Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 870 : Cô dọn ra ngoài đi (6)
Cóadtg thểrmhf làrlld do giọuirx ng nóadtg i củfiyq a hắmlmn n qua nghiêikwn m khắmlmn c, cũyrnv ng cóadtg thểrmhf làrlld áyvbr nh mắmlmn t củfiyq a hắmlmn n quáyvbr đghbp áyvbr ng sợqhzx khiếxnsn n côkjlt run lêikwn n hai lầhlkl n, sau đghbp óadtg thậyvbr t sựpsjp sợqhzx hắmlmn n màrlld lôkjlt ng mi rũyrnv xuốglek ng, hai tay bắmlmn t lấejhw y cáyvbr nh tay hắmlmn n củfiyq a côkjlt rõacxp ràrlld ng cóadtg chúkfxx t giảqhzx m lựpsjp c.
Hắmlmn n cho rằsylr ng côkjlt sẽlkev buôkjlt ng tay, cóadtg thểrmhf khi hắmlmn n cho rằsylr ng côkjlt sẽlkev buôkjlt ng ra thìnsjd côkjlt lạxlrp i lầhlkl n nữrlld a nắmlmn m chặissm t tay hắmlmn n, còmzjh n chặissm t hơxbrf n so vớrmhf i lầhlkl n trưmzjh ớrmhf c.
“Buôkjlt ng ra!” Lụvkxj c Báyvbr n Thàrlld nh thấejhw y côkjlt khôkjlt ng cóadtg dấejhw u hiệakpk u muốglek n buôkjlt ng tay liềissm n nóadtg i tiếxnsn p: “Đakpk ừrmhf ng bắmlmn t tôkjlt i phảqhzx i đghbp ộopnc ng thủfiyq !”
Hứuyig a Ôtssy n Noãnppr n bịlczw lửzsjw a giậyvbr n củfiyq a hắmlmn n dọuirx a sợqhzx , khôkjlt ng dáyvbr m nhìnsjd n hắmlmn n nhưmzjh ng vẫlczw n nắmlmn m chặissm t tay hắmlmn n, còmzjh n nóadtg i đghbp ứuyig t quãnppr ng: “Cầhlkl u xin anh cứuyig u ôkjlt ng ấejhw y, tôkjlt i cầhlkl u xin anh hãnppr y cứuyig u ôkjlt ng ấejhw y đghbp i!”
Lụvkxj c Báyvbr n Thàrlld nh chẳhdvp ng hỏuyig i ngưmzjh ờhfnk i trong miệakpk ng côkjlt làrlld ai, liềissm n giơxbrf tay lêikwn n mởyrnv đghbp ầhlkl u ngóadtg n tay đghbp ang nắmlmn m chặissm t cáyvbr nh tay hắmlmn n ra.
Hắmlmn n dùissm ng lựpsjp c mởyrnv nhữrlld ng đghbp ầhlkl u ngóadtg n tay mềissm m mạxlrp i mảqhzx nh khảqhzx nh củfiyq a côkjlt ra, khiếxnsn n côkjlt đghbp au đghbp ớrmhf n.
Nhưmzjh ng côkjlt lạxlrp i làrlld m nhưmzjh khôkjlt ng cảqhzx m nhậyvbr n đghbp ưmzjh ợqhzx c vậyvbr y, lạxlrp i cốglek chấejhw p bắmlmn t lấejhw y tay hắmlmn n.
Côkjlt đghbp ãnppr khiếxnsn n hắmlmn n mấejhw t hếxnsn t sựpsjp kiêikwn n nhẫlczw n, chưmzjh a đghbp ưmzjh ợqhzx c hai ba giâxlrp y côkjlt đghbp ãnppr bịlczw hắmlmn n dùissm ng sứuyig c mộopnc t cáyvbr i, hấejhw t từrmhf cửzsjw a phòmzjh ng củfiyq a hắmlmn n văvkxj ng va vàrlld o cửzsjw a thoáyvbr t hiểrmhf m.
Sau lưmzjh ng côkjlt đghbp ụvkxj ng vàrlld o cửzsjw a đghbp au đghbp ớrmhf n, khiếxnsn n côkjlt nhíeklc u màrlld y nhưmzjh ng vẫlczw n khôkjlt ng pháyvbr t ra mộopnc t tiếxnsn ng rêikwn n rỉbwxo nàrlld o, lạxlrp i nóadtg i vớrmhf i hắmlmn n: “……..Làrlld ba củfiyq a tôkjlt i ba củfiyq a tôkjlt i xảqhzx y ra chuyệakpk n rồbwxo i, chỉbwxo cóadtg anh mớrmhf i cóadtg thểrmhf cứuyig u ôkjlt ng thôkjlt i…..”
Lụvkxj c Báyvbr n Thàrlld nh đghbp ưmzjh a lưmzjh ng vềissm phíeklc a Hứuyig a Ôtssy n Noãnppr n, lúkfxx c hắmlmn n nghe thấejhw y chữrlld ba nàrlld y thìnsjd đghbp ộopnc ng táyvbr c đghbp óadtg ng cửzsjw a liềissm n dừrmhf ng lạxlrp i.
“……nửzsjw a tháyvbr ng trưmzjh ớrmhf c ôkjlt ng ấejhw y đghbp i kiểrmhf m tra sứuyig c khỏuyig e, lúkfxx c xérmhf t nghiệakpk m máyvbr u cóadtg vấejhw n đghbp ềissm , nhấejhw t đghbp ịlczw nh phảqhzx i thay tủfiyq y, bệakpk nh việakpk n tìnsjd m tủfiyq y mộopnc t lúkfxx c lâxlrp u, lạxlrp i chỉbwxo cóadtg mộopnc t mìnsjd nh anh cóadtg tủfiyq y phùissm hợqhzx p thôkjlt i…”
Yêikwn n tĩhduq nh trêikwn n hàrlld nh lang bịlczw pháyvbr vỡaofa bởyrnv i tiếxnsn ng giảqhzx i thíeklc ch khẽlkev khàrlld ng củfiyq a Hứuyig a Ôtssy n Noãnppr n.
Giọuirx ng nóadtg i củfiyq a côkjlt vừrmhf a đghbp áyvbr ng thưmzjh ơxbrf ng màrlld lạxlrp i vừrmhf a bấejhw t lựpsjp c, trong lòmzjh ng Lụvkxj c Báyvbr n Thàrlld nh sau khi nghe xong lạxlrp i cóadtg mộopnc t làrlld n sóadtg ng đghbp áyvbr nh vàrlld o khiếxnsn n hắmlmn n cựpsjp c kỳkcnr đghbp au đghbp ớrmhf n.
“……Hơxbrf n nửzsjw a tháyvbr ng nay tôkjlt i tìnsjd m anh rấejhw t cựpsjp c khổkkjh , tôkjlt i khôkjlt ng còmzjh n cáyvbr ch nàrlld o kháyvbr c, chỉbwxo cóadtg thểrmhf tìnsjd m anh màrlld thôkjlt i…”
Ýgdzq củfiyq a côkjlt làrlld , nếxnsn u cóadtg ngưmzjh ờhfnk i thứuyig hai phùissm hợqhzx p, côkjlt nhấejhw t đghbp ịlczw nh sẽlkev khôkjlt ng tìnsjd m đghbp ếxnsn n hắmlmn n?
Cũyrnv ng đghbp úkfxx ng, nếxnsn u khôkjlt ng phảqhzx i côkjlt khôkjlt ng còmzjh n đghbp ưmzjh ờhfnk ng nàrlld o đghbp ểrmhf đghbp i thìnsjd côkjlt sẽlkev chủfiyq đghbp ộopnc ng xuấejhw t hiệakpk n trưmzjh ớrmhf c mặissm t hắmlmn n sao?
Lúkfxx c trưmzjh ớrmhf c hắmlmn n đghbp ểrmhf côkjlt ra khỏuyig i nhàrlld , côkjlt còmzjh n thẳhdvp ng thắmlmn n lưmzjh u loáyvbr t khôkjlt ng chúkfxx t chầhlkl n chừrmhf ra đghbp i màrlld , lạxlrp i còmzjh n nhanh chóadtg ng gọuirx i đghbp iệakpk n thoạxlrp i cho Tiểrmhf u Áeuzv i vay tiềissm n, bộopnc dạxlrp ng kia lúkfxx c nàrlld y thoáyvbr ng cáyvbr i đghbp ãnppr biếxnsn n mấejhw t rồbwxo i…
Hắmlmn n biếxnsn t rõacxp côkjlt bịlczw érmhf p khôkjlt ng còmzjh n lựpsjp a chọuirx n nàrlld o kháyvbr c, nhưmzjh ng hắmlmn n lạxlrp i pháyvbr t hiệakpk n trong lòmzjh ng hắmlmn n vẫlczw n muốglek n giúkfxx p côkjlt .
Trong lòmzjh ng Lụvkxj c Báyvbr n Thàrlld nh cóadtg chúkfxx t cay đghbp ắmlmn ng.
Hứuyig a Ôtssy n Noãnppr n giảqhzx i thíeklc ch rõacxp ràrlld ng xong nhìnsjd n bóadtg ng lưmzjh ng Lụvkxj c Báyvbr n Thàrlld nh mộopnc t chúkfxx t, sau đghbp óadtg thấejhw y hắmlmn n khôkjlt ng lêikwn n tiếxnsn ng, lạxlrp i sợqhzx hắmlmn n khôkjlt ng đghbp ồbwxo ng ýsylr , liềissm n nóadtg i: “Chỉbwxo cầhlkl n anh chịlczw u cứuyig u ba tôkjlt i, anh muốglek n sao cũyrnv ng đghbp ưmzjh ợqhzx c, đghbp iềissm u kiệakpk n gìnsjd tôkjlt i cũyrnv ng sẽlkev chấejhw p nhậyvbr n…..”
Hắmlmn n còmzjh n chưmzjh a muốglek n bàrlld n đghbp iềissm u kiệakpk n vớrmhf i côkjlt , côkjlt lạxlrp i chủfiyq đghbp ộopnc ng mởyrnv miệakpk ng trưmzjh ớrmhf c, trong mắmlmn t côkjlt , hắmlmn n làrlld ngưmzjh ờhfnk i xưmzjh a nay khôkjlt ng phảqhzx i làrlld thậyvbr t lòmzjh ng tốglek t vớrmhf i côkjlt màrlld cáyvbr i gìnsjd cũyrnv ng tùissm y thuộopnc c vàrlld o đghbp iềissm u kiệakpk n sao?
“Côkjlt cóadtg thểrmhf cho tôkjlt i cáyvbr i gìnsjd ?” Lụvkxj c Báyvbr n Thàrlld nh cóadtg chúkfxx t tràrlld o phúkfxx ng, khôkjlt ng chờhfnk côkjlt nóadtg i hếxnsn t lờhfnk i liềissm n quay đghbp ầhlkl u nhìnsjd n côkjlt , vừrmhf a bìnsjd nh tĩhduq nh lạxlrp i vừrmhf a vôkjlt tìnsjd nh hỏuyig i tiếxnsn p: “Hay làrlld , côkjlt cóadtg thểrmhf mang lạxlrp i cáyvbr i gìnsjd cho tôkjlt i?”
Hắ
“Buô
Hứ
Lụ
Hắ
Như
Cô
Sau lư
Lụ
“……nử
Yê
Giọ
“……Hơ
Ý
Cũ
Lú
Hắ
Trong lò
Hứ
Hắ
“Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.