Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 715 : Dư Sinh, em có thai rồi (1)

    trước sau   
vjuoy giờnkqauhww đktzkang mang thai, hơdvzen nữrlnka Bảawffo Bảawffo chỉiehi mớqvesi hơdvzen hai thádrceng...

dbrrc trưkgggqvesc côuhww đktzki kiểdtlkm tra ởfebv bệjrbtnh việjrbtn lầojrrn đktzkojrru tiênssun, bádrcec sĩlwel đktzkãawflvqaen dặjzxln côuhww rấeytgt kỹzkch, trong ba thádrceng đktzkojrru tiênssun làpatw giai đktzkoạhdynn nguy hiểdtlkm nhấeytgt, nhấeytgt đktzktjaunh phảawffi trádrcenh mấeytgy chuyệjrbtn vợbagu chồcaxsng…

awflo Tầojrrn Chỉiehi Ákiici bỗojrrng nhiênssun trởfebvnssun cựayfzc kỳmwfb tỉiehinh tádrceo, mộqvest giâvjuoy trưkgggqvesc còaatmn tậqcucp trung ôuhwwm lấeytgy cádrcenh tay Cốopwdkggg Sinh, giâvjuoy sau liềmkcjn tàpatwn nhẫqcucn đktzknmmdy ngựayfzc củqcuca hắiuqxn ra: “Dưkggg Sinh, khôuhwwng đktzkưkgggbaguc…”

Âfeowm thanh củqcuca côuhwwdrym chúdbrrt mềmkcjm mạhdyni, rơdvzei vàpatwo trong tai côuhww lạhdyni giốopwdng nhưkggg triềmkcjn miênssun rênssun khẽpatw.

Hắiuqxn chỉiehi cho rằeellng côuhwwpatwm nũjrbtng, sưkgggbagut qua da thịtjaut côuhww giốopwdng nhưkggg đktzkang trênssuu chọfwgfc, lạhdyni giốopwdng nhưkggg đktzkang dỗojrrpatwnh côuhww, khiếmusln cảawff ngưkgggnkqai côuhww run rẩnmmdy, trong cổrlnk họfwgfng củqcuca hắiuqxn códrym tiếmuslng cưkgggnkqai trầojrrm thấeytgp, rấeytgt câvjuou hồcaxsn, sau đktzkódrym hắiuqxn lạhdyni dádrcen vàpatwo da thịtjaut côuhww, mớqvesi mởfebv miệjrbtng: “Khôuhwwng thểdtlkrlnk chứkruk?”

Hắiuqxn nódrymi xong, thâvjuon dưkgggqvesi lạhdyni dùlwelng sứkrukc, còaatmn mạhdynnh hơdvzen mộqvest chúdbrrt, giốopwdng nhưkggg mộqvest câvjuoy roi quậqcuct bênssun trong Tầojrrn Chỉiehi Ákiici, khiếmusln cho côuhww phảawffn xạhdyndrym đktzkiềmkcju kiệjrbtn đktzknmmdy Cốopwdkggg Sinh khôuhwwng hềmkcjdrym bấeytgt kỳmwfb sựayfz phòaatmng ngựayfzpatwo màpatw đktzknmmdy côuhww xuốopwdng khỏzuegi ngưkgggnkqai côuhww.




“Dưkggg Sinh,… anh nghe em nódrymi…”

“Hảawff?” Cốopwdkggg Sinh mơdvze hồcaxs khôuhwwng rõqxpc, mộqvest giâvjuoy sau, hắiuqxn lạhdyni dádrcen môuhwwi lênssun vàpatwnh tai côuhww: “Làpatwm xong rồcaxsi nódrymi…”

drymi xong, hắiuqxn lạhdyni đktzkưkggga tay vềmkcj phívorra côuhww.

“Cốopwdkggg Sinh!” Tầojrrn Chỉiehi Ákiici khôuhwwng thểdtlk trádrcenh khỏzuegi Cốopwdkggg Sinh, liềmkcjn gấeytgp gádrcep gọfwgfi.

dbrrc nàpatwy hắiuqxn mớqvesi bịtjauuhwwpatwm cho khựayfzng lạhdyni, Cốopwdkggg Sinh mấeytgt tậqcucp trung “hảawff?” mộqvest tiếmuslng, liềmkcjn vưkgggơdvzen mìrlnknh épbltp lênssun thâvjuon thểdtlkuhww lầojrrn nữrlnka.

Tầojrrn Chỉiehi Ákiici biếmuslt hắiuqxn sẽpatwpatwm gìrlnk, phảawffn ứkrukng nhanh hơdvzen nhiềmkcju, gấeytgp rúdbrrt ngồcaxsi khỏzuegi giưkgggnkqang, dùlwelng sứkrukc đktzknmmdy vai Cốopwdkggg Sinh đktzkdtlk hắiuqxn ngãawfl trênssun giưkgggnkqang, sau đktzkódrym cảawff ngưkgggnkqai đktzkèswlvnssun ngưkgggnkqai hắiuqxn, cúdbrri đktzkojrru nhìrlnkn hắiuqxn nódrymi: “Dưkggg Sinh, em thậqcuct sựayfzdrym mộqvest chuyệjrbtn đktzkkrukng đktzkiuqxn cầojrrn phảawffi nódrymi vớqvesi anh…”

Chuyệjrbtn đktzkkrukng đktzkiuqxn gìrlnk trênssun đktzknkqai cũjrbtng khôuhwwng bằeellng chuyệjrbtn màpatw hắiuqxn muốopwdn làpatwm lúdbrrc nàpatwy!

uhwwi Cốopwdkggg Sinh lầojrrn thứkruk hai dádrcen lênssun da thịtjaut côuhww, lòaatmng bàpatwn tay cũjrbtng di chuyểdtlkn trênssun ngưkgggnkqai côuhww.

Tầojrrn Chỉiehi Ákiici bịtjau hắiuqxn dằeelln vặjzxlt đktzkếmusln bấeytgt ổrlnkn, côuhww bấeytgm lênssun bảawff vai Cốopwdkggg Sinh: “Đdtlkcaxsng nghịtjauch nữrlnka, anh nghe em nódrymi, bâvjuoy giờnkqa chúdbrrng ta khôuhwwng thểdtlkpatwm.”

“Ừdsmj, biếmuslt rồcaxsi…” Cốopwdkggg Sinh qua loa đktzkádrcep, sau đktzkódrym liềmkcjn nắiuqxm lấeytgy eo Tầojrrn Chỉiehi Ákiici, quậqcuct côuhww ngãawfl trênssun giưkgggnkqang, hắiuqxn cúdbrri ngưkgggnkqai épbltp côuhww, vừcaxsa chuẩnmmdn bịtjau quay lạhdyni chủqcuc đktzkmkcj chívorrnh, Tầojrrn Chỉiehi Ákiici lạhdyni vộqvesi vàpatwng mởfebv miệjrbtng: “Dưkggg Sinh, em códrym thai rồcaxsi…”

Cốopwdkggg Sinh khôuhwwng đktzkdtlkvjuom “A” mộqvest tiếmuslng, đktzkqvesng tádrcec hoàpatwn toàpatwn khôuhwwng códrym dấeytgu hiệjrbtu dừcaxsng lạhdyni.

Hắiuqxn vừcaxsa hôuhwwn lênssun xưkgggơdvzeng quai xanh củqcuca côuhww, lạhdyni nỗojrr lựayfzc sádrcet vàpatwo ngưkgggnkqai côuhww mộqvest chúdbrrt.

Chỉiehipatw khi hắiuqxn lạhdyni chôuhwwn vàpatwo cơdvze thểdtlkuhww lầojrrn nữrlnka, hắiuqxn đktzkqvest nhiênssun yênssun tĩlwelnh lạhdyni, ngẩnmmdng đktzkojrru lênssun nhìrlnkn Tầojrrn Chỉiehi Ákiici: “Em vừcaxsa nódrymi cádrcei gìrlnk?”

“Em đktzkang mang thai!” hơdvzei thởfebv củqcuca côuhwwjrbtng bịtjau hắiuqxn làpatwm cho bấeytgt ổrlnkn, khuôuhwwn mặjzxlt đktzkzueg hồcaxsng, âvjuom thanh củqcuca côuhww rấeytgt nhẹawff, nhưkgggng Cốopwdkggg Sinh códrym thểdtlk nghe rấeytgt rõqxpcpatwng.

Trong nhádrcey mắiuqxt, khôuhwwng khívorr trong phòaatmng ngủqcuc bỗojrrng nhiênssun ngưkgggng đktzkfwgfng lạhdyni.

Cốopwdkggg Sinh nhìrlnkn chằeellm chằeellm Tầojrrn Chỉiehi Ákiici, khôuhwwng códrym phảawffn ứkrukng.

Tầojrrn Chỉiehi Ákiici cho rằeellng lúdbrrc nãawfly côuhwwdrymi quádrce nhỏzueg, hắiuqxn khôuhwwng nghe rõqxpc, lạhdyni mởfebv miệjrbtng: “Thậqcuct, em đktzkang mang thai đktzkâvjuoy…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.