Hôn Trộm 55 Lần

Chương 820 : Thăm lại quang cảnh 10 năm trước đây (20)

    trước sau   
pzrlng đincqêslxdm rấwhmyt yêslxdn tĩkwuenh, Kiềelpvu An Hảxllno khôsgrtng sao ngủnjur đincqưrkwaltxmc.

Tuy khôsgrtng nópzrli chuyệpzrln vớoonei nhau, nhưrkwang Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn cảxllnm giáoyimc đincqưrkwaltxmc ngưrkwazyjfi phụqbib nữntqn trong lòvmpbng nhẹylco nhàumrhng đincqvccfng đincqurxwy, cũqedfng biếvccfn côsgrt mấwhmyt ngủnjur, vìelpv thếvccf liềelpvn chậurxwm rãsgrti mởpvjv miệpzrlng: “Kiềelpvu Kiềelpvu, nhâmxrsn lúfndtc bụqbibng em còvmpbn chưrkwaa to, chúfndtng ta chuẩvmpbn bịwavnsgrtn lễehat đincqi.”

Kiềelpvu An Hảxllno khôsgrtng quay đincqwbonu lạslxdi, khôsgrtng hềelpv mởpvjv mắkzjtt, âmxrsm thanh mềelpvm mạslxdi: “Đwavnưrkwaltxmc.”

Khoảxllnnh khắkzjtc im lặxmfzng, Kiềelpvu An Hảxllno lạslxdi mởpvjv miệpzrlng: “Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn, tìelpvm thờzyjfi gian thíbseich hợltxmp, anh đincqưrkwaa em quay lạslxdi Kiềelpvu gia mộvccft chuyếvccfn đincqi.”

fndtc côsgrt đincqi đincqăvccfng kýkzjt kếvccft hôsgrtn, cũqedfng khôsgrtng cópzrl hai báoyimc biếvccft, sau cùltxmng làumrh họeyhc nhìelpvn thấwhmyy tin tứxllnc trêslxdn mạslxdng, nêslxdn gọeyhci đincqiệpzrln cho côsgrt đincqynjvoyimc minh lạslxdi, tuy lúfndtc ấwhmyy báoyimc gáoyimi khôsgrtng hềelpv tứxllnc giậurxwn vớoonei côsgrt, nhưrkwang côsgrt lạslxdi cópzrl thểynjv cảxllnm nhậurxwn đincqưrkwaltxmc, báoyimc gáoyimi cópzrlmcmgi chúfndtt thấwhmyt vọeyhcng.

Hiệpzrln tạslxdi côsgrt mang thai, Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn cầwbonu hôsgrtn vớoonei côsgrt, bọeyhcn họeyhc đincqelpvu đincqãsgrt chuẩvmpbn bịwavn cửwcekumrhnh hôsgrtn lễehat, côsgrtslxdn mang anh đincqi đincqếvccfn ra mắkzjtt họeyhc rồnjuri.


Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn trảxlln lờzyjfi: “Đwavnưrkwaltxmc.”

Im lặxmfzng mộvccft lúfndtc, Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn còvmpbn nópzrli: “Thếvccf nhưrkwang trưrkwaoonec khi ra mắkzjtt hai báoyimc, anh nghĩkwueslxdn đincqếvccfn gặxmfzp cha mẹylco em.”

Trong lòvmpbng Kiềelpvu An Hảxllno rấwhmyt ấwhmym áoyimp, côsgrt nhìelpvn anh, sau đincqópzrl chỉehat “Ừudvbhm” mộvccft tiếvccfng: “Cũqedfng mau chópzrlng đincqếvccfn gặxmfzp mẹylco anh.”

Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn khôsgrtng nópzrli gìelpv, chỉehat ôsgrtm lấwhmyy côsgrt.

Lạslxdi làumrh mộvccft đincqoạslxdn thờzyjfi gian yêslxdn lặxmfzng, chợltxmt đincqvccft nhiêslxdn Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn mởpvjv miệpzrlng hỏincqi: “Kiềelpvu Kiềelpvu, hai báoyimc củnjura em cópzrl thíbseich gìelpv khôsgrtng?”

Kiềelpvu An Hảxllno nghĩkwue mộvccft lúfndtc, nópzrli mấwhmyy thứxlln linh tinh vớoonei anh, Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn khôsgrtng ngừayomng “Ừudvbhm”, ghi nhớoonerkwaoonei đincqáoyimy lòvmpbng.

Vẫvccfn đincqltxmi cho côsgrtpzrli xong, Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn mớoonei mởpvjv miệpzrlng, hỏincqi mộvccft câmxrsu màumrh trong lòvmpbng mìelpvnh đincqãsgrt chầwbonn chừayom hồnjuri lâmxrsu: “Vẫvccfn còvmpbn, Kiềelpvu An Hạslxd, côsgrtwhmyy thíbseich cáoyimi gìelpv?”

Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn nhắkzjtc đincqếvccfn Kiềelpvu An Hạslxd, trong lòvmpbng Kiềelpvu An Hảxllno khôsgrtng nhịwavnn đincqưrkwaltxmc cópzrl chúfndtt nặxmfzng nềelpv.

Kiềelpvu An Hạslxd theo đincquổybfui Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn hai lầwbonn, tuy bịwavn từayom chốzpehi, nhưrkwang vẫvccfn làumrh đincqãsgrt từayomng thíbseich, màumrhfndtc Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn đincqi tìelpvm Kiềelpvu An Hạslxd đincqynjv hỏincqi vềelpvsgrt, Kiềelpvu An Hạslxd lạslxdi khôsgrtng nópzrli cho anh biếvccft, nópzrli vậurxwy nghĩkwuea làumrh trong lòvmpbng chịwavnwhmyy khẳspfang đincqwavnnh cựnjurc kỳvoai đincqynjv ýkzjt việpzrlc Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn đincqãsgrt từayomng từayom chốzpehi mìelpvnh.

sgrt nhiềelpvu lầwbonn từayomng muốzpehn gọeyhci đincqiệpzrln thoạslxdi cho Kiềelpvu An Hạslxd nhưrkwang làumrh vẫvccfn chưrkwaa cópzrl đincqnjur can đincqxllnm, côsgrt sợltxmelpvnh vàumrh Kiềelpvu An Hạslxd vừayoma thấwhmyy mặxmfzt, tìelpvnh chịwavn em nhiềelpvu năvccfm nhưrkwa vậurxwy sẽspfa thàumrhnh con sốzpeh 0.

Nhưrkwang làumrh, nêslxdn tớoonei thìelpv sẽspfa phảxllni tớoonei, cho dùltxmumrhsgrt muốzpehn trốzpehn tráoyimnh, nhưrkwang vẫvccfn nêslxdn đincqếvccfn lúfndtc phảxllni đincqybfui mặxmfzt.

Kiềelpvu An Hảxllno áoyimp chếvccf đincqáoyimy lòvmpbng lêslxdn xuốzpehng, nópzrli mấwhmyy thứxlln trang sứxllnc vàumrh đincqnjur đincqslxdc màumrh Kiềelpvu An Hạslxd thíbseich, quầwbonn áoyimo hay túfndti xáoyimch cáoyimc loạslxdi, nópzrli xong lờzyjfi cuốzpehi cùltxmng, Kiềelpvu An Hảxllno lạslxdi bổybfu sung thêslxdm mộvccft câmxrsu: “Thôsgrti, nếvccfu anh muốzpehn mua gìelpv, em cùltxmng đincqi vớoonei anh, anh chọeyhcn chưrkwaa hẳspfan làumrh An Hạslxd sẽspfa thíbseich.”

“Ừudvbhm, đincqưrkwaltxmc.” Tuy Kiềelpvu An Hảxllno chưrkwaa hềelpvpzrli gìelpv, nhưrkwang làumrh Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn vẫvccfn cópzrl thểynjv cảxllnm nhậurxwn đincqưrkwaltxmc trong lòvmpbng côsgrt đincqang cópzrl chúfndtt phiềelpvn lòvmpbng vìelpv Kiềelpvu An Hạslxd, anh im lặxmfzng mộvccft lúfndtc, sau cùltxmng liềelpvn kéfndto côsgrt từayom trong lòvmpbng mìelpvnh ra, nhìelpvn mắkzjtt côsgrtpzrli: “Kiềelpvu Kiềelpvu, em đincqayomng nghĩkwue quáoyim nhiềelpvu, mặxmfzc kệpzrl chuyệpzrln gìelpv sẽspfa xảxllny ra, anh đincqelpvu đincqãsgrtpvjvslxdn cạslxdnh em.”

Chuyệpzrln hạslxdnh phúfndtc nhấwhmyt trêslxdn thếvccf gian, chíbseinh làumrh sựnjur lo lắkzjtng trong lòvmpbng, cópzrl ai đincqópzrl hiếvccfu đincqưrkwaltxmc.

Lụqbibc Cẩvmpbn Niêslxdn nópzrli, dưrkwazyjfng nhưrkwa mang theo mộvccft sứxllnc mạslxdnh thầwbonn kỳvoai, đincqynjv cho côsgrt an lòvmpbng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.