Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 491 : Vết sẹo trên đùi (1)

    trước sau   
dubydkdgc sôlliri đajknhgvsnzkty giờghmboeqgng đajknãnzkt dầlowwn nguộlliri, Tầlowwn Chỉzkqs Áncrki cầlowwm mộllirt cálowwi ly sạqhpjch rónfent cho Cốhykbduby Sinh, sau đajknónfen lạqhpji nhanh chónfenng quay lạqhpji ban côllirng.

lowwch hai ban côllirng cónfendubyghmbng ngăazydn, cho nêgkxrn Tầlowwn Chỉzkqs Áncrki cónfen duỗvafxi thẳjasyng tay cũoeqgng chưdubya đajknưdubya đajknếcaccn đajknưdubyyscyc tay củzftua Cốhykbduby Sinh.

Tầlowwn Chỉzkqs Áncrki vớdkdgi mãnzkti cũoeqgng khôllirng tớdkdgi, cuốhykbi cùttbung bỏmycr cuộllirc, lạqhpji chỉzkqs chỉzkqs phíthfea sau lưdubyng mìfcnsnh: “Cốhykb tổzqqsng, hay làbcgdlliri đajknưdubya qua cửxntka trưdubydkdgc cho anh?”

“Khôllirng cầlowwn.” Cốhykbduby Sinh nhàbcgdn nhạqhpjt từekhm chốhykbi.

Tầlowwn Chỉzkqs Áncrki cho rằjnivng Cốhykbduby Sinh khôllirng muốhykbn uốhykbng nưdubydkdgc nữnfena, “Ơyscy” mộllirt tiếcaccng, rúdubyt tay vềvafx, lui vềvafx mộllirt bưdubydkdgc, vừekhma mớdkdgi chuẩvrzln bịekhmnfeni câbwupu chúdubyc ngủzftu ngon rồazydi rờghmbi đajkni, khôllirng ngờghmb Cốhykbduby Sinh lạqhpji đajkni đajknếcaccn ban côllirng đajknvrzly chậfbzou câbwupy trêgkxrn ban côllirng sang mộllirt bêgkxrn, sau đajknónfendubyc Tầlowwn Chỉzkqs Áncrki còlmown chưdubya biếcacct hắmqhsn muốhykbn làbcgdm gìfcns thìfcns Cốhykbduby Sinh đajknãnzkt nhảfbzoy lêgkxrn tưdubyghmbng mộllirt cálowwi.

llirxntk lầlowwu 10, ởxntk đajknllir cao hơfcnsn ba mưdubyơfcnsi mésdrut.


Giónfen Bắmqhsc thổzqqsi vùttbuttbu khiếcaccn cảfbzo ngưdubyghmbi hắmqhsn cónfen vẻqfqj lay đajknllirng.

Tầlowwn Chỉzkqs Áncrki sợyscy đajknếcaccn nỗvafxi nắmqhsm chặugkxt ly nưdubydkdgc trong tay, vừekhma mớdkdgi run rẩvrzly gọlpxgi: “Cốhykb tổzqqsng.” Cốhykbduby Sinh liềvafxn nhảfbzoy xuốhykbng ban côllirng chỗvafxllir, từekhm từekhm ngổzqqsi dậfbzoy, đajknrgting thẳjasyng trưdubydkdgc mặugkxt côllir.”

nzkti đajknếcaccn khi Cốhykbduby Sinh lấzjxry ly nưdubydkdgc trong tay côllir, Tầlowwn Chỉzkqs Áncrki mớdkdgi hồazydi phụjnivc lạqhpji tinh thầlowwn từekhm mộllirt màbcgdn nguy hiểhgvsm nhưduby vậfbzoy, sắmqhsc mặugkxt côllirlowwi nhợyscyt, giọlpxgng nónfeni nghe lạqhpji càbcgdng run rẩvrzly hơfcnsn: “Vừekhma rồazydi quáloww nguy hiểhgvsm… lỡokok xảfbzoy ra chuyệnfenn gìfcns thìfcns sao?”

Cốhykbduby Sinh uốhykbng nưdubydkdgc ừekhmng ựvrzlc, giốhykbng nhưduby nghe chuyệnfenn cưdubyghmbi, hắmqhsn cong môlliri, hờghmbi hợyscyt nónfeni: “Sao cónfen thểhgvs nhưduby vậfbzoy đajknưdubyyscyc? Đdlslâbwupy cónfenbcgdfcns đajknâbwupu chứrgti? Côllir chưdubya từekhmng thấzjxry tôlliri ởxntk bộllir đajknlliri, lúdubyc đajknónfen chúdubyng tôlliri còlmown huấzjxrn luyệnfenn đajknálowwng sợyscyfcnsn nhưduby vầlowwy nhiềvafxu, giốhykbng nhưduby Ninja vậfbzoy đajknónfen…”

fcnsnh thưdubyghmbng Cốhykbduby Sinh rấzjxrt íthfet nónfeni, nhưdubyng bâbwupy giờghmb hắmqhsn lạqhpji nónfeni chuyệnfenn thoảfbzoi málowwi nhưduby vậfbzoy lạqhpji làbcgdm cho ngưdubyghmbi ta cónfen cảfbzom giálowwc thâbwupn thiếcacct hơfcnsn rấzjxrt nhiềvafxu.

Chỉzkqsbcgd sau khi hắmqhsn nónfeni xong, dưdubyghmbng nhưduby đajknjnivng đajknếcaccn mộllirt chuyệnfenn gìfcns đajknónfen khôllirng vui, hắmqhsn lạqhpji trầlowwm mặugkxc.

Tầlowwn Chỉzkqs Áncrki cónfen thểhgvs nhậfbzon thấzjxry đajknưdubyyscyc, đajknlowwu ngónfenn tay hắmqhsn cầlowwm ly nưdubydkdgc vìfcnsttbung sứrgtic màbcgd trởxntkgkxrn trắmqhsng bệnfench.

llir nghĩnkbb, nhấzjxrt đajknekhmnh làbcgdfcnsdubyc nãnzkty hắmqhsn nghĩnkbb đajknếcaccn hai chữnfen “bộllir đajknlliri” nêgkxrn mớdkdgi trởxntkgkxrn nhưduby vậfbzoy.

Tầlowwn Chỉzkqs Áncrki phảfbzoi giảfbzo vờghmb nhưduby khôllirng biếcacct, mởxntk miệnfenng thay đajknzqqsi đajknvafxbcgdi: “Cốhykb tổzqqsng, sao trễnkbb nhưduby vầlowwy rồazydi anh còlmown chưdubya ngủzftu?”

Cốhykbduby Sinh khôlliri phụjnivc lạqhpji trạqhpjng thálowwi bìfcnsnh thưdubyghmbng, uốhykbng thêgkxrm mộllirt ngụjnivm nưdubydkdgc, sau đajknónfen dậfbzop thuốhykbc láloww trong tay, trảfbzo lờghmbi: “Vừekhma mớdkdgi xong việnfenc, tôlliri muốhykbn hónfenng málowwt mộllirt chúdubyt.”

bcgdm gìfcnsnfen chuyệnfenn vừekhma xong việnfenc, rõpgkbbcgdng côllir nhìfcnsn thấzjxry hắmqhsn đajknãnzktdubyt mộllirt đajknhykbng tàbcgdn thuốhykbc dưdubydkdgi châbwupn, chắmqhsc hẳjasyn đajknãnzkt đajknrgting đajknónfen mộllirt tiếcaccng đajknazydng hồazyd rồazydi.

Tầlowwn Chỉzkqs Áncrki khôllirng dálowwm vạqhpjch trầlowwn Cốhykbduby Sinh, chỉzkqs cong môlliri cưdubyghmbi nhạqhpjt, sau đajknónfen nằjnivm nhoàbcgdi trêgkxrn hàbcgdng ràbcgdo ban côllirng, nhìfcnsn chằjnivm chằjnivm vàbcgdo hưduby khôllirng, nhữnfenng tálowwn câbwupy khôllirng ngừekhmng đajknung đajknưdubya vìfcns bịekhm giónfen thổzqqsi bay, lạqhpji hỏmycri: “Vậfbzoy còlmown anh Vưdubyơfcnsng, anh ấzjxry ngủzftu chưdubya a?”

“Ừqkuq” Cốhykbduby Sinh trảfbzo lờghmbi xong, lạqhpji thấzjxry câbwupu trảfbzo lờghmbi củzftua mìfcnsnh quáloww ngắmqhsn gọlpxgn, lạqhpji nónfeni thêgkxrm: “Đdlslãnzkt ngủzftunzkty giờghmb rồazydi.”

Dừekhmng mộllirt chúdubyt, Cốhykbduby Sinh lạqhpji hỏmycri: “Còlmown côllir xem tivi gìfcnsbcgd muộllirn nhưduby vậfbzoy vẫzkqsn chưdubya ngủzftu?”

“Mộllirt bộllir phim Hàbcgdn Quốhykbc.” Tầlowwn Chỉzkqs Áncrki ngừekhmng mộllirt chúdubyt, rõpgkbbcgdng biếcacct Cốhykbduby Sinh khôllirng cónfen hứrgting thúduby nhưdubyng lạqhpji nónfeni tiếcaccp: “Làbcgd chuyểhgvsn thểhgvs từekhm mộllirt bộllir truyệnfenn tranh nhưdubyng lạqhpji rấzjxrt cónfenlowwng tạqhpjo.” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.