Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 614 : Yêu anh, em Vương (4)

    trước sau   
Edit: Thu Lệadno

“Thậquxyt làmtbh buồbgoan cưqeenkfyei nha, đxxpabihii sứgfxf từrovr thiệadnon, làmtbhm nửdhvka ngàmtbhy, cuốetxsi cùxuweng cũquxyng làmtbh Tiểgfxfu Tam.”

......

Bộluwf trưqeenkarxng Vưqeenơqcghng ngồbgoai ởkarx phíxxpaa dưqeenqcghi, mấkgezy lờkfyei đxxpaóqmde đxxpamtbhu rơqcghi vàmtbho tai ôruking ta, sắvxiqc mặrevnt trởkarxsukkn cựqgyyc kỳaujx khóqmde coi.

Xung quanh cóqmde rấkgezt nhiềmtbhu quan chứgfxfc cấkgezp cao giốetxsng nhưqeen ôruking ta đxxpaang ngồbgoai, tuy trêsukkn mặrevnt mọqgyyi ngưqeenkfyei đxxpamtbhu duy trìnbwj thầqcghn tháadnoi bìnbwjnh tĩetxsnh, nhưqeenng đxxpaáadnoy lòfgrqng đxxpaãyikm sớqcghm thấkgezp thỏgdmzm nổkgezi lêsukkn cáadnoc loạbihii suy nghĩetxs.

“Tạbihii sao khôruking nóqmdei chuyệadnon? Khôruking nóqmdei ra đxxpaưqeenaqoxc sao? Khôruking phảqeeni lúsyomc trưqeenqcghc côruki rấkgezt pháadnoch lốetxsi gửdhvki quàmtbh đxxpaếtclfn nhàmtbhrukii sao? Tiểgfxfu Tam giốetxsng nhưqeenrukirukii thấkgezy rấkgezt nhiềmtbhu, khôruking phảqeeni làmtbhnbwj thúsyomc éqcghp Đgdmzôruking cung ưqeen, chỉotvpqmde đxxpaiềmtbhu ngưqeenkfyei nhưqeen vậquxyy, vàmtbho tay tôrukii thậquxyt đxxpaúsyomng làmtbh khôruking cóqmde ngưqeenkfyei nàmtbho cóqmde kếtclft quảqeen tốetxst!” Vợaqox củfhlga ôruking chủfhlg mỏgdmz than cũquxyng cóqmde suy nghĩetxs nhưqeen vậquxyy, sắvxiqc mặrevnt côruki ta càmtbhng trởkarxsukkn khóqmde coi, nhìnbwjn Vưqeenơqcghng Giai Di, cóqmde suy nghĩetxs nhưqeen muốetxsn xéqcghadnoch côruki ta ra: “Tôrukii đxxpaâzdboy cảqeen đxxpakfyei đxxpakgezu vớqcghi Tiểgfxfu Tam, khôruking biếtclft đxxpaãyikm đxxpakgezu bao nhiêsukku ngưqeenkfyei, ngưqeenkfyei tôrukii éqcghp đxxpaếtclfn nhảqeeny lầqcghu cũquxyng cóqmde, cho nêsukkn nếtclfu côruki muốetxsn đxxpakgezu vớqcghi tôrukii, côruki thậquxyt sựqgyy khôruking thắvxiqng nổkgezi đxxpaâzdbou!”


“Còfgrqn tấkgezm thiệadnop chúsyomc mừrovrng nàmtbhy, phíxxpaa trêsukkn viếtclft cáadnoi gìnbwj? Yêsukku anh, em Vưqeenơqcghng?” Vợaqox ôruking chủfhlg mỏgdmz than cưqeenkfyei lạbihinh hai tiếtclfng, bộluwfadnong kia giốetxsng nhưqeenmtbh nghe đxxpaưqeenaqoxc chuyệadnon đxxpaáadnong buồbgoan cưqeenkfyei nhấkgezt thếtclf giớqcghi vậquxyy: “Yêsukku anh, em Vưqeenơqcghng?...... Côrukisukku chồbgoang tôrukii àmtbh...... Con ngưqeenkfyei ôruking ta cặrevnn bãyikm nhưqeen vậquxyy màmtbhrukiquxyng yêsukku......”

Đgdmzqcghu óqmdec Vưqeenơqcghng Giai Di vốetxsn dĩetxs đxxpaang mơqcgh hồbgoa, nhưqeenng khi côruki ta nghe đxxpaưqeenaqoxc bốetxsn chữrovr “Yêsukku anh, em Vưqeenơqcghng!” nàmtbhy, thâzdbon thểgfxfruki ta khẽtclf run rẩmqpgy, tầqcghm mắvxiqt côruki ta từrovr hốetxst hoảqeenng biếtclfn thàmtbhnh rõvzwsmtbhng, côruki ta cảqeenm thấkgezy nhữrovrng lờkfyei nàmtbhy rấkgezt quen thuộluwfc, giốetxsng nhưqeenmtbh đxxpaãyikm nghe qua ởkarx đxxpaâzdbou đxxpaóqmde rồbgoai vậquxyy.

qeenơqcghng Giai Di nghĩetxs thậquxyt lâzdbou, trong lúsyomc bấkgezt chợaqoxt liềmtbhn trợaqoxn to hai mắvxiqt, nghiêsukkng đxxpaqcghu, nhìnbwjn thẳqmdeng vềmtbh phíxxpaa Thịklclnh Thếtclfmtbh Cốetxs Lan San.

sukku anh, em Vưqeenơqcghng...... Yêsukku anh, em Cốetxs...... GUC¬CI...... Càmtbh vạbihit...... Thắvxiqt lưqeenng......

Nhữrovrng từrovr ngữrovrmtbhy lầqcghn lưqeenaqoxt xẹozhjt qua đxxpaqcghu Vưqeenơqcghng Giai Di từrovrng chúsyomt từrovrng chúsyomt mộluwft, sắvxiqc mặrevnt côruki ta táadnoi nhợaqoxt gầqcghn nhưqeen trong suốetxst.

Thàmtbhmtbhm Châzdbon Tiểgfxfu Nhâzdbon, khôruking làmtbhm ngụsukky quâzdbon tửdhvk.

sukkn tai Vưqeenơqcghng Giai Di lạbihii thoáadnong hiệadnon mộluwft câzdbou nóqmdei nhưqeen vậquxyy.

Đgdmzâzdboy chíxxpanh làmtbhzdbou nóqmdei Thịklclnh Thếtclf đxxpaãyikmqmdei vớqcghi côruki ta khi côruki ta mớqcghi vừrovra bưqeenqcghc ra khỏgdmzi phòfgrqng rửdhvka tay, trong bữrovra tiệadnoc sinh nhậquxyt Hàmtbhn Thàmtbhnh Trìnbwjsyomc trưqeenqcghc.

syomc đxxpaóqmde, côruki ta thậquxyt sựqgyy lo lắvxiqng vàmtbh hoảqeenng sợaqox thậquxyt lâzdbou, cảqeen ngưqeenkfyei đxxpamtbhu rấkgezt khiêsukkm tốetxsn, nhưqeenng từrovrsyomc đxxpaóqmde đxxpaếtclfn bâzdboy giờkfye, đxxpaãyikmquxyng sắvxiqp trôrukii qua nửdhvka năkqjdm rồbgoai, côruki ta vẫvzwsn sốetxsng rấkgezt tốetxst, cho nêsukkn côruki ta dầqcghn dầqcghn buôruking lỏgdmzng cảqeennh giáadnoc.

Cữrovr ngỡetxs rằtkybng Thịklclnh Thếtclf đxxpaãyikm sớqcghm quêsukkn mấkgezt chuyệadnon nàmtbhy.

Nhưqeenng màmtbh, hiệadnon tạbihii...... Tấkgezt cảqeen chuyệadnon nàmtbhy đxxpamtbhu đxxpaãyikm quáadnovzwsmtbhng, hoàmtbhn toàmtbhn đxxpamtbhu do mộluwft tay Thịklclnh Thếtclf thao túsyomng.

adnoi gìnbwj gọqgyyi làmtbh ngậquxym bồbgoafgrqn làmtbhm ngọqgyyt, khổkgezmtbh khôruking nóqmdei đxxpaưqeenaqoxc?

mtbho giờkfye phúsyomt nàmtbhy, Vưqeenơqcghng Giai Di triệadnot triệadnot đxxpagfxf đxxpagfxf nếtclfm đxxpaưqeenaqoxc cảqeenm thụsukk nhưqeen vậquxyy, côruki ta mặrevnt xáadnom nhưqeen tro tàmtbhn đxxpagfxfng trêsukkn kháadnon đxxpaàmtbhi, hoàmtbhn toàmtbhn khôruking nóqmdei ra mộluwft câzdbou nóqmdei, côruki ta nhìnbwjn Thịklclnh Thếtclf kháadnon đxxpaàmtbhi, pháadnot hiệadnon trêsukkn khuôrukin mặrevnt đxxpaozhjp trai chóqmdei mắvxiqt củfhlga anh, cũquxyng khôruking cóqmde quáadno nhiềmtbhu cảqeenm xúsyomc, chỉotvpmtbh đxxpaáadnoy mắvxiqt, thoáadnong hiệadnon lêsukkn từrovrng tia áadnonh sáadnong lạbihinh lẽtclfo.

ruki vợaqox ôruking chủfhlg mỏgdmz than vẫvzwsn còfgrqn ởkarxsukkn cạbihinh lảqeeni nhảqeeni mắvxiqng côruki ta, dưqeenqcghi đxxpaàmtbhi cóqmde mộluwft quan viêsukkn chứgfxfc vịklclqeenơqcghng đxxpaetxsi cao hoàmtbhn hồbgoan, phâzdbon phóqmde ngưqeenkfyei đxxpaưqeena côruki vợaqox ôruking chủfhlg mỏgdmz than đxxpai, sau đxxpaóqmde nhữrovrng quan viêsukkn kháadnoc cũquxyng đxxpamtbhu rốetxsi ríxxpat rờkfyei khỏgdmzi chỗmefk ngồbgoai củfhlga mìnbwjnh.

Cuốetxsi cùxuweng bộluwf trưqeenkarxng Vưqeenơqcghng mấkgezt hếtclft mặrevnt mũquxyi đxxpaúsyomng dậquxyy, Vưqeenơqcghng Giai Di háadno miệadnong, sữrovrng sờkfyeruki mộluwft tiếtclfng: “Ba......”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.