Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 420 : Là tiểu phiền toái, không phải lương đậu khấu (10)

    trước sau   
Ba chữobtkwnqny củiqpza Cốhlvtacob Sinh quádmaf đjdrsưacobxdbang đjdrsodxyt làwnqnm cho Lưacobơigapng Đnxuuemouu Khấnxuuu khôhymcng hiểoktbu hắyjttn đjdrsang nóblmyi cádmafi gìuomh, nuốhlvtt miếcqwmng xoàwnqni trong miệzeamng xuốhlvtng, lạcfxfi mờxdba mịxdbat ngẩzezang đjdrsjkcmu, nhìuomhn vềejcw phízosra Cốhlvtacob Sinh: “Cádmafi gìuomh?”

Cốhlvtacob Sinh mízosrm môhymci, lạcfxfi mởwgdr miệzeamng, dùzeam âcqwmm thanh nghe cóblmy vẻzosr rấnxuut bìuomhnh tĩfxnnnh nhưacobng lạcfxfi cóblmy mộodxyt cỗfdbv ádmafp bứzosrc vôhymcuomhnh: “Côhymc biếcqwmt tôhymci nóblmyi ai màwnqn.”

Dừgfgtng mộodxyt chúqwcit, Cốhlvtacob Sinh lạcfxfi hỏrwhwi lầjkcmn nữobtka: “Côhymcnxuuy đjdrsâcqwmu?”

Qua khoảoktbng nửvbxoa phúqwcit, Lưacobơigapng Đnxuuemouu Khấnxuuu mớpjkvi biếcqwmt côhymcnxuuy trong lờxdbai nóblmyi củiqpza Cốhlvtacob Sinh chízosrnh làwnqn con béjddy thếcqwm thâcqwmn kia.

Từgfgtqwcic côhymc vềejcw nhàwnqn đjdrsếcqwmn giờxdbadvwhng chỉjddy mớpjkvi nóblmyi chuyệzeamn vớpjkvi hắyjttn mấnxuuy câcqwmu, sao hắyjttn đjdrsãxdbablmy thểoktb phádmaft hiệzeamn đjdrsưacobbwctc đjdrsjkcmu mốhlvti?

Trêeplon mặdvwht Lưacobơigapng Đnxuuemouu Khấnxuuu vẫdwcdn nởwgdr nụmkelacobxdbai nhưacobng bờxdbahymci côhymc đjdrsãxdba trởwgdreplon đjdrsôhymcng cứzosrng, côhymcdvwh mắyjttt, khôhymcng nhìuomhn Cốhlvtacob Sinh, đjdrscfxfi nãxdbao lạcfxfi nhanh chóblmyng làwnqnm việzeamc.


ChuTịxdbanh nóblmyi vớpjkvi côhymc nếcqwmu Cốhlvtacob Sinh cóblmy nghi hoặdvwhc gìuomh thìuomh hắyjttn cũdvwhng khôhymcng cóblmydwcdn cứzosrdmafc thựblmyc, cho nêeplon côhymc khôhymcng cầjkcmn phảoktbi kinh hoảoktbng, cũdvwhng khôhymcng thểoktb thừgfgta nhậemoun.

acobơigapng Đnxuuemouu Khấnxuuu nuốhlvtt mộodxyt ngụmkelm nưacobpjkvc bọougut, khóblmye môhymci lạcfxfi cưacobxdbai đjdrsdvwhc biệzeamt chóblmyi lóblmya: “Dưacob Sinh, anh nóblmyi gìuomh vậemouy? Em nghe khôhymcng hiểoktbu gìuomh hếcqwmt?”

Cốhlvtacob Sinh nặdvwhng nềejcw nhìuomhn côhymc, khôhymcng đjdrsoktb ýwggg tớpjkvi lờxdbai nóblmyi củiqpza côhymc lạcfxfi thẳpqqrng thắyjttn hỏrwhwi mộodxyt lầjkcmn: “Bâcqwmy giờxdba ngưacobxdbai đjdrsóblmy đjdrsang ởwgdr đjdrsâcqwmu?”

acobơigapng Đnxuuemouu Khấnxuuu vẫdwcdn duy trìuomh nụmkelacobxdbai xádmafn lạcfxfn, vôhymc tộodxyi lắyjttc đjdrsjkcmu: “Ngưacobxdbai nàwnqno?”

“Đnxuugfgtng cóblmy giởwgdr tròhfue vớpjkvi tôhymci, nếcqwmu tôhymci hỏrwhwi côhymc nhưacob vậemouy tứzosrc làwnqnhymci đjdrsãxdba biếcqwmt côhymc khôhymcng phảoktbi làwnqnhymcnxuuy rồzeami, nóblmyi đjdrsi, hiệzeamn tạcfxfi côhymcnxuuy đjdrsang ởwgdr đjdrsâcqwmu?” ngữobtk khízosr củiqpza Cốhlvtacob Sinh cóblmyigapi nặdvwhng nềejcw, nhưacobwnqn sắyjttp hếcqwmt nhẫdwcdn nạcfxfi.

Nụmkelacobxdbai trêeplon mặdvwht Lưacobơigapng Đnxuuemouu Khấnxuuu cóblmy chúqwcit, nhạcfxft, đjdrsjkcmu ngóblmyn tay cầjkcmm muỗfdbvng củiqpza côhymcdvwhng vìuomh chộodxyt dạcfxfwnqn bấnxuut an màwnqndwcdng thêeplom mộodxyt ízosrt lựblmyc, côhymc vẫdwcdn cốhlvt gắyjttng mỉjddym cưacobxdbai, tiếcqwmp tụmkelc giảoktb ngốhlvtc: “Ngưacobxdbai nàwnqno a? Dưacob Sinh, anh đjdrsang nóblmyi gìuomh vậemouy? Em hoàwnqnn toàwnqnn khôhymcng hiểoktbu gìuomh hếcqwmt.”

Nếcqwmu phâcqwmn tízosrch ra thìuomhdmafi nhìuomhn lầjkcmn đjdrsjkcmu tiêeplon ởwgdr sảoktbnh vìuomhhfuen chưacoba đjdrsiqpz ádmafnh sádmafng nêeplon hắyjttn khôhymcng xádmafc đjdrsxdbanh côhymcblmy phảoktbi làwnqnacobơigapng Đnxuuemouu Khấnxuuu hay khôhymcng nhưacobng khi nhìuomhn côhymc lầjkcmn thứzosr hai, hắyjttn đjdrsãxdbablmy đjdrsádmafp ádmafn, chỉjddywnqnuomh muốhlvtn khẳpqqrng đjdrsxdbanh chắyjttc chắyjttn hơigapn, hắyjttn mớpjkvi nóblmyi chuyệzeamn vớpjkvi côhymc thêeplom mộodxyt ládmaft, quan sádmaft kĩfxnnwnqnng hơigapn.

Khi đjdrsóblmy hắyjttn chắyjttc chắyjttn mộodxyt trădwcdm phầjkcmn trădwcdm, ngưacobxdbai phụmkel nữobtk ngồzeami trưacobpjkvc mắyjttt hắyjttn lúqwcic nàwnqny làwnqnacobơigapng Đnxuuemouu Khấnxuuu chứzosr khôhymcng phảoktbi Tiểoktbu Phiềejcwn Toádmafi.

Hắyjttn sởwgdrfxnn khôhymcng vạcfxfch trầjkcmn côhymcwnqnuomh muốhlvtn quảoktbn gia đjdrsi làwnqnm chèvucc xoàwnqni, đjdrsoktb cho hắyjttn chắyjttc chắyjttn đjdrsếcqwmn mộodxyt ngàwnqnn phầjkcmn trădwcdm.

Hắyjttn hỏrwhwi côhymc liêeplon tiếcqwmp ba lầjkcmn, côhymc lạcfxfi còhfuen ởwgdr đjdrsóblmy diễwgdrn tròhfue vớpjkvi hắyjttn? Nghe khôhymcng hiểoktbu? côhymc thậemout sựblmy cho rằpjkvng hắyjttn làwnqn đjdrszosra trẻzosr ba tuổpjkvi, cóblmy thểoktb dễwgdrwnqnng dụmkel khịxdba nhưacob vậemouy sao?

Cốhlvtacob Sinh nởwgdr mộodxyt nụmkelacobxdbai tràwnqno phúqwcing: “Sao tấnxuut cảoktb mọougui ngưacobxdbai đjdrsejcwu nóblmyi côhymc khôhymcng biếcqwmt diễwgdrn chứzosr? Dựblmya vàwnqno khuôhymcn mặdvwht nàwnqny khôhymcng phảoktbi diễwgdrn vôhymczeamng tốhlvtt sao? Vẫdwcdn làwnqn ngàwnqny hôhymcm nay phádmaft huy khảoktbdwcdng diễwgdrn xuấnxuut trưacobpjkvc mặdvwht tôhymci sao?”

acobơigapng Đnxuuemouu Khấnxuuu sao cóblmy thểoktb khôhymcng nghe ra lờxdbai nóblmyi đjdrsjkcmy tràwnqno phúqwcing củiqpza hắyjttn chứzosr, mặdvwht củiqpza côhymc lạcfxfi tỏrwhw vẻzosr oan ứzosrc, mềejcwm mạcfxfi mởwgdr miệzeamng: “Dưacob Sinh, em khôhymcng cóblmy, em thậemout sựblmy khôhymcng biếcqwmt anh…”

“Côhymcnxuuy khôhymcng ădwcdn xoàwnqni đjdrsưacobbwctc.” Cốhlvtacob Sinh khôhymcng đjdrsbwcti Lưacobơigapng Đnxuuemouu Khấnxuuu nóblmyi hếcqwmt lờxdbai đjdrsãxdba nhìuomhn thẳpqqrng vàwnqno đjdrsôhymci mắyjttt củiqpza côhymc, mộodxyt chúqwcit tìuomhnh cảoktbm cũdvwhng khôhymcng cóblmy, gọougun gàwnqnng dứzosrt khoádmaft vạcfxfch trầjkcmn côhymc.

acobơigapng Đnxuuemouu Khấnxuuu vốhlvtn đjdrsxdbanh nóblmyi tiếcqwmp nhưacobng lạcfxfi khôhymcng nóblmyi thêeplom đjdrsưacobbwctc gìuomh.

Trong miệzeamng củiqpza côhymc thậemoum chízosrhfuen lưacobu lạcfxfi vịxdba xoàwnqni.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.