Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 80 : Không thể không trở về

    trước sau   
Chờztgp Liêluzwn Hoa trởdkhq lạjymci, chỉudgk thấjkxqy Tiểqmsqu Bạjymcch vàtmua Mụgkctc Thầtmuan nhưdffr nhau, tràtmuan ngậwoepp mùtumsi thuốmdcbc súywahng, côtmua thởdkhqtmuai, con trai củsjcxa mìllkfnh lạjymci gâhtbvy chuyệhboqn nữjkxqa. . . . .

“Mẹhgdb, con muốmdcbn vềvfbv nhàtmua!” Tiểqmsqu Bạjymcch đuykhálttlnh đuykhòdadkn phủsjcx đuykhtmuau ôtmuam válttly Liêluzwn Hoa, lắtowmc lắtowmc năiqdyn nỉudgk, “Con muốmdcbn vềvfbv nhàtmuatmuam bàtmuai tậwoepp, chữjkxqlttln đuykhvfbvu rấjkxqt khókqxw họlvgec!”

“Đlmxfi thôtmuai, anh đuykhưdffra mẹhgdb con em vềvfbv.” Mụgkctc Thầtmuan ga lăiqdyng mởdkhq miệhboqng, “Tiểqmsqu Bạjymcch nếtowmu nhưdffrkqxw khókqxw khăiqdyn, con cókqxw thểqmsq hỏpwqti chúywah! Năiqdym đuykhókqxw, chúywahqtgwng lao vàtmuao họlvgec chữjkxqlttln, chúywahng ta cókqxw thểqmsq trao đuykhocrni kinh nghiệhboqm mộuykht chúywaht.”

“Khôtmuang cầtmuan đuykhâhtbvu!” Tiểqmsqu Bạjymcch nghiêluzwng đuykhtmuau, nhìllkfn cũqtgwng khôtmuang nhìllkfn Mụgkctc Thầtmuan mộuykht cálttli.

“Mụgkctc Thầtmuan, Tiểqmsqu Bạjymcch bịpkzrtmuai chiềvfbvu hưdffr, đuykhlmxfng so đuykho vớgnaci đuykhixqoa béztgp, anh thôtmuang cảllkfm cho nókqxw. . . . .” Liêluzwn Hoa bấjkxqt đuykhtowmc dĩjtzskqxwi, phảllkfi làtmuam sao đuykhâhtbvy, Tiểqmsqu Bạjymcch bấjkxqt chấjkxqp tấjkxqt cảllkf bảllkfo vệhboqtmua, lớgnacn lêluzwn sao cókqxw thểqmsqtmuam! Cókqxw phảllkfi béztgpkqxw quálttl ívfwct bạjymcn bètxsk mớgnaci cókqxw thểqmsq đuykhqmsq ýtxsk mộuykht mìllkfnh côtmua đuykhâhtbvy? Qủsjcxa nhiêluzwn, nêluzwn đuykhqmsq cho béztgp đuykhi nhàtmua trẻtxsk!

Mụgkctc Thầtmuan cưdffrztgpi cưdffrztgpi, cẩztgpn thậwoepn lálttli xe đuykhưdffra mẹhgdb con hai ngưdffrztgpi vềvfbv nhàtmua, trưdffrgnacc cửllkfa nhàtmua, Liêluzwn Hoa ra lệhboqnh cho Tiểqmsqu Bạjymcch nókqxwi tạjymcm biệhboqt vớgnaci Mụgkctc Thầtmuan, Tiểqmsqu Bạjymcch khôtmuang cam lòdadkng vẫlhscy vẫlhscy tay, sau đuykhókqxw chạjymcy vềvfbv phòdadkng nhưdffr mộuykht làtmuan khókqxwi, khoálttl chặbftdt củsjcxa lạjymci.

Liêluzwn Hoa nâhtbvng trálttln, trờztgpi ạjymc, Tiểqmsqu Bạjymcch bốmdcbn tuổocrni còdadkn khókqxwudgkn lúywahc mang thai nữjkxqa! Mộuykht đuykhixqoa con thiêluzwn tàtmuai nhưdffr vậwoepy, còdadkn nhỏpwqt đuykhãhtbv khôtmuang trong sálttlng cókqxw biệhboqn phálttlp dạjymcy dỗjfcc củsjcxa côtmua, chuyệhboqn béztgp quyếtowmt đuykhpkzrnh thậwoept làtmua khókqxw thay đuykhocrni. . . . .

Cuốmdcbi cùtumsng, Liêluzwn Hoa quyếtowmt đuykhpkzrnh, cókqxw lẽocrntmuam nay béztgp phảllkfn ứixqong thálttli quálttl chỉudgkllkf vẫlhscn hoàtmuai nghi Mụgkctc Thầtmuan, nếtowmu bọlvgen họlvge khôtmuang gặbftdp mặbftdt nữjkxqa, chuyệhboqn nàtmuay cókqxw thểqmsq tốmdcbt hơudgkn. . . . . . chứixqo?

Dặbftdn dòdadkllkf Ngôtmua chăiqdym sókqxwc Tiểqmsqu Bạjymcch cẩztgpn thậwoepn, đuykhqmsq ýtxsk tớgnaci nhấjkxqt cửllkf nhấjkxqt đuykhuykhng củsjcxa béztgp nhiềvfbvu hơudgkn, Liêluzwn Hoa tiếtowmp tụgkctc chuyệhboqn củsjcxa Thịpkzrnh Thếtowm Liêluzwn Hoa. Triểqmsqn thịpkzrluzwu gọlvgei nhàtmua đuykhtmuau tưdffrtmuang ngàtmuay càtmuang gầtmuan, bưdffrgnacc đuykhtmuau phưdffrơudgkng álttln Uyểqmsqn Nhu phảllkfi nhanh hoàtmuan thiệhboqn mộuykht chúywaht, lúywahc nàtmuay làtmuaywahc quan trọlvgeng, côtmua khôtmuang thểqmsq khôtmuang phâhtbvn ra chúywaht lòdadkng cho sựpemj nghiệhboqp đuykhang trêluzwn đuykhàtmua phálttlt triểqmsqn ởdkhq thàtmuanh phốmdcb K

“Liêluzwn tổocrnng, Mụgkctc tổocrnng củsjcxa Mộuykh Nguyệhboqt đuykhiệhboqn thoạjymci, ngàtmuai muốmdcbn nhậwoepn khôtmuang?” Thưdffrtxskdffrơudgkng thôtmuang bálttlo, hiệhboqn tạjymci cảllkftmuang ty đuykhvfbvu bálttln tálttln tổocrnng giálttlm đuykhmdcbc củsjcxa cálttlc côtmuatmua tổocrnng giálttlm đuykhmdcbc Mụgkctc khôtmuang phảllkfi quan hệhboq đuykhơudgkn giảllkfn, nêluzwn vớgnaci đuykhiệhboqn thoạjymci củsjcxa Mụgkctc Thầtmuan, thưdffrtxskdffrơudgkng hếtowmt sứixqoc chúywah ýtxsk.

“Nốmdcbi málttly qua đuykhâhtbvy đuykhi.” Liêluzwn Hoa xem xéztgpt kỹypwpdffrpwqtng phưdffrơudgkng álttln mớgnaci nhấjkxqt, cầtmuam ốmdcbng nghe lêluzwn hỏpwqti, “Mụgkctc Thầtmuan? Sao vậwoepy, tìllkfm tôtmuai cókqxw việhboqc?” Từlmxfywahc ăiqdyn cơudgkm đuykhếtowmn nay đuykhãhtbv qua mộuykht tuầtmuan, côtmua nhậwoepn lờztgpi mờztgpi củsjcxa Mụgkctc Thầtmuan, cuốmdcbi cùtumsng cũqtgwng khôtmuang dálttlm mang Tiểqmsqu Bạjymcch theo. Nhưdffrng hìllkfnh nhưdffr sắtowmc mặbftdt củsjcxa Mụgkctc Thầtmuan ngàtmuay càtmuang kéztgpm, đuykhãhtbv xảllkfy ra chuyệhboqn gìllkf?

“Tạjymcm thờztgpi anh muốmdcbn rờztgpi khỏpwqti thàtmuanh phốmdcb K, côtmuang ty ởdkhqjtzskqxw mộuykht sốmdcb việhboqc nhấjkxqt đuykhpkzrnh phảllkfi cókqxw anh giảllkfi quyếtowmt, nêluzwn anh khôtmuang thểqmsq khôtmuang vềvfbv.” Mụgkctc Thầtmuan khôtmuang vui nókqxwi, “Anh vẫlhscn muốmdcbn ởdkhq lạjymci thàtmuanh phốmdcb K, khôtmuang biếtowmt ai đuykhãhtbvtmuay ra cạjymcm bãhtbvy vớgnaci Moon. . . . . Khôtmuang muốmdcbn vềvfbv. Anh đuykhãhtbv khôtmuang quen vớgnaci thờztgpi tiếtowmt ởdkhqjtzs rồohszi. . . . .”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.