Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 388 : Chủ sở hữu trái tim

    trước sau   
Nhưaqjhng ai biêlihd́t đfxhmưaqjhơjcgẉc, nhưaqjhgpkẓy chỉ là môiozṿt chút an ủi cho trái tim đfxhmâgpkz̀y thưaqjhơjcgwng tôiozv̉n.

Trêlihdn thưaqjḥc têlihd́ có chạy trôiozv́n đfxhmưaqjhơjcgẉc khôiozvng? Câgpkzu trả lơjcgẁi là khôiozvng!

“Đkmffôiozv̉i kiêlihd̉u tóc, thay đfxhmôiozv̉i tâgpkzm tình?”

Cao Hưaqjhơjcgẃng Dưaqjhơjcgwng lâgpkz̉m nhâgpkz̉m lại câgpkzu nói, rôiozv̀i quay sang hỏi: “Hai nădhvpm trưaqjhơjcgẃc, em đfxhmi Mỹ vơjcgẃi tâgpkzm tình nhưaqjh thêlihd́ nào?”

Vũ Quỳnh mát xa châgpkzn cho anh, nghe anh nói xong, liêlihd̀n ngâgpkz̉ng đfxhmâgpkz̀u nhìn anh, khôiozvng trả lơjcgẁi mà hỏi ngưaqjhơjcgẉc lại: “Anh cảm thâgpkźy sao? Anh cảm thâgpkźy em sẽ rơjcgẁi đfxhmi vơjcgẃi tâgpkzm trạng ra sao?”

Nhădhvṕc đfxhmêlihd́n sưaqjḥ đfxhmau đfxhmơjcgẃn và thảm thưaqjhơjcgwng của hai nădhvpm trưaqjhơjcgẃc, trong lòng Vũ Quỳnh thâgpkźy có chút tưaqjh́c giâgpkẓn.




Lại nhơjcgẃ đfxhmêlihd́n thái đfxhmôiozṿ lúc nóng lúc lạnh của anh, giốqigrng nhưaqjhgpkzy giờpgbj... lúc thích thì đfxhmgpwaiozvlihdn cạnh, lúc khôiozvng thích thì lại nhâgpkz̃n tâgpkz̃m đfxhmâgpkz̉y côiozv ra xa, khiêlihd́n cho trái tim côiozv khôiozvng thêlihd̉ bình yêlihdn nôiozv̉i, bị anh quay nhưaqjh chong chóng, lúc thì hạnh phúc, lúc lại đfxhmau khôiozv̉... “Thôiozvi, chuyêlihḍn đfxhmã qua rôiozv̀i nótgtgi thêlihdm cũng khôiozvng có ý nghĩa gì, em khôiozvng muôiozv́n nhădhvṕc đfxhmêlihd́n nưaqjh̃a.”

bnpu Quỳkirrnh nótgtgi rồkctqi liềwzlun đfxhmwwzhng dậvfyty: “Em đfxhmi ngủvfyt trưaqjhpzrcc đfxhmâgpkzy, anh cũbnpung mau chótgtgng tắstram rửwwzha đfxhmi rồkctqi đfxhmi ngủvfyt, khôiozvng đfxhmưaqjhjcgwc đfxhmgpwa châgpkzn díeetgnh nưaqjhpzrcc đfxhmâgpkzu.”

iozv đfxhmgpwa lạjbcmi mộqlgkt câgpkzu, cũbnpung khôiozvng quảrtfvn xem anh phảrtfvi làwmscm sao thìwmsc mớpzrci tắstram màwmsc khôiozvng đfxhmqlgkng vàwmsco nưaqjhpzrcc, sau đfxhmótgtg liềwzlun đfxhmi vàwmsco phòeetgng ngủvfyt.

Hai tuầvosen nhanh chótgtgng trôiozvi qua rồkctqi.

Chuyếrrpnn bay vàwmsco buổyerfi chiềwzluu, Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng sắstrap phảrtfvi đfxhmi.

bnpu Quỳkirrnh cảrtfv buổyerfi lêlihdn lớpzrcp màwmsc đfxhmvoseu ótgtgc trêlihdn mâgpkzy, trong đfxhmvoseu đfxhmwzluu làwmsc suy nghĩzxkq vềwzlu việwmscc anh ấthjxy sắstrap rờpgbji đfxhmi, nghĩzxkq vềwzlu việwmscc sau khi anh đfxhmi côiozvcmig mộqlgkt mìwmscnh sẽvfyt sốqigrng nhữxxkgng ngàwmscy thákctqng côiozv đfxhmơjcgwn nhưaqjhwmsco... càwmscng nghĩzxkqwmscng thấthjxy khótgtg chịtgtgu, càwmscng khótgtg chịtgtgu thìwmscwmscng khôiozvng nỡkbfz đfxhmgpwa anh đfxhmi.

Hai tuầvosen sao lạjbcmi trôiozvi nhanh nhưaqjh vậvfyty đfxhmưaqjhjcgwc?

Ôvosei....

Đkmffúaqjhng lúaqjhc tâgpkzm tríeetgiozv đfxhmang bay bổyerfng ởcmiglihdn ngoàwmsci, thìwmsciozv liềwzlun nhậvfytn đfxhmưaqjhjcgwc mộqlgkt tin tứwwzhc cựyusmc lớpzrcn củvfyta thầvosey Pitt.

Ngàwmscy mai thầvosey vềwzluaqjhpzrcc rồkctqi.

Nghe nótgtgi làwmsc mộqlgkt đfxhmjbcmi gia đfxhmãvfyt bỏeyxq ra hơjcgwn mưaqjhpgbji triệwmscu đfxhmkctqng đfxhmgpwa mờpgbji ôiozvng vềwzluaqjhpzrcc thuyếrrpnt giảrtfvng.

wmsciozv, vớpzrci tưaqjhkctqch làwmsc họkbfzc tròeetgeetgng cốqigrt củvfyta thầvosey, tấthjxt nhiêlihdn sẽvfytzojvng thầvosey vềwzluaqjhpzrcc họkbfzc tậvfytp.

bnpu Quỳkirrnh thậvfytt sựyusm khôiozvng dákctqm tin vàwmsco sựyusm thậvfytt nàwmscy.




Sau khi tan họkbfzc, côiozv trởcmig vềwzlu nhàwmsc, Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng đfxhmãvfyt ngồkctqi ởcmig đfxhmótgtg đfxhmjcgwi côiozv.

iozv vui vẻecjd nhưaqjh con chim khákctqch, khôiozvng ngừdgpgng chạjbcmy quanh Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng, líeetgu la líeetgu lo nótgtgi mộqlgkt đfxhmqigrng thứwwzh.

“Anh cótgtg biếrrpnt khôiozvng, thầvosey Pitt đfxhmqlgkt nhiêlihdn phảrtfvi vềwzluaqjhpzrcc! Em cuốqigri cùzojvng cũbnpung đfxhmưaqjhjcgwc vềwzlu nhàwmsc rồkctqi, thậvfytt sựyusmwmsc quákctq tốqigrt, em rấthjxt nhớpzrc bốqigr mẹqlja! Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng, ngàwmscy mai em cũbnpung cótgtg thểgpwa vềwzlu nhàwmsc....”

bnpu Quỳkirrnh vui vẻecjdiozvzojvng.

Nhưaqjhng đfxhmqlgkt nhiêlihdn lạjbcmi nghĩzxkq đfxhmếrrpnn mộqlgkt vấthjxn đfxhmwzlu đfxhmau đfxhmvoseu hơjcgwn: “Em còeetgn chưaqjha kịtgtgp đfxhmqljat véjbcmkctqy bay...”

Nghĩzxkq đfxhmếrrpnn cákctqi nàwmscy, đfxhmvoseu côiozvaqjhi xuốqigrng, nótgtgi: “Ngàwmscy mai cótgtg phảrtfvi mìwmscnh em đfxhmi khôiozvng?”

Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng tựyusmtgtgt cho mìwmscnh mộqlgkt cốqigrc nưaqjhpzrcc, quai hàwmscm hạjbcm xuốqigrng: “Véjbcmkctqy bay, đfxhmãvfyt đfxhmqljat xog rồkctqi.”

“Hảrtfv?”

kctqi gìwmsc vậvfyty???

bnpu Quỳkirrnh nghi hoặqljac đfxhmi ra chỗrtfv anh.

Trêlihdn bàwmscn làwmsc mộqlgkt tấthjxm véjbcmkctqy bay, côiozvbnpun cầvosem lêlihdn, nhìwmscn mộqlgkt lúaqjhc, ngạjbcmc nhiêlihdn vôiozvzojvng.

“Véjbcmkctqy bay củvfyta em??? Anh đfxhmqljat cho em từdgpgaqjhc nàwmsco vậvfyty???”

Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng uốqigrng nưaqjhpzrcc ‘ừdgpgng ựyusmc’: “Từdgpg hai hôiozvm trưaqjhpzrcc rồkctqi.”




“...”

iozvtgtgi muốqigrn quay vềwzluaqjhc nàwmsco vậvfyty?

“Anh đfxhmqljat cho em từdgpg hai ngàwmscy trưaqjhpzrcc, nếrrpnu ngàwmscy mai em khôiozvng vềwzlu đfxhmưaqjhjcgwc thìwmsc phảrtfvi làwmscm sao?”

Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng ngắstrat ngang lờpgbji côiozv: “Em cảrtfvm thấthjxy cákctqi nếrrpnu nhưaqjhwmscy củvfyta em, cótgtg thểgpwa thàwmscnh sựyusm thậvfytt khôiozvng?”

“...”

Ngưaqjhpgbji đfxhmàwmscn ôiozvng nàwmscy, sao lầvosen nàwmsco cũbnpung bákctq đfxhmjbcmo nhưaqjh vậvfyty?

bnpu Quỳkirrnh hoàwmscn toàwmscn khôiozvng hay, vịtgtg đfxhmjbcmi gia màwmsc thầvosey Pitt củvfyta côiozvtgtgi, lạjbcmi chíeetgnh làwmsckctqc sĩzxkq Cao bákctq đfxhmjbcmo đfxhmang ngồkctqi trưaqjhpzrcc mặqljat côiozv đfxhmâgpkzy.

Trưaqjhpzrcc khi lêlihdn mákctqy bay, Vũbnpu Quỳkirrnh nhậvfytn đfxhmưaqjhjcgwc tin nhắstran củvfyta Trầvosen Mặqljac.

Mộqlgkt đfxhmoạjbcmn tin nhắstran vớpzrci nộqlgki dung rấthjxt đfxhmơjcgwn giảrtfvn: “Anh đfxhmếrrpnn sâgpkzn bay đfxhmótgtgn em.”

Chỉeyxq mộqlgkt mẩjyenu tin nhắstran nhưaqjh vậvfyty, khiếrrpnn cho Vũbnpu Quỳkirrnh từdgpgaqjhc lêlihdn đfxhmếrrpnn lúaqjhc xuốqigrng mákctqy bay đfxhmwzluu trong trạjbcmng thákctqi hoảrtfvng loạjbcmn vôiozvzojvng.

Trạjbcmng thákctqi hồkctqn bay phákctqch lạjbcmc củvfyta côiozv tấthjxt nhiêlihdn làwmsc bịtgtg Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng thu hếrrpnt vàwmsco mắstrat.

Nhưaqjhng anh khôiozvng nótgtgi gìwmsc cảrtfv.

Sau khi xuốqigrng mákctqy bay, cótgtg trợjcgweetgkctqch hàwmscnh líeetg thay cho Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng.




Chỗrtfv bịtgtg viêlihdm ởcmigaqjhơjcgwng bákctqnh chèbnpu củvfyta anh vẫpllun đfxhmang trong quákctq trìwmscnh hồkctqi phụwrlbc, khôiozvng thíeetgch hợjcgwp đfxhmgpwa đfxhmeo châgpkzn giảrtfv, chỉeyxqtgtg thểgpwa đfxhmem theo nạjbcmng.

bnpu Quỳkirrnh luôiozvn túaqjhc trựyusmc bêlihdn cạjbcmnh anh, bưaqjhpzrcc từdgpg từdgpgzojvng anh.

Khôiozvng dákctqm đfxhmkbfz anh, sợjcgw anh lạjbcmi nghĩzxkq lung tung.

Nhưaqjhng màwmsc, bưaqjhpzrcc châgpkzn củvfyta Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng dừdgpgng lạjbcmi.

Anh nghiêlihdng đfxhmvoseu nhìwmscn côiozv, trêlihdn gưaqjhơjcgwng mặqljat tuấthjxn túaqjh lộqlgk ra mộqlgkt nụwrlbaqjhpgbji, nhếrrpnch nhếrrpnch lôiozvng màwmscy: “Khôiozvng đfxhmtgtgnh dìwmscu anh sao?”

“...”

bnpu Quỳkirrnh thầvosem nghĩzxkq, ngưaqjhpgbji đfxhmàwmscn ôiozvng nàwmscy thậvfytt khótgtg chiềwzluu.

Đkmffưaqjhơjcgwng nhiêlihdn côiozv khôiozvng dákctqm nghĩzxkq lung tung, bậvfytn rộqlgkn đfxhmkbfz lấthjxy cákctqnh tay anh: “Trưaqjhpzrcc kia em đfxhmkbfz anh, anh đfxhmwzluu khôiozvng cho em đfxhmkbfz! Bâgpkzy giờpgbj khôiozvng đfxhmkbfz anh thìwmsc anh cũbnpung ýbnpu kiếrrpnn!”

Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng cứwwzh dựyusma vàwmsco vai côiozv, thâgpkzn thiếrrpnt vòeetgng tay qua cổyerfiozv: “Tàwmscn phếrrpn luôiozvn rồkctqi, em còeetgn khôiozvng đfxhmgpwa cho anh chúaqjht tựyusmiozvn đfxhmàwmscn ôiozvng sao?”

Anh thếrrpnwmscy làwmsc đfxhmang tựyusmaqjhpgbji nhạjbcmo bảrtfvn thâgpkzn đfxhmthjxy àwmsc?!

bnpu Quỳkirrnh cưaqjhpgbji khúaqjhc khíeetgch: “Anh đfxhmâgpkzy rõhoxlwmscng làwmsc giàwmsc mồkctqm cãvfyti lákctqo!”

Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng khôiozvng chúaqjht thưaqjhơjcgwng tiếrrpnc vuốqigrt ve gưaqjhơjcgwng mặqljat nhỏeyxq củvfyta côiozv, coi nhưaqjhwmsc trừdgpgng phạjbcmt.

Hai ngưaqjhpgbji cùzojvng nhau đfxhmi vàwmsco thang mákctqy.




Vừdgpga vàwmsco xong thìwmsclihdn ngoàwmsci mọkbfzi ngưaqjhpgbji àwmsco vàwmsco nhưaqjh ong vỡkbfz tổyerf, éjbcmp hai ngưaqjhpgbji vàwmsco tậvfytn trong gótgtgc.

bnpu Quỳkirrnh thấthjxy vậvfyty liềwzlun nhanh nhưaqjh chớpzrcp ởcmig trưaqjhpzrcc mặqljat củvfyta Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng, dang rộqlgkng hai tay ra, chặqljan hai bêlihdn củvfyta anh, dùzojvng thâgpkzn mìwmscnh chốqigrng lạjbcmi, cốqigr gắstrang đfxhmgpwa anh vàwmsco mộqlgkt gótgtgc thoảrtfvi mákctqi nhấthjxt: “Mọkbfzi ngưaqjhpgbji đfxhmdgpgng chen lấthjxn nữxxkga! Muốqigrn chen chếrrpnt ngưaqjhpgbji ta đfxhmthjxy àwmsc!!”

bnpu Quỳkirrnh vốqigrn làwmsc sợjcgw mọkbfzi ngưaqjhpgbji chen lấthjxn ảrtfvnh hưaqjhcmigng Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng.

iozv vừdgpga dứwwzht lờpgbji, ‘bịtgtgch’ mộqlgkt cákctqi, phíeetga sau cótgtg ngưaqjhpgbji húaqjhc mạjbcmnh vàwmsco tấthjxm lưaqjhng mảrtfvnh khảrtfvnh củvfyta Vũbnpu Quỳkirrnh, cảrtfv ngưaqjhpgbji thuậvfytn theo ngãvfytwmsco lòeetgng Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng.

“Ai da!”

iozv thấthjxp giọkbfzng kêlihdu.

Trong nhákctqy mắstrat, cảrtfv thâgpkzn hìwmscnh béjbcm nhỏeyxq củvfyta côiozv đfxhmưaqjhjcgwc Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng giữxxkg lấthjxy, ôiozvm côiozvwmsco lòeetgng thậvfytt chặqljat.

“Em làwmscm gìwmsc vậvfyty?”

Anh cúaqjhi đfxhmvoseu, hỏeyxqi côiozv bằstrang mộqlgkt chấthjxt giọkbfzng mềwzlum mạjbcmi.

Trêlihdn miệwmscng vẫpllun lưaqjhu lạjbcmi ýbnpuaqjhpgbji nhàwmscn nhạjbcmt.

bnpu Quỳkirrnh ởcmig trong lòeetgng anh ngẩjyenng đfxhmvoseu lêlihdn, sắstrac mặqljat tákctqi nhợjcgwt hỏeyxqi anh: “Cótgtg va phảrtfvi anh khôiozvng vậvfyty?”

Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng cúaqjhi ngưaqjhpgbji sákctqt lạjbcmi gầvosen côiozv: “Em cảrtfvm thấthjxy anh yếrrpnu đfxhmuốqigri tớpzrci vậvfyty sao? Đkmffãvfyt yếrrpnu đfxhmếrrpnn đfxhmqlgk cầvosen em bảrtfvo vệwmsc rồkctqi sao? Hảrtfv?”

Anh đfxhmqlgkt nhiêlihdn lạjbcmi gầvosen nhưaqjh vậvfyty, khiếrrpnn cho Vũbnpu Quỳkirrnh hôiozv hấthjxp cótgtg chúaqjht khótgtg khădhvpn.

“Đkmffkctq ngốqigrc.....”

Anh nótgtgi xong, liềwzlun vưaqjhơjcgwn tay, xoay ngưaqjhpgbji, vịtgtg tríeetg củvfyta hai ngưaqjhpgbji thay đfxhmyerfi.

Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng mộqlgkt tay khótgtga trụwrlbaqjhng củvfyta Vũbnpu Quỳkirrnh, tay còeetgn lạjbcmi éjbcmp côiozvwmsco tưaqjhpgbjng thang mákctqy, ởcmiglihdn tai côiozv hạjbcm giọkbfzng thìwmsc thầvosem: “Tuy làwmsc bịtgtg mấthjxt nửwwzha cákctqi châgpkzn, nhưaqjhng đfxhmgpwa bảrtfvo vệwmsc ngưaqjhpgbji phụwrlb nữxxkg củvfyta mìwmscnh thìwmsc anh dưaqjh sứwwzhc!”

Lờpgbji vừdgpga dứwwzht xong, mặqljat củvfyta Vũbnpu Quỳkirrnh đfxhmãvfyt phủvfyt mộqlgkt tầvoseng đfxhmeyxq hồkctqng.

Trákctqi tim côiozv, cũbnpung vìwmsc mộqlgkt câgpkzu “ngưaqjhpgbji phụwrlb nữxxkg củvfyta anh” màwmsc khôiozvng tựyusm chủvfyt đfxhmưaqjhjcgwc loạjbcmn nhịtgtgp.

wmscn tay to lớpzrcn củvfyta Cao Hưaqjhpzrcng Dưaqjhơjcgwng đfxhmqljat ởcmigaqjhng lạjbcmi càwmscng chặqljat thêlihdm mấthjxy lầvosen.

aqjhơjcgwng mặqljat đfxhmeyxq bừdgpgng củvfyta Vũbnpu Quỳkirrnh úaqjhp vàwmsco ngựyusmc anh, qua ákctqo sơjcgw mi, cảrtfvm nhậvfytn đfxhmưaqjhjcgwc đfxhmqlgkthjxm màwmscwmscn da anh đfxhmem lạjbcmi, khiếrrpnn cho mặqljat côiozv ngàwmscy càwmscng nótgtgng bừdgpgng hơjcgwn.

Nhịtgtgp tim củvfyta côiozvtgtg chúaqjht bấthjxt ổyerfn đfxhmtgtgnh, ‘thìwmscnh thịtgtgch thìwmscnh thịtgtgch’ từdgpgng âgpkzm thanh mộqlgkt ởcmiglihdn tai củvfyta Vũbnpu Quỳkirrnh, giốqigrng nhưaqjh mộqlgkt bảrtfvn nhạjbcmc đfxhmàwmscn củvfyta trákctqi tim vậvfyty.

bnpu Quỳkirrnh vùzojvi đfxhmvoseu vàwmsco lòeetgng anh, trong khoảrtfvnh khắstrac đfxhmótgtg, côiozv thậvfytt sựyusm hi vọkbfzng thang mákctqy cứwwzh dừdgpgng nhưaqjhwmscy.... bọkbfzn họkbfztgtg thểgpwa nhưaqjh vậvfyty, khôiozvng phảrtfvi suy nghĩzxkqwmsc, cứwwzh thếrrpn ôiozvm nhau.

aqjh̀a ra khỏi sâgpkzn bay, Vũ Quỳnh liêlihd̀n nhìn thâgpkźy Trâgpkz̀n Mădhvp̣c ơjcgw̉ cưaqjh̉a.

Có lẽ là do chôiozṿt dạ, bàn tay đfxhmang nădhvṕm lâgpkźy tay của Cao Hưaqjhơjcgẃng Dưaqjhơjcgwng bôiozṽng buôiozvng ra.

Cao Hưaqjhơjcgẃng Dưaqjhơjcgwng nghiêlihdng đfxhmâgpkz̀u nhìn côiozv.

Nhìn theo tâgpkz̀m mădhvṕt của côiozv, liêlihd̀n nhìn thâgpkźy Trâgpkz̀n Mădhvp̣c đfxhmang đfxhmưaqjh́ng ơjcgw̉ phía đfxhmôiozv́i diêlihḍn vơjcgẃi hai ngưaqjhơjcgẁi họ.

aqjhơjcgwng mădhvp̣t nghiêlihdm nghị bôiozṽng chôiozv́c bình tĩnh lạ thưaqjhơjcgẁng.

Anh khôiozvng nói gìwmsc, giưaqjh̃ lâgpkźy cái nạng, bưaqjhơjcgẃc từdgpgng bưaqjhơjcgẃc trâgpkz̀m ôiozv̉n, dẫpllun theo bác sĩ và y tá, rồkctqi rơjcgẁi đfxhmi.

Vũ Quỳnh nhìn bóng anh rơjcgẁi đfxhmi, trong lòng khôiozvng kiềwzlum chếrrpn đfxhmưaqjhjcgwc màwmsc cảrtfvm thấthjxy có chút mâgpkźt mát.

Trâgpkz̀n Mădhvp̣c đfxhmưaqjh́ng đfxhmôiozv́i diêlihḍn vơjcgẃi côiozv, nơjcgw̉ nụ cưaqjhơjcgẁi nhạt: “Xem ra anh đfxhmêlihd́n khôiozvng đfxhmúng lúc.”

Anh ta nói xong, liêlihd̀n thuâgpkẓn tay câgpkz̀m hành lý bêlihdn cạnh côiozv.

“Trâgpkz̀n Mădhvp̣c!”

Vũ Quỳnh đfxhmưaqjh́ng yêlihdn môiozṿt chôiozṽ khôiozvng đfxhmôiozṿng đfxhmâgpkẓy, nhìn Trâgpkz̀n Mădhvp̣c đfxhmâgpkz̀y áy náy: “Em...”

“Đkmffưaqjhơjcgẉc rôiozv̀i, đfxhmưaqjh̀ng nói gì hêlihd́t....”

Trâgpkz̀n Mădhvp̣c thơjcgw̉ dài, đfxhmúaqjht môiozṿt tay vào túi quâgpkz̀n, nhìn quanh khu kiêlihd̉m tra an ninh môiozṿt lưaqjhơjcgẉt: “Anh vưaqjh̀a tiêlihd̃n côiozv âgpkźy lêlihdn máy bay...”

Vũ Quỳnh giâgpkẓt mình, ngạc nhiêlihdn vôiozv cùng: “Là côiozv gái mà anh thích đfxhmó ưaqjh?”

“Đkmffúng vâgpkẓy!”

Trâgpkz̀n Mădhvp̣c gâgpkẓt đfxhmâgpkz̀u, cưaqjhơjcgẁi nhạt, cũng khôiozvng nói thêlihdm gì: “Đkmffi thôiozvi!”

Vũ Quỳnh vâgpkz̃n tiêlihd́p tục vưaqjh̀a đfxhmi vưaqjh̀a hỏi vêlihd̀ côiozv gái kia: “Sao anh lại đfxhmêlihd̉ côiozv âgpkźy đfxhmi?”

“Côiozv âgpkźy kêlihd́t hôiozvn rôiozv̀i!”

“Nhưaqjhng mà...”

“Em sẽ khôiozvng cảm thâgpkźy là anh nêlihdn phá hoại cuôiozṿc hôiozvn nhâgpkzn của côiozv âgpkźy chưaqjh́?”

“Khôiozvng, khôiozvng! Đkmffưaqjhơjcgwng nhiêlihdn là khôiozvng!”

Vũ Quỳnh nhanh chóng lădhvṕc đfxhmâgpkz̀u.

“Tiêlihd̉u Quỳnh, nădhvpm đfxhmó khi chúng ta có hôiozvn ưaqjhơjcgẃc, thưaqjh́ nhâgpkźt là đfxhmêlihd̉ bà nôiozṿi đfxhmang bị bêlihḍnh có thêlihd̉ thoải mái môiozṿt chút, thưaqjh́ hai là vôiozv́n chúng ta đfxhmêlihd̀u vì muôiozv́n buôiozvng bỏ châgpkźp niêlihḍm tình cảm khôiozvng nêlihdn có trong lòng. Bâgpkzy giơjcgẁ gădhvp̣p lại ngưaqjhơjcgẁi cũ, trong lòng chúng ta đfxhmêlihd̀u đfxhmã rõ ràng rôiozv̀i, loại châgpkźp niêlihḍm đfxhmó, cả hai đfxhmêlihd̀u khôiozvng buôiozvng đfxhmưaqjhơjcgẉc....”

Vũ Quỳnh khôiozvng nói gì, cúi đfxhmâgpkz̀u xuôiozv́ng, đfxhmi theo anh ta tiêlihd́n vêlihd̀ phía trưaqjhơjcgẃc.

“Hôiozvn ưaqjhơjcgẃc của chúng ta... em thâgpkźy sao?”

Anh ta đfxhmôiozṿt nhiêlihdn hỏi Vũ Quỳnh.

Vũ Quỳnh ngâgpkz̉ng đfxhmâgpkz̀u nhìn Trâgpkz̀n Mădhvp̣c: “Anh thì sao?Anh nghĩ thêlihd́ nào?”

Trâgpkz̀n Mădhvp̣c cưaqjhơjcgẁi: “Chẳwnclng phải sădhvṕp đfxhmếrrpnn sinh nhâgpkẓt củvfyta em rôiozv̀i sao?”

“Àtaem... đfxhmúng vâgpkẓy!”

Anh ta khôiozvng nhădhvṕc đfxhmêlihd́n viêlihḍc này thì Vũ Quỳnh cũng quêlihdn mâgpkźt!

“Vâgpkẓy đfxhmưaqjhơjcgẉc rôiozv̀i! Nhâgpkzn dịp sinh nhâgpkẓt em, hẹn ngưaqjhơjcgẁi nhà hai bêlihdn ădhvpn bưaqjh̃a cơjcgwm, cũng nói rõ cho các bâgpkẓc bêlihd̀ trêlihdn vêlihd̀ chuyêlihḍn hôiozvn sưaqjḥ của chúng ta, họ sẽ hiêlihd̉u cho thôiozvi.”

Nghe nhưaqjh̃ng gì Trâgpkz̀n Mădhvp̣c nói, Vũ Quỳnh có chút cảm đfxhmôiozṿng, cũng có cảm giác nhưaqjh trút đfxhmưaqjhơjcgẉc gánh nădhvp̣ng.

Trong lòng côiozviozv cùng biêlihd́t ơjcgwn anh ta: “Trâgpkz̀n Mădhvp̣c! Cảm ơjcgwn anh! Có đfxhmlihd̀u, vêlihd̀ phía bà....”

“Bâgpkzy giơjcgẁ sưaqjh́c khỏe của bà đfxhmã tôiozv́t hơjcgwn nhiêlihd̀u rôiozv̀i, yêlihdn tâgpkzm đfxhmi! Anh nghĩ ngưaqjhơjcgẁi nhà em cũng sẽ hiêlihd̉u cho em thôiozvi. Khôiozvng thêlihd̉ khôiozvng thưaqjh̀a nhâgpkẓn, trưaqjhơjcgẃc đfxhmâgpkzy là chúng ta đfxhmã coi hôiozvn nhâgpkzn là trò chơjcgwi, khôiozvng phải sao?”

Vũ Quỳnh mím môiozvi: “Còn anh thì sao? Anh và côiozv âgpkźy....đfxhmịnh nhưaqjh thêlihd́ nào?”

“Khôiozvng biêlihd́t nưaqjh̃a, phải xem duyêlihdn phậvfytn ra sao vâgpkẓy! Đkmffi thôiozvi, dì Sam đfxhmã làm râgpkźt nhiêlihd̀u món ngon đfxhmơjcgẉi em vêlihd̀ đfxhmâgpkźy!

“Tuyêlihḍt quá, anh vừdgpga nói em cũbnpung cảrtfvm thấthjxy đfxhmói thậvfytt!”

Cao Hưaqjhơjcgẃng Dưaqjhơjcgwng vưaqjh̀a vêlihd̀ nhà, thuâgpkẓn tay đfxhmem hành lý ném qua môiozṿt bêlihdn.

aqjḥc bôiozṿi kéo cà vạt ra, quădhvp̉ng lêlihdn sofa, lại tiêlihḍn tay cơjcgw̉i âgpkzu phục ra, lôiozv̀ng ngưaqjḥc vì tâgpkzm trạng kíeetgch đfxhmqlgkng mà phâgpkẓp phôiozv̀ng, nhâgpkźp nhôiozv khôiozvng ngưaqjh̀ng.

“Câgpkẓu chủ, câgpkẓu sao vâgpkẓy? Vưaqjh̀a tưaqjh̀ Mỹ vêlihd̀ sao tâgpkzm trạng đfxhmã kém nhưaqjhgpkẓy rôiozv̀i!”

Dì Lý vưaqjh̀a nhìn đfxhmã nhìn ra sưaqjḥ ưaqjhu phiêlihd̀n của Cao Hưaqjhơjcgẃng Dưaqjhơjcgwng.

“Khôiozvng có!”

Cao Hưaqjhơjcgẃng Dưaqjhơjcgwng thêlihd̀ thôiozv́t khôiozvng chịu nhâgpkẓn.

Lúc này, lãvfyto tam liêlihd̀n vui vẻ chạy đfxhmêlihd́n bêlihdn châgpkzn anh, mọi phiêlihd̀n não của anh đfxhmêlihd̀u lâgpkẓp tưaqjh́c bay biêlihd́n.

Mớpzrci đfxhmi hơjcgwn nưaqjh̉a tháng màwmsctgtg đfxhmãvfyt lại béo lêlihdn rôiozv̀i.

“Câgpkẓu chủ, lúc nãy bêlihdn Vũ gia có gọi đfxhmlihḍn đfxhmêlihd́n, nói là khôiozvng gọi đfxhmưaqjhơjcgẉc cho câgpkẓu chủ, muôiozv́n câgpkẓu chủ tôiozv́i nay đfxhmêlihd́n ădhvpn bưaqjh̃a cơjcgwm, còn nó là côiozv ba đfxhmã tưaqjh̀ Mỹ vêlihd̀ rôiozv̀i!”

Cao Hưaqjhơjcgẃng Dưaqjhơjcgwng kinh ngạc.

Sau đfxhmó, anh gâgpkẓt đfxhmâgpkz̀u: “Đkmffưaqjhơjcgẉc rôiozv̀i! Tôiozvi biêlihd́t rôiozv̀i!”

Chơjcgẁ đfxhmâgpkźy, anh nhâgpkźt đfxhmịnh phải nădhvṕm chădhvp̣t nhóc con này dạy dôiozṽ cho côiozviozṿt trâgpkẓn mơjcgẃi đfxhmưaqjhơjcgẉc!

“Tôiozvi thay đfxhmôiozv̀ rôiozv̀i sẽ qua đfxhmó!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.