Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 615 : Yêu anh, em Vương (5)

    trước sau   
Bộxqqq trưohiihqgzng Vưohiiơwwlcng hừyfji lạbhtgnh mộxqqqt tiếabqyng, sau đezemókewk liềnpqsn xoay ngưohiiuhiji, cũwllnng khôwcdeng quay đezemrsxku lạbhtgi đezemi luôwcden.

Hốmqcpc mắhuevt Vưohiiơwwlcng Giai Di lậezemp tứomfpc tràcnxtn đezemrsxky nưohiiarkoc mắhuevt.

wcde ta liềnpqsu mạbhtgng cắhuevn môwcdei dưohiiarkoi.

Áirgqnh mắhuevt mấuhijy côwcdeirgqi bịrdywohiiơwwlcng Giai Di kíowvnch đezemxqqqng mắhuevng Cốmqcp Lan San lúxlffc nãipiyy, nhìpesln côwcde ta cựomfpc kỳnpqs khinh bỉxlff, mỗbgtqi ngưohiiuhiji đezemnckf mộxqqqt câvguru nókewki, sau đezemókewkwllnng rờuhiji đezemi.

“Thiệkdlzt làcnxt, thậezemt làcnxt quáirgq áirgqc đezemxqqqc, thìpesl ra chíowvnnh côwcde ta mờuhiji làcnxt Tiểnckfu Tam nha, nókewki gìpeslcnxt ngưohiiuhiji ta thíowvnch anh rểnckf củdmiua mìpeslnh, thìpesl ra làcnxt thậezemt sựomfp coi chúxlffng ta nhưohii bia đezemirgq đezembhtgn.”

“Nhấuhijt đezemrdywnh làcnxtwcde ta ghen tỵmqcpkewkc dáirgqng ngưohiiuhiji ta đezemnlevp hơwwlcn côwcde ta, cho nêirgqn mớarkoi phỉxlffirgqng ngưohiiuhiji ta khắhuevp nơwwlci!”

“Đzfbiúxlffng vậezemy, thậezemt ghêirgq tởhqgzm, đezemáirgqng đezemuhiji côwcde ta bịrdyw vợhuev ngưohiiuhiji ta đezemáirgqnh!”

“Tiểnckfu Tam nha, bịrdyw ngưohiiuhiji đezemuhiji đezemáirgqnh, đezemáirgqng đezemuhiji côwcde ta!”

......

Dầrsxkn dầrsxkn bêirgqn trong đezembhtgi sảbgoznh khôwcdeng còfflgn bao nhiêirgqu ngưohiiuhiji, Cốmqcp Âirgqn Âirgqn vàcnxt Đzfbiưohiiuhijng Nhấuhijt Phàcnxtm đezemomfpng lêirgqn, Cốmqcp Âirgqn Âirgqn nhìpesln Vưohiiơwwlcng Giai Di sưohiing mặezemt sưohiing mũwllni, cókewk chúxlfft khôwcdeng đezemàcnxtnh lòfflgng, đezemi lêirgqn trưohiiarkoc, đezemưohiia cho côwcde ta mộxqqqt miếabqyng khăujnun giấuhijy, Vưohiiơwwlcng Giai Di nhậezemn lấuhijy, xoa xoa mặezemt củdmiua mìpeslnh, nưohiiarkoc mắhuevt lậezemp tứomfpc rơwwlci xuốmqcpng, côwcde ta háirgq mồhmkqm, hôwcde mộxqqqt tiếabqyng mang theo tiếabqyng khókewkc nứomfpc nởhqgz: “Chịrdyw họuhtc.”

Cốmqcp Âirgqn Âirgqn chỉxlffcnxtqujgo kéqujgo khókewke môwcdei, nhìpesln Vưohiiơwwlcng Giai Di hồhmkqi lâvguru, mớarkoi ra tiếabqyng, hỏpadpi: “Giai Di, lúxlffc trưohiiarkoc, chiếabqyc càcnxt vạbhtgt củdmiua Thàcnxtnh Trìpeslcnxt do côwcde mua?”

ohiiơwwlcng Giai Di lậezemp tứomfpc trợhuevn to hai mắhuevt, sắhuevc mặezemt trởhqgzirgqn cựomfpc kỳnpqs khókewk coi.

Cốmqcp Âirgqn Âirgqn chỉxlffcnxt nhếabqych môwcdei nhẹnlev nhàcnxtng cưohiiuhiji cưohiiuhiji, cáirgqi gìpeslwllnng khôwcdeng nókewki xoay ngưohiiuhiji, đezemi theo Đzfbiưohiiuhijng Nhấuhijt Phàcnxtm rờuhiji đezemi.

xlffc nàcnxty nơwwlci nàcnxty đezemãipiy khôwcdeng còfflgn ai, bàcnxt Cốmqcp mớarkoi từyfji từyfji đezemi tớarkoi trưohiiarkoc mặezemt củdmiua Vưohiiơwwlcng Giai Di.

ohiiơwwlcng Giai Di vẫowvnn luôwcden rấuhijt lệkdlz thuộxqqqc vàcnxto bàcnxt Cốmqcp, lúxlffc nàcnxty bịrdyw uấuhijt ứomfpc đezemrsxky bụduuyng, tuy rằelxsng làcnxt tựomfppeslnh làcnxtm bậezemy thìpesl khôwcdeng thểnckf sốmqcpng đezemưohiihuevc, nhưohiing vẫowvnn giốmqcpng nhưohii mộxqqqt đezemomfpa béqujgpeslm kiếabqym ấuhijm áirgqp, kêirgqu mộxqqqt câvguru: “Báirgqc.”

cnxt Cốmqcp đezemmqcpi vớarkoi Vưohiiơwwlcng Giai Di lạbhtgi xa xa khôwcdeng quen thuộxqqqc nhưohiixlffc trưohiiarkoc, thậezemm chíowvncnxtwllnng khôwcdeng mởhqgz miệkdlzng an ủdmiui Vưohiiơwwlcng Giai Di mộxqqqt câvguru, từyfjing câvguru từyfjing chữcvthkewki ra khỏpadpi miệkdlzng đezemnpqsu làcnxt khiểnckfn tráirgqch: “Vưohiiơwwlcng Giai Di, rốmqcpt cuộxqqqc côwcdekewk đezemrsxku ókewkc hay khôwcdeng vậezemy, côwcdekewki xem, tạbhtgi sao mỗbgtqi lầrsxkn chuyệkdlzn tốmqcpt đezemếabqyn tay côwcde, đezemnpqsu biếabqyn thàcnxtnh chuyệkdlzn xấuhiju? Côwcde khôwcdeng biếabqyt vợhuev củdmiua ôwcdeng chủdmiu mỏpadp than nàcnxty làcnxt mụduuy quỷkdlz dọuhtca xoa sao, côwcdefflgn quan hệkdlz mậezemp mờuhij vớarkoi ôwcdeng ta, côwcde thiếabqyu đezemàcnxtn ôwcdeng nhưohii vậezemy sao, côwcde khôwcdeng phâvgurn rõqxea nặezemng nhẹnlev đezemưohiihuevc sao? Tôwcdei đezemãipiy cho côwcde biếabqyt bao nhiêirgqu con đezemưohiiuhijng tốmqcpt, tôwcdei cókewk thểnckf cho côwcde đezemưohiihuevc cưohiing chìpeslu chỗbgtq ba côwcde, dĩelxs nhiêirgqn cũwllnng cókewk thểnckf pháirgq hủdmiuy đezemưohiihuevc! Ban đezemrsxku cũwllnng thếabqy, ban đezemrsxku côwcdeqxeacnxtng cókewk thểnckf gảbgoz cho Thịrdywnh Thếabqy rồhmkqi, tôwcdei đezemãipiy sắhuevp xếabqyp tốmqcpt cho côwcde nhưohii vậezemy, kếabqyt quảbgoz lạbhtgi đezemnckf con tiệkdlzn nhâvgurn Cốmqcp Lan San đezemókewk nhâvgurn nhanh châvgurn đezemếabqyn trưohiiarkoc! Đzfbiáirgqng đezemuhiji cho tớarkoi nay, lúxlffc nàcnxto cũwllnng kéqujgm hơwwlcn Cốmqcp Lan San, bởhqgzi vìpesl đezemrsxku ókewkc côwcde ta dàcnxti, còfflgn côwcde hoàcnxtn toàcnxtn khôwcdeng cókewk, hiểnckfn nhiêirgqn làcnxt mộxqqqt ókewkc heo! Côwcde nhưohii vậezemy, còfflgn muốmqcpn so sáirgqnh vớarkoi Cốmqcp Lan San, côwcdeipiyy mơwwlc đezemi! Thậezemt làcnxt tứomfpc chếabqyt tôwcdei rồhmkqi!”

Đzfbiáirgqy lòfflgng Vưohiiơwwlcng Giai Di vốmqcpn dĩelxs đezemãipiy tràcnxtn đezemrsxky uấuhijt ứomfpc, bâvgury giờuhij bịrdywcnxt Cốmqcp mắhuevng mộxqqqt trậezemn dàcnxti nhưohii vậezemy, nưohiiarkoc mắhuevt liềnpqsn đezemùowvnng đezemùowvnng rơwwlci xuốmqcpng, côwcde ta cókewk chúxlfft luốmqcpng cuốmqcpng nhìpesln bàcnxt Cốmqcp, giọuhtcng đezemiệkdlzu mang theo vẻpkxi sợhuevipiyi: “Báirgqc, ba con tứomfpc giậezemn, báirgqc hãipiyy giúxlffp con nghĩelxsirgqch đezemi, con phảbgozi làcnxtm thếabqycnxto mớarkoi khiếabqyn ba khôwcdeng giậezemn con?”

irgqc giảbgoz: Bâvgury giờuhij đezemxqqqc giảbgoz thôwcdeng minh cókewk thểnckf nhìpesln ra, thậezemt ra thìpeslohiiơwwlcng Giai Di chíowvnnh làcnxt mộxqqqt rấuhijt nhâvgurn vậezemt mấuhiju chốmqcpt, cókewk lẽelxsohiiơwwlcng lai, ởhqgz thờuhiji khắhuevc mấuhiju chốmqcpt sẽelxs cắhuevn ngưohiihuevc lạbhtgi bàcnxt Cốmqcp mộxqqqt ngụduuym đezemnckf giúxlffp Nhịrdyw Thậezemp vàcnxt Sởhqgz Sởhqgz hảbgoz? Cáirgqi nàcnxty cókewk đezemưohiihuevc tíowvnnh làcnxt lộxqqqcnxti khôwcdeng??????

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.