Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 716 : Dư Sinh, em có thai rồi (2)

    trước sau   
Con ngưhnpcơcolci đumyfen kịfqsdt củhnpca Cốdpikhnpc Sinh nhẹyxmt nhàdpikng giậvlbht giậvlbht hai lầdnhkn, lạmblri ổxfdan đumyffqsdnh lạmblri.

“Vốdpikn khôwrhmng đumyffqsdnh nókspsi cho anh biếrmoot nhưhnpcng màdpik Bảdgwwo Bảdgwwo còwyrzn chưhnpca đumyfưhnpcevznc ba tháyffbng…” Tầdnhkn Chỉtepp Árqfxi nhẹyxmt giọwrhmng nókspsi thêyvbkm mộrelvt câyxmtu.

Chưhnpca tớaieii ba tháyffbng, Cốdpikhnpc Sinh rốdpikt cuộrelvc lấzcdzy lạmblri đumyfưhnpcevznc ýwhzw thứyvbkc: “Làdpik lầdnhkn anh say rưhnpcevznu xong, mang thai?”

“Ừailfm.” Tầdnhkn Chỉtepp Árqfxi cụyazkp mắacimt, mặwqrzt đumyfwrhm hồqetung trảdgww lờnoxfi.

“Khi nàdpiko thìdhio em biếrmoot mìdhionh mang thai?”

Tầdnhkn Chỉtepp Árqfxi khôwrhmng nghĩlcmr nhiềaieiu lắacimm, thàdpiknh thậvlbht trảdgww lờnoxfi: “Mộrelvt tháyffbng, sau đumyfóksps khôwrhmng gặwqrzp, em liềaiein vềaiei nhàdpikhnpcyffbng thai…”




Cốdpikhnpc Sinh nhírmoou màdpiky, đumyfrelvt nhiêyvbkn mởmecj miệyvbkng ngữzfsy khírmoo bựnyjjc dọwrhmc hỏwrhmi Tầdnhkn Chỉtepp Árqfxi: “Em đumyfãicpa biếrmoot cảdgww tháyffbng nay, sao bâyxmty giờnoxf mớaieii nókspsi cho anh biếrmoot?”

winxc ấzcdzy, côwrhmwyrzn chưhnpca nghỉtepp việyvbkc ởmecj Hốdpiki thịfqsd! Nókspsi cáyffbch kháyffbc, khi mang thai, côwrhm mớaieii quyếrmoot đumyffqsdnh rờnoxfi đumyfi?

Cốdpikhnpc Sinh nặwqrzng nềaiei thởmecj, ngữzfsy khírmoo hung áyffbc: “Khôwrhmng nókspsi cho anh biếrmoot thìdhio thôwrhmi đumyfi, còwyrzn muốdpikn mang con củhnpca anh cao bay xa chạmblry?”

Tầdnhkn Chỉtepp Árqfxi bịfqsd Cốdpikhnpc Sinh làdpikm dữzfsy, oan ứyvbkc trảdgww lờnoxfi: “Khi đumyfóksps khôwrhmng phảdgwwi cũhgsqng cóksps ngưhnpcnoxfi giảdgww ngơcolc nhưhnpc khôwrhmng biếrmoot đumyfãicpadpikm gìdhio vớaieii em sao?”

“Anh…” Cốdpikhnpc Sinh nghẹyxmtn khôwrhmng nókspsi đumyfưhnpcevznc gìdhiocolcn.

Trờnoxfi đumyfáyffbnh hắacimn đumyfi, biếrmoot vậvlbhy hôwrhmm nay hắacimn sẽllbd khôwrhmng nókspsi thẳacimng thắacimn nhưhnpc vậvlbhy!

Cốdpikhnpc Sinh hírmoot sâyxmtu hai cáyffbi, sau đumyfóksps mớaieii ýwhzw thứyvbkc đumyfưhnpcevznc mìdhionh còwyrzn chôwrhmn trong cơcolc thểkgzrwrhm, Bảdgwwo Bảdgwwo cũhgsqng chỉtepp mớaieii hơcolcn hai tháyffbng, vộrelvi vàdpikng rúwinxt ra, sau đumyfóksps mớaieii nhìdhion nơcolci rụyazkc ràdpik rụyazkc rịfqsdch củhnpca mìdhionh giờnoxf đumyfãicpa ngoan ngoãicpan mềaieim xuốdpikng, nằxfdam im, vãicpai luyệyvbkn, khôwrhmng phảdgwwi cứyvbk nhưhnpc vậvlbhy bịfqsdhnpc rồqetui chứyvbk?

Nhấzcdzt thờnoxfi, Cốdpikhnpc Sinh càdpikng thêyvbkm buồqetun bựnyjjc.

Hắacimn căailfm tứyvbkc ngẩrwygng lêyvbkn nhìdhion Tầdnhkn Chỉtepp Árqfxi, lòwyrzng tràdpikn đumyfdnhky oáyffbn giậvlbhn, rồqetui lạmblri khôwrhmng cóksps chỗyhjz trúwinxt giậvlbhn, cuốdpiki cùedbrng hắacimn cũhgsqng chỉteppksps thểkgzr nhắacimm mắacimt đumyfi vàdpiko nhàdpik vệyvbk sinh.

......

Mộrelvt lúwinxc lâyxmtu sau, hắacimn mớaieii ra khỏwrhmi nhàdpik vệyvbk sinh.

Vẻnoxf mặwqrzt củhnpca hắacimn vẫrspon khôwrhmng dễzhje nhìdhion lắacimm, đumyfi đumyfếrmoon phòwyrzng thay đumyfqetu, lấzcdzy đumyfqetu ngủhnpcgcdlm cho Tầdnhkn Chỉtepp Árqfxi, sau đumyfóksps mớaieii lấzcdzy đumyfiệyvbkn thoạmblri di đumyfrelvng, gọwrhmi đumyfiệyvbkn thoạmblri cho báyffbc sĩlcmr.

winxp máyffby xong, hắacimn lạmblri nghĩlcmr đumyfếrmoon báyffbc sĩlcmr Hạmblredbr sao cũhgsqng khôwrhmng chuyêyvbkn khoa sảdgwwn, vừwrhma rồqetui côwrhmdpik hắacimn tuy làdpik khôwrhmng tírmoonh nhưhnpcng dùedbr sao hắacimn cũhgsqng lao vàdpiko rồqetui, khôwrhmng biếrmoot nhưhnpc vậvlbhy cókspsdgwwnh hưhnpcmecjng đumyfếrmoon bégcdl con khôwrhmng, lạmblri gọwrhmi đumyfiệyvbkn thoạmblri cho Lụyazkc Báyffbn Thàdpiknh.

Khôwrhmng biếrmoot Lụyazkc Báyffbn Thàdpiknh đumyfang làdpikm gìdhio, mộrelvt lúwinxc lâyxmtu sau mớaieii bắacimt máyffby, Cốdpikhnpc Sinh tứyvbkc sôwrhmi ruộrelvt nhấzcdzt thờnoxfi mắacimng: “Đvcnuiệyvbkn thoạmblri củhnpca ngưhnpcơcolci đumyfkgzr trang trírmoo hay sao màdpik gọwrhmi mãicpai khôwrhmng bắacimt máyffby?”

Cốdpikhnpc Sinh bùedbrm bùedbrm rốdpikng lêyvbkn, tâyxmtm tìdhionh tốdpikt hơcolcn mộrelvt chúwinxt, mớaieii nókspsi đumyfếrmoon chírmoonh sựnyjj: “Mau tìdhiom mộrelvt báyffbc sĩlcmr khoa sảdgwwn giỏwrhmi nhấzcdzt đumyfếrmoon chỗyhjzwrhmi mộrelvt chuyếrmoon.”

“A….” Lụyazkc Báyffbn Thàdpiknh kégcdlo dàdpiki mộrelvt đumyfưhnpcnoxfng.

A cáyffbi môwrhmng áyffb chứyvbk a… trong lòwyrzng Cốdpikhnpc Sinh thầdnhkm nhổxfdahnpcaieic bọwrhmt xong, Lụyazkc Báyffbn Thàdpiknh tỉteppnh ngộrelv lạmblri nókspsi: “Em nókspsi sao tựnyjj nhiêyvbkn lạmblri ăailfn thuốdpikc súwinxng nữzfsya rồqetui, thìdhio ra làdpik… Cầdnhku, hôwrhmn, khôwrhmng, thàdpiknh a!”

Cốdpikhnpc Sinh bịfqsd chọwrhmc vàdpiko chỗyhjz đumyfau vừwrhma mớaieii tốdpikt lêyvbkn đumyfưhnpcevznc mộrelvt tírmoo tẹyxmto teo, nghe Lụyazkc Báyffbn Thàdpiknh nókspsi xong lạmblri hỏwrhmng bégcdlt.

winxc Cốdpikhnpc Sinh gọwrhmi đumyfiệyvbkn thoạmblri, Tầdnhkn Chỉtepp Árqfxi đumyfang đumyfyvbkng bêyvbkn cạmblrnh, trong phòwyrzng rấzcdzt yêyvbkn tĩlcmrnh, côwrhmksps thểkgzr nghe thấzcdzy rõqgrbdpikng Lụyazkc Báyffbn Thàdpiknh đumyfang nókspsi ởmecj đumyfdnhku dâyxmty bêyvbkn kia, khi nghe đumyfếrmoon bốdpikn chữzfsy: “Cầdnhku, hôwrhmn, khôwrhmng, thàdpiknh” xong, lạmblri khôwrhmng nhịfqsdn đumyfưhnpcevznc nởmecj nụyazkhnpcnoxfi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.