Kiêu Phong

Quyển 5-Chương 215 : Trở về Khai Phong

    trước sau   
Lục Thâfdgj́t đvntqi Hưwwwfng Nguyêenzcn phủ môkarḅt chuyêenzćn liêenzc̀n ơtysx̉ lại mưwwwfơtysx̀i ngày, mưwwwfơtysx̀i ngày sau bị Tiêenzc̉u Phưwwwf́c “đvntqkarb̉i” khỏi Hưwwwfng Nguyêenzcn phủ, Lục Thâfdgj́t đvntqành rơtysx̀i đvntqi trong lưwwwfu luyêenzćn. Vôkarḅi vàng quay trơtysx̉ vêenzc̀ thành Trưwwwfơtysx̀ng An, mănxnq́t thâfdgj́y đvntqã sănxnq́p đvntqâfdgj̀u nănxnqm mơtysx́i, hănxnq́n có râfdgj́t nhiêenzc̀u viêenzc̣c phải chuâfdgj̉n bị, nănxnqm nay hănxnq́n câfdgj̀n đvntqi Khai Phong phủ chúc têenzćt Hoàng đvntqêenzć.

Ơxkgv̉ thành Trưwwwfơtysx̀ng An phêenzc chuâfdgj̉n mơtysx́ tâfdgj́u chưwwwfơtysxng tích lũy, bơtysx̉i vì có Chính Sưwwwf̣ đvntqưwwwfơtysx̀ng, Xu Mâfdgj̣t viêenzc̣n và Nôkarḅi đvntqình xem xét thảo luâfdgj̣n qua trưwwwfơtysx́c, môkarb̃i môkarḅt phâfdgj̀n tâfdgj́u chưwwwfơtysxng đvntqêenzc̀u có kèm theo đvntqêenzc̀ nghị xưwwwf̉ trí, cho nêenzcn Lục Thâfdgj́t suy nghĩ môkarḅt chút là đvntqưwwwfơtysx̣c, sau đvntqó đvntqịnh ra chuâfdgj̉n tâfdgj́u hay bàn lại, nêenzću chuâfdgj̉n thì ngưwwwf̣ bút môkarḅt chưwwwf̃, âfdgj́n lêenzcn ngọc tỉ, đvntqưwwwfa đvntqi Lục bôkarḅ châfdgj́p hành.

wwwf̉ trí tâfdgj́u chưwwwfơtysxng xong, Lục Thâfdgj́t lại triêenzc̣u tâfdgj̣p đvntqại thâfdgj̀n tiêenzc̀n Chu thưwwwfơtysxng nghị chuyêenzc̣n đvntqi Khai Phong phủ chúc têenzćt, đvntqịnh ra tám mưwwwfơtysxi bôkarb́n vị đvntqại thâfdgj̀n đvntqi Khai Phong phủ, nhưwwwf̃ng ngưwwwfơtysx̀i khác thì đvntqóng giưwwwf̃ ơtysx̉ thành Trưwwwfơtysx̀ng An, hơtysxn phâfdgjn nưwwwf̉a sôkarb́ ngưwwwfơtysx̀i đvntqóng giưwwwf̃ đvntqêenzc̀u là lơtysx́n tuôkarb̉i hoănxnq̣c thâfdgjn thêenzc̉ khôkarbng khỏe, tiêenzćn đvntqêenzćn Khai Phong phủ trong khí trơtysx̀i giá rét thêenzć này, râfdgj́t nhiêenzc̀u vị đvntqại thâfdgj̀n khôkarbng chịu nôkarb̉i sưwwwf̣ giày vò.

Quan viêenzcn đvntqã đvntqịnh ra rôkarb̀i, ngày kêenzć Lục Thâfdgj́t liêenzc̀n khơtysx̉i hành đvntqi Thái Nguyêenzcn phủ, hănxnq́n đvntqêenzc̉ cho các đvntqại thâfdgj̀n có thêenzc̉ lưwwwfơtysx̣ng sưwwwf́c mà đvntqi, trưwwwfơtysx́c cuôkarb́i nănxnqm đvntqêenzćn Khai Phong phủ là đvntqưwwwfơtysx̣c, Lục Thâfdgj́t đvntqêenzćn Thái Nguyêenzcn phủ cũng là vì đvntqón Tiêenzc̉u Đurgnenzc̣p, Hưwwwfơtysxng Hà và Vũ Vi, nhưwwwf̃ng thâfdgjn nhâfdgjn khác của Hoàng đvntqêenzć đvntqêenzc̀u đvntqã trơtysx̉ vêenzc̀ Khai Phong phủ.

Lục Thâfdgj́t mang theo hai ngàn kỵ binh đvntqã tơtysx́i thành Tâfdgj́n Dưwwwfơtysxng, Thái Nguyêenzcn phủ ngày hôkarbm nay đvntqã trơtysx̉ thành Hạ đvntqôkarb của Đurgnại Ngu đvntqêenzć quôkarb́c, tuy rănxnq̀ng têenzcn là Hạ đvntqôkarb, nhưwwwfng giôkarb́ng nhưwwwf nhưwwwf̃ng kinh đvntqôkarb phụ khác, đvntqêenzc̀u khôkarbng có phâfdgjn chia cao thâfdgj́p. Khai Phong phủ làm Thưwwwfơtysx̣ng đvntqôkarb là đvntqêenzc̉ tỏ lòng tôkarbn kính Hoàng đvntqêenzć, Trì Châfdgju làm Trung đvntqôkarbkarḅt là vì đvntqó là nơtysxi chôkarbn thi côkarb́t của phụ thâfdgjn Lục Thâfdgj́t, hai là bơtysx̉i đvntqó là nơtysxi Lục Thâfdgj́t trưwwwfơtysx̉ng thành, ba là vị trí đvntqịa lý đvntqôkarb́i vơtysx́i Đurgnại Giang Nam Bănxnq́c mà nói cũng coi nhưwwwf ơtysx̉ giưwwwf̃a, vưwwwf̀a lúc có thêenzc̉ quản hạt, đvntqôkarbng tơtysx́i Nhuâfdgj̣n Châfdgju, tâfdgjy tơtysx́i Hôkarb̀ng Châfdgju, nam tơtysx́i Mục Châfdgju, bănxnq́c là đvntqịa vưwwwf̣c Hoài Nam cách sôkarbng.

Đurgnưwwwfơtysxng nhiêenzcn, đvntqịa vưwwwf̣c Hoài Nam hiêenzc̣n giơtysx̀ thuôkarḅc Khai Phong phủ trị chính, ngày sau cũng khôkarbng chănxnq́c sẽ quy vêenzc̀ Trung đvntqôkarb, kỳ thưwwwf̣c vị trí đvntqịa lý và thành trì của Nam Xưwwwfơtysxng phủ râfdgj́t thích hơtysx̣p làm kinh đvntqôkarb thưwwwf́ hai, tuy nhiêenzcn, môkarḅt là Lục Thâfdgj́t khôkarbng thích, hai vì đvntqó khôkarbng phải là vùng đvntqâfdgj́t hưwwwfng long, có đvntqenzc̀u tại Trì Châfdgju lâfdgj̣p kinh đvntqôkarb phụ, muôkarb́n xâfdgjy dưwwwf̣ng môkarḅt tòa đvntqôkarb thành cũng đvntqòi hỏi thơtysx̀i gian và tài lưwwwf̣c.




Tiêenzćn vào thành Tâfdgj́n Dưwwwfơtysxng, Lục Thâfdgj́t đvntqi phủ nha gănxnq̣p đvntqưwwwfơtysx̣c Tiêenzc̉u Đurgnenzc̣p, Chiêenzćt Hưwwwfơtysxng Nguyêenzc̣t, Vũ Vi, và Hưwwwfơtysxng Hà, đvntqôkarbi bêenzcn gănxnq̣p nhau vôkarb cùng vui sưwwwfơtysx́ng. Vũ Vi và Hưwwwfơtysxng Hà nghe Lục Thâfdgj́t nói sẽ mang các nàng trơtysx̉ vêenzc̀ Khai Phong phủ, cảm đvntqôkarḅng đvntqêenzćn đvntqôkarbi mănxnq́t đvntqẹp ngâfdgj́n lêenzc̣, mâfdgj́y ngày nay ơtysx̉ thành Tâfdgj́n Dưwwwfơtysxng, Hưwwwfơtysxng Hà khôkarbng có phản ưwwwf́ng khủng hoảng gì, thoải mái chung sôkarb́ng vơtysx́i Tiêenzc̉u Đurgnenzc̣p, Chiêenzćt Hưwwwfơtysxng Nguyêenzc̣t, Vũ Vi cũng biêenzćt Đurgnại Chu đvntqã khôkarbng còn, cho nêenzcn khi đvntqôkarb́i mănxnq̣t vơtysx́i Tiêenzc̉u Đurgnenzc̣p, thái đvntqôkarḅ hêenzćt sưwwwf́c câfdgj̉n thâfdgj̣n dè dănxnq̣t, hoang mang ưwwwfu sâfdgj̀u trong thâfdgj̀m kín.

Lục Thâfdgj́t ơtysx̉ thành Tâfdgj́n Dưwwwfơtysxng hai ngày, ban ngày đvntqi tuâfdgj̀n quâfdgjn lưwwwf̣c trú đvntqóng, tiêenzćp kiêenzćn quan viêenzcn đvntqịa phưwwwfơtysxng, lại đvntqi vòng quanh thành Tâfdgj́n Dưwwwfơtysxng môkarḅt phen, gâfdgjy châfdgj́n đvntqôkarḅng cho ngưwwwfơtysx̀i dâfdgjn đvntqịa phưwwwfơtysxng, tin tưwwwf́c “Hoàng đvntqêenzć” giá lâfdgjm thành Tâfdgj́n Dưwwwfơtysxng, trêenzcn dưwwwfơtysx́i quan dâfdgjn tưwwwf̣ nhiêenzcn là có chút quan tâfdgjm.

Buôkarb̉i tôkarb́i thì cùng nhóm phu nhâfdgjn tình chàng ý thiêenzćp, vui vẻ nói cưwwwfơtysx̀i, còn đvntqánh đvntqàn thôkarb̉i tiêenzcu tưwwwf̣ tiêenzcu khiêenzc̉n, khôkarbng khí âfdgj́m áp hòa thuâfdgj̣n, Vũ Vi rõ ràng an tâfdgjm hơtysxn râfdgj́t nhiêenzc̀u, hai ngày sau khơtysx̉i hành vêenzc̀ hưwwwfơtysx́ng Khai Phong phủ.

Trêenzcn đvntqưwwwfơtysx̀ng đvntqi, Lục Thâfdgj́t nhâfdgj̣n đvntqưwwwfơtysx̣c thám báo của Khai Phong phủ, nói Hoàng đvntqêenzć bêenzc̣ hạ khi biêenzćt Ngu Vưwwwfơtysxng dâfdgj̃n quâfdgj̀n thâfdgj̀n tơtysx́i Khai Phong phủ chúc têenzćt, liêenzc̀n hạ lêenzc̣nh môkarḅt vạn tưwwwfơtysx́ng sĩ ngoại thành tiêenzćp quản trâfdgj́n thủ nôkarḅi thành và hoàng cung, Thành quôkarb́c côkarbng Hàn Thôkarbng suâfdgj́t lĩnh tám ngàn tưwwwfơtysx́ng sĩ đvntqi trâfdgj́n thủ sưwwwfơtysx̀n đvntqôkarbng ngoại thành, Lục Thâfdgj́t nghe xong râfdgj́t vui mưwwwf̀ng, nêenzću Hoàng đvntqêenzc̀ khôkarbng đvntqôkarb̉i quâfdgjn lưwwwf̣c, hănxnq́n tơtysx́i Khai Phong phủ, cũng sẽ chỉ trú lưwwwfu ơtysx̉ ngoại thành.

Sau khi đvntqêenzćn Khai Phong phủ, Vũ Vi và Hưwwwfơtysxng Hà tiêenzćn vào hoàng cung trong thành thỉnh an, Lục Thâfdgj́t và Tiêenzc̉u Đurgnenzc̣p, Chiêenzćt Hưwwwfơtysxng Nguyêenzc̣n thì đvntqi đvntqêenzćn gia trạch ban đvntqâfdgj̀u, tòa nhà này đvntqã tưwwwf̀ng là phủ Quâfdgj̣n côkarbng, hiêenzc̣n giơtysx̀ là phủ Ngu Vưwwwfơtysxng.

Phủ Ngu Vưwwwfơtysxng khôkarbng lơtysx́n, nhưwwwfng xung quanh cưwwwf trạch đvntqã trơtysx̉ thành quâfdgjn doanh, trú cưwwwfnxnqm ngàn tưwwwfơtysx́ng sĩ, vâfdgj̃n là có xin lêenzc̣nh của Hoàng đvntqêenzć đvntqâfdgj́y.

Lục Thâfdgj́t sai ngưwwwfơtysx̀i đvntqi phủ Vêenzc̣ quôkarb́c côkarbng âfdgjn câfdgj̀n thănxnqm hỏi môkarḅt chút, Vêenzc̣ quôkarb́c côkarbng bâfdgjy giơtysx̀ đvntqã châfdgjn chính trơtysx̉ thành hưwwwf quan, tâfdgj́t cả quan chưwwwf́c đvntqêenzc̀u bị bãi miêenzc̃n, Câfdgj́m quâfdgjn nguyêenzcn bản của Khai Phong phủ đvntqêenzc̀u đvntqã bị đvntqenzc̀u đvntqi rôkarb̀i, phòng ngưwwwf̣ hoàng cung và nôkarḅi thành có Thành quôkarb́c côkarbng Hàn Thôkarbng khôkarb́ng chêenzć, ba vạn trú quâfdgjn ngoài thành cũng khôkarbng đvntqêenzc̉ cho Vêenzc̣ quôkarb́c côkarbng đvntqi thôkarb́ng soái, Lục Thâfdgj́t sai ngưwwwfơtysx̀i đvntqêenzćn thănxnqm hỏi, chính là nói cho Vêenzc̣ quôkarb́c côkarbng biêenzćt, qua nănxnqm hănxnq́n sẽ đvntqêenzćn nhà thănxnqm viêenzćng.

Ngày thưwwwf́ hai sau khi đvntqêenzćn phủ Ngu Vưwwwfơtysxng, con cháu còn nhỏ tuôkarb̉i của Hoàng đvntqêenzć dưwwwfơtysx́i sưwwwf̣ dâfdgj̃n dănxnq́t của Kỷ Vưwwwfơtysxng tơtysx́i gănxnq̣p Ngu Vưwwwfơtysxng phi Tiêenzc̉u Đurgnenzc̣p. Kỷ Vưwwwfơtysxng vưwwwf̀a gănxnq̣p Lục Thâfdgj́t, tránh khôkarbng đvntqưwwwfơtysx̣c nâfdgjng côkarb́c chuyêenzc̣n trò, Lục Thâfdgj́t bảo Kỷ Vưwwwfơtysxng nănxnqm sau trơtysx̉ vêenzc̀ thành Trưwwwfơtysx̀ng An, nhâfdgj̣p Chính Sưwwwf̣ đvntqưwwwfơtysx̀ng nghị chính, Kỷ Vưwwwfơtysxng nói muôkarb́n bâfdgj̀u bạn vơtysx́i Hoàng đvntqêenzć môkarḅt thơtysx̀i gian nưwwwf̃a, hai ngưwwwfơtysx̀i tụ môkarḅt chôkarb̃ liêenzc̀n bàn vêenzc̀ Nôkarḅi đvntqình và chính lêenzc̣nh khoa cưwwwf̉ của Lục Thâfdgj́t, Lục Thâfdgj́t giải thích môkarḅt phen.

Buôkarb̉i sáng ngày kêenzć, Hoàng đvntqêenzć chơtysx̣t lêenzc̣nh ngưwwwfơtysx̀i đvntqi gọi Lục Thâfdgj́t tiêenzćn kiêenzćn, Lục Thâfdgj́t mang theo nănxnqm trănxnqm câfdgj̣n vêenzc̣ tiêenzćn cung, môkarḅt đvntqưwwwfơtysx̀ng đvntqêenzćn hoàng cung khôkarbng hêenzc̀ gănxnq̣p trơtysx̉ ngại, trâfdgj́n thủ hoàng cung đvntqêenzc̀u là quâfdgjn lưwwwf̣c của Tâfdgj́n quôkarb́c, lĩnh quâfdgjn đvntqêenzc̀u là huynh đvntqêenzc̣ binh dũng quâfdgjn của Lục Thâfdgj́t, nhâfdgj̣p cung liêenzc̀n đvntqưwwwfơtysx̣c Vưwwwfơtysxng Kêenzć Âhossn đvntqón chào.

wwwf̀a thâfdgj́y Vưwwwfơtysxng Kêenzć Âhossn, Lục Thâfdgj́t mỉm cưwwwfơtysx̀i gâfdgj̣t đvntqâfdgj̀u, Vưwwwfơtysxng Kêenzć Âhossn cung kính hành lêenzc̃, sau đvntqó dâfdgj̃n Lục Thâfdgj́t đvntqêenzćn Noãn đvntqình gănxnq̣p Hoàng đvntqêenzć, trêenzcn đvntqưwwwfơtysx̀ng Lục Thâfdgj́t hỏi:

- Kêenzć Âhossn, nghe nói vì lâfdgj̣p đvntqưwwwfơtysx̣c côkarbng lao, ngưwwwfơtysxi đvntqưwwwfơtysx̣c Bêenzc̣ hạ ban cho chưwwwf́c Phòng ngưwwwf̣ sưwwwf́ Đurgnănxnqng Châfdgju.

- Vâfdgjng ạ, đvntqó là Bêenzc̣ hạ đvntqôkarb́i vơtysx́i nôkarb tài âfdgjn đvntqenzc̉n.

wwwfơtysxng Kêenzć Âhossn cung kính trả lơtysx̀i.


- Đurgnănxnqng Châfdgju là nơtysxi ta chỉ đvntqịnh làm đvntqâfdgj́t Vưwwwfơtysxng phủ, vêenzc̀ sau ngưwwwfơtysxi có thêenzc̉ nhâfdgj̣m chưwwwf́c Phủ tưwwwfơtysx́ng Đurgnănxnqng Châfdgju.

Lục Thâfdgj́t nói.

- Nôkarb tài tạ Đurgnenzc̣n hạ âfdgjn đvntqenzc̉n, tuy nhiêenzcn nôkarb tài muôkarb́n tiêenzćp tục hâfdgj̀u hạ Bêenzc̣ hạ.

wwwfơtysxng Kêenzć Âhossn hôkarb̀i đvntqáp.

Lục Thâfdgj́t gâfdgj̣t đvntqâfdgj̀u, nói:

- Ngưwwwfơtysxi trưwwwfơtysx́c hâfdgj̀u hạ Bêenzc̣ hạ cũng tôkarb́t, ngưwwwfơtysxi nhâfdgj̣m chưwwwf́c Phủ tưwwwfơtysx́ng là chuyêenzc̣n nhâfdgj́t đvntqịnh rôkarb̀i.

wwwfơtysxng Kêenzć Âhossn cung kính đvntqáp ưwwwf́ng, Lục Thâfdgj́t cũng hiêenzc̉u đvntqưwwwfơtysx̣c, trưwwwfơtysx́c mănxnq́t Vưwwwfơtysxng Kêenzć Âhossn cănxnqn bản khôkarbng thêenzc̉ rơtysx̀i khỏi Khai Phong phủ, nêenzću thâfdgj̣t sưwwwf̣ muôkarb́n đvntqi Đurgnănxnqng Châfdgju nhâfdgj̣m chưwwwf́c, tâfdgj́t nhiêenzcn sẽ chọc giâfdgj̣n Hoàng đvntqêenzć, trưwwwfơtysx́c mănxnq́t Vưwwwfơtysxng Kêenzć Âhossn chỉ có thêenzc̉ ơtysx̉ tại hoàng cung Khai Phong phủ, nhưwwwfng Lục Thâfdgj́t khôkarbng nêenzcn bỏ qua sưwwwf̣ đvntqâfdgj̀u phục của Vưwwwfơtysxng Kêenzć Âhossn.

- Thâfdgjn thêenzc̉ Bêenzc̣ hạ thêenzć nào?

Lục Thâfdgj́t hỏi.

- Thâfdgjn thêenzc̉ Bêenzc̣ hạ tàm tạm, sau chuyêenzćn đvntqi tưwwwf̀ thành Trưwwwfơtysx̀ng An vêenzc̀ đvntqêenzćn Khai Phong phủ, đvntqã phải nănxnq̀m giưwwwfơtysx̀ng dưwwwfơtysx̃ng bêenzc̣nh hêenzćt nưwwwf̉a tháng, thâfdgjn thêenzc̉ Bêenzc̣ hạ khôkarbng chịu đvntqưwwwfơtysx̣c mêenzc̣t nhọc.

wwwfơtysxng Kêenzć Âhossn trả lơtysx̀i.

Lục Thâfdgj́t gâfdgj̣t đvntqâfdgj̀u, lại nói này nọ môkarḅt chút, thănxnq̉ng đvntqêenzćn Noãn đvntqình, Vưwwwfơtysxng Kêenzć Âhossn đvntqi vào bâfdgj̉m báo, sau đvntqó đvntqi ra gọi Lục Thâfdgj́t vào, Lục Thâfdgj́t tiêenzćn vào Noãn đvntqình, thâfdgj́y chỉ có môkarḅt mình Hoàng đvntqêenzć, Vưwwwfơtysxng Kêenzć Âhossn ơtysx̉ lại bêenzcn ngoài.

- Thiêenzcn Phong, ngôkarb̀i đvntqi.


Sau khi Lục Thâfdgj́t hành lêenzc̃ bái kiêenzćn, Hoàng đvntqêenzć ôkarbn hòa nói, Lục Thâfdgj́t ngôkarb̀i ơtysx̉ bêenzcn trái trưwwwfơtysx́c mănxnq̣t Hoàng đvntqêenzć.

- Ơxkgv̉ Trưwwwfơtysx̀ng An, hănxnq̉n là bêenzc̀ bôkarḅn nhiêenzc̀u viêenzc̣c lănxnq́m.

Hoàng đvntqêenzć mỉm cưwwwfơtysx̀i hỏi.

- Lúc bănxnq́t đvntqâfdgj̀u đvntqúng là râfdgj́t bêenzc̀ bôkarḅn, nhơtysx̀ Bêenzc̣ hạ lêenzc̣nh nhóm đvntqại thâfdgj̀n đvntqêenzćn, thâfdgj̀n mơtysx́i đvntqưwwwfơtysx̣c giải thoát đvntqâfdgj́y ạ.

Lục Thâfdgj́t mỉm cưwwwfơtysx̀i trả lơtysx̀i.

Hoàng đvntqêenzć gâfdgj̣t đvntqâfdgj̀u, nói:

- Phưwwwfơtysxng pháp trị chính của khanh, trâfdgj̃m đvntqã nghe nói qua, đvntqêenzcm qua Hi Câfdgj̉n nói vơtysx́i trâfdgj̃m, trâfdgj̃m cảm thâfdgj́y khanh thiêenzćt lâfdgj̣p Nôkarḅi đvntqình, có khả nănxnqng sẽ dâfdgj̃n tơtysx́i cung loạn. Bôkarb́ trí Nôkarḅi đvntqình đvntqúng là có thêenzc̉ giưwwwf̃ câfdgjn bănxnq̀ng ngoại triêenzc̀u, nhưwwwfng bơtysx̉i vì thâfdgjn câfdgj̣n vơtysx́i Hoàng đvntqêenzć lại còn nănxnq́m giưwwwf̃ quyêenzc̀n cao, cho nêenzcn cũng dêenzc̃ dàng phát sinh hâfdgj̣u quả xâfdgj́u là “khôkarb́ng chêenzć vua”, tỷ nhưwwwf Hoàng hâfdgj̣u đvntqơtysx̀i Hán, Võ Tănxnq́c Thiêenzcn, mănxnq̣t khác ngưwwwfơtysxi phâfdgjn phong Vưwwwfơtysxng đvntqịa, có lẽ sẽ tạo thành tình trạng đvntqkarbi to khó vâfdgj̃y, chưwwwfwwwfơtysxng phiêenzćn loạn.

- Bêenzc̣ hạ, thâfdgj̀n bôkarb́ trí Nôkarḅi đvntqình, nguyêenzcn nhâfdgjn lơtysx́n nhâfdgj́t là muôkarb́n mau chóng lâfdgj̣p nêenzcn Hoàng quyêenzc̀n mạnh mẽ, cưwwwf́ng rănxnq́n, hêenzc̣ thôkarb́ng của Nôkarḅi đvntqình sẽ tưwwwf̣a nhưwwwf mạng nhêenzc̣n bao trùm khănxnq́p thiêenzcn hạ, có thêenzc̉ cho thâfdgj̀n bâfdgj́t cưwwwf́ lúc nào đvntqêenzc̀u biêenzćt đvntqưwwwfơtysx̣c biêenzćn hóa của quan thêenzć tại đvntqịa phưwwwfơtysxng. Mănxnq̣t khác thiêenzćt lâfdgj̣p đvntqịa phưwwwfơtysxng Vưwwwfơtysxng phủ, môkarḅt là có thêenzc̉ côkarb́ đvntqịnh tài nguyêenzcn trong phạm vi phủ, hai là có thêenzc̉ đvntqạt đvntqưwwwfơtysx̣c quâfdgjn lưwwwf̣c trưwwwf̣c tiêenzćp lêenzc̣ thuôkarḅc Hoàng đvntqêenzć, tránh cho viêenzc̣c Hoàng đvntqêenzć bị quâfdgjn thâfdgj̀n cách ly lưwwwf̣c ảnh hưwwwfơtysx̉ng lêenzcn quâfdgjn đvntqôkarḅi, quâfdgjn lưwwwf̣c thuôkarḅc Nôkarḅi đvntqình, sẽ khôkarbng đvntqêenzc̉ cho quâfdgjn thâfdgj̀n côkarbng cao thôkarb́ng soái, mà là quâfdgjn thâfdgj̀n có côkarbng huâfdgjn thiêenzc̣n chiêenzćn. Thâfdgj̀n cũng sẽ khôkarbng phái Giám quâfdgjn đvntqi kiêenzc̀m chêenzć, ý tưwwwfơtysx̉ng của thâfdgj̀n là khôkarbng muôkarb́n làm suy yêenzću chiêenzćn lưwwwf̣c của biêenzcn quâfdgjn, mà khôkarbng muôkarb́n suy yêenzću biêenzcn quâfdgjn, vâfdgj̣y chỉ có thêenzc̉ khiêenzćn cho Trung Ưfdgjơtysxng cũng có đvntqưwwwfơtysx̣c quâfdgjn lưwwwf̣c cưwwwfơtysx̀ng thêenzć.

Lục Thâfdgj́t giải thích.

- Cách nói của khanh trâfdgj̃m hiêenzc̉u đvntqưwwwfơtysx̣c, khanh là muôkarb́n trong ngoài đvntqêenzc̀u cưwwwfơtysx̀ng, cưwwwfơtysx̀ng nôkarḅi là dùng hoạn quan chưwwwfơtysx̉ng quâfdgjn, cưwwwfơtysx̀ng ngoại lại khôkarbng nghĩ khiêenzćn cho nôkarḅi bôkarḅ biêenzcn quâfdgjn xích mích, đvntqêenzc̉ tưwwwfơtysx́ng soái có thêenzc̉ buôkarbng tay buôkarbng châfdgjn dụng binh. Tuy nhiêenzcn trâfdgj̃m đvntqã nói, môkarb́i họa lơtysx́n nhâfdgj́t của viêenzc̣c khanh lâfdgj̣p Nôkarḅi đvntqình là dêenzc̃ dàng phát sinh hâfdgj̣u quả “khôkarb́ng chêenzć vua”, hoạn quan chưwwwfơtysx̉ng quâfdgjn cũng chưwwwfa chănxnq́c nguyêenzc̣n trung thành vơtysx́i Hoàng đvntqêenzć, ngưwwwfơtysx̣c lại sẽ đvntqưwwwfa đvntqêenzćn kêenzćt cục hành thích vua, cũng chính là cái gọi “môkarb́i họa hâfdgj̣u cung tham chính”.

Hoàng đvntqêenzć nhănxnq́c nhơtysx̉.

Lục Thâfdgj́t nói:

- Bêenzc̣ hạ, trưwwwfơtysx́c mănxnq́t mà nói, lâfdgj̣p Nôkarḅi đvntqình lơtysx̣i lơtysx́n hơtysxn hại, có Nôkarḅi đvntqình tích thêenzć, thâfdgj̀n cũng khôkarbng câfdgj̀n quá mưwwwf́c lo lănxnq́ng vêenzc̀ viêenzc̣c quyêenzc̀n hành và uy vọng của trọng thâfdgj̀n ngày càng cao, khôkarbng câfdgj̀n bôkarb̀i dưwwwfơtysx̃ng quâfdgjn thâfdgj̀n hình thành thêenzć kiêenzc̀m chêenzć, chỉ câfdgj̀n an bài ôkarb̉n thỏa quyêenzc̀n hành của Nôkarḅi đvntqình, khôkarbng cho hoạn quan câfdgj̀m quyêenzc̀n quá lâfdgju, hơtysxn nưwwwf̃a muôkarb́n thu thâfdgj̣p hoạn quan có lẽ sẽ khôkarbng có quá nhiêenzc̀u nôkarb̃i bănxnqn khoănxnqn, nói giêenzćt liêenzc̀n giêenzćt, còn muôkarb́n thu thâfdgj̣p Têenzc̉ tưwwwfơtysx́ng và quâfdgjn thâfdgj̀n, sẽ dính dâfdgj́p râfdgj́t nhiêenzc̀u.

Hoàng đvntqêenzć im lănxnq̣ng, môkarḅt lát sau khẽ thơtysx̉ dài:

- Thôkarb́ng trị tiêenzc̉u gia so vơtysx́i thôkarb́ng trị đvntqại quôkarb́c dêenzc̃ dàng, nêenzću bỏ qua nguy cơtysx cung loạn, xác thưwwwf̣c đvntqó là thủ đvntqoạn thôkarb́ng trị vôkarb cùng cao minh. Bôkarb́ trí của Nôkarḅi đvntqình trưwwwf̣c tiêenzćp phâfdgjn cách ngoại triêenzc̀u vơtysx́i quyêenzc̀n binh bôkarḅ phâfdgj̣n đvntqịa phưwwwfơtysxng, đvntqôkarb̀ng thơtysx̀i trơtysx̉ thành ánh mănxnq́t giám sát và uy hiêenzćp đvntqịa phưwwwfơtysxng.

Lục Thâfdgj́t nói:

- Bêenzc̣ hạ, chuyêenzc̣n cung đvntqình phát sinh chính biêenzćn ơtysx̉ các triêenzc̀u đvntqại trưwwwfơtysx́c đvntqâfdgjy, đvntqa sôkarb́ là bơtysx̉i Hoàng tôkarḅc hoănxnq̣c trọng thâfdgj̀n câfdgj́u kêenzćt vơtysx́i Kinh quâfdgjn phản loạn, mà hoạn quan có khả nănxnqng gâfdgjy hại, đvntqa sôkarb́ là xảy ra vào thơtysx̀i loạn thêenzć, nhâfdgj́t là Ngưwwwf Triêenzc̀u Âhossn vào giai đvntqoạn đvntqâfdgj̀u Đurgnưwwwfơtysx̀ng mạt.

Hoàng đvntqêenzć gâfdgj̣t đvntqâfdgj̀u, nói:

- Nêenzću Hoàng quyêenzc̀n bâfdgj́t ôkarb̉n, quả thâfdgj̣t sẽ đvntqưwwwfa tơtysx́i cảnh loạn trong giănxnq̣c khanh, cách làm của khanh trưwwwfơtysx́c mănxnq́t quả là lơtysx̣i lơtysx́n hơtysxn hại, khanh có thêenzc̉ lưwwwfu lại giáo huâfdgj́n cho con cháu, khôkarbng thêenzc̉ “đvntqôkarḅc sủng chuyêenzcn tín”.

- Vâfdgjng, thâfdgj̀n thụ giáo.

Lục Thâfdgj́t ôkarbn hòa đvntqáp lại.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.