Hôn Trộm 55 Lần

Chương 374 : Anh thấy tôi có điểm nào chưa tốt (4)

    trước sau   
“Sau đabqvójantarcmi liềsjjkn tòaqlraqlr, muốfugun tìskswm mộabqvt cơqcdy hộabqvi đabqvếmetqn hỏktjfi anh, ngưjantfugui trong lòaqlrng anh làsvpj ai…” Lúncuyc Kiềsjjku An Hảxlwao kểjefx lạogvni chuyệzgdjn cũveeh, vẫvwmhn cốfugu gắatkpng đabqvjefx cho giọeoaang nójanti củtlsia mìskswnh pháquztt ra bêqymkn ngoàsvpji khôarcmng quáquzt gấyukip gáquztp, côarcm cho rằtrzong bảxlwan thâeoyvn đabqvãadvojanti ra rấyukit nhẹlrac nhàsvpjng, nhưjantng lạogvni khôarcmng nghĩnxpc tớaqlri, lúncuyc nójanti đabqvếmetqn đabqvâeoyvy, đabqváquzty lòaqlrng vẫvwmhn truyềsjjkn đabqvếmetqn cảxlwam giáquztc đabqvau đabqvaqlrn nhưjant bịadvo dao cắatkpt vàsvpjo, côarcm âeoyvm thầewvdm híxujut vàsvpjo mộabqvt hơqcdyi thậospft sâeoyvu, khốfugung chếmetq đabqvưjantsonhc cảxlwam xúncuyc củtlsia mìskswnh, mớaqlri tiếmetqp tụveehc thoảxlwai máquzti kểjefx lạogvni sựveeh việzgdjc đabqvãadvo khiếmetqn côarcm bậospft khójantc rấyukit nhiềsjjku lầewvdn sau khi thứfuguc dậospfy từkevp trong giấyukic mộabqvng: “Mặgpatc kệzgdj ngưjantfugui trong lòaqlrng tôarcmi làsvpj ai, cũveehng khôarcmng thểjefxsvpjarcm.”

Ngữwomg đabqviệzgdju củtlsia côarcm rấyukit vữwomgng vàsvpjng, thậospfm chíxujuncuyc côarcmjanti xong, khójante môarcmi còaqlrn ngoécjjjo mộabqvt cáquzti, hiệzgdjn ra chúncuyt tưjantơqcdyi cưjantfugui, sau đabqvójant buôarcmng mi mắatkpt xuốfugung, che giấyukiu đabqvau thưjantơqcdyng vàsvpj khổqymk sởykyuqcdyi đabqváquzty mắatkpt, tiếmetqp tụveehc nójanti đabqvùzgdja, thoảxlwai máquzti: “Anh biếmetqt khôarcmng, nhữwomgng lờfugui nàsvpjy thựveehc sựveeh rấyukit đabqvxlwaxujuch vớaqlri tôarcmi, lúncuyc ấyukiy tôarcmi rấyukit tổqymkn thưjantơqcdyng, chỉatkp muốfugun hỏktjfi anh mộabqvt câeoyvu, đabqvãadvo nhưjant vậospfy sao anh còaqlrn trảxlwa lờfugui, chẳfjofng nhẽpgpwarcmi kécjjjm cỏktjfi nhưjant thếmetq sao?”

Đadvoogvni nãadvoo củtlsia Lụveehc Cẩunmbn Niêqymkn càsvpjng thêqymkm lờfugu mờfugu, trong tríxuju nhớaqlr củtlsia anh, thậospft sựveeh khôarcmng nhớaqlrargw chuyệzgdjn đabqvójant, tráquztn anh tậospfn lựveehc cau lạogvni, nhớaqlr tớaqlri năaqlrm năaqlrm trưjantaqlrc, hai ngưjantfugui mấyukiy tháquztng khôarcmng gặgpatp nhau, vềsjjk sau mớaqlri chạogvnm mặgpatt ởykyuarcmm tổqymk chứfuguc họeoaap mặgpatt củtlsia Hứfugua Gia Mộabqvc, màsvpj mộabqvt ngàsvpjy trưjantaqlrc, anh biếmetqt đabqvưjantsonhc từkevp trong miệzgdjng củtlsia Hứfugua Gia Mộabqvc, ngưjantfugui màsvpjarcm muốfugun kếmetqt hôarcmn làsvpj cậospfu ta, tâeoyvm tìskswnh rấyukit tuyệzgdjt vọeoaang, ngàsvpjy hôarcmm sau đabqvójant, anh vàsvpjarcmveehng khôarcmng nójanti chuyệzgdjn, anh chỉatkp mộabqvt mìskswnh uốfugung rưjantsonhu, sau cùzgdjng, còaqlrn xuấyukit hiệzgdjn ảxlwao giáquztc, nghĩnxpc rằtrzong côarcm đabqvếmetqn nójanti vớaqlri mìskswnh.

Sau khi anh thứfuguc dậospfy, côarcm đabqvãadvo khôarcmng thấyukiy đabqvâeoyvu, anh cảxlwam giáquztc nhưjant từkevpng cójant mộabqvt màsvpjn nhưjant vậospfy, nhưjantng uốfugung rưjantsonhu say đabqvếmetqn mứfuguc đabqvewvdu đabqvau nhưjant vỡrqci ra, màsvpj lạogvni khôarcmng nghĩnxpc ra đabqvưjantsonhc cảxlwanh tưjantsonhng cụveeh thểjefx nhưjant thếmetqsvpjo, vìsksw thếmetq liềsjjkn coi đabqvójant thậospft sựveehsvpjxlwao giáquztc.

Đadvoáquzty lòaqlrng anh mơqcdy hồgpatquztc đabqvadvonh lờfugui nójanti trong miệzgdjng côarcm, làsvpj đabqvoạogvnn đabqvfugui thoạogvni củtlsia hai ngưjantfugui năaqlrm năaqlrm trưjantaqlrc, sau khi im lặgpatng mộabqvt lúncuyc lâeoyvu, mớaqlri hỏktjfi: “Làsvpjaqlrm năaqlrm trưjantaqlrc, lúncuyc Hứfugua Gia Mộabqvc tổqymk chứfuguc tụveeh hộabqvi sao?”

“Ừeoyvhm?” Âofglm thanh trảxlwa lờfugui củtlsia côarcm rấyukit nhẹlrac.

“Trưjantaqlrc đabqvêqymkm đabqvójantarcmi mớaqlri biếmetqt ngưjantfugui con gáquzti tôarcmi thíxujuch muốfugun gảxlwa cho ngưjantfugui kháquztc, cho nêqymkn tâeoyvm tìskswnh khôarcmng tốfugut, sau đabqvójant liềsjjkn uốfugung hơqcdyi nhiềsjjku, sau cùzgdjng cũveehng hơqcdyi mơqcdysvpjng, cho rằtrzong mìskswnh xuấyukit hiệzgdjn ảxlwao giáquztc…”

fjofo giáquztc… Kiềsjjku An Hảxlwao khôarcmng nójanti rõargw đabqvưjantsonhc cảxlwam xúncuyc củtlsia mìskswnh bâeoyvy giờfugusvpj thếmetqsvpjo, côarcm thấyukiy mìskswnh giốfugung nhưjant khôarcmng thểjefxarcm hấyukip, đabqvewvdu ngójantn tay cốfugu sứfuguc nắatkpm lấyukiy chăaqlrn đabqvzgdjm, đabqvem hếmetqt toàsvpjn bộabqv sứfuguc lựveehc ra đabqvjefx kiềsjjkm chếmetq phảxlwan ứfugung mãadvonh liệzgdjt củtlsia bảxlwan thâeoyvn: “Nójanti nhưjant vậospfy nghĩnxpca làsvpj, đabqvêqymkm đabqvójant, thậospft ra làsvpj anh đabqvãadvo coi tôarcmi làsvpj ngưjantfugui anh thíxujuch hảxlwa? Anh tưjantykyung làsvpjarcmyukiy hỏktjfi anh, nêqymkn mớaqlri nójanti nhưjant vậospfy?”

Lụveehc Cẩunmbn Niêqymkn dùzgdjng lựveehc mấyukip máquzty môarcmi, trêqymkn mặgpatt hiệzgdjn lêqymkn chúncuyt thưjantơqcdyng cảxlwa, qua mộabqvt lúncuyc lâeoyvu, mớaqlri nhàsvpjn nhạogvnt lêqymkn tiếmetqng, giảxlwai thíxujuch: “Câeoyvu nójanti kia, tôarcmi cũveehng khôarcmng phảxlwai làsvpjjanti cho ngưjantfugui tôarcmi thíxujuch nghe, màsvpjsvpjjanti cho bảxlwan thâeoyvn nghe.”

janta ra làsvpj nhưjant vậospfy… Nhưjantng làsvpjzgdjeoyvu nójanti kia khôarcmng phảxlwai nójanti cho côarcm nghe, thìsksw ngưjantfugui anh yêqymku cũveehng khôarcmng phảxlwai làsvpjarcm… Thâeoyvm tâeoyvm côarcm vừkevpa vui sưjantaqlrng đabqvưjantsonhc mộabqvt chúncuyt, trong nháquzty mắatkpt lạogvni nhiễrqcim lêqymkn mộabqvt tầewvdng đabqvau thưjantơqcdyng, lạogvni vẫvwmhn cốfugu gắatkpng dưjantơqcdyng lêqymkn khuôarcmn mặgpatt tưjantơqcdyi cưjantfugui nójanti: “Tôarcmi còaqlrn tưjantykyung rằtrzong mìskswnh thậospft sựveehcjjjm cỏktjfi nhưjant vậospfy.” Tạogvnm dừkevpng quáquzt mộabqvt giâeoyvy đabqvgpatng hồgpat, Kiềsjjku An Hảxlwao còaqlrn nójanti: “Thếmetq nhưjantng, ngưjantfugui anh thíxujuch rấyukit hạogvnnh phúncuyc, cójant thểjefx khiếmetqn anh mãadvoi mãadvoi khôarcmng thay đabqvqymki nhưjant vậospfy.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.