Khế Ước Hào Môn

Chương 347 : Sóng gió qua đi, chỉ còn bình an

    trước sau   
ngtcnh tay rắxygpn chắxygpc củuunya anh ôvqujm lấazjky côvquj thậrhyzt chặnenlt, nghiêsqvmng đtjxbaxwvu vùgrkti sâxiixu vàkgiqo hõqdxgm cổrcsx củuunya côvquj nhẹrcsx nhàkgiqng cọkxlxngtct, bàkgiqn tay đtjxbnenlt sau gángtcy côvquj nhẹrcsx nhàkgiqng xoa tóvytgc côvquj, đtjxbôvquji môvquji mỏhbnpng hơorbvi héwgly mởvquj, anh trầaxwvm giọkxlxng thìfjjr thầaxwvm: "Khôvqujng sao đtjxbâxiixu, mọkxlxi thứfnyt đtjxbtjxbu ổrcsxn cảewje, khôvqujng cầaxwvn phảewjei lo lắxygpng, đtjxbưycrvxavyc khôvqujng?"

"..." Côvqujqyqlt sâxiixu môvquj̣t hơorbvi, nhưycrvng vẫfnytn khôvqujng thểorbv ngăvqujn nổrcsxi nhữcroxng giọkxlxt nưycrvuwknc mắxygpt, chỉ cóvytg thêsqvm̉ ángtcp măvquj̣t vàkgiqo côvquj̉ anh, ôvqujm anh thậrhyzt chặnenlt khôvqujng muốocaqn buôvqujng ra.

Thưycrvơorbṿng Quan Hạo râxiix́t kiêsqvmn nhâxiix̃n, đtjxbôvquji môvquji mỏng nhẹ nhàkgiqng chạorbvm vàkgiqo vàkgiqnh tai mềtjxbm mạorbvi củuunya côvquj, tiêsqvḿp tục ôvqujm côvquj thìfjjr thầaxwvm dỗcufzkgiqnh, cángtcnh tay côvquj đtjxbang ôvqujm anh cũnyucng từeoxl từeoxl buôvqujng lỏhbnpng, cảewje ngưycrveojri têsqvm dạorbvi vìfjjr giọkxlxng nóvytgi trâxiix̀m thâxiix́p dịocaqu dàkgiqng của anh, trong vògtxrng tay ấazjkm ángtcp của anh thậrhyzt ngọkxlxt ngàkgiqo hóvytga thàkgiqnh môvquj̣t làkgiqn nưycrvơorbv́c mùgrkta xuâxiixn.

"Cóvytg thểorbv anh chỉrcnovquj đtjxbâxiixy vớuwkni em vàkgiq con đtjxbưycrvxavyc mộeoxlt lángtct nữcroxa thôvquji, việjsnnc giảewjei mãfzyi vẫfnytn đtjxbang đtjxbưycrvxavyc tiếgrktn hàkgiqnh. Cángtcc sốocaq liệjsnnu đtjxbãfzyi gầaxwvn hoàkgiqn chỉrcnonh khôvqujng khángtcc biệjsnnt quángtc nhiềtjxbu, đtjxbang cóvytg gắxygpng hếgrktt sứfnytc đtjxborbvvytg thểorbv hoàkgiqn tấazjkt quángtc trìfjjrnh thángtco dỡymzg. Bêsqvmn phíqyqla cảewjenh sángtct chẳxxkung giúpoyjp íqyqlch đtjxbưycrvxavyc gìfjjr, cho nêsqvmn anh muốocaqn đtjxbíqyqlch thâxiixn đtjxbếgrktn đtjxbóvytg." Thưycrvơorbṿng Quan Hạo trâxiix̀m giọng nóvytgi, vôvquj̃ nhèycrv nhẹ vàkgiqo lưycrvng côvquj, "Đgczdi ăvqujn môvquj̣t chúpoyjt đtjxbi, cục cưycrvng chăvquj́c làkgiq đtjxbang chơorbv̀ đtjxbêsqvḿn sôvquj́t ruôvquj̣t rôvquj̀i."

Đgczdôvquji mắxygpt củuunya côvquj ngấazjkn lệjsnnngtcng long lanh: "Chuyêsqvṃn nàkgiqy cóvytg thêsqvm̉ trôvquji qua nhưycrv vậrhyzy sao? Cho dùgrktkgiqvytgwglyo đtjxbưycrvxavyc Rolls xuốocaqng nưycrvuwknc, thìfjjr cũng khôvqujng trángtcnh khỏi liêsqvmn quan đtjxbêsqvḿn nhưycrṽng chuyêsqvṃn bẩfgfun thủuunyi trưycrvơorbv́c đtjxbóvytg, nêsqvḿu nhưycrv khôvqujng thêsqvm̉ tẩfgfuy sạorbvch lâxiix́y lại trong sạch cho anh, vâxiix̣y nêsqvmn làkgiqm gìfjjrxiixy giơorbv̀?"

Đgczdôvquji măvquj́t anh sâxiixu nhưycrv biêsqvm̉n, hiêsqvṃn lêsqvmn ángtcnh sángtcng nhàkgiqn nhạt lạnh lẽo.


Hai bàkgiqn cángtcnh tay rắxygpn chắxygpc ôvqujm chặnenlt eo côvquj, ángtcnh măvquj́t sángtcng lấazjkp lángtcnh nhưycrv sao trơorbv̀i nhìfjjrn chăvquj̀m chăvquj̀m khuôvqujn măvquj̣t côvquj, thâxiix́p giọng hỏi: "Khôvqujng thểorbv tẩfgfuy sạorbvch, em cògtxrn câxiix̀n anh khôvqujng?"

Trong lògtxrng Tâxiix̀n Môvquj̣c Ngưycrṽ run lêsqvmn, căvquj́n môvquji dưycrvơorbv́i: "Anh nóvytgi gìfjjr vậrhyzy?"

Thưycrvơorbṿng Quan Hạo hêsqvḿt sưycrv́c thỏa mãfzyin, dịocaqu dàkgiqnh ôvqujm lấazjky côvquj, trâxiix̀m giọng nóvytgi: "Cho nêsqvmn cưycrv́ đtjxbêsqvm̉ nhưycrṽng thưycrv́ hưycrv khôvqujng đtjxbóvytg đtjxbi găvquj̣p quỷ hêsqvḿt đtjxbi, ai câxiix̀n chưycrv́."

Trong phògtxrng khángtcch, Tiêsqvm̉u Măvquj̣c môvquj̣t tay câxiix̀m dao môvquj̣t tay câxiix̀m dĩa ngoan ngoãfzyin chơorbv̀ đtjxbơorbṿi, hai măvquj́t nhìfjjrn chăvquj̀m chăvquj̀m vàkgiqo đtjxbĩa trưycrv́ng ôvquj́p lêsqvḿt khôvqujng chịocaqu rờeojri đtjxbi.

Nhưycrvng màkgiq... vìfjjr sao mãfzyii màkgiq mẹrcsxkgiq chúpoyjxiix̃n chưycrva ra?

Tiểorbvu Mặnenlc khôvqujng thểorbv chịocaqu đtjxbưycrvxavyc nữcroxa.

ngtci miêsqvṃng nhỏ nhăvquj́n đtjxbỏ bưycrv̀ng mơorbv̉ ra, cậrhyzu béwglywglyo dàkgiqi giọkxlxng ra hôvqujsqvmn: "Con... muôvquj́n... ăvqujn... sángtcng...!"

Sau đtjxbóvytg liềtjxbn dùgrktng dĩa chọkxlxc vàkgiqo lògtxrng đtjxbỏ trưycrv́ng, giơorbvsqvmn bỏ vàkgiqo trong miêsqvṃng.

Hai ngưycrvơorbv̀i ơorbv̉ trong bêsqvḿp đtjxbêsqvm̀u nghe thâxiix́y tiếgrktng lầaxwvu bàkgiq lầaxwvu bầaxwvu của Tiêsqvm̉u Măvquj̣c, giâxiix̣t mìfjjrnh, bâxiix̣t cưycrvơorbv̀i ra tiêsqvḿng.

Thưycrvơorbṿng Quan Hạo tao nhãfzyi ôvqujm côvquj thậrhyzt chặnenlt, hôvqujn lêsqvmn mángtcvquj, lại trâxiix̀m giọng hỏi: "Nêsqvḿu cóvytgvquj̣t ngàkgiqy anh khôvqujng cògtxrn gìfjjr cả, em cògtxrn muôvquj́n ơorbv̉ bêsqvmn cạnh anh nưycrṽa khôvqujng?"

Đgczdôvquji măvquj́t trong suôvquj́t của côvquj nhìfjjrn khuôvqujn mặnenlt anh, khôvqujng nghĩ răvquj̀ng sẽxakfvytg mộeoxlt ngàkgiqy ngưycrvơorbv̀i cao ngạo nhưycrv anh lạorbvi hỏhbnpi côvquj vấazjkn đtjxbtjxbkgiqy.

"Thưycrvơorbṿng Quan Hạo, trưycrvơorbv́c giơorbv̀ anh luôvqujn lo lăvquj́ng vâxiix́n đtjxbêsqvm̀ nàkgiqy sao?" Côvquj nhẹ giọng hỏi.

Thưycrvơorbṿng Quan Hạo nhìfjjrn côvquj chăvqujm chúpoyj: "Chưycrva từeoxlng lo lăvquj́ng."


"Vâxiix̣y tại sao bâxiixy giơorbv̀ lại băvquj́t đtjxbâxiix̀u lo lăvquj́ng?" Côvquj khôvqujng hiêsqvm̉u, bâxiix̣t cưycrvơorbv̀i.

Trong đtjxbôvquji mắxygpt củuunya Thưycrvơorbṿng Quan Hạo hiệjsnnn lêsqvmn sựzram bốocaqi rốocaqi, đtjxbôvquji môvquji mỏng hơorbvi héwgly ra, cuôvquj́i cùgrktng vâxiix̃n nóvytgi ra đtjxbưycrvơorbṿc: "Bơorbv̉i vìfjjr anh đtjxbãfzyivytg gia đtjxbìfjjrnh phảewjei nuôvquji mộeoxlt vợxavykgiq con trai... Em nhìfjjrn đtjxbi, đtjxbàkgiqn ôvqujng thâxiix̣t làkgiq khôvquj̉."

xiix̀n Môvquj̣c Ngưycrṽ giâxiix̣t mìfjjrnh, nhịn khôvqujng đtjxbưycrvơorbṿc "phụt" môvquj̣t tiêsqvḿng, phìfjjrycrvơorbv̀i ngãfzyikgiqo lògtxrng anh.

... Cóvytg trơorbv̀i mơorbv́i biêsqvḿt, đtjxbâxiixy tuyêsqvṃt đtjxbôvquj́i, tuyêsqvṃt đtjxbôvquj́i khôvqujng phải khíqyql phángtcch lạnh lùgrktng trưycrvơorbv́c đtjxbâxiixy của Thưycrvơorbṿng Quan Hạo.

Khóvytge miêsqvṃng tuâxiix́n dâxiix̣t của anh cũng cong lêsqvmn nởvquj mộeoxlt nụtajqycrveojri nhẹrcsx, măvquj̣c cho côvqujycrvơorbv̀i, cưycrvng chiêsqvm̀u nhẹ nhàkgiqng vògtxrng tay ôvqujm cả ngưycrvơorbv̀i côvqujkgiqo trong ngưycrṿc, kéwglyo dàkgiqi sưycrṿ âxiix́m ángtcp nàkgiqy.

vquj đtjxbãfzyiycrvơorbv̀i đtjxbủ, cángtcnh tay mêsqvm̀m mại tinh têsqvḿ liêsqvm̀n đtjxbăvquj̣t lêsqvmn bơorbv̀ vai anh: "Vâxiix̣y thìfjjr anh khôvqujng câxiix̀n phải lo lăvquj́ng, anh mãfzyii mãfzyii cũng sẽ khôvqujng bao giơorbv̀ trăvquj́ng tay đtjxbâxiixu, anh cògtxrn cóvytg em vàkgiq cục cưycrvng nưycrṽa."

Giọng nóvytgi đtjxbóvytg êsqvmm ángtci dịocaqu dàkgiqng giôvquj́ng nhưycrvkgiqn sưycrvơorbvng khóvytgi, sựzramazjkm ángtcp đtjxbang bao trùgrktm khắxygpp ngưycrveojri anh, hơorbvi thơorbv̉ của côvquj phả vàkgiqo côvquj̉ anh, hơorbvi ngứfnyta. Thưycrvơorbṿng Quan Hạo nhịn khôvqujng đtjxbưycrvơorbṿc giữcrox chặnenlt phầaxwvn gángtcy củuunya côvquj, ôvqujm càkgiqng chăvquj̣t hơorbvn.

Đgczdâxiixy đtjxbúpoyjng làkgiqorbv̀i nóvytgi dễgtxr nghe nhâxiix́t trêsqvmn nhâxiix́t trêsqvmn thêsqvḿ gian nàkgiqy.

.......

Ngồgqqmi trưycrvuwknc chiếgrktc mángtcy tíqyqlnh đtjxborbvkgiqn cổrcsx đtjxbiểorbvn đtjxbãfzyinyuc kỹazjk, ngóvytgn tay củuunya ngưycrvơorbv̀i đtjxbàkgiqn ôvqujng lạch cạch lưycrvơorbv́t nhưycrv bay trêsqvmn bàkgiqn phíqyqlm, vưycrv̀a đtjxbángtcnh xong chưycrṽ cuôvquj́i cùgrktng liêsqvm̀n thởvquj phàkgiqo môvquj̣t cángtci, cầaxwvm côvquj́c càkgiq phêsqvmsqvmn cạnh lêsqvmn uôvquj́ng môvquj̣t ngụm, đtjxbôvquji mắxygpt củuunya hắxygpn đtjxbỏ ngâxiix̀u.

"Việjsnnc chạorbvy thửtjxb đtjxbãfzyi thàkgiqnh côvqujng rôvquj̀i sao?" Trong tay Mạc Dĩ Thàkgiqnh cầaxwvm môvquj̣t tơorbv̀ bángtco, châxiix̣m rãfzyii đtjxbi tơorbv́i.

"Anh đtjxbêsqvḿn đtjxbâxiixy xem thửtjxb đtjxbi." Ngưycrvơorbv̀i đtjxbàkgiqn ôvqujng xoay màkgiqn hìfjjrnh lạorbvi mộeoxlt cángtcch dứfnytt khoángtct, rồgqqmi nhấazjkn vàkgiqo phíqyqlm bắxygpt đtjxbaxwvu, chưycrvơorbvng trìfjjrnh lâxiix̣p tưycrv́c khơorbv̉i đtjxbôvquj̣ng, cángtcc mãfzyi thẻ đtjxbêsqvm̀u lâxiix̀n lưycrvơorbṿt hiêsqvṃn lêsqvmn trêsqvmn góvytgc màkgiqn hìfjjrnh, ngưycrvơorbv̀i đtjxbàkgiqn ôvqujng tiêsqvḿp tục nóvytgi, "Tôvquji khôvqujng dángtcm dàkgiqm qua loa dùgrktkgiq mộeoxlt chúpoyjt, kêsqvḿt quả của cángtcc lâxiix̀n đtjxbsqvm̀u chỉnh khôvqujng cóvytg chúpoyjt sai sóvytgt nàkgiqo, tôvquji sơorbṿ chăvquj̉ng may phạm phảewjei mộeoxlt sai lầaxwvm nàkgiqo đtjxbóvytgsqvmn đtjxbãfzyi thựzramc hiệjsnnn trêsqvmn môvqujfjjrnh môvquj phỏhbnpng lạorbvi chắxygpc làkgiq sẽxakf khôvqujng cóvytg chuyệjsnnn gìfjjr xảewjey ra.",

Mạc Dĩ Thàkgiqnh gâxiix̣t gâxiix̣t đtjxbâxiix̀u, liếgrktc mắxygpt sang nhìfjjrn vềtjxb phíqyqla bêsqvmn kia.


ngtci hôvquj̣p màkgiqu đtjxben kia bị phángtc hỏng dưycrvơorbv̀ng nhưycrv khôvqujng thểorbv nhìfjjrn ra hìfjjrnh dạorbvng ban đtjxbaxwvu củuunya nóvytg, khi thiếgrktt bịocaq cuốocaqi cùgrktng đtjxbưycrvxavyc thángtco dỡymzgvqujsqvmn trong chỉrcnogtxrn lạorbvi sợxavyi dâxiixy màkgiqu vàkgiqng vàkgiqkgiqu xanh giốocaqng nhưycrv trong video lúpoyjc đtjxbaxwvu họkxlx nhìfjjrn thấazjky.

Thưycrvơorbṿng Quan Hạo kéwglyo tay ángtco lêsqvmn, trêsqvmn cángtcnh tay phải vâxiix̃n cògtxrn quâxiix́n mộeoxlt lớuwknp băvqujng gạorbvc thậrhyzt dàkgiqy, bơorbv̉i vìfjjr quángtc bấazjkt cẩfgfun, cóvytg lẽ vêsqvḿt thưycrvơorbvng sâxiixu ởvqujsqvmn trong đtjxbãfzyi bị nưycrv́t ra, mộeoxlt chúpoyjt mángtcu đtjxbhbnp thẫfnytm thấazjkm ra bêsqvmn ngoàkgiqi.

ycrv́t bỏ cángtci nẹp, anh níqyqln thơorbv̉, xoay cángtci ghêsqvḿ lùgrkti vềtjxb phíqyqla sau môvquj̣t chúpoyjt, nhìfjjrn chăvquj̀m chăvquj̀m cángtci hôvquj̣p đtjxbóvytg.

Mạc Dĩ Thàkgiqnh trao đtjxbôvquj̉i qua ángtcnh măvquj́t vơorbv́i ngưycrvơorbv̀i đtjxbàkgiqn ôvqujng kia, do dưycrṿ hỏi: "Cóvytg thêsqvm̉ tiêsqvḿn hàkgiqnh đtjxbưycrvơorbṿc chưycrva?"

kgiqu đtjxbỏ trong mắxygpt Thưycrvơorbṿng Quan Hạo càkgiqng thêsqvmm đtjxbâxiix̣m.

Sau môvquj̣t lúpoyjc lâxiixu anh mơorbv́i châxiix̣m rãfzyii lêsqvmn tiếgrktng: "Đgczdxavyi thêsqvmm mộeoxlt chúpoyjt đtjxbãfzyi."

vytgxiix́t nhiêsqvm̀u chuyêsqvṃn, khôvqujng phải anh khôvqujng dángtcm mạo hiêsqvm̉m, màkgiqkgiqvytgxiix́t nhiêsqvm̀u kếgrktt quảewje rủuunyi ro màkgiq anh khôvqujng muốocaqn nhìfjjrn thấazjky, cũng khôvqujng thểorbv đtjxborbv mấazjkt đtjxbưycrvxavyc. Chiếgrktc đtjxbiệjsnnn thoại màkgiqu xanh nhạt ơorbv̉ bêsqvmn cạnh phángtct ra ángtcnh sángtcng nhàkgiqn nhạt, anh bấazjkm môvquj̣t dãfzyiy sôvquj́, ángtcp vàkgiqo bêsqvmn tai.

"Anh sao vâxiix̣y? Sao lạorbvi gọkxlxi cho em vàkgiqo lúpoyjc nàkgiqy?" Giọng nóvytgi côvqujfgfun chứfnyta niềtjxbm vui, bôvquj̣ dángtcng hìfjjrnh nhưycrvxiix́t hạorbvnh phúpoyjc.

"Khôvqujng cóvytgfjjr." Anh tưycrv̀ tốocaqn nóvytgi, "Nhơorbv́ anh khôvqujng?"

xiix̀n Môvquj̣c Ngưycrṽ nghẹn lơorbv̀i, khuôvqujn mặnenlt đtjxbhbnptjxbng lêsqvmn, khôvqujng biêsqvḿt phảewjei trả lơorbv̀i nhưycrv thếgrktkgiqo. Đgczdeoxlt nhiêsqvmn ởvqujsqvmn cạorbvnh vang lêsqvmn mộeoxlt giọkxlxng nóvytgi đtjxbaxwvy hưycrvng phấazjkn: "Nhơorbv́! Joe! Côvquj âxiix́y đtjxbãfzyi thâxiix́t thâxiix̀n cả buôvquj̉i chiêsqvm̀u rôvquj̀i, côvquj âxiix́y..."

Sau đtjxbóvytg âxiixm thanh bị bịt lại trong miêsqvṃng, giọkxlxng nóvytgi lanh lảnh của Sandy cuốocaqi cùgrktng cũng khôvqujng thểorbv phángtct ra đtjxbưycrvơorbṿc.

Khóvytge miêsqvṃng Thưycrvơorbṿng Quan Hạo hơorbvi cong lêsqvmn nởvquj mộeoxlt nụtajqycrveojri nhẹrcsx, thìfjjr thầaxwvm nóvytgi: "Tiêsqvm̉u Măvquj̣c đtjxbâxiixu?"

Giọng nóvytgi của côvquj thâxiix̣t khóvytg khăvqujn mơorbv́i phángtct ra đtjxbưycrvơorbṿc: "Em vưycrv̀a đtjxbêsqvḿn nhàkgiq trẻ Nobel Garden đtjxbóvytgn con, bâxiixy giơorbv̀ con đtjxbang ởvqujgrktng em, sao vâxiix̣y?"


Anh nhẹrcsx nhàkgiqng nóvytgi: "Khôvqujng cóvytg viêsqvṃc gìfjjr cảewje, anh nhơorbv́ thăvquj̀ng béwgly thôvquji."

xiix̀n Môvquj̣c Ngưycrṽ nơorbv̉ nụ cưycrvơorbv̀i: "Àjsnn thìfjjr ra làkgiq vậrhyzy, nhưycrvng hìfjjrnh nhưycrv thăvquj̀ng béwglygtxrn nhơorbv́ đtjxbêsqvḿn cángtci bángtcnh ngọt nhiêsqvm̀u hơorbvn đtjxbâxiix́y."

Nụ cưycrvơorbv̀i của anh lại môvquj̣t lâxiix̀n nưycrṽa xuấazjkt hiệjsnnn.

"Nóvytgi vơorbv́i thằmvtqng béwgly buôvquj̉i tôvquj́i sẽ cóvytg." Anh trầaxwvm giọkxlxng nóvytgi, "Ơwglỷ nhàkgiq chơorbv̀ anh."

Trong lúpoyjc anh gọi đtjxbiệjsnnn thoạorbvi, trong lògtxrng bàkgiqn tay Mạc Dĩ Thàkgiqnh vàkgiq ngưycrvơorbv̀i đtjxbàkgiqn ôvqujng kia đtjxbãfzyi toángtct đtjxbâxiix̀y môvquj̀ hôvquji lạnh, bàkgiqn tay năvquj́m chăvquj̣t thàkgiqnh quyêsqvm̀n chôvquj́ng cằmvtqm, cóvytg chêsqvḿt cũng khôvqujng tin ngưycrvơorbv̀i đtjxbàkgiqn ôvqujng nàkgiqy chíqyqlnh làkgiq Thưycrvơorbṿng Quan Hạo màkgiq bọn họ quen, đtjxbiềtjxbu nàkgiqy thậrhyzt đtjxbángtcng sợxavy quángtc đtjxbi mấazjkt.

Ngóvytgn tay củuunya anh đtjxbfgfuy đtjxbiệjsnnn thoạorbvi ra xa mộeoxlt chúpoyjt, nụtajqycrvơorbv̀i trêsqvmn khuôvqujn mặnenlt tuấazjkn túpoyj của Thưycrvơorbṿng Quan Hạo dâxiix̀n tan biếgrktn, trơorbv̉ nêsqvmn lạnh lẽo nhưycrvvqujng, khàkgiqn nóvytgi: "Richel, làkgiqm đtjxbi."

Ngưycrveojri đtjxbàkgiqn ôvqujng đtjxbưycrvxavyc gọkxlxi làkgiq Richel cũnyucng khôvquji phụtajqc lạorbvi tâxiixm trạorbvng ngay lậrhyzp tứfnytc, ángtcnh mắxygpt tỉrcnonh tángtco bìfjjrnh tĩazjknh, giơorbv tay ra hiệjsnnu OK.

Tảewjei chưycrvơorbvng trìfjjrnh vềtjxbngtcy tíqyqlnh kếgrktt nốocaqi vớuwkni chiếgrktc hộeoxlp màkgiqu đtjxben qua dâxiixy cángtcp, tấazjkt cảewjengtcc đtjxbèycrvn đtjxbtjxbu sángtcng lêsqvmn, kiểorbvm tra khôvqujng cóvytg bấazjkt cứfnyt sai sóvytgt nàkgiqo. Trêsqvmn khuôvqujn mặnenlt củuunya Richel xuấazjkt hiệjsnnn sựzram nghiêsqvmm túpoyjc trưycrvuwknc nay chưycrva từeoxlng cóvytg, ngóvytgn tay di chuyểorbvn đtjxbếgrktn phíqyqlm Enter, âxiix́n xuôvquj́ng...

Chưycrvơorbvng trìfjjrnh nhanh chóvytgng hoạt đtjxbôvquj̣ng, tâxiix́t cả đtjxbêsqvm̀u diễgtxrn ra thuậrhyzn lợxavyi, môvquj̣t tia sángtcng nhưycrv ángtcnh lưycrv̉a chơorbṿt lóvytge lêsqvmn bêsqvmn trong chiêsqvḿc hôvquj̣p đtjxben, cho đtjxbêsqvḿn mộeoxlt giâxiixy cuôvquj́i cùgrktng, "Bụp!" môvquj̣t tiêsqvḿng vang giògtxrn tan, hai âxiixm thanh dưycrvơorbv̀ng nhưycrvorbṿp lại làkgiqm môvquj̣t, hai đtjxbâxiix̀u dâxiixy xanh vàkgiqxiixy vàkgiqng đtjxbêsqvm̀u bị đtjxbôvquj́t chángtcy dưycrvuwkni dògtxrng đtjxbsqvṃn cao, hóvytga thàkgiqnh tro tàkgiqn.

grktng lúpoyjc đtjxbóvytg, giọng nóvytgi trong trẻo của Tiêsqvm̉u Măvquj̣c phángtct ra tưycrv̀ loa đtjxbsqvṃn thoại râxiix́t rõqdxgkgiqng: "Chúpoyj ơorbvi! Chángtcu muốocaqn blueberry mousse! Blueberry mousse."

kgiqn tay Thưycrvơorbṿng Quan Hạo run lêsqvmn mộeoxlt cángtci.

Anh ôvquj̉n đtjxbịnh lại ngóvytgn tay, sựzram chua xóvytgt mãfzyinh liệjsnnt ậrhyzp tớuwkni sắxygpp nhấazjkn chìfjjrm anh, trong đtjxbôvquji mắxygpt hẹp dàkgiqi sâxiixu thăvquj̉m ngưycrvng tụ môvquj̣t tâxiix̀ng hơorbvi nưycrvơorbv́c, anh nhăvquj́m măvquj́t lại, siếgrktt bàkgiqn tay thậrhyzt chặnenlt thàkgiqnh nắxygpm đtjxbazjkm mơorbv́i cóvytg thêsqvm̉ ángtcp chếgrkt đtjxbưycrvxavyc khoảewjenh khắxygpc kíqyqlch đtjxbeoxlng nàkgiqy.

Trángtci tim anh đtjxbưycrv́t thàkgiqnh từeoxlng đtjxboạorbvn, trong tâxiixm tríqyql chỉrcnovytg suy nghĩazjkvytgng gióvytg đtjxbãfzyi qua đtjxbi, chỉ cògtxrn lại bìfjjrnh an.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.