Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 421 : Làm ơn trả tiền lại cho tôi (1)

    trước sau   
brauatvdi đusrferlfu nhìkdftn nửojzja chégwosn chècpeh xoàqzwwi đusrfãpunw bịapyckdftnh ămxmrn hếovttt, lúatvdc nàqzwwy côbrau mớqhmui hiểgdoau rõjmbd mụjqpuc đusrfíwcywch Cốghlaqurj Sinh vìkdft sao lạkmkwi muốghlan côbrau ămxmrn chégwosn chècpehqzwwy nhưqurj vậddwwy.

brau khôbraung nghĩnhvt tớqhmui, con bégwos kia lạkmkwi khôbraung ămxmrn xoàqzwwi đusrfưqurjfgxyc…

Áwzjsnh mắghlat Lưqurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu lówdkze lêjmbdn, rấmtedt nhanh lạkmkwi nówdkzi vớqhmui Cốghlaqurj Sinh: “Dưqurj Sinh, hìkdftnh nhưqurj anh đusrfãpunw hiểgdoau lầerlfm rồfrgmi? Trưqurjqhmuc đusrfâeiopy em nówdkzi em khôbraung ămxmrn xoàqzwwi đusrfưqurjfgxyc nhưqurjng khôbraung phảatvdi ýtoho đusrfówdkz, em vẫcqtjn cówdkz thểgdoa ămxmrn đusrfưqurjfgxyc mộwdkzt chúatvdt…”

apycn dáihfkm ngụjqpuy biệgbamn?

Lầerlfn nàqzwwy Cốghlaqurj Sinh chẳqnleng thècpehm nówdkzi, liềubpfn lấmtedy đusrfiệgbamn thoạkmkwi di đusrfwdkzng từnlas trong túatvdi ra, bấmtedm mấmtedy cáihfki.

Mộwdkzt giâeiopy sau, đusrfiệgbamn thoạkmkwi trêjmbdn bàqzwwn củpunwa Lưqurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu lạkmkwi liêjmbdn tụjqpuc reo leng keng.


qurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu dưqurjhekxng nhưqurj biếovttt tin nhắghlan do ai gửojzji tớqhmui, liếovttc mắghlat nhìkdftn Cốghlaqurj Sinh mộwdkzt cáihfki, chầerlfn chừnlas mộwdkzt chúatvdt mớqhmui cầerlfm đusrfiệgbamn thoạkmkwi di đusrfwdkzng lêjmbdn nhìkdftn vềubpf phíwcywa màqzwwn hìkdftnh.

Quảatvd nhiêjmbdn làqzww tin WeChat do Cốghlaqurj Sinh gửojzji tớqhmui.

Đbrauerlfu ngówdkzn tay củpunwa Lưqurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu dừnlasng lạkmkwi mấmtedy giâeiopy, mởcpeh WeChat ra.

Cốghlaqurj Sinh gửojzji cho côbrau hai tấmtedm hìkdftnh.

brau khôbraung hiểgdoau gìkdft bấmtedm vàqzwwo hai tấmtedm hìkdftnh đusrfgdoa phówdkzng to ra.

Mộwdkzt tấmtedm hìkdftnh làqzwwatvdc côbrau ngồfrgmi trêjmbdn xe củpunwa Chu Tịapycnh ởcpeh trưqurjqhmuc cửojzja nhàqzww trọeiop củpunwa côbraumtedy.

Tấmtedm còapycn lạkmkwi làqzwwi hìkdftnh Lưqurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu giảatvd đusrfang đusrfi bỏojzjihfkc ởcpeh cổlqzyng biệgbamt thựvjkw củpunwa Cốghlaqurj Sinh.

Thờhekxi gian chụjqpup hai tấmtedm hìkdftnh nàqzwwy chỉtizfihfkch nhau ba phúatvdt.

qurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu nhìkdftn chằvbesm chằvbesm hai tấmtedm hìkdftnh kia, nụjqpuqurjhekxi trêjmbdn mặwdkzt củpunwa côbrau tiêjmbdu tan từnlasng chúatvdt từnlasng chúatvdt mộwdkzt.

Hai Lưqurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu giốghlang nhau nhưqurj đusrfúatvdc xuấmtedt hiệgbamn cùzzkrng mộwdkzt lúatvdc ởcpeh hai nơhekxi cáihfkch xa nhau nhưqurj vậddwwy… Cốghlaqurj Sinh sao lạkmkwi cówdkz đusrfưqurjfgxyc nhữzybfng bứfyikc ảatvdnh nàqzwwy? Chẳqnleng lẽsqjc hắghlan sớqhmum đusrfãpunw hoàqzwwi nghe nêjmbdn tựvjkwkdftnh đusrfiềubpfu tra?

Trong lòapycng Lưqurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu đusrferlfy hoảatvdng loạkmkwn, côbrau vắghlat ówdkzc đusrfgdoa cốghla gắghlang xoay chuyểgdoan nhưqurjng làqzwwm thếovttqzwwo cũbrteng khôbraung tìkdftm đusrfưqurjfgxyc mộwdkzt lờhekxi giảatvdi thíwcywch sao cho hợfgxyp lýtoho.

brau nhìkdftn Cốghlaqurj Sinh, nhiềubpfu lầerlfn muốghlan nówdkzi chuyệgbamn nhưqurjng bởcpehi vìkdft quáihfk đusrfưqurjhekxng đusrfwdkzt màqzwwbrau lạkmkwi khôbraung kịapycp trởcpeh tay, cuốghlai cùzzkrng cũbrteng khôbraung thểgdoawdkzi đusrfưqurjfgxyc gìkdft.

Cốghlaqurj Sinh lạkmkwi nówdkzi: “Nếovttu côbrau khôbraung muốghlan trảatvd lờhekxi câeiopu hỏojzji lúatvdc nãpunwy củpunwa tôbraui cũbrteng đusrfưqurjfgxyc, tôbraui đusrflqzyi câeiopu hỏojzji kháihfkc, côbraumtedy têjmbdn thậddwwt làqzwwkdft?”


braui Lưqurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu khôbraung trảatvd lờhekxi đusrfưqurjfgxyc, luôbraun giữzybfjmbdn lặwdkzng, con ngưqurjơhekxi luâeiopn chuyểgdoan, đusrfang suy nghĩnhvt xem nêjmbdn trảatvd lờhekxi nhưqurj thếovttqzwwo.

qurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu khôbraung nówdkzi lờhekxi nàqzwwo, Cốghlaqurj Sinh cũbrteng khôbraung gấmtedp, cứfyik nhưqurj vậddwwy ngồfrgmi chờhekx.

Qua khoảatvdng mưqurjhekxi phúatvdt, Lưqurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu suy nghĩnhvt kỹddwwbrteng ổlqzyn đusrfapycnh lạkmkwi, rốghlat cuộwdkzc nówdkzi: ‘Dưqurj Sinh, nhữzybfng bứfyikc ảatvdnh nàqzwwy cũbrteng chẳqnleng nówdkzi lêjmbdn đusrfưqurjfgxyc đusrfiềubpfu gìkdft, rõjmbdqzwwng cówdkz ngưqurjhekxi muốghlan hãpunwm hạkmkwi…”

Chữzybf “em” Lưqurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu cầerlfn chưqurja nówdkzi đusrfưqurjfgxyc đusrfãpunw bịapyc Cốghlaqurj Sinh cắghlat đusrffyikt lờhekxi nówdkzi: “Xem ra côbrau khôbraung muốghlan trảatvd lờhekxi vấmtedn đusrfubpf củpunwa tôbraui phảatvdi khôbraung?”

“Khôbraung phảatvdi em khôbraung muốghlan trảatvd lờhekxi, phảatvdi…”

qurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu còapycn chưqurja nówdkzi hếovttt, Cốghlaqurj Sinh liềubpfn chuyểgdoan đusrfubpfqzwwi, bâeiopy giờhekx hỏojzji côbrau ta nhữzybfng chuyệgbamn nàqzwwy cũbrteng khôbraung giảatvdi quyếovttt đusrfưqurjfgxyc gìkdft: “Vậddwwy tấmtedt cảatvd nhữzybfng thứfyik trong nhàqzwwqzwwy từnlas trưqurjqhmuc đusrfếovttn giờhekx vẫcqtjn làqzww củpunwa côbrau?”

qurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu khôbraung theo kịapycp tiếovttt tấmtedu, côbrau trốghla mắghlat rồfrgmi mớqhmui gậddwwt đusrferlfu: “Vâeiopng.”

Cốghlaqurj Sinh khôbraung nówdkzi gìkdft nữzybfa, đusrfáihfkmxmrng ghếovtt tựvjkwa, đusrffyikng lêjmbdn đusrfi ra khỏojzji phòapycng ămxmrn.

Hắghlan đusrfãpunw pháihfkt hiệgbamn côbraukdftm ngưqurjhekxi đusrfówdkzng thếovtt, hắghlan cũbrteng sẽsqjc khôbraung dễubpfqzwwng bỏojzj qua nhưqurj vậddwwy a… hắghlan nówdkzi đusrfưqurjfgxyc mộwdkzt nửojzja đusrfãpunw bỏojzj đusrfi nhưqurj vậddwwy làqzwwwdkz ýtohokdft?

qurjơhekxng Đbrauddwwu Khấmtedu còapycn chưqurja hiểgdoau đusrfưqurjfgxyc Cốghlaqurj Sinh đusrfang muốghlan làqzwwm gìkdft, theo phảatvdn ứfyikng quay lạkmkwi, bỗfrasng nhiêjmbdn nghe bêjmbdn ngoàqzwwi cửojzja sổlqzy liềubpfn truyềubpfn đusrfếovttn mộwdkzt tiếovttng “Ầwegbm”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.