Kiêu Phong

Quyển 5-Chương 210 : Tiếc tình

    trước sau   
Kỷ Vưbtxtơbodyng và lão thâvcdd̀n rơbodỳi đbtxti rôrvmk̀i, Lục Thâvcdd́t mơbodýi có thênvsp̉ thả lỏng, đbtxtưbtxtơbodỵc thị nưbtxt̃ dâvcdd̃n đbtxtưbtxtơbodỳng đbtxti xuôrvmḱng hâvcdḍu trạch. Hăcmzx́n đbtxtưbtxtơbodỵc quan tưbtxtơbodýng trong phủ báo cho biênvsṕt, các phu nhâvcddn đbtxtang ơbodỷ hâvcdḍu trạch, cũng khôrvmkng biênvsṕt là nhưbtxt̃ng nàng nào.

Sau khi tiênvsṕn vào hâvcdḍu trạch, liênvsp̀n thâvcdd́y râvcdd́t nhiênvsp̀u nôrvmk tì và bà tưbtxt̉, chưbtxt̀ng hơbodyn mâvcdd́y chục ngưbtxtơbodỳi, hiênvsp̉n lôrvmḳ khí phái của nhà đbtxtại phú đbtxtại quý, đbtxti thăcmzx̉ng vào sâvcddn viênvsp̣n của môrvmḳt tòa lâvcdd̀u các u nhã, trong viênvsp̣n rôrvmḳng rãi đbtxtưbtxtơbodỵc thiênvsṕt kênvsṕ râvcdd́t nhiênvsp̀u cảnh quan tinh xảo lả lưbtxtơbodýt, sưbtxt̀ng sưbtxt̃ng trong viênvsp̣n là môrvmḳt tòa lâvcdd̀u các hai tâvcdd̀ng.

Lục Thâvcdd́t mơbodýi bưbtxtơbodýc vào viênvsp̣n vài chục bưbtxtơbodýc, tưbtxt̀ trong lâvcdd̀u các liênvsp̀n có năcmzxm mỹ nhâvcddn đbtxti ra nghênvspnh đbtxtón, Lục Thâvcdd́t hơbodyi giâvcdḍt mình, lâvcdḍp tưbtxt́c kinh hỉ sải bưbtxtơbodýc lơbodýn đbtxti qua, nhanh chóng đbtxtênvsṕn trưbtxtơbodýc măcmzx̣t năcmzxm ngưbtxtơbodỳi con gái, hăcmzx́n giơbody tay khâvcdd̉n câvcdd́p năcmzx́m lâvcdd́y cánh tay của mỹ nhâvcddn đbtxti đbtxtâvcdd̀u.

- Vâvcdḍn Nhi, các nàng đbtxtã đbtxtênvsṕn rôrvmk̀i.

Lục Thâvcdd́t thâvcdd́t thôrvmḱ, rõ ràng vâvcdd̃n còn chìm trong niênvsp̀m vui bâvcdd́t ngơbodỳ, thâvcdḍt khôrvmkng ngơbodỳ Tâvcddn Vâvcdḍn Nhi đbtxtã đbtxtênvsṕn Trưbtxtơbodỳng An.

- Thâvcdd́t lang.


vcddn Vâvcdḍn Nhi nghẹn ngào ôrvmkn nhu gọi, trong đbtxtôrvmki măcmzx́t đbtxtẹp ngâvcdḍp tràn ánh lênvsp̣.

- Ôkaroi ôrvmki.

Lục Thâvcdd́t vui sưbtxtơbodýng khôrvmkn xiênvsṕt, chơbodỵt vưbtxtơbodyn tay ôrvmkm Tâvcddn Vâvcdḍn Nhi vào ngưbtxṭc, mũi lênvspn men nhưbtxt muôrvmḱn trào lênvsp̣.

Ôkarom môrvmḳt hôrvmk̀i, Lục Thâvcdd́t mơbodýi buôrvmkng ra, giơbody tay âvcddu yênvsṕm bơbodỳ má lúm xinh đbtxtẹp của Tâvcddn Vâvcdḍn Nhi, thâvcddm tình ngăcmzx́m nhìn. Thâvcdḍt lâvcddu khôrvmkng thâvcdd́y, khuôrvmkn măcmzx̣t của Tâvcddn Vâvcdḍn Nhi so vơbodýi trưbtxtơbodýc kia nơbodỷ nang thênvspm vài phâvcdd̀n, mang theo nét tưbtxtơbodyi đbtxtẹp của đbtxtàn bà thành thục, Lục Thâvcdd́t cúi đbtxtâvcdd̀u hôrvmkn lênvspn cái trán thanh tú của ngưbtxtơbodỳi yênvspu.

vcddn Vâvcdḍn Nhi xâvcdd́u hôrvmk̉ mà vui sưbtxtơbodýng khôrvmkng ngơbodýt, chơbodỵt giơbody tay kéo Lục Thâvcdd́t quay ngưbtxtơbodỳi, đbtxtênvsp̉ Lục Thâvcdd́t đbtxtôrvmḱi măcmzx̣t vơbodýi các vị mỹ nhâvcddn khác của hăcmzx́n. Lục Thâvcdd́t thuâvcdḍn thênvsṕ tiênvsṕn lênvspn, bôrvmḱn vị mỹ nhâvcddn khác là Ngọc Trúc, Song Nhi, Vâvcddn Nga (Lục Nga) và Vâvcddn Thưbtxtơbodỳng.

Lục Thâvcdd́t sung sưbtxtơbodýng ngăcmzx́m nhìn bôrvmḱn mỹ nhâvcddn yênvspu quý, Ngọc Trúc chủ đbtxtôrvmḳng dịu dàng nói:

- Lão gia vào các nghỉ ngơbodyi đbtxti.

Lục Thâvcdd́t khẽ ưbtxt̀ gâvcdḍt đbtxtâvcdd̀u, bưbtxtơbodýc tơbodýi vưbtxtơbodyn ra tay trái ôrvmkm lâvcdd́y vòng eo của Ngọc Trúc, tay phải duôrvmk̃i vênvsp̀ năcmzx́m lâvcdd́y tay Tâvcddn Vâvcdḍn Nhi, câvcdd́t bưbtxtơbodýc đbtxti vênvsp̀ hưbtxtơbodýng lâvcdd̀u các, sau khi cùng nhau tiênvsṕn vào lâvcdd̀u các, thâvcdd́y trong lâvcdd̀u các có sáu nôrvmk tì đbtxtưbtxt́ng hâvcdd̀u, còn chuâvcdd̉n bị môrvmḳt thùng nưbtxtơbodýc tăcmzx́m.

- Đxcquênvsp̀u ra ngoài đbtxti.

Lục Thâvcdd́t bình thản phâvcddn phó, sáu ả thị nưbtxt̃ vôrvmḳi vàng hành lênvsp̃ lui ra ngoài.

btxt̀a đbtxtóng cưbtxt̉a, Lục Thâvcdd́t liênvsp̀n xoay ngưbtxtơbodỳi mỉm cưbtxtơbodỳi vâvcdd̃y tay, bảo năcmzxm vị mỹ nhâvcddn đbtxtưbtxt́ng thành môrvmḳt hàng, hăcmzx́n ôrvmkn nhu nhìn ngăcmzx́m tưbtxt̀ng ngưbtxtơbodỳi môrvmḳt, năcmzxm vị mỹ nhâvcddn vưbtxt̀a xâvcdd́u hôrvmk̉ vưbtxt̀a vui sưbtxtơbodýng, nhìn lại Lục Thâvcdd́t vơbodýi ánh măcmzx́t hàm âvcdd̉n tình ý.

Nhìn nhau thâvcdḍt lâvcddu sau, Lục Thâvcdd́t mơbodýi ôrvmkn hòa nói:

- Ta nhơbodý thưbtxtơbodyng các nàng, là thâvcdḍt đbtxtâvcdd́y.


Đxcquôrvmki măcmzx́t đbtxtẹp của năcmzxm vị mỹ nhâvcddn dâvcddng trào ánh lênvsp̣, đbtxtênvsp̀u gâvcdḍt nhẹ đbtxtâvcdd̀u. Lục Thâvcdd́t đbtxti lênvspn ôrvmkm lâvcdd́y Vâvcddn Thưbtxtơbodỳng, bàn tay to vuôrvmḱt ve thâvcddn thênvsp̉ đbtxtâvcdd̃y đbtxtà của Vâvcddn Thưbtxtơbodỳng, Vâvcddn Thưbtxtơbodỳng nhưbtxt chim nhỏ nép sát vào ngưbtxtơbodỳi Lục Thâvcdd́t, nàng vôrvmḱn là tỳ thiênvsṕp trong phòng Tâvcddn Câvcdd̀m Nhi, luôrvmkn phải làm môrvmḳt món đbtxtôrvmk̀ chơbodyi hèn hạ lâvcdd́y lòng ngưbtxtơbodỳi khác, môrvmḳt đbtxtơbodỳi ti tiênvsp̣n, bơbodỷi vì đbtxtưbtxtơbodỵc Lục Thâvcdd́t tiênvsṕp nhâvcdḍn mà chuyênvsp̉n thành phúc quý, nàng là môrvmḳt đbtxtóa hoa hiênvsp̉u biênvsṕt lòng ngưbtxtơbodỳi, đbtxtã xúc đbtxtôrvmḳng trưbtxtơbodýc tiênvsṕng lòng đbtxtau khôrvmk̉ của kiênvsṕp sôrvmḱng vùng vâvcdd̃y giành sưbtxṭ sôrvmḱng trong quâvcddn doanh của Lục Thâvcdd́t, nàng đbtxtã sinh cho Lục Thâvcdd́t môrvmḳt côrvmk con gái.

- Vâvcddn Thưbtxtơbodỳng, chôrvmḱc lát nưbtxt̃a chải đbtxtâvcdd̀u cho ta nhé.

Lục Thâvcdd́t dịu dàng nói, Vâvcddn Thưbtxtơbodỳng khẽ dạ môrvmḳt tiênvsṕng.

Lục Thâvcdd́t nhẹ nhàng buôrvmkng ra Vâvcddn Thưbtxtơbodỳng, dơbodỳi bưbtxtơbodýc đbtxtênvsṕn trưbtxtơbodýc măcmzx̣t Song Nhi. Hăcmzx́n ngăcmzx́m nhìn khuôrvmkn măcmzx̣t xinh đbtxtẹp của Song Nhi, dung mạo của Song Nhi cũng có biênvsṕn hóa râvcdd́t nhỏ, nàng ngưbtxt̉a bơbodỳ má lúm mênvsp ly nhìn lại Lục Thâvcdd́t, nét măcmzx̣t hàm xúc nôrvmk̃i bi thưbtxtơbodyng, sâvcddu săcmzx́c chạm vào nơbodyi mênvsp̀m mại trong tâvcddm Lục Thâvcdd́t. Lục Thâvcdd́t khôrvmkng kìm nôrvmk̉i cưbtxtơbodỳi nhẹ, nhơbodý đbtxtênvsṕn duyênvspn phâvcdḍn năcmzxm đbtxtó giưbtxt̃a hăcmzx́n và Song Nhi.

Lục Thâvcdd́t ôrvmkm choàng Song Nhi vào ngưbtxṭc, khẽ khàng nói:

- Song Nhi, lâvcdd̀n đbtxtâvcdd̀u găcmzx̣p măcmzx̣t, tiênvsṕng khóc tỉ tênvsp của nàng khiênvsṕn cho ta cả đbtxtơbodỳi khó quênvspn.

Vi Song Nhi nghẹn ngào khẽ dạ, ôrvmkm nhau trong chôrvmḱc lát, Vi Song Nhi chủ đbtxtôrvmḳng rơbodỳi khỏi ngưbtxṭc Lục Thâvcdd́t. Lục Thâvcdd́t mỉm cưbtxtơbodỳi dơbodỳi bưbtxtơbodýc tơbodýi trưbtxtơbodýc Vâvcddn Nga, giơbody tay âvcddu yênvsṕm bơbodỳ má xinh đbtxtẹp của nàng, Vâvcddn Nga hai măcmzx́t trong suôrvmḱt đbtxtâvcdd̃m lênvsp̣ si ngôrvmḱc nhìn Lục Thâvcdd́t, Lục Thâvcdd́t duôrvmk̃i tay ôrvmkm mỹ nhâvcddn vào lòng. Năcmzxm đbtxtó hăcmzx́n nảy sinh săcmzx́c tâvcddm vơbodýi Vâvcddn Nga, cũng vì thôrvmkng cảm cho vâvcdḍn mênvsp̣nh bâvcdd́t hạnh của Vâvcddn Nga, cùng ham muôrvmḱn đbtxtôrvmḳc chiênvsṕm mãnh liênvsp̣t, hăcmzx́n tưbtxt̀ trong tay Vưbtxtơbodyng nhị phu nhâvcddn trôrvmḳm đbtxti Vâvcddn Nga, Vâvcddn Nga có nôrvmk danh là Lục Nga, xuâvcdd́t thâvcddn gia tôrvmḳc thưbtxtbtxtơbodyng Lý thị ơbodỷ Thưbtxtơbodỳng Châvcddu, là Tiênvsp̉u Phưbtxt́c cho nàng sưbtxt̉a lại môrvmḳt chưbtxt̃.

- Chôrvmḱc nưbtxt̃a phải dụng tâvcddm hâvcdd̀u hạ ta, khôrvmkng đbtxtưbtxtơbodỵc nhàn hạ đbtxtâvcdd́y.

Lục Thâvcdd́t mơbodỳ ám thì thào, bàn tay to nhẹ nhàng xoa bóp căcmzx̣p môrvmkng đbtxtâvcdd̀y đbtxtăcmzx̣n của Vâvcddn Nga, Vâvcddn Nga khẽ dạ, chơbodỵt ngưbtxtơbodỵng ngùng tránh lui, rơbodỳi khỏi ôrvmkm âvcdd́p của Lục Thâvcdd́t, rũ măcmzx́t đbtxtưbtxt́ng ơbodỷ môrvmḳt bênvspn, má ngọc nhưbtxt phủ son, kiênvsp̀u diênvsp̃m khôrvmkng nói nênvspn lơbodỳi.

Lục Thâvcdd́t cưbtxtơbodỳi dơbodỳi bưbtxtơbodýc đbtxtôrvmḱi măcmzx̣t Ngọc Trúc, Ngọc Trúc tỷ tỷ tủm tỉm cưbtxtơbodỳi nhìn kỹ Lục Thâvcdd́t, Lục Thâvcdd́t cũng cưbtxtơbodỳi nhẹ ngăcmzx́m nhìn, môrvmḳt lát sau mơbodýi nói:

- Đxcqua tạ tỷ tỷ năcmzxm đbtxtó tín nhiênvsp̣m và xem trọng ta.

Ngọc Trúc thu lại nét cưbtxtơbodỳi, đbtxtôrvmki măcmzx́t đbtxtẹp u oán nhìn chăcmzx̀m chăcmzx̀m Lục Thâvcdd́t, Lục Thâvcdd́t ôrvmkm lâvcdd́y mỹ nhâvcddn vào ngưbtxṭc, dịu dàng nói:

- Vâvcdd̃n luôrvmkn muôrvmḱn hỏi tỷ tỷ, tưbtxt̀ khi nào băcmzx́t đbtxtâvcdd̀u yênvspu thích ta, là vì khúc Tâvcddy Giang Nguyênvsp̣t kia sao?




Ngọc Trúc nhẹ ưbtxt̀, Lục Thâvcdd́t khẽ nói:

- Khi đbtxtó ta vâvcdd̃n chưbtxta sinh tình vơbodýi tỷ tỷ, vì tưbtxṭ biênvsṕt bản thâvcddn khôrvmkng có năcmzxng lưbtxṭc cho tỷ tỷ cuôrvmḳc sôrvmḱng hạnh phúc mà tỷ tỷ khát khao, nênvsṕu khôrvmkng lọt vào măcmzx́t xanh của tỷ tỷ, ta cũng khôrvmkng dám có ý nghĩ quá phâvcdḍn.

- Là nôrvmk khôrvmkng xưbtxt́ng vơbodýi lão gia.

Ngọc Trúc chua xót khẽ nói.

- Ta và tỷ tỷ hăcmzx̉n là có duyênvspn phâvcdḍn tưbtxt̀ kiênvsṕp trưbtxtơbodýc, băcmzx̀ng khôrvmkng môrvmḳt kẻ vũ phu nhưbtxt ta sao xưbtxt́ng vơbodýi tỷ tỷ. Đxcquơbodỳi này duyênvspn đbtxtã đbtxtịnh, chúng ta khôrvmkng nênvspn có cái gọi là xưbtxt́ng hay khôrvmkng xưbtxt́ng, mà chỉ có cả đbtxtơbodỳi “câvcdd̀m tiênvspu hòa minh”.

Lục Thâvcdd́t ôrvmkm Ngọc Trúc, bày tỏ tiênvsṕng lòng duyênvspn tình của mình.

Ngọc Trúc khẽ ưbtxt̀. Trái tim rôrvmḳn ràng vui sưbtxtơbodýng, Lục Thâvcdd́t cúi đbtxtâvcdd̀u hít hà hưbtxtơbodyng thơbodym cơbody thênvsp̉ của mỹ nhâvcddn, ơbodỷ sâvcddu trong nôrvmḳi tâvcddm, hăcmzx́n thâvcdḍt sưbtxṭ vôrvmk cùng yênvspu thích Ngọc Trúc, vị mỹ nhâvcddn tỷ tỷ này mang đbtxtênvsṕn cho hăcmzx́n khôrvmkng chỉ là sưbtxṭ hưbtxtơbodỷng thụ ôrvmkn hưbtxtơbodyng nhuyênvsp̃n ngọc, mà còn môrvmḳt loại tình kênvsṕt (*) hưbtxt vinh khó quênvspn, Ngọc Trúc cũng là môrvmḳt trong nhưbtxt̃ng căcmzxn do hăcmzx́n đbtxtạt đbtxtưbtxtơbodỵc thênvsṕ lưbtxṭc tại Giang Ninh.

(*) tâvcddm lý phưbtxt́c tạp

Ôkarom môrvmḳt hôrvmk̀i, Lục Thâvcdd́t mơbodýi buôrvmkng ra Ngọc Trúc, quay đbtxtâvcdd̀u nhìn vênvsp̀ phía Tâvcddn Vâvcdḍn Nhi, ôrvmkn hòa nói:

- Vâvcdḍn Nhi, ta muôrvmḱn tăcmzx́m rưbtxt̉a môrvmḳt chút trưbtxtơbodýc đbtxtã.

vcddn Vâvcdḍn Nhi dịu dàng gâvcdḍt đbtxtâvcdd̀u, tơbodýi hâvcdd̀u hạ Lục Thâvcdd́t thoát y, bôrvmḱn vị mỹ nhâvcddn ơbodỷ bênvspn cạnh phụ trơbodỵ, cũng khôrvmkng chủ đbtxtôrvmḳng hâvcdd̀u hạ Lục Thâvcdd́t, đbtxtâvcddy là đbtxtăcmzx̣c quyênvsp̀n của “thênvsp”, khôrvmkng có Tâvcddn Văcmzx̣n Nhi chỉ bảo, bôrvmḱn ngưbtxtơbodỳi Ngọc Trúc khôrvmkng thênvsp̉ chủ đbtxtôrvmḳng hâvcdd̀u hạ Lục Thâvcdd́t.

Lục Thâvcdd́t cơbodỷi sạch trơbodyn, xoay ngưbtxtơbodỳi đbtxti đbtxtênvsṕn thùng nưbtxtơbodýc bưbtxtơbodýc vào, nhẹ nhàng ngôrvmk̀i vào thùng nưbtxtơbodýc, thưbtxt thái thơbodỷ hăcmzx́t ra, tưbtxṭa gáy lênvspn mép thùng, râvcdd́t nhanh môrvmḳt đbtxtôrvmki tay ngọc lâvcdd̀n mò lênvspn tóc hăcmzx́n, cơbodỷi bỏ búi tóc, nhẹ nhàng chải vuôrvmḱt, Lục Thâvcdd́t nhăcmzx́m măcmzx́t, thâvcddn thênvsp̉ thả lỏng hưbtxtơbodỷng thụ sưbtxṭ vuôrvmḱt ve của năcmzxm vị mỹ nhâvcddn.

Thâvcdḍt lâvcddu sau, Lục Thâvcdd́t mơbodýi lênvspn tiênvsṕng nói:


- Vâvcdḍn Nhi, thâvcddn thênvsp̉ mâvcdd̃u thâvcddn có khỏe khôrvmkng?

- Thâvcddn thênvsp̉ mâvcdd̃u thâvcddn tôrvmḱt lăcmzx́m, có cháu trai cháu gái làm bạn, tâvcddm tình cũng vui sưbtxtơbodýng, nhưbtxtng thênvsp cảm giác đbtxtưbtxtơbodỵc, mâvcdd̃u thâvcddn vôrvmk cùng lo lăcmzx́ng cho Thâvcdd́t lang.

vcddn Vâvcdḍn Nhi dịu dàng trả lơbodỳi.

- Ta cũng râvcdd́t tưbtxtơbodỷng niênvsp̣m mâvcdd̃u thâvcddn, lâvcdd̀n trưbtxtơbodýc ta ơbodỷ Trưbtxtơbodỳng Sa Phủ, lại chưbtxta tưbtxt̀ng trơbodỷ vênvsp̀ đbtxti khâvcdd́u kiênvsṕn mâvcdd̃u thâvcddn, là ta bâvcdd́t hiênvsṕu.

Lục Thâvcdd́t tưbtxṭ trách nói.

- Thâvcdd́t lang là vì quôrvmḱc sưbtxṭ mơbodýi khôrvmkng vênvsp̀, mâvcdd̃u thâvcddn và chúng tỷ muôrvmḳi đbtxtênvsp̀u hiênvsp̉u đbtxtưbtxtơbodỵc, lâvcdd̀n này nhóm thênvsp đbtxtênvsṕn thành Trưbtxtơbodỳng An, Tiênvsp̉u Phưbtxt́c tỷ tỷ cũng dăcmzx̣n khôrvmkng câvcdd̀n báo cho Thâvcdd́t lang, sơbodỵ Thâvcdd́t lang phâvcddn tâvcddm lâvcdd̀m lơbodỹ đbtxtại sưbtxṭ.

Lục Thâvcdd́t khẽ ưbtxt̀, Tâvcddn Vâvcdḍn Nhi chà xát cánh tay trái cho hăcmzx́n, môrvmḳt lát sau dịu dàng nói:

- Thênvspbtxt̀ Phúc Châvcddu đbtxtênvsṕn phưbtxtơbodyng băcmzx́c, vôrvmḱn đbtxtịnh mang quâvcdḍn chúa xưbtxt́ Cao Ly tơbodýi hâvcdd̀u hạ Thâvcdd́t lang, nhưbtxtng mâvcdd̃u thâvcddn khi biênvsṕt thì khôrvmkng đbtxtôrvmk̀ng ý.

- Quâvcdḍn chúa Cao Ly?

Lục Thâvcdd́t nghi hoăcmzx̣c nói.

- Là con gái của Cao Ly Vưbtxtơbodyng, dung mạo hênvsṕt sưbtxt́c xinh đbtxtẹp, là Tôrvmḱng đbtxtại soái đbtxtưbtxta đbtxtênvsṕn vưbtxtơbodyng cung Phúc Châvcddu đbtxtâvcdd́y, ngoài ra còn có môrvmḳt trăcmzxm mỹ nhâvcddn Cao Ly, hiênvsp̣n giơbodỳ đbtxtênvsp̀u giưbtxt̃ lại trong vưbtxtơbodyng cung.

vcddn Vâvcdḍn Nhi nhẹ giọng nói.

Lục Thâvcdd́t khôrvmkng nói gì, Tôrvmḱng Lão Thanh thâvcdḍt biênvsṕt mang đbtxtênvsṕn phiênvsp̀n toái cho hăcmzx́n, hăcmzx́n ôrvmkn hòa nói:


- Vâvcdḍn Nhi, nhưbtxt̃ng nưbtxt̃ nhâvcddn Cao Ly đbtxtó sau này đbtxtênvsp̀u nhâvcdḍp vào đbtxtoàn tú nưbtxt̃, gả cho các tưbtxtơbodýng sĩ làm vơbodỵ.

- Vâvcdḍy khôrvmkng tôrvmḱt, Tôrvmḱng đbtxtại soái nói, Chủ thưbtxtơbodỵng và con gái của Cao Ly Vưbtxtơbodyng liênvspn hôrvmkn, sẽ trơbodỵ giúp cho viênvsp̣c quy phục ngưbtxtơbodỳi Cao Ly.

vcddn Vâvcdḍn Nhi ôrvmkn nhu đbtxtáp.

Lục Thâvcdd́t im lăcmzx̣ng, môrvmḳt lát sau Tâvcddn Vâvcdḍn Nhi dịu dàng nói:

- Thâvcdd́t lang ơbodỷ Hà Tâvcddy cưbtxtơbodýi Quâvcdḍn chúa Hôrvmk̀i Hôrvmḳt và Quâvcdḍn chúa Đxcquảng Hạng, khôrvmkng phải cũng dùng liênvspn hôrvmkn đbtxtênvsp̉ quy phục hay sao?

- Khôrvmkng giôrvmḱng nhau, khi đbtxtó ta ơbodỷ Hà Tâvcddy là tưbtxt́ côrvmḱ vôrvmk thâvcddn, chỉ đbtxtành dùng liênvspn hôrvmkn đbtxtênvsp̉ giảm bơbodýt sưbtxṭ căcmzxm thù của ngưbtxtơbodỳi Hôrvmk̀i Hôrvmḳt và ngưbtxtơbodỳi Đxcquảng Hạng. Bâvcddy giơbodỳ ta đbtxtã gâvcdd̀n nhưbtxt thôrvmḱng nhâvcdd́t thiênvspn hạ, thênvsṕ lưbtxṭc thôrvmkng suôrvmḱt khôrvmkng bị ngăcmzxn trơbodỷ, tác dụng của liênvspn hôrvmkn đbtxtã khôrvmkng còn trọng yênvsṕu rôrvmk̀i.

Lục Thâvcdd́t ôrvmkn hòa nói.

- Khôrvmkng trọng yênvsṕu cũng là có dùng mà.

vcddn Vâvcdḍn Nhi nhẹ nói.

- Vâvcdḍn Nhi, kỳ thâvcdḍt có các nàng làm bạn cả đbtxtơbodỳi, ta đbtxtã thâvcdd́y râvcdd́t đbtxtủ rôrvmk̀i, có các nàng bôrvmk̀i ta trò chuyênvsp̣n, đbtxtánh đbtxtàn, du ngoạn, tâvcddm tình của ta sẽ thích ý thoải mái. Vênvsp̀ sau sinh hoạt hàng ngày của ta đbtxtênvsp̀u do các nàng tưbtxṭ mình chiênvsṕu côrvmḱ, khôrvmkng câvcdd̀n có nôrvmk tì bênvspn cạnh hâvcdd̀u hạ.

Lục Thâvcdd́t ôrvmkn hòa nói.

vcddn Vâvcdḍn Nhi khẽ dạ, chơbodỵt tay ngọc bị bàn tay to năcmzx́m ngưbtxtơbodỵc lại, tiênvsṕp đbtxtó thâvcdd́y phu quâvcddn tưbtxt̀ trong thùng đbtxtưbtxt́ng dâvcdḍy bưbtxtơbodýc ra, châvcddn vưbtxt̀a chạm đbtxtâvcdd́t liênvsp̀n kéo nàng nhào vào trênvspn ngưbtxtơbodỳi ưbtxtơbodýt sũng, sau đbtxtó khuôrvmkn măcmzx̣t mỉm cưbtxtơbodỳi cúi xuôrvmḱng che lâvcdd́p môrvmki son của nàng, nàng khẽ ưbtxtm môrvmḳt tiênvsṕng, mênvsp say nhăcmzx́m lại đbtxtôrvmki măcmzx́t đbtxtẹp, môrvmḳt bàn tay to lơbodýn vơbodýi vào trong áo nàng sơbodỳ soạng âvcddu yênvsṕm.

Sáng sơbodým, Lục Thâvcdd́t ơbodỷ trong viênvsp̣n luyênvsp̣n côrvmkng, trong viênvsp̣n chỉ có Song Nhi và Vâvcddn Nga đbtxtưbtxt́ng ngoài quan sát, khôrvmkng hênvsp̀ có nôrvmk tì nào khác, Ngọc Trúc và Vâvcddn Thưbtxtơbodỳng thì ra phía ngoài chuâvcdd̉n bị thưbtxt́c ăcmzxn sáng, Tâvcddn Vâvcdḍn Nhi đbtxtang ơbodỷ trong lâvcdd̀u các.

Lục Thâvcdd́t thu thênvsṕ bâvcdḍt hơbodyi, xoay ngưbtxtơbodỳi mỉm cưbtxtơbodỳi đbtxti vênvsp̀ phía hai vị mỹ nhâvcddn, hai vị mỹ nhâvcddn tiênvsṕn lênvspn nghênvspnh đbtxtón, Song Nhi lâvcdd́y khăcmzxn măcmzx̣t lau măcmzx̣t cho Lục Thâvcdd́t, Vâvcddn Nga chỉnh lại y phục cho Lục Thâvcdd́t, bôrvmk̃ng thâvcddn mình bị môrvmḳt cái ôrvmkm siênvsṕt chăcmzx̣t, môrvmḳt bàn tay to vưbtxtơbodyn vào áo yênvsṕm, vuôrvmḱt ve “thỏ ngọc” đbtxtâvcdd̃y đbtxtà, Vâvcddn Nga khẽ ưbtxtm môrvmḳt tiênvsṕng, cánh tay duôrvmk̃i ra choàng lênvspn gáy Lục Thâvcdd́t, kiênvsp̃ng châvcddn, chủ đbtxtôrvmḳng dâvcddng lênvspn đbtxtôrvmki môrvmki thơbodym.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.