoon Mặfhsqc sao? Đeisdãfabq sớopczm làcimum ầgfoom lêavptn đfbnlòxhdai hủmmqqy hôqoain rồrscci!”

“Vậeqdey đfbnlưeqdeevihc, nhâneidn dịvpnpp nàcimuy con khuyêavptn côqoaiesjpy!”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng nózynfi xong, lạlcgyi ăomuln mộfabqt ‘con tưeqdeevihng’ củmmqqa Vũdntk Phong.

“Khuyêavptn con békeuhanrii gìesjp?”

dntk Phong nhanh chózynfng nghĩkzmganrich bảisrfo vệmkkzanric quâneidn cờevno củmmqqa mìesjpnh.

“Khuyêavptn côqoaiesjpy hủmmqqy hôqoain!”

“…”

“Con đfbnlâneidy làcimu muốgdcin làcimum loạlcgyn phảisrfi khôqoaing!! Dìesjp Sam củmmqqa con màcimu biếtvuxt nhấesjpt đfbnlvpnpnh sẽxppy đfbnláanrinh con!”

dntk Phong chỉietm thẳbljqng vàcimuo mũdntki anh hékeuht lêavptn.

“Vậeqdey nếtvuxu nhưeqdezynf trong bụiyozng Tam Nhi cózynf Tiểurmpu Tiểurmpu Tam rồrscci thìesjpcimum sao ạlcgy?”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng chíesjpnh làcimu đfbnlang nózynfi bừkbpaa.

dntk Phong trợevihn mắhrgrt lêavptn: “Con…con nózynfi làcimu thậeqdet ưeqde?? Tam Nhi con békeuh…con békeuh…”

“Chúlfdc Phong, tìesjpnh huốgdcing nàcimuy chúlfdc sẽxppycimum thếtvuxcimuo?”

“Còxhdan cózynf thểurmpcimum sao? Thậeqdet làcimu đfbnláanring chếtvuxt!! Đeisdưeqdeơrhgcng nhiêavptn chỉietmzynf thểurmp từkbpaqoain vớopczi Trầgfoon gia! Thằfnvtng nhózynfc hồrscc đfbnlrscccimuy, hai đfbnlcimua đfbnlãfabq cắhrgrm cho Trầgfoon Mặfhsqc cáanrii sừkbpang to nhưeqde vậeqdey rồrscci!”

dntk Phong tuy làcimu ngoàcimui miệmkkzng mắhrgrng, nhưeqdeng trong lòxhdang kíesjpch đfbnlfabqng khózynfzynfi thàcimunh lờevnoi, lồrsccng ngựogdgc vẫmlrvn còxhdan nhấesjpp nhôqoai: “Con nózynfi làcimu thậeqdet sao? Hảisrf?”

“Con nózynfi đfbnlùopcza đfbnlesjpy!”

“…”

dntk Phong xékeuhm chúlfdct nữqmfoa làcimu thổakgf huyếtvuxt.

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng lạlcgyi bìesjpnh tĩkzmgnh ăomuln mộfabqt con tưeqdeopczng lớopczn củmmqqa Vũdntk Phong, míesjpm môqoaii ra, “Con chỉietm cảisrfm thấesjpy cáanrich gạlcgyo nấesjpu thàcimunh cơrhgcm nàcimuy cózynfanric dụiyozng hơrhgcn việmkkzc nhưeqdeevnong chúlfdc trăomulm váanrin cờevno!!”

“Đeisdưeqdeevihc rồrscci, chúlfdc Phong!”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng cưeqdeevnoi ưeqdeu nhãfabq, đfbnlcimung dậeqdey, cúlfdci ngưeqdeevnoi xuốgdcing, xin phékeuhp đfbnli vềwtsd: “Váanrin nàcimuy thắhrgrng bạlcgyi đfbnlãfabq phâneidn, hôqoaim nay con giếtvuxt thờevnoi gian vớopczi chúlfdc đfbnlếtvuxn đfbnlâneidy thôqoaii!”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng nózynfi xong, liềwtsdn quay lưeqdeng đfbnli ra ngoàcimui.

“Nàcimuy!! Con đfbnli đfbnlâneidu thếtvux??”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng đfbnlgfoou cũdntkng khôqoaing quay lạlcgyi: “Nấesjpu cơrhgcm!!”

“…”

Thằfnvtng nhózynfc thốgdcii!! Còxhdan xấesjpu xa hơrhgcn so vớopczi ba nózynfomulm xưeqdea!

dntk Quỳssyunh nghe thấesjpy tiếtvuxng mởzynf cửqnaqa liềwtsdn ra mởzynf: “Mẹpvja, con đfbnlãfabqzynfi rấesjpt nhiềwtsdu lầgfoon rồrscci, bâneidy giờevno con khôqoaing muốgdcin ăomuln gìesjp cảisrf, mẹpvja đfbnlurmp con mộfabqt mìesjpnh yêavptn tĩkzmgnh chúlfdct đfbnli, đfbnlưeqdeevihc khôqoaing?”

dntk Quỳssyunh đfbnlếtvuxn bâneidy giờevno vẫmlrvn tứcimuc xìesjp khózynfi đfbnlgfoou!

Khôqoaing chỉietm tứcimuc mỗpvjai Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng, màcimu tứcimuc lâneidy cảisrf sang mẹpvjaesjpnh.

Đeisdang yêavptn đfbnlang làcimunh làcimum gìesjpcimu nhấesjpt đfbnlvpnpnh muốgdcin anh đfbnli xem mắhrgrt!

Thếtvuxcimu ngưeqdeevnoi đfbnlàcimun ôqoaing ấesjpy thìesjp sao? Lạlcgyi dáanrim khôqoaing từkbpa chốgdcii?

A!!

Quảisrf nhiêavptn làcimu giang sơrhgcn dễurmp đfbnlakgfi bảisrfn tíesjpnh khózynf dờevnoi, lúlfdcc nàcimuo cũdntkng đfbnlcimung núlfdci nàcimuy trôqoaing núlfdci nọmlrv!

dntk Quỳssyunh càcimung nghĩkzmgcimung thấesjpy tứcimuc, đfbnlưeqdeơrhgcng nhiêavptn nózynfi chuyệmkkzn sẽxppy khôqoaing chúlfdct thâneidn thiệmkkzn.

Lạlcgyi khôqoaing nghĩkzmg mởzynf cửqnaqa nhìesjpn thấesjpy khôqoaing phảisrfi mẹpvjaesjpnh, màcimucimu…Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng?

dntk Quỳssyunh lặfhsqng ngưeqdeevnoi, trừkbpang mắhrgrt nhìesjpn anh: “Anh đfbnlếtvuxn đfbnlâneidy làcimum gìesjp?”

qoai khôqoaing cho anh vàcimuo phòxhdang, ékeuhp đfbnlcimung ởzynf cửqnaqa, dùopczng giọmlrvng đfbnliệmkkzu khózynf chịvpnpu hỏlrgei anh.

“Khôqoaing đfbnlózynfi sao?”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng hỏlrgei côqoai.

“Khôqoaing cầgfoon anh lo.”

Tứcimuc đfbnlếtvuxn no luôqoain rồrscci, còxhdan đfbnlózynfi gìesjp nữqmfoa!

dntk Quỳssyunh nózynfi xong, đfbnlvpnpnh đfbnlózynfng cửqnaqa đfbnli vàcimuo, lạlcgyi bịvpnp Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng dùopczng mộfabqt tay chặfhsqn lạlcgyi, sau đfbnlózynf khôqoaing đfbnlevihi Vũdntk Quỳssyunh kịvpnpp phảisrfn ứcimung lạlcgyi, cảisrf ngưeqdeevnoi liềwtsdn bịvpnp Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng xáanrich xuốgdcing lầgfoou.

“Anh làcimum cáanrii gìesjp thếtvux, làcimum gìesjp thếtvux hảisrf? Buôqoaing em ra!”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng khôqoaing đfbnlurmp ýlcgy đfbnlếtvuxn côqoai.

Mộfabqt tay đfbnlem côqoai đfbnlếtvuxn trưeqdeopczc bàcimun ăomuln, ékeuhp côqoai ngồrscci xuốgdcing: “Ălfdcn cơrhgcm!”

Trêavptn bàcimun bàcimuy đfbnlmmqq loạlcgyi mózynfn ăomuln, vẫmlrvn còxhdan nózynfng, chắhrgrc hẳbljqn làcimu mẹpvjaqoai mớopczi hâneidm nózynfng lạlcgyi.

“Ălfdcn rồrscci!”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng đfbnlưeqdea đfbnlũdntka ra trưeqdeopczc mặfhsqt côqoai.

dntk Quỳssyunh khôqoaing đfbnlfabqng đfbnleqdey.

qoaicimu cốgdci ýlcgy khiếtvuxn anh tứcimuc giậeqden.

“Em tưeqdezynfng bảisrfn thâneidn còxhdan nhỏlrge lắhrgrm àcimu, tứcimuc giậeqden thìesjp liềwtsdn tuyệmkkzt thựogdgc?”

Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng dạlcgyy dỗpvjaqoai.

“Khôqoaing cầgfoon anh lo.”

dntk Quỳssyunh ngữqmfo khíesjpcimung nặfhsqng nềwtsd.

zynfi xong, côqoai đfbnlcimung dậeqdey muốgdcin đfbnli, liềwtsdn bịvpnp Cao Hưeqdeopczng Dưeqdeơrhgcng dùopczng sứcimuc ékeuhp quay lạlcgyi bàcimun ăomuln, thâneidn hìesjpnh to lớopczn chặfhsqn trưeqdeopczc mặfhsqt côqoai: “Việmkkzc nàcimuy thìesjp anh nhấesjpt đfbnlvpnpnh phảisrfi lo! Nếtvuxu hôqoaim nay em khôqoaing ăomuln cơrhgcm, đfbnlkbpang nghĩkzmg đfbnlếtvuxn việmkkzc bưeqdeopczc nửqnaqa bưeqdeopczc ra khỏlrgei nhàcimu ăomuln!”

“Anh…bắhrgrt nạlcgyt ngưeqdeevnoi quáanri đfbnláanring!!!”

dntk Quỳssyunh ngẩzlvlng cổakgfavptn gàcimuo to, bộfabq dạlcgyng nhăomuln răomulng háanri mồrsccm nhưeqdecimuy, giốgdcing nhưeqde mộfabqt con mèrhgco nhỏlrge bịvpnp trêavptu chọmlrvc cho tứcimuc giậeqden: “Đeisdâneidy làcimu nhàcimu em! Em khôqoaing ăomuln cơrhgcm thìesjp sao? Anh đfbnlvpnpnh đfbnláanrinh em sao? Ba mẹpvja em đfbnlang ởzynf đfbnlâneidy, anh dáanrim đfbnláanrinh em sao, xem họmlrv liềwtsdu mạlcgyng vớopczi anh nhưeqde thếtvuxcimuo!!”

“Vũdntk Tiểurmpu Tam, em nêavptn biếtvuxt đfbnliềwtsdu chúlfdct màcimu ngoan ngoan ăomuln cơrhgcm cho anh! Còxhdan tiếtvuxp tụiyozc hếtvuxch mũdntki lêavptn mặfhsqt, làcimu bịvpnp đfbnláanrinh thậeqdet đfbnlesjpy, đfbnlếtvuxn cảisrf chỗpvja đfbnlurmp khózynfc em cũdntkng tìesjpm khôqoaing thấesjpy đfbnlâneidu!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.