Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1197 : 1197

    trước sau   



Tiếggekng nổwkqa mạgyminh lầvedun nữvuooa vang lêylgbn, dưqqjg chấumevn lan ra, quévuoot ngang toànxqdn bộgymi sảvuoonh.

Đubpudrgjc biệvedut lànxqd trầvedun nhànxqd vốxcnbn đmtxjưqqjgayvgc lànxqdm bằdrgjng băwrzcng, hiệvedun tạgymii đmtxjãeyte bịjsun chấumevn thànxqdnh bộgymit mịjsunn, bốxcnbc hơzthli, tiêylgbu távedun giữvuooa khôkgaong trung.

“Phụgbqkt!”  
Long Ẩvlavn phun ra mộgymit ngụgbqkm máveduu tưqqjgơzthli, trong mắvlavt trànxqdn đmtxjveduy khiếggekp sợayvg, khówrzcwrzc thểjnedkmftnh dung đmtxjưqqjgayvgc.

Ôbmdyng ta nówrzci: “Mànxqdy lạgymii cówrzc thểjned phávedu hủxgroy đmtxjgymii đmtxjgymio củxgroa tao!”  
Phong Thanh Dưqqjgơzthlng nhưqqjgumevng mànxqdy, tỏanks vẻxxlw khówrzc hiểjnedu nhìkmftn Long Ẩvlavn rồffapi lắvlavc đmtxjveduu.

“Khôkgaong rõvedu!”  
“Tao chỉwkqa biếggekt, dùkmftwrzcnxqd rồffapng hay lànxqddrgju bọdrgj thìkmft đmtxjcsxyu lànxqdnxqdc sinh mànxqd thôkgaoi!”  
“Nếggeku đmtxjãeyte nhưqqjg vậvuooy, cứbnmq đmtxjávedunh vànxqdo bảvuooy tấumevc củxgroa mànxqdy lànxqd đmtxjưqqjgayvgc.


Thựxcnbc tếggek đmtxjãeyte chứbnmqng minh tao đmtxjúnxqdng, mànxqdy quảvuoo nhiêylgbn lànxqdnxqdc sinh!”  
Ôbmdyng ta nówrzci rấumevt bìkmftnh tĩxgronh, cũynwlng khôkgaong tỏanks vẻxxlw đmtxjvlavc ýgflwkmft đmtxjiềcsxyu đmtxjówrzc.


Mụgbqkc đmtxjízqtych củxgroa ôkgaong ta lànxqd chévuoom giếggekt, khôkgaong cówrzckmft đmtxjjned phấumevn khízqtych, chỉwkqakmftng hếggekt sứbnmqc thứbnmqc hiệvedun đmtxjiềcsxyu mìkmftnh muốxcnbn mànxqd thôkgaoi.

“Khôkgaong ngờqqjg ngưqqjgqqjgi củxgroa Chízqty Nam Quan Hảvuooi cũynwlng mồffapm mévuoop nhưqqjg vậvuooy!”, giọdrgjng Tiêylgbn Hạgymic lạgyminh nhưqqjgwrzcng, lêylgbn tiếggekng châdrgjm chọdrgjc.

“Khôkgaong, tao thízqtych đmtxjgyming thủxgrozthln đmtxjgyming khẩovxau!”  
Phong Thanh Dưqqjgơzthlng nówrzci mộgymit cáveduch nghiêylgbm túnxqdc.

Tiêylgbn Hạgymic hízqtyp mắvlavt nówrzci: “Tao sẽumev chăwrzcm sówrzcc mànxqdy!”  
“Ôbmdyng nhớumev cẩovxan thậvuoon! Têylgbn nànxqdy… rấumevt mạgyminh!”  
Long Ẩvlavn bêylgbn cạgyminh ngưqqjgayvgng ngùkmftng nówrzci.

Tiêylgbn Hạgymic lạgyminh lùkmftng liếggekc nhìkmftn Long Ẩvlavn, lộgymi vẻxxlw bấumevt mãeyten.

Ôbmdyng ta biếggekt rấumevt rõvedu thựxcnbc lựxcnbc củxgroa Long Ẩvlavn, nhưqqjgng vừnxlma rồffapi, ngưqqjgqqjgi nànxqdy lạgymii bịjsun Phong Thanh Dưqqjgơzthlng ávedup chếggek, thửxcnb hỏanksi sao ôkgaong ta khôkgaong khiếggekp sợayvg cho đmtxjưqqjgayvgc?  
Mộgymit kẻxxlw vừnxlma mớumevi đmtxjgymit phávedu cảvuoonh giớumevi phong Thávedunh rốxcnbt cuộgymic cówrzc đmtxjgymii đmtxjgymio nhưqqjg thếggeknxqdo mànxqdwrzc thểjneddrgjy thưqqjgơzthlng tổwkqan cho Long Ẩvlavn – cưqqjgqqjgng giảvuoo đmtxjãeyteqqjgumevc vànxqdo phong Thávedunh nhiềcsxyu năwrzcm.


wrzc cảvuoom giáveduc nhưqqjg… bấumevt cầvedun.

Tiêylgbn Hạgymic từnxlm từnxlm tiếggekn lêylgbn, dưqqjgumevi châdrgjn giẫnxqdm lêylgbn vụgbqkn băwrzcng phávedut ra âdrgjm thanh giòxqxgn tan.

.

truyệvedun teen hay
nxqdc nànxqdy, sảvuoonh hộgymii nghịjsun chỉwkqaxqxgn mộgymit mànxqdu trắvlavng xówrzca, bôkgaong tuyếggekt lảvuoo tảvuoozthli khắvlavp nơzthli.

Mỗiqhti mộgymit bưqqjgumevc củxgroa Tiêylgbn Hạgymic khiếggekn cho bôkgaong tuyếggekt xung quanh cũynwlng ngừnxlmng rơzthli, sau đmtxjówrzc bịjsunxqxga tan, tạgymio thànxqdnh vôkgao sốxcnbwrzcng châdrgjm li ti.

“Tao khôkgaong ngu nhưqqjg ôkgaong ta!”  
Tiêylgbn Hạgymic chỉwkqanxqdo Long Ẩvlavn phízqtya sau, thờqqjg ơzthl nhìkmftn Phong Thanh Dưqqjgơzthlng.

“Cho nêylgbn, mànxqdy đmtxji chếggekt đmtxji!”  
Dứbnmqt lờqqjgi, toànxqdn bộgymiwrzcng châdrgjm xung quanh ôkgaong ta lậvuoop tứbnmqc chĩxgroa mũynwli nhọdrgjn vềcsxy phízqtya Phong Thanh Dưqqjgơzthlng.

Trong sảvuoonh hộgymii nghịjsun đmtxjwkqavedut, sávedut ýgflwqqjgqqjgng nhưqqjgwrzca thànxqdnh thựxcnbc chấumevt.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.