Hôn Trộm 55 Lần

Chương 817 : Thăm lại quang cảnh 10 năm trước[17]

    trước sau   
Kiềqvncu An Hảgdmio bịeukn dọuytfa đobutếkhlrn rúodkrt lui vềqvnc phímehha sau từqyyyng bưjowgbdrvc, ởyqde trong mộynbct mảgdminh mờzwhr tốmalyi, côqjrg nghe đobutưjowglsacc tưjowgơtdxfng tựhrbi vớbdrvi âfpnsm thanh củmyyca hòqjrgm bịeukn mởyqde ra, ngay sau đobutóupmm đobutèwwwqn màmyycu xung quanh vừqyyya bịeukn tắqjrgt lạtdxfi đobutzvbang loạtdxft sákbagng lêbwczn, lấynbcy Lụkbagc Cẩmehhn Niêbwczn làmyycm trung tâfpnsm, hiệkiqon ra nhan sắqjrgc thay đobutfmxmi dầcqgcn dầcqgcn.

jowgơtdxfng theo ákbagnh sákbagng củmyyca mộynbct ngàmyycn bóupmmng đobutèwwwqn màmyycu, Kiềqvncu An Hảgdmio thấynbcy rõyylamyycng trong tay Lụkbagc Cẩmehhn Niêbwczn cầcqgcm mộynbct cákbagi hộynbcp gấynbcm màmyycu tímehhm, sâfpnsu bêbwczn trong làmyyc mộynbct chiếkhlrc nhẫfmxmn, kim cưjowgơtdxfng đobuthrbim sâfpnsu sắqjrgc, sákbagng rựhrbic rỡdtbpyqde trong đobutêbwczm.

icjvjowgbdrvi cákbagc loạtdxfi ákbagnh sákbagng phảgdmin chiếkhlru, Lụkbagc Cẩmehhn Niêbwczn ngẩmehhng đobutcqgcu nhìmehhn Kiềqvncu An Hảgdmio, nhẹcsgz nhàmyycng chậhrbim chạtdxfp mởyqde trừqyyyng hai mắqjrgt nhìmehhn, dừqyyyng khoảgdming mưjowgzwhri giâfpnsy, mởyqde miệkiqong trịeuknnh trọuytfng: “Đtbzacqgcu thákbagng ba mộynbct năixfgm kia, em nghe [ Thấynbct lýdnncjowgơtdxfng ], anh mua chu abum củmyyca Châfpnsu Kiệkiqot Luâfpnsn.”

“Cao nhấynbct mộynbct năixfgm kia, em xem [ Trong mộynbcng hoa rơtdxfi biếkhlrt bao nhiêbwczu ], anh mua mộynbct quyểdnncn Quákbagch Kímehhnh Minh.”

“Cao nhịeukn mộynbct năixfgm kia, em thímehhch mộynbct nhàmyyc Ma Lạtdxft Năixfgng ởyqde đobutmalyi diệkiqon trưjowgzwhrng họuytfc, anh mộynbct mìmehhnh đobuti nếkhlrm qua rấynbct nhiềqvncu lầcqgcn.”

“Cấynbcp ba mộynbct năixfgm kia, em thímehhch QQ, anh cũnxltng đobutăixfgng kímehh QQ.”


“Đtbzatdxfi họuytfc ngăixfgn cákbagch chúodkrng ta, mỗicjvi ngàmyycy anh đobutqvncu đobutãojbz chúodkr ýdnnc QQ củmyyca em, nghe bàmyyci hákbagt màmyyc em đobutang nghe, đobutuytfc sákbagch màmyyc em thímehhch xem, ngẩmehhn ngưjowgzwhri trưjowgbdrvc ákbagnh chụkbagp màmyyc em phákbagt ởyqde trong khôqjrgng gian.”

“Sau khi tốmalyt nghiệkiqop đobuttdxfi họuytfc xong, anh vàmyyc em trởyqde thàmyycnh ngưjowgzwhri lạtdxf, đobutiệkiqon thoạtdxfi củmyyca anh dưjowgzwhrng nhưjowg tồzvban lạtdxfi hơtdxfn mộynbct ngàmyycn tin nhắqjrgn chưjowga gửajufi.”

Nếkhlru làmyycupmmi, Kiềqvncu An Hảgdmio vừqyyya mớbdrvi bịeuknmyycn bàmyycy tỏhctcmyycy củmyyca Lụkbagc Cẩmehhn Niêbwczn khiếkhlrn cho kinh diễoayhm, ngạtdxfc nhiêbwczn đobutếkhlrn chảgdmiy nưjowgbdrvc mắqjrgt, vậhrbiy thìmehh giờzwhrmyycy khắqjrgc nàmyycy, côqjrgnxltng làmyyc bịeukn cảgdmim đobutynbcng chảgdmiy nưjowgbdrvc mắqjrgt.

“Còqjrgn cóupmm linh tinh rảgdmii rákbagc mấynbcy trăixfgm đobutiềqvncu, chúodkr ýdnnc mỏhctcng nhữixsung đobutiềqvncu nhỏhctceukn củmyyca em, đobutynbcng thákbagi lờzwhri nóupmmi trong khôqjrgng gian hoặqjvec làmyyc củmyyca bạtdxfn bèwwwq, viếkhlrt gửajufi cho em.”

“Nhưjowgng màmyyc, Kiềqvncu An Hảgdmio, hiệkiqon tạtdxfi anh khôqjrgng muốmalyn giốmalyng nhưjowg trưjowgbdrvc kia mộynbct mựhrbic yêbwczn lặqjveng chúodkr ýdnnc em, anh nghĩicjvtlheng vớbdrvi em nghe bàmyyci hákbagt em thímehhch, xem sákbagch màmyyc em thímehhch, đobuti nơtdxfi màmyyc em muốmalyn đobuti, ăixfgn mỹivlo thựhrbic màmyycmyyc em thímehhch.”

“Anh còqjrgn tưjowgyqdeng buổfmxmi tốmalyi mỗicjvi ngàmyycy cóupmm thểdnncyqde trưjowgbdrvc mặqjvet củmyyca em, nóupmmi mộynbct câfpnsu ngủmyyc ngon vớbdrvi em, sákbagng sớbdrvm tỉgojnnh lạtdxfi nóupmmi mộynbct tiếkhlrng sớbdrvm an.”

“Anh càmyycng muốmalyn mỗicjvi mộynbct năixfgm trong tưjowgơtdxfng lai, cóupmm thểdnnctlheng em trôqjrgi qua tếkhlrt âfpnsm lịeuknch, sinh nhậhrbit, lễoayhmehhnh nhâfpnsn.”

“Cho nêbwczn......”

Lụkbagc Cẩmehhn Niêbwczn nuốmalyt mộynbct ngụkbagm nưjowgbdrvc miếkhlrng, nhìmehhn vàmyyco mắqjrgt Kiềqvncu An Hảgdmio, trởyqdebwczn phákbag lệkiqo chuyêbwczn chúodkrkbagng ngờzwhri: “Kiềqvncu An Hảgdmio, em nguyệkiqon ýdnnc gảgdmi cho anh sao?”

upmm mộynbct giọuytft mộynbct giọuytft nưjowgbdrvc mắqjrgt từqyyy trêbwczn khóupmme mắqjrgt Kiềqvncu An Hảgdmio rơtdxfi xuốmalyng, côqjrg cốmaly gắqjrgng cong lêbwczn khóupmme môqjrgi, nhìmehhn vềqvnc phímehha Lụkbagc Cẩmehhn Niêbwczn gậhrbit đobutcqgcu liêbwczn tụkbagc, âfpnsm thanh mởyqde miệkiqong mang theo mộynbct tia khóupmmc nứfmxmc nởyqde: “Nguyệkiqon ýdnnc.”

qjrgm nay anh tùtlhey tiệkiqon nóupmmi mang côqjrg tớbdrvi nơtdxfi nàmyycy đobuti dạtdxfo, kỳodkr thậhrbit làmyyc cầcqgcu hôqjrgn vớbdrvi côqjrg sao?

odkrc trưjowgbdrvc bọuytfn họuytficjvnh chứfmxmng lĩicjvnh gấynbcp gákbagp nhưjowg vậhrbiy, đobutqyyyng nóupmmi cầcqgcu hôqjrgn cùtlheng hôqjrgn lễoayh, liềqvncn ngay cảgdmi nhẫfmxmn cưjowgbdrvi, anh cũnxltng khôqjrgng mua cho côqjrg, tuy rằoayhng côqjrg khôqjrgng mởyqde miệkiqong đobutqvnc cậhrbip qua vớbdrvi anh, nhưjowgng màmyycodkrc ngẫfmxmu nhiêbwczn nhớbdrv tớbdrvi, vẫfmxmn làmyyc phákbag lệkiqo mấynbct mákbagt, hiệkiqon tạtdxfi côqjrg đobutãojbz hoàmyyci thai, càmyycng thêbwczm cảgdmim thấynbcy mìmehhnh vàmyyc Lụkbagc Cẩmehhn Niêbwczn cứfmxm nhưjowg vậhrbiy thuậhrbin lýdnnc thàmyycnh chưjowgơtdxfng trôqjrgi qua cảgdmi đobutzwhri , thậhrbim chímehh đobutákbagy lòqjrgng củmyyca côqjrgqjrgn hiệkiqon lêbwczn mộynbct ýdnnc nghĩicjvodkrc đobutynbcng, hay làmyyc bảgdmin thâfpnsn đobuti mua mộynbct đobutôqjrgi nhẫfmxmn, đobutếkhlrn hoàmyycn thiệkiqon hôqjrgn nhâfpnsn củmyyca bọuytfn họuytf.

Ýnxltjowgyqdeng nhưjowg vậhrbiy, suy nghĩicjv mộynbct chúodkrt liềqvncn chua xóupmmt trong lòqjrgng.

Nhưjowgng màmyycqjrg khôqjrgng nghĩicjv tớbdrvi, anh thếkhlr nhưjowgng ởyqdetdxfi lúodkrc ban đobutcqgcu côqjrgmyyc anh quen biếkhlrt, long trọuytfng cầcqgcu hôqjrgn côqjrg nhưjowg vậhrbiy.

Tuy rằoayhng khôqjrgng cóupmm ngưjowgzwhri xem, tuy rằoayhng khôqjrgng cóupmm tiếkhlrng vỗicjv tay, tuy rằoayhng khôqjrgng cóupmm ai chụkbagp ảgdminh, nhưjowgng màmyyc, vẫfmxmn nồzvbang đobuthrbim cảgdmim đobutynbcng ấynbcm ákbagp hạtdxfnh phúodkrc nhưjowgnxlt.

Kiềqvncu An Hảgdmio nghĩicjv đobutếkhlrn đobutâfpnsy, nưjowgbdrvc mắqjrgt ràmyycn rụkbaga, nhịeuknn khôqjrgng đobutưjowglsacc nởyqde nụkbagjowgzwhri phốmalyc xuy mộynbct chúodkrt, lạtdxfi chắqjrgc chắqjrgc gậhrbit đobutcqgcu, lậhrbip lạtdxfi mộynbct lầcqgcn: “Em nguyệkiqon ýdnnc.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.