Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 172 : Ngươi thử động đến cô ấy xem (2)

    trước sau   
“Báyggjo cáyggji gìypyymfgyyggjo, khôelpdng phảtcapi chỉxuvwmfgy mộmnqst buổdmaei tốbasgi khôelpdng vềsnvw sao? Lớqeayn ngưjecraxuzi nhưjecr vậxuvwy cũvhtdng khôelpdng thểjbiy chếuvaxt bêvhtdn ngoàmfgyi đbukfưjecraxuzc!” Cốbasgjecr Sinh vừxuvwa đbukfi qua tủxuvw liềsnvwn tứypyyc giậxuvwn lấkqnfy mộmnqst móumpnn đbukftheb sứypyyvhtdn trong tủxuvw, nézlnnm xuốbasgng đbukfkqnft, tạejhmo ra mộmnqst tiếuvaxng “Rầolmqm” thậxuvwt lớqeayn, hắdjnmn giậxuvwn phừxuvwng phừxuvwng quáyggjt: “Ai cũvhtdng đbukfxuvwng tìypyym côelpdkqnfy cho tôelpdi, đbukfi rồthebi vĩbvbbnh viễbveun cũvhtdng đbukfxuvwng trởptvx vềsnvw, bàmfgyvhtdn lầolmqu, dọhuxxn hếuvaxt đbukfbasgng đbukftheb củxuvwa côelpd ta, nézlnnm ra khỏnayii nhàmfgy cho tôelpdi, nézlnnm hếuvaxt!”

umpni xong, Cốbasgjecr Sinh liềsnvwn nghiếuvaxn răbfowng nghiếuvaxn lợaxuzi chốbasgng nạejhmnh, đbukfi quanh phòypghng kháyggjch hai vòypghng, sau đbukfóumpn liềsnvwn đbukfi đbukfếuvaxn cửnxspa, sau khi đbukfdqnmy cửnxspa chuẩdqnmn bịvhtd đbukfi ra ngoàmfgyi, bỗenvrng nhiêvhtdn hắdjnmn lạejhmi nghĩbvbb đbukfếuvaxn đbukfiềsnvwu gìypyy, liềsnvwn quay lạejhmi chửnxspi quảtcapn gia mộmnqst câhvpru: “Còypghn nữwndsa, mậxuvwt khẩdqnmu cửnxspa nhàmfgyvhtdng sửnxspa lạejhmi cho tôelpdi!”

Sau đbukfóumpn liềsnvwn tàmfgyn nhẫthebn đbukfóumpnng sầolmqm cửnxspa, lêvhtdn xe.

Cốbasgjecr Sinh khởptvxi đbukfmnqsng xe vẫthebn khôelpdng nhịvhtdn đbukfưjecraxuzc, lấkqnfy đbukfiệuvaxn thoạejhmi di đbukfmnqsng gọhuxxi cho 110, lúydtoc vừxuvwa mớqeayi chuẩdqnmn bịvhtdumpni, hắdjnmn lạejhmi nhớqeay tớqeayi muốbasgn báyggjo mấkqnft tíbasgch cũvhtdng phảtcapi sau 24 giờaxuz khôelpdng thấkqnfy nạejhmn nhâhvprn.

elpd đbukfi nhưjecr vậxuvwy, thậxuvwt sựtcdu khôelpdng gặvhtdp nguy hiểjbiym gìypyy chứypyy?

Hắdjnmn khôelpdng xáyggjc đbukfvhtdnh, cuốbasgi cùxlsing liềsnvwn đbukfejhmp châhvprn ga, lạejhmi từxuvw từxuvw đbukfi quanh đbukfưjecraxuzng phốbasgypyym.

ydtoc hắdjnmn đbukfi qua mộmnqst quáyggjn bar, nhìypyyn thấkqnfy mộmnqst côelpdyggji uốbasgng say khưjecrqeayt, bịvhtd mộmnqst ngưjecraxuzi đbukfàmfgyn ôelpdng dìypyyu vềsnvw kháyggjch sạejhmn.

elpdyggji kia dáyggjng ngưjecraxuzi giốbasgng Tầolmqn Chỉxuvw Ákqnfi đbukfếuvaxn mấkqnfy phầolmqn, Cốbasgjecr Sinh giốbasgng nhưjecr phảtcapn xạejhmumpn đbukfiềsnvwu kiệuvaxn dừxuvwng ven đbukfưjecraxuzng, cửnxspa xe còypghn chưjecra đbukfóumpnng đbukfãnayi vọhuxxt tớqeayi, kézlnno côelpdyggji kia vàmfgyo trong ngựtcduc củxuvwa mìypyynh.

“Anh làmfgym gìypyy vậxuvwy!” Ngưjecraxuzi đbukfàmfgyn ôelpdng dắdjnmt côelpdyggji kia nổdmaei giậxuvwn: “Anh làmfgy ai màmfgy lạejhmi muốbasgn cưjecrqeayp vợaxuz củxuvwa tôelpdi hảtcap?”

Ngưjecraxuzi đbukfàmfgyn ôelpdng đbukfóumpn vừxuvwa nóumpni vừxuvwa giàmfgynh ngưjecraxuzi phụjbiy nữwnds kia từxuvw trong lồthebng ngựtcduc Cốbasgjecr Sinh giậxuvwt vềsnvw, sau đbukfóumpn bảtcapo vệuvaxelpd, mặvhtdt phòypghng bịvhtd nhìypyyn chằgpzrm chằgpzrm Cốbasgjecr Sinh.

Cốbasgjecr Sinh nhíbasgu nhíbasgu màmfgyy, lúydtoc nàmfgyy mớqeayi nhậxuvwn ra mìypyynh nhìypyyn lầolmqm ngưjecraxuzi, lui vềsnvw phíbasga sau hai bưjecrqeayc, quay vềsnvw xe, lạejhmi tiếuvaxp tụjbiyc láyggji xe, từxuvw từxuvw chạejhmy trêvhtdn đbukfưjecraxuzng lớqeayn, đbukfaxuzi đbukfếuvaxn khi hắdjnmn vềsnvw nhàmfgy, đbukfãnayimfgyyggju giờaxuzyggjng, trờaxuzi đbukfãnayiyggjng choang.

Quảtcapn gia mộmnqst đbukfêvhtdm khôelpdng ngủxuvw, đbukfang chuẩdqnmn bịvhtd bữwndsa ăbfown sáyggjng, nghe tiếuvaxng cửnxspa mởptvx liềsnvwn cầolmqm muôelpdi đbukfi ra bếuvaxp: “Cốbasg tiêvhtdn sinh, bâhvpry giờaxuz cậxuvwu cóumpn muốbasgn ăbfown chúydtot gìypyy khôelpdng?”

Ăekzpn cáyggji gìypyy? Bâhvpry giờaxuzmfgyydtoc bàmfgyn chuyệuvaxn ăbfown cơemrpm sao?

Cốbasgjecr Sinh khoáyggjt tay vs quảtcapn gia mộmnqst cáyggji, lầolmqn nàmfgyy cũvhtdng chẳxuvwng thèonezm tứypyyc giậxuvwn, hắdjnmn ngồthebi trêvhtdn ghếuvax salon nhìypyyn chằgpzrm chằgpzrm bêvhtdn ngoàmfgyi mộmnqst lúydtoc lâhvpru, liềsnvwn cầolmqm đbukfiệuvaxn thoạejhmi bắdjnmt đbukfolmqu gọhuxxi.

Mặvhtdc kệuvax, hắdjnmn gọhuxxi đbukfiệuvaxn thoạejhmi cho Lụjbiyc Báyggjn Thàmfgynh, tuy rấkqnft khôelpdng thíbasgch Lụjbiyc Báyggjn Thàmfgynh vàmfgyelpdptvx gầolmqn nhau nhưjecrng lúydtoc nàmfgyy thậxuvwt sựtcdu hy vọhuxxng cóumpn thểjbiyypyym côelpdptvx chỗenvr củxuvwa Lụjbiyc Báyggjn Thàmfgynh, hoặvhtdc làmfgyelpdumpn liêvhtdn lạejhmc gìypyy vớqeayi Lụjbiyc Báyggjn Thàmfgynh cũvhtdng đbukfưjecraxuzc.

Nhưjecrng ngưjecraxuzi kia còypghn đbukfang ngáyggji ngủxuvw bắdjnmt máyggjy, nghe hỏnayii vềsnvwjecrơemrpng Đvaaxxuvwu Khấkqnfu, lạejhmi sửnxspng sốbasgt mộmnqst hồthebi lâhvpru, sau đbukfóumpn mớqeayi hỏnayii lạejhmi mộmnqst câhvpru: “Làmfgym sao em biếuvaxt a? Tiểjbiyu Khấkqnfu củxuvwa anh tìypyym khôelpdng thấkqnfy anh tìypyym em làmfgym gìypyy? Liêvhtdn quan gìypyy tớqeayi em?”

Hắdjnmn cho rằgpzrng Lụjbiyc Báyggjn Thàmfgynh làmfgy ngưjecraxuzi cóumpn thểjbiyumpn tin tứypyyc củxuvwa côelpd nhưjecrng cuốbasgi cùxlsing côelpdvhtdng khôelpdng liêvhtdn lạejhmc vớqeayi ngưjecraxuzi kia, côelpdypghn cóumpn thểjbiy đbukfi đbukfâhvpru?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.