Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 302 : Để tôi chết hoặc thả tôi đi

    trước sau   
“Trádttbc Hàvwsung, cóulsw phảcpegi dụovytc vọzrktng chiếbbntm hữtdzeu củpgcua anh hơatdti kìdjtn quádttbi khôbxrhng? Tôbxrhi gặtuayp bốixey anh sớpaswm hơatdtn gặtuayp anh cảcpeg trăzikqm năzikqm, anh khôbxrhng cóulsw bấjkswt kìdjtnnehq do gìdjtn đsedjcpeg tỏylnk ra ấjkswm ứzrktc ởylnk thờjyupi đsedjiểcpegm nàvwsuy! Tôbxrhi vàvwsu bốixey anh khôbxrhng hềlnvw nợmtjt anh bấjkswt cứzrkt thứzrktdjtn.”

bxrhi quay mặtuayt sang mộatdtt bêiledn, bởylnki vìdjtn anh ta đsedjang tắurzkm phínehqa sau lưxidgng cho tôbxrhi.

“Hứzrktc....”

bxrhi thởylnkvwsui mộatdtt tiếbbntng, đsedjau, khắurzkp cơatdt thểcpegvwsu nhữtdzeng vếbbntt tínehqch củpgcua việnsczc bịovyt anh ta hàvwsunh hạpvjx, phínehqa sau còdjtnn nghiêiledm trọzrktng hơatdtn cảcpeg phínehqa trưxidgpaswc.

Kẻytnd biếbbntn thádttbi Trádttbc Hàvwsung hắurzkn lậvflmt ngưxidgmtjtc tôbxrhi lạpvjxi cũbbntng khôbxrhng nóulswi, nhưxidgng hắurzkn còdjtnn khôbxrhng ngừvcsrng cắurzkn vàvwsuo lưxidgng tôbxrhi.

“Bârhsjy giờjyup biếbbntt đsedjau rồybcci àvwsu? Đulswúsexcng làvwsu đsedjádttbng đsedjjyupi!” Anh ta cưxidgjyupi lạpvjxnh lùcpegng: “Nếbbntu khôbxrhng phảcpegi lưxidgng côbxrh toàvwsun dấjkswu vếbbntt do ôbxrhng ta đsedjcpeg lạpvjxi thìdjtnbxrhi cũbbntng khôbxrhng tớpaswi mứzrktc cốixey hếbbntt sứzrktc đsedjcpegulswa nhữtdzeng vếbbntt tínehqch đsedjóulsw đsedji! Vìdjtn thếbbnt, đsedjau thìdjtnbbntng cốixeyvwsu chịovytu.”




ulswi tớpaswi đsedjârhsjy, anh ta đsedjatdtt nhiêiledn dừvcsrng lạpvjxi, bàvwsun tay anh ta trưxidgmtjtt trêiledn lưxidgng tôbxrhi.

“Khưxidgơatdtng Kha, côbxrhulswi xem, nếbbntu tôbxrhi chụovytp ảcpegnh cho côbxrh rồybcci gửvxxci cho lãodkuo giàvwsu đsedjóulsw thìdjtn ôbxrhng ấjkswy chắurzkc sẽlhtc tứzrktc đsedjiledn lêiledn nhỉykgw? Ngưxidgjyupi phụovyt nữtdze ôbxrhng ấjkswy vừvcsra mớpaswi cầqsbau hôbxrhn liềlnvwn bịovyt ngưxidgjyupi khádttbc làvwsum thàvwsunh ra thếbbntvwsuy!”

“Đulswvcsrng.....” Tôbxrhi buộatdtt miệnsczng phảcpegn ứzrktng.

ulswi xong cârhsju nàvwsuy tôbxrhi lậvflmp tứzrktc hốixeyi hậvflmn.

Trádttbc Hàvwsung thínehqch giàvwsuy vòdjtnbxrhi nhưxidg thếbbnt, thứzrktbxrhi càvwsung khôbxrhng muốixeyn thìdjtn hắurzkn lạpvjxi càvwsung muốixeyn làvwsum.

bxrhi khôbxrhng cóulswdttbch nàvwsuo tưxidgylnkng tưxidgmtjtng, bảcpegn thârhsjn nhưxidg thếbbntvwsuy, nếbbntu anh Trádttbc biếbbntt thìdjtn anh ấjkswy sẽlhtc đsedjau khổsedj thếbbntvwsuo....

“Côbxrhulswi đsedjvcsrng làvwsubxrhi sẽlhtc thôbxrhi àvwsu?” Anh ta đsedjzrktng lêiledn, đsedji ra khỏylnki phòdjtnng tắurzkm.

Ngay sau đsedjóulsw, tay anh ta cầqsbam mộatdtt chiếbbntc đsedjiệnsczn thoạpvjxi vàvwsuxidgpaswc vàvwsuo, camera mádttby ảcpegnh hưxidgpaswng vềlnvw phínehqa tôbxrhi.

bxrhi bắurzkt đsedjqsbau sợmtjtodkui.

Nỗsedji sợmtjtodkui ngấjkswm vàvwsuo tậvflmn xưxidgơatdtng tủpgcuy còdjtnn đsedjádttbng sợmtjtatdtn cảcpeg sựiufjxidgovytng bứzrktc củpgcua anh ta lầqsban trưxidgpaswc.

Khi đsedjóulsw, tôbxrhi tuyệnsczt vọzrktng, còdjtnn bârhsjy giờjyup, nóulswi chínehqnh xádttbc hơatdtn làvwsubxrhcpegng sợmtjtodkui.....

bxrhi khôbxrhng chúsexct do dựiufj liềlnvwn quay đsedjqsbau đsedji, rồybcci đsedjvflmp đsedjqsbau mìdjtnnh vàvwsuo tưxidgjyupng đsedjưxidgmtjtc ládttbt đsedjádttb hoa.

bxrhi muốixeyn chếbbntt.

Khi mộatdtt ngưxidgjyupi khôbxrhng chịovytu đsedjiufjng đsedjưxidgmtjtc nỗsedji đsedjau trong lòdjtnng thìdjtn sẽlhtc chọzrktn chạpvjxy trốixeyn, vàvwsu mộatdtt trong sốixey nhữtdzeng cádttbch đsedjcpeg chạpvjxy trốixeyn đsedjóulsw chínehqnh làvwsudjtnm đsedjếbbntn cádttbi chếbbntt.

bxrhi khôbxrhng biếbbntt tôbxrhi đsedjãodku đsedjvflmp bao nhiêiledu lầqsban, cũbbntng cóulsw thểcpegvwsu ba, làvwsuzikqm, tôbxrhi nghe thấjkswy hơatdti thởylnk lạpvjxnh lùcpegng củpgcua Trádttbc Hádttbng, nghe thấjkswy tiếbbntng anh ta vứzrktt đsedjiệnsczn thoạpvjxi đsedji, tôbxrhi biếbbntt anh ta đsedjang nârhsjng tôbxrhi lêiledn từvcsr bồybccn nưxidgpaswc......

Lạpvjxi mộatdtt lầqsban nữtdzea tôbxrhi ngửvxxci thấjkswy mùcpegi mádttbu, đsedjóulswvwsudttbu chảcpegy từvcsr trêiledn đsedjqsbau tôbxrhi xuốixeyng.

Thứzrkt chấjkswt lỏylnkng tanh tanh ârhsjm ấjkswm.

“Đulswcpegbxrhi chếbbntt....hoặtuayc làvwsu, thảcpegbxrhi đsedji.....”

iledn tai, làvwsu tiếbbntng rêiledn lêiledn nhưxidg loàvwsui cầqsbam thúsexc củpgcua anh ta.

bxrhi muốixeyn chếbbntt.

Lạpvjxi mộatdtt lầqsban nữtdzea tỉykgwnh dậvflmy, toàvwsun thârhsjn tôbxrhi từvcsr trêiledn xuốixeyng dưxidgpaswi đsedjlnvwu đsedjưxidgmtjtc chăzikqm sóulswc qua rồybcci.

Vếbbntt thưxidgơatdtng mớpaswi trêiledn đsedjqsbau, vếbbntt thưxidgơatdtng cũbbnt trêiledn cơatdt thểcpeg.

Trong căzikqn phòdjtnng, ngưxidgjyupi phụovyt nữtdze phụovytc vụovytbxrhi cũbbntng đsedjãodku đsedjsedji rồybcci, đsedjsedji thàvwsunh mộatdtt ngưxidgjyupi tôbxrhi chưxidga từvcsrng gặtuayp, thậvflmm chínehqbxrhi còdjtnn mẫfqiun cảcpegm phádttbt hiệnsczn, khóulswa phòdjtnng cũbbntng đsedjưxidgmtjtc thay rồybcci.

Trưxidgpaswc đsedjârhsjy làvwsu loạpvjxi khóulswa phổsedj thôbxrhng, còdjtnn bârhsjy giờjyupvwsu loạpvjxi khóulswa vârhsjn tay.

“Côbxrh ơatdti, cậvflmu Trádttbc bảcpego tôbxrhi hỏylnki côbxrhvwsubxrhm nay côbxrh muốixeyn ăzikqn cơatdtm hay truyềlnvwn nưxidgpaswc ạpvjx?”

“Phiềlnvwn thínehqm thay tôbxrhi hỏylnki anh ta, thảcpegbxrhi đsedji hay muốixeyn tôbxrhi chếbbntt?”




Ngưxidgjyupi phụovyt nữtdzedttb hốixeyc miệnsczng, khôbxrhng nóulswi lêiledn lờjyupi.

“Thínehqm muốixeyn nóulswi gìdjtn?” Tôbxrhi hỏylnki.

“Côbxrh ơatdti, côbxrh chốixeyng lạpvjxi cậvflmu chủpgcu thìdjtn khôbxrhng cóulsw lợmtjti gìdjtn đsedjârhsju.” Ngưxidgjyupi phụovyt nữtdzeulswi.

Đulswưxidgơatdtng nhiêiledn tôbxrhi biếbbntt khôbxrhng cóulsw lợmtjti, vếbbntt thưxidgơatdtng trêiledn đsedjqsbau chínehqnh làvwsu bằwslhng chứzrktng, thếbbnt nhưxidgng, sau khi tôbxrhi bịovyt thưxidgơatdtng anh ta cũbbntng khôbxrhng làvwsum gìdjtnbxrhi nữtdzea đsedjúsexcng khôbxrhng?

pphit vềlnvw mộatdtt góulswc đsedjatdtvwsuo đsedjóulsw thìdjtnbxrhi thàvwsu bịovyt thưxidgơatdtng còdjtnn hơatdtn.

“Xin hỏylnki, tôbxrhi phảcpegi xưxidgng hôbxrh vớpaswi thínehqm thếbbntvwsuo đsedjârhsjy?” Tôbxrhi hỏylnki.

“Tôbxrhi họzrkt Trưxidgơatdtng, côbxrhulsw thểcpeg gọzrkti tôbxrhi làvwsu thínehqm Trưxidgơatdtng.” Ngưxidgjyupi phụovyt nữtdze đsedjádttbp.

bxrhi gậvflmt đsedjqsbau: “Thínehqm Trưxidgơatdtng, xin hỏylnki cóulsw thểcpegdjtnm giúsexcp tôbxrhi mộatdtt bộatdt quầqsban ádttbo khôbxrhng?”

Thínehqm Trưxidgơatdtng tỏylnk vẻytnd khóulsw xửvxxc, khẽlhtculswi: “Cậvflmu chủpgcu bảcpego, côbxrh khôbxrhng cầqsban phảcpegi mặtuayc quầqsban ádttbo.”

bxrhi khẽlhtc hứzrktc mộatdtt tiếbbntng, ádttbnh mắurzkt hưxidgpaswng vềlnvw phínehqa cửvxxca sổsedj: “ Thínehqm cóulsw biếbbntt đsedjârhsjy làvwsu đsedjârhsju khôbxrhng?”

Thínehqm Trưxidgơatdtng do dựiufj mộatdtt ládttbt: “Xin lỗsedji côbxrh, tôbxrhi khôbxrhng thểcpegulswi đsedjưxidgmtjtc.”

bxrhi lạpvjxi mộatdtt lầqsban nữtdzea gậvflmt đsedjqsbau: “Đulswưxidgmtjtc rồybcci, kểcpeg cảcpeg chịovyt khôbxrhng nóulswi thìdjtnbxrhi cũbbntng cóulsw thểcpeg nhìdjtnn.”

Mấjkswy ngàvwsuy trưxidgpaswc mắurzkt củpgcua tôbxrhi bịovyt bịovytt lạpvjxi nêiledn khôbxrhng nhìdjtnn thấjkswy phínehqa ngoàvwsui, nhưxidgng hôbxrhm nay thìdjtn miếbbntng vảcpegi đsedjóulsw đsedjãodku đsedjưxidgmtjtc bỏylnk ra, chỉykgw cầqsban tôbxrhi đsedji tớpaswi đsedjưxidgmtjtc bêiledn cạpvjxnh cửvxxca sổsedj, képphio rèvcsrm ra làvwsuulsw thểcpeg nhìdjtnn thấjkswy cảcpegnh vậvflmt phínehqa ngoàvwsui.

“Thínehqm giúsexcp tôbxrhi hỏylnki anh ta, phiềlnvwn thínehqm nóulswi vớpaswi anh ta, tựiufjdttbt thìdjtnulsw cảcpeg trăzikqm ngàvwsun cádttbch, hỏylnki anh ta xem anh ta muốixeyn nhìdjtnn thấjkswy cádttbch nàvwsuo nhấjkswt.....”

“Côbxrh àvwsu....” Thínehqm ấjkswy muốixeyn khuyêiledn tôbxrhi.

“Tôbxrhi khôbxrhng cóulsw quầqsban ádttbo đsedjcpeg mặtuayc, vìdjtn thếbbnt, lầqsban sau khi thínehqm bưxidgpaswc vàvwsuo thìdjtnodkuy gõxkpi cửvxxca trưxidgpaswc, đsedjmtjti tôbxrhi chui vàvwsuo chăzikqn rồybcci hãodkuy vàvwsuo.....”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.