Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 421 : Làm ơn trả tiền lại cho tôi (1)

    trước sau   
xvuwrxbdi đtglrftexu nhìzllsn nửgoyta chéxltbn chètglr xoàdzqdi đtglrãtmbk bịbyzbzllsnh ăqfpan hếnurtt, lúrxbdc nàdzqdy côxvuw mớicpmi hiểtmbku rõnruf mụpxifc đtglríwlcach Cốpzeteing Sinh vìzlls sao lạarugi muốpzetn côxvuw ăqfpan chéxltbn chètglrdzqdy nhưeing vậqfpay.

xvuw khôxvuwng nghĩwhef tớicpmi, con béxltb kia lạarugi khôxvuwng ăqfpan xoàdzqdi đtglrưeingnyoxc…

Áwhefnh mắkdnkt Lưeingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu lósdvee lêicpmn, rấmrxht nhanh lạarugi nósdvei vớicpmi Cốpzeteing Sinh: “Dưeing Sinh, hìzllsnh nhưeing anh đtglrãtmbk hiểtmbku lầftexm rồkdnki? Trưeingicpmc đtglrâkmhny em nósdvei em khôxvuwng ăqfpan xoàdzqdi đtglrưeingnyoxc nhưeingng khôxvuwng phảnrufi ýdsan đtglrósdve, em vẫtmbkn cósdve thểtmbk ăqfpan đtglrưeingnyoxc mộkcmot chúrxbdt…”

lbdyn dármhvm ngụpxify biệzfbsn?

Lầftexn nàdzqdy Cốpzeteing Sinh chẳuxjbng thètglrm nósdvei, liềjetdn lấmrxhy đtglriệzfbsn thoạarugi di đtglrkcmong từojcj trong túrxbdi ra, bấmrxhm mấmrxhy cármhvi.

Mộkcmot giâkmhny sau, đtglriệzfbsn thoạarugi trêicpmn bàdzqdn củowsua Lưeingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu lạarugi liêicpmn tụpxifc reo leng keng.


eingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu dưeingeingng nhưeing biếnurtt tin nhắkdnkn do ai gửgoyti tớicpmi, liếnurtc mắkdnkt nhìzllsn Cốpzeteing Sinh mộkcmot cármhvi, chầftexn chừojcj mộkcmot chúrxbdt mớicpmi cầftexm đtglriệzfbsn thoạarugi di đtglrkcmong lêicpmn nhìzllsn vềjetd phíwlcaa màdzqdn hìzllsnh.

Quảnruf nhiêicpmn làdzqd tin WeChat do Cốpzeteing Sinh gửgoyti tớicpmi.

Đactzftexu ngósdven tay củowsua Lưeingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu dừojcjng lạarugi mấmrxhy giâkmhny, mởkept WeChat ra.

Cốpzeteing Sinh gửgoyti cho côxvuw hai tấmrxhm hìzllsnh.

xvuw khôxvuwng hiểtmbku gìzlls bấmrxhm vàdzqdo hai tấmrxhm hìzllsnh đtglrtmbk phósdveng to ra.

Mộkcmot tấmrxhm hìzllsnh làdzqdrxbdc côxvuw ngồkdnki trêicpmn xe củowsua Chu Tịbyzbnh ởkept trưeingicpmc cửgoyta nhàdzqd trọnurt củowsua côxvuwmrxhy.

Tấmrxhm còlbdyn lạarugi làdzqdi hìzllsnh Lưeingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu giảnruf đtglrang đtglri bỏpzdbrmhvc ởkept cổnvksng biệzfbst thựtdlb củowsua Cốpzeteing Sinh.

Thờeingi gian chụpxifp hai tấmrxhm hìzllsnh nàdzqdy chỉgmcgrmhvch nhau ba phúrxbdt.

eingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu nhìzllsn chằegrfm chằegrfm hai tấmrxhm hìzllsnh kia, nụpxifeingeingi trêicpmn mặvrlst củowsua côxvuw tiêicpmu tan từojcjng chúrxbdt từojcjng chúrxbdt mộkcmot.

Hai Lưeingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu giốpzetng nhau nhưeing đtglrúrxbdc xuấmrxht hiệzfbsn cùkcmong mộkcmot lúrxbdc ởkept hai nơabcki cármhvch xa nhau nhưeing vậqfpay… Cốpzeteing Sinh sao lạarugi cósdve đtglrưeingnyoxc nhữxvuwng bứftexc ảnrufnh nàdzqdy? Chẳuxjbng lẽawpz hắkdnkn sớicpmm đtglrãtmbk hoàdzqdi nghe nêicpmn tựtdlbzllsnh đtglriềjetdu tra?

Trong lòlbdyng Lưeingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu đtglrftexy hoảnrufng loạarugn, côxvuw vắkdnkt ósdvec đtglrtmbk cốpzet gắkdnkng xoay chuyểtmbkn nhưeingng làdzqdm thếnurtdzqdo cũsifing khôxvuwng tìzllsm đtglrưeingnyoxc mộkcmot lờeingi giảnrufi thíwlcach sao cho hợnyoxp lýdsan.

xvuw nhìzllsn Cốpzeteing Sinh, nhiềjetdu lầftexn muốpzetn nósdvei chuyệzfbsn nhưeingng bởkepti vìzlls quármhv đtglrưeingeingng đtglrkcmot màdzqdxvuw lạarugi khôxvuwng kịbyzbp trởkept tay, cuốpzeti cùkcmong cũsifing khôxvuwng thểtmbksdvei đtglrưeingnyoxc gìzlls.

Cốpzeteing Sinh lạarugi nósdvei: “Nếnurtu côxvuw khôxvuwng muốpzetn trảnruf lờeingi câkmhnu hỏpzdbi lúrxbdc nãtmbky củowsua tôxvuwi cũsifing đtglrưeingnyoxc, tôxvuwi đtglrnvksi câkmhnu hỏpzdbi khármhvc, côxvuwmrxhy têicpmn thậqfpat làdzqdzlls?”


xvuwi Lưeingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu khôxvuwng trảnruf lờeingi đtglrưeingnyoxc, luôxvuwn giữxvuwicpmn lặvrlsng, con ngưeingơabcki luâkmhnn chuyểtmbkn, đtglrang suy nghĩwhef xem nêicpmn trảnruf lờeingi nhưeing thếnurtdzqdo.

eingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu khôxvuwng nósdvei lờeingi nàdzqdo, Cốpzeteing Sinh cũsifing khôxvuwng gấmrxhp, cứftex nhưeing vậqfpay ngồkdnki chờeing.

Qua khoảnrufng mưeingeingi phúrxbdt, Lưeingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu suy nghĩwhef kỹcjucsifing ổnvksn đtglrbyzbnh lạarugi, rốpzett cuộkcmoc nósdvei: ‘Dưeing Sinh, nhữxvuwng bứftexc ảnrufnh nàdzqdy cũsifing chẳuxjbng nósdvei lêicpmn đtglrưeingnyoxc đtglriềjetdu gìzlls, rõnrufdzqdng cósdve ngưeingeingi muốpzetn hãtmbkm hạarugi…”

Chữxvuw “em” Lưeingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu cầftexn chưeinga nósdvei đtglrưeingnyoxc đtglrãtmbk bịbyzb Cốpzeteing Sinh cắkdnkt đtglrftext lờeingi nósdvei: “Xem ra côxvuw khôxvuwng muốpzetn trảnruf lờeingi vấmrxhn đtglrjetd củowsua tôxvuwi phảnrufi khôxvuwng?”

“Khôxvuwng phảnrufi em khôxvuwng muốpzetn trảnruf lờeingi, phảnrufi…”

eingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu còlbdyn chưeinga nósdvei hếnurtt, Cốpzeteing Sinh liềjetdn chuyểtmbkn đtglrjetddzqdi, bâkmhny giờeing hỏpzdbi côxvuw ta nhữxvuwng chuyệzfbsn nàdzqdy cũsifing khôxvuwng giảnrufi quyếnurtt đtglrưeingnyoxc gìzlls: “Vậqfpay tấmrxht cảnruf nhữxvuwng thứftex trong nhàdzqddzqdy từojcj trưeingicpmc đtglrếnurtn giờeing vẫtmbkn làdzqd củowsua côxvuw?”

eingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu khôxvuwng theo kịbyzbp tiếnurtt tấmrxhu, côxvuw trốpzet mắkdnkt rồkdnki mớicpmi gậqfpat đtglrftexu: “Vâkmhnng.”

Cốpzeteing Sinh khôxvuwng nósdvei gìzlls nữxvuwa, đtglrármhvqfpang ghếnurt tựtdlba, đtglrftexng lêicpmn đtglri ra khỏpzdbi phòlbdyng ăqfpan.

Hắkdnkn đtglrãtmbk phármhvt hiệzfbsn côxvuwzllsm ngưeingeingi đtglrósdveng thếnurt, hắkdnkn cũsifing sẽawpz khôxvuwng dễylpbdzqdng bỏpzdb qua nhưeing vậqfpay a… hắkdnkn nósdvei đtglrưeingnyoxc mộkcmot nửgoyta đtglrãtmbk bỏpzdb đtglri nhưeing vậqfpay làdzqdsdve ýdsanzlls?

eingơabckng Đactzqfpau Khấmrxhu còlbdyn chưeinga hiểtmbku đtglrưeingnyoxc Cốpzeteing Sinh đtglrang muốpzetn làdzqdm gìzlls, theo phảnrufn ứftexng quay lạarugi, bỗdrclng nhiêicpmn nghe bêicpmn ngoàdzqdi cửgoyta sổnvks liềjetdn truyềjetdn đtglrếnurtn mộkcmot tiếnurtng “Ầbyzbm”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.