Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 171 : Ngươi thử động đến cô ấy xem (1)
Bởlejh i vìxqwv khôqken ng xáynvf c đnykh ịsfhp nh Lưjjhl ơxqwv ng Đedbs ậrguf u Khấwrnq u cóxqwv thậrguf t sựonbi trởlejh vềnkpd Lưjjhl ơxqwv ng gia hay khôqken ng nhưjjhl ng trưjjhl ớahbs c khi đnykh i, Cốaxnw Dưjjhl Sinh cốaxnw ýgqow đnykh ếregh n côqken ng ty, ôqken m hai bìxqwv nh rưjjhl ợhajz u ngon dùideu ng dáynvf ng vẻknuw tiệflba n đnykh ưjjhl ờkdjt ng ghéfvbw qua nhấwrnq n chuôqken ng cửbmea a nhàbgix Lưjjhl ơxqwv ng gia.
Trờkdjt i đnykh ãeoyp tốaxnw i, ngưjjhl ờkdjt i trong nhàbgix Lưjjhl ơxqwv ng gia đnykh ềnkpd u đnykh ang nghỉcwvt ngơxqwv i, chỉcwvt cóxqwv bảonbi o mẫhzrd u củknuw a Lưjjhl ơxqwv ng gia còbgix n thứlwtg c mởlejh cửbmea a cho hắhzrd n.
Thẳgfro ng thắhzrd n màbgix nóxqwv i, từbgix khi Lưjjhl ơxqwv ng Đedbs ậrguf u Khấwrnq u gảonbi cho hắhzrd n đnykh ếregh n nay, ngoạfjiu i trừbgix tếregh t đnykh ếregh n chàbgix o Lưjjhl ơxqwv ng lãeoyp o gia mộbmea t lầqhgd n, hắhzrd n cũbcki ng khôqken ng ghéfvbw đnykh ếregh n Lưjjhl ơxqwv ng gia.
Cho đnykh ếregh n khi bảonbi o mẫhzrd u mởlejh cửbmea a, nhìxqwv n thấwrnq y hắhzrd n, sợhajz ngâlctg y ngưjjhl ờkdjt i mộbmea t lúeoyp c lâlctg u, mớahbs i lêkdjz n tiếregh ng: “Cốaxnw , cốaxnw tiêkdjz n sinh, ngàbgix i đnykh ếregh n đnykh âlctg y cóxqwv chuyệflba n gìxqwv ?
Ngay lúeoyp c Cốaxnw Dưjjhl Sinh nghĩtxey làbgix m sao cóxqwv thểknuw hỏflba i Lưjjhl ơxqwv ng Đedbs ậrguf u Khấwrnq u cóxqwv vềnkpd nhàbgix hay khôqken ng, bảonbi o mẫhzrd u lạfjiu i ngoẹregh o cổywua , kinh ngạfjiu c hỏflba i hắhzrd n: “Đedbs ạfjiu i tiểknuw u thưjjhl khôqken ng cùideu ng ngàbgix i trởlejh vềnkpd sao?”
Mộbmea t câlctg u nóxqwv i khiếregh n hắhzrd n biếregh t rõrmug Lưjjhl ơxqwv ng Đedbs ậrguf u Khấwrnq u khôqken ng trởlejh vềnkpd Lưjjhl ơxqwv ng gia, hắhzrd n cũbcki ng khôqken ng đnykh i theo bảonbi o mẫhzrd u vàbgix o nhàbgix màbgix đnykh ứlwtg ng ởlejh ngoàbgix i nóxqwv i: “Tôqken i mớahbs i từbgix nhàbgix ôqken ng vềnkpd , tiệflba n đnykh ưjjhl ờkdjt ng ôqken ng gửbmea i tôqken i mang hai chai rưjjhl ợhajz u biếregh u Lưjjhl ơxqwv ng lãeoyp o gia.
Dừbgix ng mộbmea t chúeoyp t, Cốaxnw Dưjjhl Sinh còbgix n nóxqwv i: “Mọmyud i ngưjjhl ờkdjt i nghỉcwvt ngơxqwv i đnykh i, tôqken i khôqken ng quấwrnq y rầqhgd y nữojww a.”
Ra khỏflba i Lưjjhl ơxqwv ng gia, Cốaxnw Dưjjhl Sinh liềnkpd n đnykh ếregh n nhàbgix cũbcki .
Tấwrnq t cảonbi mọmyud i ngưjjhl ờkdjt i trong nhàbgix cũbcki đnykh ềnkpd u đnykh ãeoyp ngủknuw rồolhe i, Cốaxnw Dưjjhl Sinh cóxqwv chìxqwv a khóxqwv a, tựonbi mìxqwv nh mởlejh cửbmea a vàbgix o phòbgix ng, dạfjiu o qua lầqhgd u dưjjhl ớahbs i mộbmea t vòbgix ng, cũbcki ng khôqken ng nhìxqwv n thấwrnq y bóxqwv ng dáynvf ng củknuw a Lưjjhl ơxqwv ng Đedbs ậrguf u Khấwrnq u, hắhzrd n mớahbs i trởlejh vểknuw xe.
Côqken cũbcki ng khôqken ng cóxqwv ởlejh nhàbgix cũbcki , càbgix ng khôqken ng vềnkpd Lưjjhl ơxqwv ng gia… Cốaxnw Dưjjhl Sinh giơxqwv cổywua tay lêkdjz n nhìxqwv n thờkdjt i gian, đnykh ãeoyp hơxqwv n hai giờkdjt sáynvf ng rồolhe i, đnykh ãeoyp trễwjix nhưjjhl vậrguf y, côqken cóxqwv đnykh i đnykh âlctg u cũbcki ng phảonbi i mệflba t mỏflba i trởlejh vềnkpd nhàbgix chứlwtg ?
Cốaxnw Dưjjhl Sinh gọmyud i đnykh iệflba n thoạfjiu i cho quảonbi n gia, khôqken ng ai bắhzrd t máynvf y, hắhzrd n lạfjiu i láynvf i xe vềnkpd biệflba t thựonbi .
Đedbs èrguf n trong biệflba t thựonbi vẫhzrd n sáynvf ng choang, quảonbi n gia lầqhgd n nàbgix y khôqken ng đnykh ứlwtg ng trưjjhl ớahbs c cửbmea a nữojww a màbgix ngồolhe i trêkdjz n ghếregh sofa trong phòbgix ng kháynvf ch ngủknuw gụbmea c, nghe thấwrnq y tiếregh ng mởlejh cửbmea a liềnkpd n lậrguf p tứlwtg c đnykh ứlwtg ng lêkdjz n, chạfjiu y đnykh ếregh n cửbmea a, khi nhìxqwv n thấwrnq y chỉcwvt cóxqwv mộbmea t mìxqwv nh Cốaxnw Dưjjhl Sinh, bàbgix liềnkpd n ỉcwvt u xìxqwv u đnykh i chậrguf m lạfjiu i: “Vẫhzrd n khôqken ng cóxqwv tin tứlwtg c củknuw a tiểknuw u thưjjhl sao?”
Cốaxnw Dưjjhl Sinh khôqken ng héfvbw răutmi ng, thay giàbgix y xong liềnkpd n vàbgix o nhàbgix ngồolhe i trêkdjz n ghếregh sofa.
Quảonbi n gia vốaxnw n cóxqwv chúeoyp t buồolhe n ngủknuw , nhưjjhl ng giờkdjt còbgix n chưjjhl a thấwrnq y tin tứlwtg c củknuw a Tầqhgd n Chỉcwvt Áojww i nêkdjz n trong nháynvf y mắhzrd t liềnkpd n tỉcwvt nh táynvf o lạfjiu i, bàbgix đnykh i róxqwv t cho Cốaxnw Dưjjhl Sinh mộbmea t chéfvbw n nưjjhl ớahbs c trưjjhl ớahbs c, đnykh ặeoyp t ởlejh trưjjhl ớahbs c mặeoyp t hắhzrd n, sau đnykh óxqwv nóxqwv i: “Cảonbi buổywua i tốaxnw i khôqken ng biếregh t tiểknuw u thưjjhl đnykh i đnykh âlctg u rồolhe i? Cóxqwv khi nàbgix o côqken ấwrnq y gặeoyp p chuyệflba n gìxqwv ngoàbgix i ýgqow muốaxnw n khôqken ng?”
Cốaxnw Dưjjhl Sinh ởlejh bêkdjz n ngoàbgix i bôqken n ba mấwrnq y tiếregh ng đnykh ồolhe ng hồolhe thậrguf t sựonbi cóxqwv chúeoyp t kháynvf t, vừbgix a mớahbs i bưjjhl ng chéfvbw n nưjjhl ớahbs c đnykh ếregh n bêkdjz n miệflba ng liềnkpd n nghe thấwrnq y lờkdjt i nàbgix y củknuw a quảonbi n gia, liềnkpd n nhíjcnf u màbgix y, nhấwrnq t thờkdjt i cũbcki ng chẳgfro ng muốaxnw n uốaxnw ng nưjjhl ớahbs c nữojww a, nặeoyp ng nềnkpd đnykh ểknuw ly nưjjhl ớahbs c lêkdjz n bàbgix n tràbgix .
Hắhzrd n vấwrnq t vảonbi nhưjjhl vậrguf y còbgix n bịsfhp quảonbi n gia nóxqwv i câlctg u nàbgix y, sao khôqken ng khóxqwv chịsfhp u cho đnykh ưjjhl ợhajz c, cuốaxnw i cùideu ng liềnkpd n đnykh ứlwtg ng lêkdjz n, vừbgix a nhìxqwv n thờkdjt i gian vừbgix a đnykh i.
Đedbs ãeoyp bốaxnw n giờkdjt sáynvf ng, quảonbi n gia khôqken ng nhịsfhp n đnykh ưjjhl ợhajz c lạfjiu i lêkdjz n tiếregh ng: “Đedbs ãeoyp bốaxnw n giờkdjt sáynvf ng rồolhe i còbgix n chưjjhl a vềnkpd , khôqken ng biếregh t tiểknuw u thưjjhl ởlejh đnykh âlctg u, cóxqwv an toàbgix n khôqken ng?”
Nóxqwv i xong, quảonbi n gia liềnkpd n hỏflba i Cốaxnw Dưjjhl Sinh: “Thiếregh u gia, cậrguf u nóxqwv i xem chúeoyp ng ta cóxqwv nêkdjz n báynvf o cảonbi nh sáynvf t khôqken ng?”
Trờ
Thẳ
Cho đ
Ngay lú
Mộ
Dừ
Ra khỏ
Tấ
Cô
Cố
Đ
Cố
Quả
Cố
Hắ
Đ
Nó
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.