Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 81 : Tiểu Bạch, con làm cái gì?

    trước sau   
“Anh bao nhiêhuudu tuổxnqzi rồhxnzi, cògxmjn tuỳxpdl hứefjang nhưthem vậymnky?” Liêhuudn Hoa bấhsbft đzhugckbzc dĩmuuohxnzi, “Côifknng ty quan trọfanvng hơefton, trưthemntdmc kia anh cũhuudng hay qua lạfreoi ởkfnw hai nơeftoi, hiệgwgen tạfreoi sao khôifknng quen?”

“Trưthemntdmc kia em ởkfnwmuuo . . . . .” Mụymnkc Thầvuton nóhxnzi nhỏckbz, “Ai biếbkput trong lsuc anh rờafhli đzhugi chuyệgwgen gìdoiu sẽhuud xảmuuoy ra. . . . .”

“Anh nóhxnzi cáifkni gìdoiu?” Liêhuudn Hoa kíkfnwhuudn ởkfnw bảmuuon thiếbkput kếbkpu, khôifknng nghe rõaqiociavng lờafhli nóhxnzi củjcjqa anh, “Khôifknng yêhuudn tâwmrcm việgwgec hợplabp táifknc giữilqua Mộglnp Nguyệgwget vàciav Thịydpqnh Thếbkpu Liêhuudn Hoa? Đqwbgmlzxng lo lắckbzng, mặbkpuc dùydpq mấhsbfy đzhugơefton case khôifknng phảmuuoi tôifkni tựlcugciavm, nhưthemng sẽhuud khôifknng xảmuuoy ra vấhsbfn đzhugsmhd.”

“Khôifknng cóhxnz việgwgec gìdoiu, anh khôifknng cóhxnz lo lắckbzng. . . . . .”Mụymnkc Thầvuton ủjcjqhuud, anh theo đzhuguổxnqzi liêhuudn tụymnkc Liêhuudn Hoa cũhuudng khôifknng đzhugáifknp lạfreoi, vậymnky cóhxnz phảmuuoi sau khi anh đzhugi sẽhuudciavng khôifknng cáifknch nàciavo lấhsbfy đzhugưthemplabc tráifkni tim ngưthemafhli đzhugoatkp?

“Vậymnky thìdoiu tốafhlt.” Liêhuudn Hoa cưthemafhli nóhxnzi, “Chúnemwc anh lêhuudn đzhugưthemafhlng may mắckbzn, giảmuuoi quyếbkput vấhsbfn đzhugsmhdhuudn kia sớntdmm mộglnpt chúnemwt! Cầvuton giúnemwp đzhugxjua, anh cóhxnz thểuthtdoium Lena bêhuudn FL làciav đzhugưthemplabc, phầvuton lớntdmn côifknng việgwgec côifknhsbfy đzhugsmhdu cóhxnz thểuthtciavm chủjcjq, nếbkpuu nhưthemhxnz vấhsbfn đzhugsmhd lớntdmn, nhấhsbft đzhugydpqnh phảmuuoi nóhxnzi cho tôifkni biếbkput!”

“Anh cóhxnz thểutht tựlcug lo, em khôifknng cầvuton lo cho anh, cứefjahuudn tâwmrcm xửoflwkfnwifknng việgwgec ởkfnw thàciavnh phốafhl K làciav tốafhlt rồhxnzi.” Mụymnkc Thầvuton cóhxnz chúnemwt gấhsbfp gáifknp cắckbzt lờafhli Liêhuudn Hoa, “Nóhxnzi chuyệgwgen lâwmrcu nhưthem vậymnky, làciavm phiềsmhdn em làciavm việgwgec rồhxnzi, chờafhl anh trởkfnw lạfreoi sẽhuud gặbkpup lạfreoi thôifkni.”

Liêhuudn Hoa cúnemwp đzhugiệgwgen thoạfreoi, nghi ngờafhl xem lạfreoi thờafhli gian, đzhugâwmrcy làciav lầvuton đzhugvutou tiêhuudn Mụymnkc Thầvuton muốafhln cúnemwp đzhugiệgwgen thoạfreoi trưthemntdmc? Bọfanvn họfanvhuudng khôifknng cóhxnzhxnzi chuyệgwgen nhiềsmhdu.

Chẳresong lẽhuudifknhxnzi sai cáifkni gìdoiu rồhxnzi? Hay Mụymnkc Thầvuton hi vọfanvng côifkn khôifknng can thiệgwgep vàciavo sựlcug nghiêhuudp củjcjqa anh?

Lắckbzc đzhugvutou mộglnpt cáifkni, Liêhuudn Hoa nhìdoiun tàciavi liệgwgeu chấhsbft đzhugafhlng, tạfreom thờafhli quăauhsng việgwgec nàciavy ra sau đzhugvutou, khoảmuuong cáifknch Triểuthtn thịydpqhuudu gọfanvi đzhugvutou tưthem chỉbbehgxmjn cóhxnz ba ngàciavy, mặbkpuc dùydpq phưthemơeftong áifknn củjcjqa Uyểuthtn Nhu rấhsbft hoàciavn mĩmuuo, nhưthemng nếbkpuu nhưthem hoàciavn thiệgwgen hơefton thìdoiuciavng tốafhlt.

Đqwbgiệgwgen thoạfreoi di đzhugglnpng chợplabt vang lêhuudn, dãthemy sốafhl hiệgwgen trêhuudn màciavn hìdoiunh khiếbkpun Liêhuudn Hoa vộglnpi vàciavng bắckbzt máifkny: “Dìdoiu Ngôifkn? Cóhxnz việgwgec gìdoiu sao?” Sao côifkn ngưthemafhli làciavm lạfreoi gọfanvi đzhugiệgwgen tìdoium côifkn? Khôifknng phảmuuoi làciav xảmuuoy ra chuyệgwgen gìdoiu chứefja?

“Liêhuudn tiểuthtu thưthem, hôifknm nay bỗlcugng dưthemng Tiểuthtu Bạfreoch nóhxnzi khôifknng thoảmuuoi máifkni, khôifknng muốafhln đzhugi nhàciav trẻktml, nhưthemng béoflwhuudng khôifknng đzhugi bệgwgenh việgwgen. . . . .” Dìdoiu Ngôifkn lo lắckbzng nóhxnzi, “Béoflwhxnzi béoflw khôifknng cóhxnz việgwgec gìdoiu, khôifknng cầvuton báifkno cho côifkn, nhưthemng cuốafhli cùydpqng tôifkni khôifknng yêhuudn tâwmrcm, suy nghĩmuuo vấhsbfn nêhuudn báifkno cho côifkn mộglnpt tiếbkpung.”

"Gầvuton đzhugâwmrcy béoflwhxnzifkni gìdoiu khôifknng giốafhlng bìdoiunh thưthemafhlng khôifknng?” Liêhuudn Hoa vộglnpi vàciavng hỏckbzi, “Ăgxmjn nhiềsmhdu khôifknng, cóhxnz vui khôifknng?”

“Ăgxmjn uốafhlng bìdoiunh thưthemafhlng, chỉbbehciav sau khi vềsmhd nhàciav liềsmhdn nhốafhlt mìdoiunh trong phògxmjng, khôifknng biếbkput làciavm gìdoiu, gọfanvi cáifknch nàciavo béoflwhuudng khôifknng ra.” Dìdoiu Ngôifkn trảmuuo lờafhli

“Tôifkni biếbkput rồhxnzi, tôifkni sẽhuud vềsmhd liềsmhdn!” Liêhuudn Hoa cúnemwp đzhugiệgwgen thoạfreoi, vộglnpi vàciavng vềsmhd nhàciav

Dọfanvc đzhugưthemafhlng đzhugi, côifkn vừmlzxa lo lắckbzng tựlcug tráifknch, mỗlcugi ngàciavy đzhugsmhdu muốafhln gặbkpup con trai, sao côifkn lạfreoi khôifknng biếbkput Tiểuthtu Bạfreoch khôifknng vui? Chỉbbeh hi vọfanvng lầvuton nàciavy béoflw khôifknng cóhxnz việgwgec gìdoiu, màciav khôifknng phảmuuoi cốafhl gắckbzng chốafhlng đzhugxjua.

Vềsmhd đzhugếbkpun nhàciav, Liêhuudn Hoa chạfreoy tớntdmi phògxmjng Tiểuthtu Bạfreoch, lấhsbfy chìdoiua khoáifkn nhẹoatk nhàciavng mởkfnw cửoflwa, nhẹoatk nhàciavng đzhugi vàciavo.

Cảmuuonh tưthemplabng bêhuudn trong phògxmjng làciavm côifkn sợplab ngâwmrcy ngưthemafhli, mắckbzt khôifknng chớntdmp nhìdoiun bóhxnzng lưthemng củjcjqa Tiểuthtu Bạfreoch mộglnpt lúnemwc, Liêhuudn Hoa xôifknng lêhuudn phíkfnwa trưthemntdmc rúnemwt đzhugiệgwgen.

“Liêhuudn Tĩmuuonh Bạfreoch, con làciavm cáifkni gìdoiu?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.