Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 869 : Cô dọn ra ngoài đi (5)

    trước sau   
Hứujyoa Ôilzcn Noãimyjn gầilsfy hơxhgun lúndyzc trưerlnucpnc rấqwlzt nhiềyphbu, tókgxyc tai toárqkjn loạcrfln, cảxobg ngưerlnixdui tiềyphbu tụnqkmy lạcrfli chậndqdt vậndqdt.

crfl nhìhzyqn árqkjnh mắcrflt củmaoia hắcrfln, hoang mang vàfvmg bấqwlzt an, hìhzyqnh nhưerln gặxixgp phảxobgi chuyệmqvfn gìhzyq đqxkeókgxy rấqwlzt khốyphbn khókgxy, mớucpni đqxkeếzsxnn nhờixdu hắcrfln giúndyzp đqxkenlho, nhưerlnng lạcrfli khôcrflng biếzsxnt nêilsfn nókgxyi nhưerln thếzsxnfvmgo.

Lụnqkmc Bárqkjn Thàfvmgnh thấqwlzy côcrfl cứujyoilsfn lặxixgng khôcrflng nókgxyi gìhzyq, cũhzyqng khôcrflng nókgxyi gìhzyq nhìhzyqn chằdcncm chằdcncm côcrflfvmgi giâwyaxy, sau đqxkeókgxy lạcrfli coi nhưerlncrfl khôcrflng tồskonn tạcrfli, thu lạcrfli tầilsfm mắcrflt, quay đqxkeilsfu, ngẩzsxnng đqxkeilsfu lêilsfn, vữnyqvng vàfvmgng bấqwlzm mậndqdt khẩzsxnu mởuxjs cửaapra.

“Tárqkjch tárqkjch tárqkjch” tiếzsxnng củmaoia márqkjy mókgxyc hoạcrflt đqxkeiipqng trong hàfvmgnh lang yêilsfn tĩoesxnh nghe cókgxy vẻbngi đqxkexixgc biệmqvft chókgxyi tai.

Nghe thấqwlzy tiếzsxnng răparang rắcrflc khi nhậndqdp chíhefanh xárqkjc mậndqdt khẩzsxnu, Lụnqkmc Bárqkjn Thàfvmgnh mởuxjs khókgxya cửaapra, đqxkeưerlna tay ra mởuxjs đqxkeèhwsgn, árqkjnh sárqkjng chókgxyi mắcrflt Hứujyoa Ôilzcn Noãimyjn, sau đqxkeókgxy liềyphbn gọpweoi Lụnqkmc Bárqkjn Thàfvmgnh đqxkeang bưerlnucpnc vàfvmgo nhàfvmg lầilsfn nữnyqva: “Lụnqkmc Bárqkjn Thàfvmgnh!”

Lầilsfn nàfvmgy, âwyaxm lưerlnixdung củmaoia côcrfl lớucpnn hơxhgun lầilsfn gọpweoi trưerlnucpnc rấqwlzt nhiềyphbu.


Lụnqkmc Bárqkjn Thàfvmgnh nghe thấqwlzy rấqwlzt rõrstjfvmgng nhưerlnng lạcrfli khôcrflng quay đqxkeilsfu lạcrfli, thậndqdm chíhefa ngay cảxobg đqxkeiipqng tárqkjc vàfvmgo nhàfvmghzyqng dứujyot khoárqkjc khôcrflng cókgxy chúndyzt ngậndqdp ngừbvahng nàfvmgo, thẳkxgjng tay đqxkeókgxyng cửaapra.

Cửaapra dầilsfn khéunetp lạcrfli nhưerlnfvmgng khiếzsxnn Hứujyoa Ôilzcn Noãimyjn gấqwlzp hơxhgun, côcrfl đqxkeiipqt nhiêilsfn đqxkeujyong lêilsfn, nhàfvmgo đqxkeếzsxnn trưerlnucpnc cửaapra nhàfvmg, dùnyqvng sứujyoc ngăparan hắcrfln đqxkeókgxyng cửaapra.

Lụnqkmc Bárqkjn Thàfvmgnh vẫiipqn đqxkeưerlna lưerlnng vềyphb phíhefaa LụnqkmcBárqkjn Thàfvmgnh,nhíhefau màfvmgy mộiipqt hồskoni, vẫiipqn khôcrflng đqxkeecfu ýerln đqxkeếzsxnn côcrflfvmgnyqvng thêilsfm sứujyoc đqxkeókgxyng cửaapra.

crflfvmgm sao côcrfl thểecfu đqxkenboach nổmqvfi sứujyoc củmaoia hắcrfln, côcrfl hầilsfu nhưerln đqxkeãimyjnyqvng hếzsxnt sứujyoc lựparac củmaoia cơxhgu thểecfu nhưerlnng vẫiipqn khôcrflng thểecfu ngăparan nổmqvfi cárqkjnh cửaapra đqxkeang từbvah từbvah đqxkeókgxyng lạcrfli, khi côcrfl nhìhzyqn thấqwlzy cửaapra hầilsfu nhưerln sắcrflp khéunetp kíhefan lạcrfli, Hứujyoa Ôilzcn Noãimyjn liềyphbu mìhzyqnh duỗxobgi cárqkjnh tay ra, chen vàfvmgo khe cửaapra màfvmgkgxym lấqwlzy tay củmaoia Lụnqkmc Bárqkjn Thàfvmgnh.

Lụnqkmc Bárqkjn Thàfvmgnh nhưerln bịnboa đqxkeiệmqvfn giậndqdt, liềyphbn run lêilsfn mộiipqt cárqkji, sau đqxkeókgxy vung tay mộiipqt cárqkjch tàfvmgn nhẫiipqn.

Hứujyoa Ôilzcn Noãimyjn bịnboa hắcrfln vung đqxkeếzsxnn nỗxobgi lảxobgo đqxkexobgo lùnyqvi vềyphb phíhefaa sau hai bưerlnucpnc, nhưerlnng cárqkjnh tay quậndqdt cưerlnixdung bárqkjm lấqwlzy cárqkjnh tay củmaoia hắcrfln vẫiipqn khôcrflng buôcrflng ra: “Lụnqkmc Bárqkjn Thàfvmgnh, tôcrfli tìhzyqm anh cókgxy việmqvfc…”

Đilzcilsfu ngókgxyn tay củmaoia Lụnqkmc Bárqkjn Thàfvmgnh cứujyong đqxkeixdu, khôcrflng hấqwlzt côcrflhzyqng khôcrflng quay lạcrfli nhìhzyqn côcrflfvmghzyqnh tĩoesxnh lạcrflnh nhạcrflt chẳkxgjng cókgxy chúndyzt mảxobgy may lưerlnu luyếzsxnn hay mềyphbm lònxfeng nàfvmgo: “Xin lỗxobgi, tôcrfli nghĩoesx giữnyqva tôcrfli vàfvmgcrfl đqxkeãimyj khôcrflng cònxfen gìhzyq đqxkeecfukgxyi…”

kgxyi xong, hắcrfln liềyphbn rúndyzt tay ra khỏfulsi tay côcrfl.

crfl vộiipqi vàfvmgng dùnyqvng tay khárqkjc bárqkjm chặxixgt lấqwlzy cárqkjnh tay hắcrfln, nhưerlnrqkjm chặxixgt lấqwlzy nhárqkjnh cỏfuls cứujyou mạcrflng vậndqdy.

Hắcrfln cókgxy thểecfu cảxobgm giárqkjc đqxkeưerlnixduc bàfvmgn tay côcrfl đqxkeilsfy mồskoncrfli, tiếzsxnng côcrflkgxyi nhỏfuls đqxkeếzsxnn mứujyoc đqxkeárqkjng thưerlnơxhgung, cầilsfu xin rấqwlzt rõrstjfvmgng: “Tôcrfli tớucpni tìhzyqm anh, cầilsfu xin anh giúndyzp tôcrfli mộiipqt chuyệmqvfn, đqxkeưerlnixduc khôcrflng? Tôcrfli biếzsxnt anh hậndqdn tôcrfli, cókgxy thểecfu…”

hzyqng khôcrflng biếzsxnt côcrflkgxy chuyệmqvfn gìhzyqfvmg lạcrfli khókgxy giảxobgi quyếzsxnt vàfvmg khókgxykgxyi đqxkeếzsxnn nỗxobgi nókgxyi năparang lộiipqn xộiipqn: “…Cókgxy thểecfu chúndyzng ta tốyphbt xấqwlzu gìhzyqhzyqng quen nhau, anh coi nhưerlnfvmghzyq quen biếzsxnt màfvmg giúndyzp tôcrfli mộiipqt chuyệmqvfn đqxkeưerlnixduc khôcrflng?”

“Quen biếzsxnt?”

Lụnqkmc Bárqkjn Thàfvmgnh vốyphbn đqxkeang im lặxixgng nghe côcrflkgxyi nhưerlnng đqxkeiipqt nhiêilsfn lạcrfli quay đqxkeilsfu nhìhzyqn thẳkxgjng côcrfl bằdcncng mộiipqt árqkjnh mắcrflt sắcrflc béunetn: “Nếzsxnu nhưerlncrfli nhớucpn khôcrflng lầilsfm thìhzyqndyzc trưerlnucpnc ngưerlnixdui ưerlnucpnc gìhzyq chúndyzng ta chưerlna từbvahng quen biếzsxnt nhau chíhefanh làfvmgcrflfvmg?”

“Hứujyoa Ôilzcn Noãimyjn, trong mắcrflt côcrfl, tôcrfli làfvmgrqkji gìhzyq? Côcrfl gọpweoi đqxkeếzsxnn thìhzyq đqxkeếzsxnn, côcrfl đqxkeuổmqvfi đqxkei thìhzyqcrfli phảxobgi đqxkei sao?”

“Tôcrfli cho côcrfl biếzsxnt, tôcrfli khôcrflng cầilsfn biếzsxnt côcrfl nhờixducrfli giúndyzp cárqkji gìhzyq, tôcrfli cũhzyqng sẽmsvz khôcrflng giúndyzp! Tôcrfli khuyêilsfn côcrfl đqxkebvahng nêilsfn ởuxjs chỗxobgfvmgy lãimyjng phíhefa thờixdui gian nữnyqva, cũhzyqng đqxkebvahng hao tâwyaxm tổmqvfn sứujyoc vớucpni tôcrfli, chi bằdcncng dùnyqvng thờixdui gian đqxkeókgxy suy nghĩoesxrqkjch khárqkjc đqxkei! Vìhzyq vậndqdy, xin mờixdui côcrfl rờixdui khỏfulsi đqxkeâwyaxy ngay lậndqdp tứujyoc dùnyqvm cho!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.