Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1195 : 1195

    trước sau   
*Chưitsgơeskdng nàaully cóiiwp nộdbxmi dung ảdbxmnh, nếfwahu bạectsn khôdxmvng thấaunsy nộdbxmi dung chưitsgơeskdng, vui lòbmwqng bậlqxlt chếfwah đabhjdbxm hiệdunbn hìyfpwnh ảdbxmnh củhiyfa trìyfpwnh duyệdunbt đabhjwibq đabhjncwpc.



“Hai mưitsgơeskdi nădfdxm trưitsgndlpc, trong sựodjj kiệdunbn lầmynkn đabhjóiiwp, ba sưitsg đabhjdunb củhiyfa tao đabhjãxfrs bịgicb bọncwpn màaully cắpewat cổnomi!”
“Nếfwahu đabhjãxfrsodjjnh sổnomi thìyfpw phảdbxmi tíodjjnh cho rõkzryaullng, tíodjjnh thậlqxlt kỹsrcl, khôdxmvng bỏlgjhiiwpt dùjetb chỉrxgx mộdbxmt chújcnut!”
Liếfwahc nhìyfpwn máitsgu tưitsgơeskdi đabhjncwpng lạectsi trêhglkn mặgicbt đabhjaunst, Phong Thanh Dưitsgơeskdng khôdxmvng khỏlgjhi nhớndlp đabhjếfwahn chuyệdunbn nădfdxm đabhjóiiwp.

Khi đabhjóiiwp, ôdxmvng ta đabhjãxfrs tậlqxln mắpewat chứcpxhng kiếfwahn ba sưitsg đabhjdunb củhiyfa mìyfpwnh bịgicb giếfwaht.

Hiệdunbn tạectsi, còbmwqn phảdbxmi tiếfwahp tụapxyc tíodjjnh sổnomi.

“Tao phảdbxmi giếfwaht màaully, thứcpxh khôdxmvng biếfwaht trờukdgi cao đabhjaunst rộdbxmng!”
“Đgmluãxfrsitsgndlpc vàaullo tu vi phong Tháitsgnh màaullbmwqn lỗwwcrxfrsng nhưitsg vậlqxly! Màaully khôdxmvng biếfwaht chữsivm chếfwaht viếfwaht thếfwahaullo àaull?”

jcnuc nàaully, Long Ẩjcnun đabhjdbxmt nhiêhglkn quáitsgt lêhglkn mộdbxmt tiếfwahng, cơeskd thểwibq bộdbxmc pháitsgt khiếfwahn xưitsgơeskdng cốecent chấaunsn đabhjdbxmng pháitsgt ra âzqjem thanh giòbmwqn giãxfrs.

Hai tay ôdxmvng ta mújcnua may đabhjhglkn cuồdxmvng, đabhjectsi đabhjectso xuấaunst hiệdunbn.

Mộdbxmt con rồdxmvng màaullu đabhjen hung hãxfrsn bay vọncwpt lêhglkn trờukdgi, tỏlgjha ra khíodjj tứcpxhc u áitsgm, hưitsgndlpng thẳmqenng đabhjếfwahn Phong Thanh Dưitsgơeskdng.

Liếfwahc nhìyfpwn con rồdxmvng đabhjen kia, Phong Thanh Dưitsgơeskdng cóiiwpeskdi nhíodjju màaully.

Đgmluâzqjey làaull trậlqxln chiếfwahn cấaunsp đabhjdbxm phong Tháitsgnh đabhjmynku tiêhglkn củhiyfa ôdxmvng ta.


Ôvphcng ta khôdxmvng sợoyedxfrsi, màaull cảdbxmm thấaunsy hưitsgng phấaunsn.

Nghe nóiiwpi cảdbxmnh giớndlpi phong Tháitsgnh cóiiwp thểwibq ngưitsgng tụapxy đabhjectsi đabhjectso, đabhjóiiwp khôdxmvng chỉrxgxaull lờukdgi nóiiwpi suôdxmvng.

Khảdbxmdfdxng kiểwibqm soáitsgt sứcpxhc mạectsnh củhiyfa ôdxmvng ta thậlqxlm chíodjjitsgoyedt xa sứcpxhc tưitsgwfsang tưitsgoyedng, cho nêhglkn…
Ôvphcng ta rấaunst phấaunsn khíodjjch!
Phong Thanh Dưitsgơeskdng lậlqxlp tứcpxhc giơeskd đabhjoảdbxmn kiếfwahm trong tay lêhglkn.

“Ầmkdum!”
Bỗwwcrng nhiêhglkn, mộdbxmt thanh đabhjoảdbxmn kiếfwahm vừubufa dàaulli vừubufa rộdbxmng, lạectsi vừubufa sắpewac béxkomn xuấaunst hiệdunbn.

Đgmluâzqjey chíodjjnh làaull đabhjectsi đabhjectso củhiyfa ôdxmvng ta:
.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.