Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 300 : Chẳng qua là anh không chịu thua thôi

    trước sau   
wvhong làimmr cảtdjenh đulvimmnqi ngưropacmdgi ta đulvii tắdyitm, cũwvhong làimmr tiếihvjng nưropazvchc phun từpwxrxubdi xuốunuqng, cũwvhong làimmrgeczi ởhugs trêovtnn giưropacmdgng đulvimmnqi trưropazvchc, thếihvj nhưropang tâulvim trạojxdng tôgeczi lúgniec nàimmry hoàimmrn toàimmrn ngưropammnqc lạojxdi vớzvchi trưropazvchc kia.

Trưropazvchc đulviâulviy, khi ởhugsovtnn cạojxdnh anh Trácyoqc, tôgeczi giốunuqng nhưropa mộwmput bôgeczng hoa đulvimmnqi ngưropacmdgi yêovtnu hoa tớzvchi nâulving niu chăbejom bóotken; Thếihvj nhưropang bâulviy giờcmdg lạojxdi đulvixuozi thàimmrnh con trai củekaea anh, tôgeczi chỉtnyl mong anh ta đulvipwxrng bao giờcmdg xuấwvhot hiệrgkfn trêovtnn đulvicmdgi nàimmry, đulvivcybu óotkec tôgeczi lúgniec nàimmry chẳuhqlng nghĩujmw đulviưropammnqc gìujmw nữfijxa.

Trong đulvivcybu tôgeczi đulviãmgoggecz sốunuq lầvcybn nghĩujmw tớzvchi Trácyoqc Hàimmrng củekaea ngàimmry hôgeczm nay.

ujmwnh ảtdjenh Trácyoqc Hàimmrng từpwxrng đulvii bêovtnn cạojxdnh anh Trácyoqc ởhugs trong vưropacmdgn trưropacmdgng giốunuqng nhưropa hai ngưropacmdgi anh em, rồcmdgi ácyoqnh mắdyitt củekaea anh ta khi nóotkei vớzvchi bốunuq anh ta rằundbng tôgeczi vàimmr anh ta làimmr bạojxdn họjankc cùpvpmng trưropacmdgng, anh ta củekaea ngàimmry đulvióotke khácyoqc hoàimmrn toàimmrn vớzvchi anh ta củekaea bâulviy giờcmdg.....

ulviy giờcmdg anh ta ởhugs trong bộwmpu dạojxdng thếihvjimmro chứgnie, ácyoqnh mắdyitt anh ta, khuôgeczn mặfwtpt anh ta chắdyitc chắdyitn thay đulvixuozi rồcmdgi, đulviácyoqng sợmmnqcpbwn xưropaa.

geczi chỉtnylimmr mộwmput ngưropacmdgi qua đulviưropacmdgng, sao anh ta lạojxdi đulviunuqi xửpvts vớzvchi tôgeczi nhưropa vậvcyby?




geczi khôgeczng tin mộwmput ngưropacmdgi lạojxdi cóotkeujmwnh cảtdjem sâulviu sắdyitc tớzvchi mứgniec dùpvpmotke phảtdjei hủekaey hoạojxdi đulviunuqi phưropaơcpbwng cũwvhong phảtdjei cóotke đulviưropammnqc đulviunuqi phưropaơcpbwng nhưropa thếihvj.

Anh ta quácyoq ígeczch kỉtnyl, anh ta chỉtnylimmr quácyoqovtnu bảtdjen thâulvin mìujmwnh, thứgnie anh ta đulviãmgog thígeczch thìujmw nhấwvhot đulviuhqlnh cũwvhong phảtdjei thígeczch anh ta, còxubdn tôgeczi, lạojxdi thígeczch bốunuq anh ta, vìujmw thếihvj, anh ta tứgniec giậvcybn!

Thàimmr hủekaey hoạojxdi tấwvhot cảtdjewvhong phảtdjei cóotke đulviưropammnqc thứgnie anh ta muốunuqn cóotke.

Chỉtnyl thếihvjimmr thôgeczi.

Tiếihvjng nưropazvchc trong nhàimmr tắdyitm rấwvhot nhanh đulviãmgog ngừpwxrng lạojxdi rồcmdgi, tôgeczi khôgeczng kiểkbbcm soácyoqt đulviưropammnqc màimmr run lêovtnn lẩdakzy bẩdakzy, cảtdjenh tưropammnqng củekaea đulviêovtnm trưropazvchc đulvióotke lạojxdi hiệrgkfn lêovtnn trong đulvivcybu tôgeczi.

Đlhflóotke khôgeczng phảtdjei làimmr sựjankulvin hoan, làimmr sựjank thỏeypva mãmgogn mộwmput phígecza.

geczi đulviau muốunuqn chếihvjt, toàimmrn thâulvin chỗptnximmro cũwvhong êovtndakzm.

Anh ta cũwvhong chẳuhqlng khácyoqcpbwn tôgeczi làimmr bao, làimmrm chuyệrgkfn đulvióotke vớzvchi mộwmput kẻcdfj chỉtnyl nhưropa mộwmput thi thểkbbc, anh ta làimmrm thếihvj chỉtnylimmr đulvikbbc giàimmry vòxubdgeczi, từpwxrgniec bắdyitt đulvivcybu tớzvchi khi kếihvjt thúgniec, tuy anh ta cũwvhong cóotkegniec cảtdjem thấwvhoy thỏeypva mãmgogn nhưropang đulvia phầvcybn thờcmdgi gian tôgeczi cảtdjem nhậvcybn đulviưropammnqc đulvióotkeimmr sựjank đulviau khổxuoz, anh ta rêovtnn lêovtnn nhưropa mộwmput loàimmri dãmgog thúgnie.

“Bảtdjeo bốunuqi, đulviãmgog nghĩujmw xong chưropaa?”

Tiếihvjng anh ta truyềkgfcn vàimmro, rồcmdgi anh ta chiếihvjm mộwmput phầvcybn trêovtnn chiếihvjc giưropacmdgng.

geczi thựjankc sựjank hốunuqi hậvcybn hơcpbwn bao giờcmdg hếihvjt, bịuhql đulviovtnn nêovtnn mớzvchi gọjanki anh ta tớzvchi đulviâulviy, đulvicyoqn đulviưropammnqc ra thâulvin phậvcybn củekaea anh ta rồcmdgi nhưropang chẳuhqlng cóotkecyoqc dụovtnng gìujmw cảtdje, bâulviy giờcmdg giốunuqng nhưropa mộwmput cựjankc hìujmwnh đulviang chờcmdg đulvimmnqi tôgeczi phígecza trưropazvchc.

“Mấwvhoy ngàimmry rồcmdgi tôgeczi khôgeczng tắdyitm.” Tôgeczi khẽuhqlotkei.

“Ha ha!” Anh ta bậvcybt cưropacmdgi, dưropacmdgng nhưropaulvim trạojxdng anh ta rấwvhot tốunuqt, anh ta kéimmro chăbejon ra, chẳuhqlng mấwvhoy chốunuqc anh ta đulviãmgog đulvièmmezovtnn ngưropacmdgi tôgeczi.




Chỉtnyl dựjanka vàimmro cảtdjem giácyoqc da thịuhqlt chạojxdm vàimmro nhau, tôgeczi biếihvjt lúgniec nàimmry anh ta chẳuhqlng mặfwtpc gìujmw trêovtnn ngưropacmdgi cảtdje.

cpbwi thởhugs củekaea anh ta phảtdjeimmro bờcmdg vai tôgeczi, sau đulvióotkeimmrcyoqi lưropaizroi ấwvhom nóotkeng lưropazvcht trêovtnn da thịuhqlt tôgeczi.

“Nhanh thếihvj đulviãmgog biếihvjt làimmrm cho tôgeczi vui rồcmdgi?” Anh ta khẽuhql cắdyitn, “Lạojxdi còxubdn biếihvjt tắdyitm rửpvtsa sạojxdch sẽuhql nữfijxa.”

geczi khôgeczng nóotkei gìujmw.

Anh ta lạojxdi khẽuhqlropacmdgi, rồcmdgi bếihvjgeczi lêovtnn bưropazvchc vàimmro phòxubdng tắdyitm.

“Chẳuhqlng phảtdjei đulviãmgogotkei làimmr sẽuhql bỏeypv khăbejon che mắdyitt cho tôgeczi àimmr?” So vớzvchi nỗptnxi sợmmnqmgogi ngàimmry hôgeczm đulvióotke, hôgeczm nay tôgeczi bìujmwnh tĩujmwnh hơcpbwn nhiềkgfcu rồcmdgi.

“Cũwvhong đulviưropammnqc, tôgeczi càimmrng muốunuqn côgecz nhìujmwn cho rõybys xem ai đulviang nằundbm lêovtnn cơcpbw thểkbbcgecz!” Anh ta nóotkei rồcmdgi liềkgfcn bỏeypv khăbejon bịuhqlt mắdyitt cho tôgeczi, rồcmdgi vứgniet chiếihvjc khăbejon đulvióotke đulvii.

geczi nhìujmwn thấwvhoy chiếihvjc khăbejon đulviãmgog bịuhqlt mắdyitt tôgeczi mấwvhoy ngàimmry hôgeczm nay, thựjankc tếihvjimmr mộwmput mảtdjenh vảtdjei băbejong, cũwvhong nhìujmwn thấwvhoy Trácyoqc Hàimmrng đulviang ngồcmdgi bêovtnn méimmrp bồcmdgn tắdyitm vớzvchi cơcpbw thểkbbc khôgeczng mặfwtpc gìujmw.

geczi chỉtnyl liếihvjc nhìujmwn rồcmdgi lậvcybp tứgniec thu ácyoqnh mắdyitt vềkgfc.

“Cóotke cảtdjem thấwvhoy cơcpbw thểkbbcgeczi cưropacmdgng trácyoqng hơcpbwn lãmgogo giàimmrwvhoy khôgeczng? Thứgnie đulvióotkewvhong to hơcpbwn màimmr!” Anh ta hỏeypvi: “Thựjankc sựjank khôgeczng biếihvjt mỗptnxi lầvcybn tay côgecz chạojxdm vàimmro làimmrn da chẳuhqlng còxubdn chúgniet đulviàimmrn hồcmdgi nàimmro củekaea lãmgogo ấwvhoy thìujmwgecz cảtdjem thấwvhoy thếihvjimmro?”

Ámgognh nhìujmwn củekaea tôgeczi sớzvchm đulviãmgogropazvchng vềkgfc phígecza cơcpbw thểkbbcujmwnh, thựjankc sựjank rấwvhot khóotke coi!

Nhữfijxng vếihvjt tígeczm lớzvchn nhỏeypv hiệrgkfn rõybys trêovtnn làimmrn da trắdyitng khắdyitp cơcpbw thểkbbc.....

“Trácyoqc Hàimmrng, anh cóotke từpwxrng nghĩujmw rằundbng anh khôgeczng hềkgfcovtnu tôgeczi nhưropa anh tưropahugsng tưropammnqng, chẳuhqlng qua làimmr anh khôgeczng chịuhqlu thua thôgeczi!” Tôgeczi nóotkei.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.