Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 545 : Cô bé mà tôi yêu bỏ đi rồi (15)

    trước sau   
ChuTịnmylnh thấeahty côochb đtbnxãurre hiểxccfu ra nhữmqddng lờpmnwi mìmqahnh nóyxwbi, lúdzopc nàhgxiy mớxxqwi từwvkr từwvkryxwbi tiếqlhfp: “Cậwytfu cóyxwb biếqlhft vừwvkra rồehlli cậwytfu đtbnxãurre mạeahto hiểxccfm thếqlhfhgxio khôochbng? Chỉudtmyxwb mộttwvt chuyệmqahn nhỏfboa nhưyaxe vậwytfy, suýwract chúdzopt nữmqdda chígifknh cậwytfu làhgxi ngưyaxepmnwi đtbnxãurreyxwbi ra hếqlhft mọbagoi châvvqmn tưyaxexxqwng sựohxe việmqahc rồehlli!”

“Cậwytfu cho rằfourng làhgxim nhưyaxe vậwytfy làhgxi đtbnxyfndy con béxhnn kia đtbnxi nhưyaxeng thậwytft sựohxehgxi cậwytfu đtbnxang đtbnxyfndy con béxhnn kia vàhgxio ngựohxec củudtma Cốwvkryaxe Sinh đtbnxóyxwb cậwytfu cóyxwb hiểxccfu khôochbng?”

Cốwvkryaxe Sinh đtbnxi theo côochb? Côochb đtbnxi tìmqahm con béxhnn giảdwkb mạeahto kia, hắiyyrn liềkrchn cóyxwb thểxccf nghe hếqlhft nhữmqddng gìmqahochbyxwbi vớxxqwi côochbxhnn kia… trong mắiyyrt Lưyaxeơpuoqng Đochbwytfu Khấeahtu lộttwv ra mộttwvt vệmqaht kinh hoàhgxing: “Ýjdgo củudtma cậwytfu làhgxi Cốwvkryaxe Sinh đtbnxang gàhgxii bẫrlyfy tớxxqw?”

“Tớxxqw khôochbng xáqrpxc đtbnxnmylnh” tâvvqmm tưyaxe củudtma Cốwvkryaxe Sinh quáqrpx phứhegkc tạeahtp,ChuTịnmylnh vàhgxi hắiyyrn cũmmijng khôochbng quen nhau, làhgxim sao biếqlhft hắiyyrn tígifknh toáqrpxn cáqrpxi gìmqah.

“Thếqlhf nhưyaxeng khôochbng thểxccf loạeahti bỏfboa khảdwkbjdgong nàhgxiy, dùbunf sao lúdzopc trưyaxexxqwc, khi cậwytfu đtbnxi Hốwvkri thịnmyl, lôochbi kéxhnno Cốwvkrurreo gia quậwytfy nhưyaxe vậwytfy, đtbnxãurre khiếqlhfn Cốwvkryaxe Sinh nghi ngờpmnw rồehlli, phảdwkbi biếqlhft nhữmqddng năjdgom gầolwvn đtbnxâvvqmy cậwytfu chưyaxea bao giờpmnw đtbnxwvkri phóyxwb bấeahtt cứhegk ngưyaxepmnwi phụnkci nữmqddhgxio ởfourtkdzn cạeahtnh hắiyyrn nhưyaxeng lầolwvn nàhgxiy côochb ta lạeahti làhgxi ngưyaxepmnwi đtbnxolwvu tiêtkdzn.”

wrac trígifk củudtma Lưyaxeơpuoqng Đochbwytfu Khấeahtu càhgxing rõiqwihgxing, côochb ta lạeahti càhgxing hoảdwkbng sợzzxb, càhgxing nghĩukoyhgxing khôochbng biếqlhft nêtkdzn làhgxim thếqlhfhgxio, theo bảdwkbn năjdgong lạeahti ngẩyfndng đtbnxolwvu hỏfboai Chu Tịnmylnh: “Vậwytfy bâvvqmy giờpmnwhgxim sao đtbnxâvvqmy? Cốwvkryaxe Sinh sẽamrk khôochbng vìmqah vậwytfy màhgxi hoàhgxii nghi côochb ta chígifknh làhgxi ngưyaxepmnwi màhgxi hắiyyrn muốwvkrn tìmqahm chứhegk?”

“Hoàhgxii nghi làhgxi hoàhgxii nghi thậwytft, nhưyaxeng dùbunf sao cũmmijng chỉudtmhgxi nghi ngờpmnw, chưyaxea xáqrpxc đtbnxnmylnh, khôochbng phảdwkbi sao?”ChuTịnmylnh thấeahty Lưyaxeơpuoqng Đochbwytfu Khấeahtu đtbnxãurre tỉudtmnh táqrpxo lạeahti, buôochbng lỏfboang cáqrpxnh tay củudtma côochb ra, lưyaxepmnwi biếqlhfng dựohxea vàhgxio ghếqlhf xe, giơpuoq tay lêtkdzn xoa xoa mi tâvvqmm cóyxwb chúdzopt đtbnxau, mớxxqwi tiếqlhfp tụnkcic mởfour miệmqahng nóyxwbi: “Vìmqah vậwytfy, Tiểxccfu Khấeahtu, bắiyyrt đtbnxolwvu từwvkrvvqmy giờpmnw, tốwvkrt nhấeahtt làhgxi cậwytfu cứhegk xem con béxhnn kia nhưyaxe khôochbng khígifk đtbnxi.”

“Khôochbng khígifk?”

“Đochbúdzopng, nóyxwbi đtbnxúdzopng hơpuoqn, dùbunfochb ta cóyxwb gầolwvn Cốwvkryaxe Sinh nhưyaxe thếqlhfhgxio, làhgxim nhữmqddng gìmqah, cậwytfu cũmmijng phảdwkbi xem nhưyaxe khôochbng hềkrch hay biếqlhft, bâvvqmy giờpmnw thứhegk duy nhấeahtt cậwytfu nêtkdzn quan tâvvqmm làhgxi nhẫrlyfn, bằfourng khôochbng, nếqlhfu nhưyaxe mộttwvt ngàhgxiy nàhgxio đtbnxóyxwb cậwytfu nổehlli đtbnxtkdzn lêtkdzn nhưyaxeochbm nay, chắiyyrc chắiyyrn làhgxi tựohxe đtbnxàhgxio mồehll chôochbn chígifknh mìmqahnh rồehlli.”

“Lẽamrkhgxio, mìmqahnh cứhegk đtbnxxccf con hồehll ly tinh kia ởfourtkdzn cạeahtnh Dưyaxe Sinh nhưyaxe vậwytfy sao? Tiếqlhfp tụnkcic nhưyaxe vậwytfy, anh ấeahty sớxxqwm muộttwvn gìmqahmmijng sẽamrk nhậwytfn ra côochb ta.”

“Khôochbng, cậwytfu chưyaxea hiểxccfu ýwrac củudtma tớxxqw rồehlli, ýwrac củudtma tớxxqw chígifknh làhgxi cậwytfu áqrpxn binh bấeahtt đtbnxttwvng, khôochbng cóyxwb nghĩukoya làhgxi ngưyaxepmnwi kháqrpxc cũmmijng sẽamrk áqrpxn binh bấeahtt đtbnxttwvng.”ChuTịnmylnh thoa lạeahti son, lúdzopc nóyxwbi nhữmqddng lờpmnwi nàhgxiy trong mắiyyrt côochb ta lạeahti cóyxwb chúdzopt áqrpxc liệmqaht: “Trêtkdzn thếqlhf giớxxqwi nàhgxiy, cóyxwb tiềkrchn cũmmijng cóyxwb thểxccf sai khiếqlhfn đtbnxưyaxezzxbc quỷegca ma, chỉudtm cầolwvn chúdzopng ta chịnmylu bỏfboa tiềkrchn, hạeahtng ngưyaxepmnwi nàhgxio màhgxi khôochbng tìmqahm đtbnxưyaxezzxbc, tạeahti sao chỉudtmyxwb mộttwvt chuyệmqahn nhỏfboahgxi phảdwkbi tựohxemqahnh làhgxim, sau đtbnxóyxwb lạeahti tựohxehgxim rốwvkri trậwytfn tuyếqlhfn củudtma chígifknh mìmqahnh?”

“Trưyaxexxqwc hôochbm nay tớxxqw đtbnxãurre sắiyyrp xếqlhfp xong xuôochbi rồehlli… chỉudtm cầolwvn chờpmnw mộttwvt cơpuoq hộttwvi, con nhóyxwbc kia sẽamrk bịnmyl ngưyaxepmnwi kháqrpxc bắiyyrt cóyxwbc, tớxxqw đtbnxãurre bảdwkbo mấeahty ngưyaxepmnwi đtbnxóyxwbyaxevykfng bứhegkc côochb ta, chụnkcip hìmqahnh lạeahti pháqrpxt táqrpxn lêtkdzn internet, khiếqlhfn cho côochb ta thâvvqmn bạeahti danh liệmqaht, Cốwvkr gia lạeahti làhgxi gia tộttwvc lớxxqwn nhưyaxe vậwytfy, rấeahtt quan tâvvqmm đtbnxếqlhfn danh tiếqlhfng, cho dùbunfhgxi Cốwvkryaxe Sinh, mộttwvt nam nhâvvqmn trong nam nhâvvqmn nhưyaxe hắiyyrn cũmmijng sẽamrk mấeahtt hếqlhft mặpmnwt mũmmiji, lạeahti đtbnxi muốwvkrn mộttwvt con béxhnn nhưyaxe vậwytfy sao…”

yaxeơpuoqng Đochbwytfu Khấeahtu nuốwvkrt mộttwvt ngụnkcim nưyaxexxqwc miếqlhfng, qua mộttwvt láqrpxt lạeahti lêtkdzn tiếqlhfng: “Nhưyaxe vậwytfy cóyxwb phảdwkbi quáqrpxhgxin nhẫrlyfn hay khôochbng? Khôochbng tốwvkrt lắiyyrm…”

“Tàhgxin nhẫrlyfn?”ChuTịnmylnh rũmmij mi mắiyyrt cưyaxepmnwi ra tiếqlhfng, sau mộttwvt láqrpxt côochb ta mớxxqwi quay đtbnxolwvu nhìmqahn chằfourm chằfourm biểxccfu hiệmqahn củudtma Lưyaxeơpuoqng Đochbwytfu Khấeahtu, khuôochbn mặpmnwt dịnmylu dàhgxing ấeahtm áqrpxp nhưyaxeng giọbagong nóyxwbi lạeahti nhiễxushm đtbnxolwvy lạeahtnh lùbunfng nhưyaxejdgong sưyaxeơpuoqng: “Tiểxccfu Khấeahtu, đtbnxâvvqmy khôochbng phảdwkbi làhgxihgxin nhẫrlyfn, màhgxiqrpxi nàhgxiy làhgxi cầolwvm dao phảdwkbi nắiyyrm đtbnxfourng cáqrpxn.” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.