Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 355 : Chỉ nguyện có khởi đầu, không kết thúc (5)

    trước sau   
uaerm qua?

Vậvvwly video nàfhcey chíkadenh làfhce do trợefjxywyl củlawpa côuaer quay léeionn? Nókjqki cámrdnch khámrdnc, Tiểknuou Phiềknuon Toámrdni đukyeếadxhn giờqpsa vẫzrymn còuaern uốnmntng thuốnmntc trámrdnnh thai?

Nhưfqgcng rõltivfhceng tốnmnti qua lúntzuc hắbmhmn hỏgqpyi ýywyluaer vềknuo chuyệpokzn cókjqk em béeion, côuaer đukyeãrfdo đukyeesxdng ýywyl rồesxdi màfhce?

Hắbmhmn dùqyndng hếadxht kinh nghiệpokzm củlawpa mìmrdnnh cũtmweng cảpykrm thấbmhmy chuyệpokzn nàfhcey quámrdn khókjqk hiểknuou, đukyezrymi nãrfdoo Cốnmntfqgc Sinh bắbmhmt đukyeafknu cảpykrm thấbmhmy choámrdnng vámrdnng.

“Nókjqki đukyei cũtmweng phảpykri nókjqki lạzrymi, thậvvwlt sựloim phảpykri cảpykrm ơkewpn cậvvwlu đukyeókjqk Chu Tịthqfnh, nhờqpsa cậvvwlu đukyeưfqgca ra mộmymkt kếadxhmrdnch hoàfhcen hảpykro nhưfqgc vậvvwly đukyeknuo chọlojkc giậvvwln Lâqpsam Ứwvltc, sau đukyeókjqk, lạzrymi gọlojki đukyeiệpokzn thoạzrymi cho Cốnmntfqgc Sinh, hiệpokzn giờqpsa toàfhcen bộmymkfhceng giảpykri tríkade đukyeknuou biếadxht ngưfqgcqpsai đukyeang làfhcem chỗlojk dựloima vữthqfng chắbmhmc cho mìmrdnnh làfhce Cốnmntfqgc Sinh đukyeknuou muốnmntn mờqpsai mìmrdnnh đukyeókjqkng phim, cámrdnc đukyezrymo diễkaden vềknuo sau chắbmhmc đukyeknuou cho tớvjwt chọlojkn bạzrymn diễkaden hếadxht quámrdn!”

“Đmymkưfqgcefjxc rồesxdi Tiểknuou Khấbmhmu, bâqpsay giờqpsafjxx đukyeâqpsay chỉrxdjkjqkmrdnnh vàfhce cậvvwlu khôuaerng sao, nếadxhu bịthqf ngưfqgcqpsai khámrdnc nghe thấbmhmy, lạzrymi nókjqki cho Cốnmntfqgc Sinh biếadxht thìmrdn cậvvwlu gặukyep phiềknuon phứwvltc lớvjwtn đukyeókjqk!”

“Tớvjwt đukyeâqpsau phảpykri đukyeesxd ngốnmntc, cámrdni nàfhcey còuaern phảpykri đukyeknuo cậvvwlu nhắbmhmc nhởfjxx sao, khôuaerng cókjqk cậvvwlu thìmrdn Cốnmntfqgc Sinh vẫzrymn làfhce ngưfqgcqpsai chồesxdng màfhcemrdnnh thíkadech, cókjqk đukyeiềknuou…” Lưfqgcơkewpng Đmymkvvwlu Khấbmhmu thởfjxxfhcei mộmymkt hơkewpi, ngoẹowqko cổrzosfqgcqpsai híkadep mắbmhmt vớvjwti Chu Tịthqfnh: “Nókjqki thậvvwlt lòuaerng, nếadxhu nhưfqgckjqk thểknuo, bâqpsay giờqpsa tớvjwt mong anh ta vềknuo nhàfhce íkadet mộmymkt chúntzut, íkadet gặukyep, tớvjwt mớvjwti cókjqk thểknuo ung dung vui vẻloim, đukyeknuo tớvjwt khôuaerng cầafknn phảpykri giảpykr vờqpsa nhưfqgc thâqpsam tìmrdnnh, nghe lờqpsai, hiểknuou chuyệpokzn gìmrdn hếadxht… Cậvvwlu biếadxht khôuaerng? Rấbmhmt mệpokzt đukyeókjqk. Cókjqk đukyeiềknuou vìmrdn sựloim nghiệpokzp củlawpa tớvjwt, tớvjwttmweng phảpykri chiềknuou theo ýywyl hắbmhmn, dùqynd sao đukyenmnti vớvjwti tớvjwtfhcekjqki, hắbmhmn cũtmweng làfhce mộmymkt quâqpsan cờqpsa tốnmntt nhấbmhmt…”

fqgcơkewpng Đmymkvvwlu Khấbmhmu nókjqki xong, liềknuon cưfqgcqpsai khẽkfjn hai tiếadxhng: “Đmymkàfhcen ôuaerng màfhce, đukyeknuou làfhce mộmymkt dạzrymng, đukyentzung phảpykri tìmrdnnh yêfhceu thìmrdn đukyeknuou trởfjxxfhcen ngu si thôuaeri.”

Chữthqf “thôuaeri” cuốnmnti cùqyndng Lưfqgcơkewpng Đmymkvvwlu Khấbmhmu còuaern chưfqgca nókjqki xong, Cốnmntfqgc Sinh bỗlojkng thẳitvpng tay quărzosng đukyeiệpokzn thoạzrymi đukyei.

Đmymkiệpokzn thoạzrymi di đukyemymkng bay đukyeếadxhn cửrfdoa kíkadenh tủlawp đukyeloimng rưfqgcefjxu đukyenmnti diệpokzn vámrdnch tưfqgcqpsang, tạzrymo nêfhcen mộmymkt tiếadxhng “Ầaxqmm”, sau đukyeókjqk nhữthqfng tiếadxhng kíkadenh vỡijal vụntzun, rơkewpi xuốnmntng cùqyndng mộmymkt chỗlojk tạzrymo nêfhcen nhữthqfng âqpsam thanh rấbmhmt lớvjwtn.

Quâqpsan cờqpsa… kẻloim ngu si… thìmrdn ra trong mắbmhmt côuaer hắbmhmn chỉrxdj nhưfqgc vậvvwly thôuaeri!

Cốnmntfqgc Sinh khôuaerng phảpykri làfhce bịthqf chọlojkc tứwvltc, màfhcefhce cảpykrm thấbmhmy khókjqk chịthqfu, khókjqk chịthqfu đukyeếadxhn nỗlojki trong ngựloimc cókjqk mộmymkt ngọlojkn lửrfdoa đukyenmntt lêfhcen, càfhceng đukyenmntt càfhceng chámrdny phừrfdong phừrfdong, đukyenmntt đukyeếadxhn nỗlojki hắbmhmn đukyeau lòuaerng, hắbmhmn sốnmntt ruộmymkt, đukyeếadxhn từrfdong tếadxhfhceo từrfdong giọlojkt mámrdnu cũtmweng cảpykrm thấbmhmy đukyeau rầafknm rĩylgj.

Loạzrymi đukyeau đukyevjwtn nàfhcey giốnmntng nhưfqgc cảpykr ngưfqgcqpsai bịthqf vỡijal ra, dùqyndfhce đukyeang sốnmntng sờqpsa sờqpsa nhưfqgcng vẫzrymn námrdnt vụntzun, hắbmhmn khôuaerng cámrdnch nàfhceo nhịthqfn đukyeưfqgcefjxc, cũtmweng quărzosng ly caféeion trêfhcen tay xuốnmntng.

Ly caféeion va vàfhceo cửrfdoa gỗlojk, phámrdnt ra mộmymkt âqpsam thanh rấbmhmt lớvjwtn, còuaern chưfqgca đukyeưfqgcefjxc nửrfdoa phúntzut, cửrfdoa phòuaerng đukyeãrfdo bịthqf thưfqgcywyl mởfjxx ra quan tâqpsam: “Cốnmnt tổrzosng, xin hỏgqpyi…”

“Cúntzut!” Thưfqgcywyluaern chưfqgca nókjqki hếadxht, Cốnmntfqgc Sinh liềknuon quay đukyeafknu rốnmntng lêfhcen mộmymkt tiếadxhng, khiếadxhn thưfqgcywyl sợefjx run, vộmymki vàfhceng chạzrymy ra ngoàfhcei, đukyeókjqkng cửrfdoa lạzrymi.

Cốnmntfqgc Sinh dựloima vàfhceo bàfhcen làfhcem việpokzc thởfjxx hồesxdng hộmymkc, huyệpokzt thámrdni dưfqgcơkewpng cũtmweng đukyevvwlp thìmrdnnh thịthqfch, khiếadxhn cho hắbmhmn đukyeau đukyevjwtn, hôuaer hấbmhmp ngàfhcey mộmymkt nặukyeng nềknuo, hắbmhmn giơkewp tay nớvjwti lỏgqpyng cravat, mởfjxx hai khuy ámrdno, hắbmhmn lạzrymi nhìmrdnn đukyeiệpokzn thoạzrymi đukyeang nằqznwm giữthqfa nhữthqfng mảpykrnh thủlawpy tinh vỡijal vụntzun, hắbmhmn đukyei đukyeếadxhn nhặukyet đukyeiệpokzn thoạzrymi lêfhcen.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.