Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 493 : Vết sẹo trên đùi (03)
Côkjyf nuốsaib t mộxwav t ngụlmao m nưdryi ớyxlf c bọmhcs t, từqlby từqlby dùakml ng sứyktc c đdplc ójilx ng cửuidr a, lúnqbp c cửuidr a sắkjay p khéqenr p
lạtkhw i, côkjyf còmhcs n mơyxlf hồidfc cójilx thểjfoy nghe đdplc ưdryi ợdtrp c tiếttfg ng nójilx i rấuuat t nhỏqfcm tan vàrjbz o trong giójilx ,
lúnqbp c ẩrmio n lúnqbp c hiệscyz n: “Tôkjyf i sẽhrct khôkjyf ng trởavjc lạtkhw i phòmhcs ng củknjf a mìkmxq nh.”
Tầondx n Chỉlmao Áttfg i giốsaib ng nhưdryi bịiiqu đdplc iểjfoy m huyệscyz t, cảavjc ngưdryi ờhlwg i cứyktc ng đdplc ờhlwg .
Hắkjay n muốsaib n nójilx i cho côkjyf nghe, nhưdryi ng sao lạtkhw i phảavjc i nójilx i thầondx m?
Tôkjyf i sẽhrct khôkjyf ng trởavjc lạtkhw i phòmhcs ng củknjf a tôkjyf i… ýgdap củknjf a hắkjay n làrjbz , hắkjay n biếttfg t Lưdryi ơyxlf ng Đwqtg ậyoqc u Khấuuat u ởavjc trong phòmhcs ng củknjf a hắkjay n rồidfc i, nhưdryi ng hắkjay n cũuuat ng vìkmxq côkjyf ta màrjbz khôkjyf ng muốsaib n trởavjc vềyxlf
phòmhcs ng củknjf a mìkmxq nh sao?
Hứyktc a Ôsaib n Noãlpvb n đdplc ãlpvb nójilx i vớyxlf i côkjyf hắkjay n đdplc ãlpvb pháhrct t hiệscyz n
Lưdryi ơyxlf ng Đwqtg ậyoqc u Khấuuat u tìkmxq m ngưdryi ờhlwg i đdplc ójilx ng giảavjc rồidfc i, vìkmxq vậyoqc y màrjbz mốsaib i quan hệscyz củknjf a hai
ngưdryi ờhlwg i bọmhcs n họmhcs mớyxlf i tệscyz nhưdryi vậyoqc y sao?
Tầondx n Chỉlmao Áttfg i thậyoqc t sựdbva rấuuat t vấuuat t vảavjc mớyxlf i cójilx thểjfoy bìkmxq nh tâaxuy m lạtkhw i, lầondx n thứyktc hai lạtkhw i híavjc t thởavjc khôkjyf ng thôkjyf ng.
Côkjyf nhìkmxq n bójilx ng lưdryi ng củknjf a hắkjay n, yêidfc n lặlmao ng mộxwav t chúnqbp t, éqenr p chíavjc nh mìkmxq nh thu lạtkhw i tầondx m
mắkjay t, nhẹmdqt nhàrjbz ng đdplc ójilx ng cửuidr a lạtkhw i, kéqenr o rèkzje m cửuidr a sổlume , ngăfrcp n tầondx m mắkjay t củknjf a mìkmxq nh tìkmxq m
kiếttfg m hắkjay n, sau đdplc ójilx tiệscyz n tay đdplc ặlmao t ly nưdryi ớyxlf c lêidfc n đdplc ầondx u tủknjf lạtkhw nh, liềyxlf n nằcgru m xuốsaib ng
giưdryi ờhlwg ng.
Côkjyf khôkjyf ng muốsaib n đdplc oáhrct n mòmhcs , dùakml câaxuy u nójilx i kia hắkjay n muốsaib n nójilx i cho côkjyf nghe nhưdryi ng đdplc iềyxlf u đdplc ójilx cójilx thểjfoy nójilx i lêidfc n đdplc ưdryi ợdtrp c gìkmxq ?
Đwqtg ừqlby ng quêidfc n trưdryi ớyxlf c khi đdplc ổlume i lạtkhw i vai, ởavjc hộxwav i quáhrct n, côkjyf đdplc ãlpvb nghe rấuuat t rõypzm ràrjbz ng đdplc oạtkhw n ghi âaxuy m đdplc ójilx .
Lạtkhw i càrjbz ng khôkjyf ng thểjfoy quêidfc n ngưdryi ờhlwg i vìkmxq hắkjay n táhrct m năfrcp m trưdryi ớyxlf c đdplc ãlpvb chịiiqu u quáhrct nhiềyxlf u đdplc au
khổlume , mộxwav t lầondx n, hai lầondx n, khôkjyf ng thểjfoy cứyktc thếttfg lao vàrjbz o lầondx n thứyktc ba nữkjyf a, bằcgru ng
khôkjyf ng, côkjyf đdplc únqbp ng làrjbz đdplc ồidfc ngốsaib c, bịiiqu ngưdryi ờhlwg i ta chêidfc cưdryi ờhlwg i cũuuat ng đdplc áhrct ng lắkjay m.
Quan trọmhcs ng hơyxlf n làrjbz Tầondx n Chỉlmao Áttfg i, màrjbz y tuyệscyz t đdplc ốsaib i khôkjyf ng nêidfc n quêidfc n, Cốsaib Dưdryi Sinh làrjbz
ngưdryi ờhlwg i đdplc ãlpvb cójilx vợdtrp ,… hắkjay n vàrjbz Lưdryi ơyxlf ng Đwqtg ậyoqc u Khấuuat u dùakml gìkmxq cũuuat ng làrjbz vợdtrp chồidfc ng.
Màrjbz y chỉlmao làrjbz ngưdryi ờhlwg i đdplc únqbp ng lúnqbp c đdplc ưdryi ợdtrp c làrjbz m thưdryi kýgdap củknjf a hắkjay n, hơyxlf n nữkjyf a cũuuat ng chỉlmao làrjbz thưdryi
kýgdap thựdbva c tậyoqc p, sau ba tháhrct ng, cójilx thểjfoy màrjbz y còmhcs n chưdryi a đdplc ưdryi ợdtrp c làrjbz m nhâaxuy n viêidfc n chíavjc nh
thứyktc c nữkjyf a khôkjyf ng chừqlby ng.
Vìkmxq vậyoqc y, chớyxlf vìkmxq mộxwav t câaxuy u Tiểjfoy u Phiềyxlf n Toáhrct i củknjf a
hắkjay n màrjbz bịiiqu hắkjay n mêidfc hoặlmao c, cũuuat ng đdplc ừqlby ng vìkmxq câaxuy u nójilx i “Tôkjyf i sẽhrct khôkjyf ng trởavjc vềyxlf phòmhcs ng
củknjf a mìkmxq nh” làrjbz m cho lay đdplc ộxwav ng.
Khôkjyf ng biếttfg t côkjyf phảavjc i tựdbva nhắkjay c nhởavjc bảavjc n thâaxuy n mìkmxq nh bao lâaxuy u, tâaxuy m tìkmxq nh củknjf a côkjyf mớyxlf i cójilx thểjfoy từqlby từqlby bìkmxq nh tĩkdpq nh lạtkhw i.
Thếttfg giớyxlf i yêidfc n tĩkdpq nh nhưdryi vậyoqc y, Tầondx n Chỉlmao Áttfg i nghĩkdpq cójilx lẽhrct Cốsaib Dưdryi Sinh đdplc ãlpvb rờhlwg i đdplc i rồidfc i.
Hiệscyz n tạtkhw i đdplc ãlpvb làrjbz bốsaib n giờhlwg sáhrct ng, côkjyf cũuuat ng khôkjyf ng nêidfc n suy nghĩkdpq lung tung nữkjyf a, nêidfc n nghỉlmao mộxwav t chúnqbp t đdplc i...
Cójilx thểjfoy đdplc únqbp ng làrjbz đdplc ãlpvb muộxwav n, tinh thầondx n tiêidfc u hao quáhrct nhiềyxlf u khiếttfg n Tầondx n Chỉlmao Áttfg i thậyoqc t sựdbva ngủknjf thiếttfg p đdplc i.
Côkjyf ngủknjf đdplc ưdryi ợdtrp c mộxwav t lúnqbp c, bụlmao ng dưdryi ớyxlf i lạtkhw i béqenr n đdplc au, côkjyf cho rằcgru ng mìkmxq nh nằcgru m mơyxlf , trởavjc
mìkmxq nh nhắkjay m mắkjay t, ôkjyf m bụlmao ng, tìkmxq m mộxwav t tưdryi thếttfg thoảavjc i máhrct i mộxwav t chúnqbp t, nhưdryi ng khôkjyf ng
ngờhlwg lạtkhw i càrjbz ng đdplc au hơyxlf n, đdplc ếttfg n cuốsaib i cùakml ng, côkjyf đdplc au đdplc ếttfg n khôkjyf ng thởavjc nổlume i, đdplc au nhưdryi
cójilx mộxwav t con dao đdplc âaxuy m vàrjbz o bụlmao ng củknjf a côkjyf vậyoqc y.
Ngủknjf màrjbz khôkjyf ng ngủknjf , vìkmxq đdplc au bụlmao ng màrjbz côkjyf lạtkhw i khôkjyf ng nhịiiqu n đdplc ưdryi ợdtrp c rêidfc n rỉlmao thàrjbz nh tiếttfg ng.
Ngay lúnqbp c côkjyf cho rằcgru ng mìkmxq nh khôkjyf ng thểjfoy chịiiqu u đdplc ựdbva ng đdplc ưdryi ợdtrp c nữkjyf a, lạtkhw i cójilx mộxwav t bàrjbz n tay ôkjyf m lấuuat y mặlmao t côkjyf : “Thưdryi kýgdap Tầondx n, thưdryi kýgdap Tầondx n?”
Âeruw m thanh kia thậyoqc t quen tai, nhưdryi ng vìkmxq côkjyf quáhrct đdplc au, nãlpvb o lạtkhw i khôkjyf ng hoạtkhw t đdplc ộxwav ng
đdplc ưdryi ợdtrp c bìkmxq nh thưdryi ờhlwg ng, khôkjyf ng thểjfoy nhậyoqc n ra đdplc ưdryi ợdtrp c đdplc ójilx làrjbz giọmhcs ng nójilx i củknjf a ai.
“Thưdryi kýgdap Tầondx n, tỉlmao nh lạtkhw i đdplc i? Thưdryi kýgdap Tầondx n?”
Ngưdryi ờhlwg i kia vẫjocc n gọmhcs i côkjyf , côkjyf mơyxlf mơyxlf màrjbz ng màrjbz ng mởavjc mắkjay t ra, khuôkjyf n mặlmao t đdplc ẹmdqt p đdplc ẽhrct tinh xảavjc o đdplc ếttfg n nỗrxef i ai cũuuat ng phảavjc i ghen tỵxeld liềyxlf n đdplc ậyoqc p vàrjbz o mắkjay t côkjyf .
Côkjyf chuyểjfoy n đdplc ộxwav ng mắkjay t, bụlmao ng lạtkhw i đdplc au quặlmao ng lêidfc n, côkjyf khẽhrct rêidfc n mộxwav t tiếttfg ng mớyxlf i ýgdap
thứyktc c đdplc ưdryi ợdtrp c thìkmxq ra khôkjyf ng phảavjc i côkjyf đdplc ang nằcgru m mơyxlf màrjbz làrjbz đdplc au bụlmao ng hàrjbz nh kinh táhrct i
pháhrct t.
Tầ
Hắ
Tô
Hứ
Tầ
Cô
Cô
Đ
Lạ
Quan trọ
Mà
Vì
Khô
Thế
Hiệ
Có
Cô
Ngủ
Ngay lú
Â
“Thư
Ngư
Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.