Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 171 : Ngươi thử động đến cô ấy xem (1)
Bởfxax i vìfylq khôbbwq ng xágqag c đtoym ịiqhn nh Lưugjt ơmcbm ng Đwvnm ậttrh u Khấulmv u cóxweq thậttrh t sựevvr trởfxax vềugsn Lưugjt ơmcbm ng gia hay khôbbwq ng nhưugjt ng trưugjt ớmdln c khi đtoym i, Cốfvjs Dưugjt Sinh cốfvjs ýxzqa đtoym ếjefg n côbbwq ng ty, ôbbwq m hai bìfylq nh rưugjt ợmdln u ngon dùqhbr ng dágqag ng vẻaktd tiệkpqa n đtoym ưugjt ờrsta ng ghéycqg qua nhấulmv n chuôbbwq ng cửzovg a nhàgxjg Lưugjt ơmcbm ng gia.
Trờrsta i đtoym ãlmze tốfvjs i, ngưugjt ờrsta i trong nhàgxjg Lưugjt ơmcbm ng gia đtoym ềugsn u đtoym ang nghỉkeon ngơmcbm i, chỉkeon cóxweq bảetcn o mẫjefg u củtwnd a Lưugjt ơmcbm ng gia còiqhn n thứlvho c mởfxax cửzovg a cho hắbcyx n.
Thẳkpqa ng thắbcyx n màgxjg nóxweq i, từvwbw khi Lưugjt ơmcbm ng Đwvnm ậttrh u Khấulmv u gảetcn cho hắbcyx n đtoym ếjefg n nay, ngoạzzyj i trừvwbw tếjefg t đtoym ếjefg n chàgxjg o Lưugjt ơmcbm ng lãlmze o gia mộvjsc t lầgqag n, hắbcyx n cũxiik ng khôbbwq ng ghéycqg đtoym ếjefg n Lưugjt ơmcbm ng gia.
Cho đtoym ếjefg n khi bảetcn o mẫjefg u mởfxax cửzovg a, nhìfylq n thấulmv y hắbcyx n, sợmdln ngâbtrv y ngưugjt ờrsta i mộvjsc t lúetcn c lâbtrv u, mớmdln i lêgykg n tiếjefg ng: “Cốfvjs , cốfvjs tiêgykg n sinh, ngàgxjg i đtoym ếjefg n đtoym âbtrv y cóxweq chuyệkpqa n gìfylq ?
Ngay lúetcn c Cốfvjs Dưugjt Sinh nghĩpwxe làgxjg m sao cóxweq thểkeon hỏmcbm i Lưugjt ơmcbm ng Đwvnm ậttrh u Khấulmv u cóxweq vềugsn nhàgxjg hay khôbbwq ng, bảetcn o mẫjefg u lạzzyj i ngoẹhgrp o cổadwu , kinh ngạzzyj c hỏmcbm i hắbcyx n: “Đwvnm ạzzyj i tiểkeon u thưugjt khôbbwq ng cùqhbr ng ngàgxjg i trởfxax vềugsn sao?”
Mộvjsc t câbtrv u nóxweq i khiếjefg n hắbcyx n biếjefg t rõajrt Lưugjt ơmcbm ng Đwvnm ậttrh u Khấulmv u khôbbwq ng trởfxax vềugsn Lưugjt ơmcbm ng gia, hắbcyx n cũxiik ng khôbbwq ng đtoym i theo bảetcn o mẫjefg u vàgxjg o nhàgxjg màgxjg đtoym ứlvho ng ởfxax ngoàgxjg i nóxweq i: “Tôbbwq i mớmdln i từvwbw nhàgxjg ôbbwq ng vềugsn , tiệkpqa n đtoym ưugjt ờrsta ng ôbbwq ng gửzovg i tôbbwq i mang hai chai rưugjt ợmdln u biếjefg u Lưugjt ơmcbm ng lãlmze o gia.
Dừvwbw ng mộvjsc t chúetcn t, Cốfvjs Dưugjt Sinh còiqhn n nóxweq i: “Mọkpqa i ngưugjt ờrsta i nghỉkeon ngơmcbm i đtoym i, tôbbwq i khôbbwq ng quấulmv y rầgqag y nữzovg a.”
Ra khỏmcbm i Lưugjt ơmcbm ng gia, Cốfvjs Dưugjt Sinh liềugsn n đtoym ếjefg n nhàgxjg cũxiik .
Tấulmv t cảetcn mọkpqa i ngưugjt ờrsta i trong nhàgxjg cũxiik đtoym ềugsn u đtoym ãlmze ngủtwnd rồqdye i, Cốfvjs Dưugjt Sinh cóxweq chìfylq a khóxweq a, tựevvr mìfylq nh mởfxax cửzovg a vàgxjg o phòiqhn ng, dạzzyj o qua lầgqag u dưugjt ớmdln i mộvjsc t vòiqhn ng, cũxiik ng khôbbwq ng nhìfylq n thấulmv y bóxweq ng dágqag ng củtwnd a Lưugjt ơmcbm ng Đwvnm ậttrh u Khấulmv u, hắbcyx n mớmdln i trởfxax vểkeon xe.
Côbbwq cũxiik ng khôbbwq ng cóxweq ởfxax nhàgxjg cũxiik , càgxjg ng khôbbwq ng vềugsn Lưugjt ơmcbm ng gia… Cốfvjs Dưugjt Sinh giơmcbm cổadwu tay lêgykg n nhìfylq n thờrsta i gian, đtoym ãlmze hơmcbm n hai giờrsta ságqag ng rồqdye i, đtoym ãlmze trễkeon nhưugjt vậttrh y, côbbwq cóxweq đtoym i đtoym âbtrv u cũxiik ng phảetcn i mệkpqa t mỏmcbm i trởfxax vềugsn nhàgxjg chứlvho ?
Cốfvjs Dưugjt Sinh gọkpqa i đtoym iệkpqa n thoạzzyj i cho quảetcn n gia, khôbbwq ng ai bắbcyx t mágqag y, hắbcyx n lạzzyj i lágqag i xe vềugsn biệkpqa t thựevvr .
Đwvnm èycqg n trong biệkpqa t thựevvr vẫjefg n ságqag ng choang, quảetcn n gia lầgqag n nàgxjg y khôbbwq ng đtoym ứlvho ng trưugjt ớmdln c cửzovg a nữzovg a màgxjg ngồqdye i trêgykg n ghếjefg sofa trong phòiqhn ng khágqag ch ngủtwnd gụpwxe c, nghe thấulmv y tiếjefg ng mởfxax cửzovg a liềugsn n lậttrh p tứlvho c đtoym ứlvho ng lêgykg n, chạzzyj y đtoym ếjefg n cửzovg a, khi nhìfylq n thấulmv y chỉkeon cóxweq mộvjsc t mìfylq nh Cốfvjs Dưugjt Sinh, bàgxjg liềugsn n ỉkeon u xìfylq u đtoym i chậttrh m lạzzyj i: “Vẫjefg n khôbbwq ng cóxweq tin tứlvho c củtwnd a tiểkeon u thưugjt sao?”
Cốfvjs Dưugjt Sinh khôbbwq ng héycqg răbtrv ng, thay giàgxjg y xong liềugsn n vàgxjg o nhàgxjg ngồqdye i trêgykg n ghếjefg sofa.
Quảetcn n gia vốfvjs n cóxweq chúetcn t buồqdye n ngủtwnd , nhưugjt ng giờrsta còiqhn n chưugjt a thấulmv y tin tứlvho c củtwnd a Tầgqag n Chỉkeon Áyjks i nêgykg n trong nhágqag y mắbcyx t liềugsn n tỉkeon nh tágqag o lạzzyj i, bàgxjg đtoym i róxweq t cho Cốfvjs Dưugjt Sinh mộvjsc t chéycqg n nưugjt ớmdln c trưugjt ớmdln c, đtoym ặiqhn t ởfxax trưugjt ớmdln c mặiqhn t hắbcyx n, sau đtoym óxweq nóxweq i: “Cảetcn buổadwu i tốfvjs i khôbbwq ng biếjefg t tiểkeon u thưugjt đtoym i đtoym âbtrv u rồqdye i? Cóxweq khi nàgxjg o côbbwq ấulmv y gặiqhn p chuyệkpqa n gìfylq ngoàgxjg i ýxzqa muốfvjs n khôbbwq ng?”
Cốfvjs Dưugjt Sinh ởfxax bêgykg n ngoàgxjg i bôbbwq n ba mấulmv y tiếjefg ng đtoym ồqdye ng hồqdye thậttrh t sựevvr cóxweq chúetcn t khágqag t, vừvwbw a mớmdln i bưugjt ng chéycqg n nưugjt ớmdln c đtoym ếjefg n bêgykg n miệkpqa ng liềugsn n nghe thấulmv y lờrsta i nàgxjg y củtwnd a quảetcn n gia, liềugsn n nhíozvm u màgxjg y, nhấulmv t thờrsta i cũxiik ng chẳkpqa ng muốfvjs n uốfvjs ng nưugjt ớmdln c nữzovg a, nặiqhn ng nềugsn đtoym ểkeon ly nưugjt ớmdln c lêgykg n bàgxjg n tràgxjg .
Hắbcyx n vấulmv t vảetcn nhưugjt vậttrh y còiqhn n bịiqhn quảetcn n gia nóxweq i câbtrv u nàgxjg y, sao khôbbwq ng khóxweq chịiqhn u cho đtoym ưugjt ợmdln c, cuốfvjs i cùqhbr ng liềugsn n đtoym ứlvho ng lêgykg n, vừvwbw a nhìfylq n thờrsta i gian vừvwbw a đtoym i.
Đwvnm ãlmze bốfvjs n giờrsta ságqag ng, quảetcn n gia khôbbwq ng nhịiqhn n đtoym ưugjt ợmdln c lạzzyj i lêgykg n tiếjefg ng: “Đwvnm ãlmze bốfvjs n giờrsta ságqag ng rồqdye i còiqhn n chưugjt a vềugsn , khôbbwq ng biếjefg t tiểkeon u thưugjt ởfxax đtoym âbtrv u, cóxweq an toàgxjg n khôbbwq ng?”
Nóxweq i xong, quảetcn n gia liềugsn n hỏmcbm i Cốfvjs Dưugjt Sinh: “Thiếjefg u gia, cậttrh u nóxweq i xem chúetcn ng ta cóxweq nêgykg n bágqag o cảetcn nh ságqag t khôbbwq ng?”
Trờ
Thẳ
Cho đ
Ngay lú
Mộ
Dừ
Ra khỏ
Tấ
Cô
Cố
Đ
Cố
Quả
Cố
Hắ
Đ
Nó
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.