Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 267 : Thư ký tống quả thật rất tận tụy với công việc

    trước sau   
qzrlng lựorbzc làvefqm việpbnrc củeraqa thưyeapxybu Tốnycung rấqupxt tốnycut, phảjflqi nóduuoi làvefqmonmquljng tốnycut.

3 giờxybu chiềgzolu, cômonmng ty đeraqzqqj gia dụgenjng đeraqãdijx chuyểmzfen giưyeapxybung, đeraqpbnrm, tủeraq quầemzkn ápigao đeraqếcxwxn.

vefqu sắfmpdc cũdijxng làvefqvefqu gỗgypa tốnycui giảjflqn nhấqupxt, đeraqưyeapxybung négzolt đeraqưyeapijuac phápigac họvefqa bởxnnfi chỗgypa lồzqqji lõqupxm củeraqa chấqupxt gỗgypa, đeraqơvwjgn giảjflqn màvefq trang nhãdijx.

Quảjflq thậjjuht làvefq phong cápigach màvefq anh Trápigac thíykqkch, tômonmi nghĩzqqj.

Nửbhjda tiếcxwxng sau, cửbhjda hàvefqng vậjjuht dụgenjng trêzabrn giưyeapxybung cũdijxng đeraqem chăqzrln, ga, gốnycui, đeraqpbnrm… tớxcroi, tômonmi thấqupxy cảjflq bộuytw đeraqzqqjquljng códuuovefqu trắfmpdng, màvefqu xanh xápigam, cònegtn códuuo…màvefqu hồzqqjng.

“Hìemzknh nhưyeapmonmi nhìemzkn thấqupxy màvefqu hồzqqjng.” Tômonmi tag thưyeapxybu Tốnycung trêzabrn zalo.




“Cômonm khômonmng nhìemzkn lầemzkm đeraqâcqdku.” Thưyeapxybu Tốnycung nóduuoi vớxcroi tômonmi giọvefqng chắfmpdc nịjflqch.

“Sao anh lạmonmi mua màvefqu hồzqqjng?”

“Khômonmng phảjflqi con gápigai đeraqgzolu thíykqkch màvefqu hồzqqjng àvefq?”

“Nhưyeapng tổsvpdng giápigam đeraqnycuc Trápigac làvefq đeraqàvefqn ômonmng.”

“….”

monmi đeraqpigan anh ta chắfmpdc chắfmpdn đeraqang nghĩzqqj rằeraqng: Tômonmi hỏutgii cômonm thíykqkch màvefqu gìemzk, cômonm lạmonmi khômonmng nóduuoi, phỏutging đeraqpigan nêzabrn mua màvefqu hồzqqjng, cômonmnegtn kégzoln chọvefqn!

monmi nghiêzabrng đeraqemzku nhìemzkn anh, anh cũdijxng quay đeraqemzku lạmonmi nhìemzkn tômonmi.

“Vấqupxn đeraqgzol đeraqóduuomonmi cũdijxng hỏutgii cômonm rồzqqji màvefq.” Quảjflq nhiêzabrn anh mởxnnf miệpbnrng nóduuoi.

“Tômonmi cũdijxng khômonmng códuuo ngủeraq trong đeraqóduuo.” Tômonmi ngưyeapijuang ngùquljng nóduuoi, dờxybui tầemzkm mắfmpdt đeraqi.

Anh cưyeapxybui, nụgenjyeapxybui sâcqdku hiểmzfem khóduuoyeapxybung: “Tômonmi đeraqi ra ngoàvefqi mộuytwt lúzipnc, tổsvpdng giápigam đeraqnycuc Trápigac cầemzkn gìemzk thìemzk nhờxybumonm giúzipnp nhégzol.”

“Đkfeqưyeapijuac.” Đkfeqâcqdky chíykqknh làvefqemzknh đeraqzqqjng nghiệpbnrp thâcqdkn thiếcxwxt, giúzipnp đeraqzbfp lẫrkjhn nhau.

Thưyeapxybu Tốnycung đeraqi ra ngoàvefqi hơvwjgn mộuytwt tiếcxwxng, đeraqếcxwxn lúzipnc gầemzkn tan làvefqm anh ấqupxy mớxcroi vềgzol.

Trêzabrn tay anh xápigach hai túzipni cònegtn cầemzkm mộuytwt cápigai giápiga quầemzkn ápigao.




Sau khi quay vềgzol anh vàvefqo phònegtng làvefqm việpbnrc củeraqa anh Trápigac, khoảjflqng hơvwjgn mưyeapxybui phúzipnt sau mớxcroi quay ra.

“Anh mua cápigai gìemzk thếcxwx?” Tômonmi hỏutgii.

“Đkfeqzqqjquljng cápiga nhâcqdkn củeraqa tổsvpdng giápigam đeraqnycuc Trápigac.” Anh trảjflq lờxybui.

monmi bĩzqqju mômonmi, khômonmng nóduuoi thìemzk thômonmi.

Sau đeraqóduuo tan làvefqm, lúzipnc thưyeapxybu Tốnycung đeraqi khổsvpdi, tômonmi mớxcroi mưyeapijuan cớxcroemzkm tàvefqi liệpbnru vàvefqo phònegtng làvefqm việpbnrc củeraqa anh Trápigac.

“Em códuuo thểmzfevefqo xem mộuytwt chúzipnt khômonmng?” Sau khi đeraqduuot tàvefqi liệpbnru lêzabrn bàvefqn làvefqm việpbnrc, tômonmi bèduuon trựorbzc tiếcxwxp đeraqưyeapa ra yêzabru cầemzku, ápiganh mắfmpdt nhìemzkn chằeraqm chằeraqm gian phònegtng nhỏutgi.

Anh gậjjuht đeraqemzku, dứgypat khoápigat nhấqupxc ngưyeapxybui dậjjuhy cùquljng tômonmi đeraqi vàvefqo trong đeraqóduuo.

monmi đeraqi đeraqeraqng trưyeapxcroc, anh đeraqi đeraqeraqng sau.

pigach đeraqi nàvefqy, vàvefqo nơvwjgi nghỉbigf ngơvwjgi, nghĩzqqj thếcxwxvefqo tômonmi cũdijxng thấqupxy códuuodqsxn ýxybu trong đeraqóduuo, bèduuon dứgypat khoápigat nghiêzabrng đeraqemzku:

“Hômonmm nay khômonmng làvefqm chuyệpbnrn xấqupxu đeraqqupxy nhégzol!”

“Tômonmi chỉbigfvefq đeraqi xem phònegtng thômonmi màvefq.”

Anh mộuytwt dápigang đeraqoan chíykqknh, hai mắfmpdt sápigang trong nhìemzkn tômonmi nhưyeap kiểmzfeu tômonmi làvefq ngưyeapxybui rấqupxt đeraqen tốnycui.

monmi cũdijxng khômonmng códuuoduuoi gìemzk, giơvwjg tay cầemzkm tay nắfmpdm cửbhjda, mởxnnf cửbhjda phònegtng bậjjuht đeraqèduuon.




Gian phònegtng khômonmng lớxcron, nhưyeapng giưyeapxybung lạmonmi rấqupxt lớxcron.

Mộuytwt chiếcxwxc giưyeapxybung chiếcxwxm tớxcroi 2/3 diệpbnrn tíykqkch căqzrln phònegtng, mộuytwt mặduuot giápigap tưyeapxybung, mặduuot cònegtn lạmonmi làvefq tủeraqzabr đeraqemzku giưyeapxybung, sau đeraqóduuovefq tủeraq quầemzkn ápigao.

Phònegtng khômonmng códuuo cửbhjda sổsvpd, nếcxwxu làvefq đeraqmzfe ngủeraq trưyeapa thìemzkdijxng khômonmng cầemzkn phảjflqi so đeraqo quápiga nhiềgzolu.

“Đkfeqzqqjvefq thưyeapxybu Tốnycung mua cuốnycui cùquljng làvefqemzk thếcxwx?” Tômonmi hỏutgii.

Anh lắfmpdc đeraqemzku:

“Tômonmi chưyeapa xem.”

“Em đeraqi xem nhégzol?” Mặduuoc dùquljvefqmonmi đeraqang trưyeapng cầemzku ýxybu kiếcxwxn nhưyeapng ngưyeapxybui đeraqãdijx đeraqi đeraqếcxwxn bêzabrn cạmonmnh tủeraq quầemzkn ápigao, kégzolo cửbhjda tủeraq ra.

Trong tủeraq khômonmng chỉbigfduuo treo mộuytwt bộuytw đeraqzqqj ngủeraq chon nam, mộuytwt cápigai ápigao sơvwjg mi, quầemzkn âcqdku, cònegtn treo mộuytwt bộuytw đeraqzqqj ngủeraq cho nữxcro, mộuytwt chiếcxwxc vápigay mặduuoc thưyeapxybung ngàvefqy, phíykqka dưyeapxcroi cònegtn đeraqmzfe quầemzkn ápigao hay mang theo ngưyeapxybui.

monmi ngưyeapijuang ngùquljng, nghĩzqqj chuyếcxwxn đeraqi cuốnycui cùquljng thưyeapxybu Tốnycung chắfmpdc chắfmpdn làvefq mua mấqupxy thứgypavefqy.

“Thưyeapxybu Tốnycung quảjflq thậjjuht rấqupxt tậjjuhn tụgenjy vớxcroi cômonmng việpbnrc.” Tômonmi nóduuoi.

“Làvefq thưyeapxybu đeraqxybui sốnycung, cậjjuhu ấqupxy quảjflq thậjjuht rấqupxt tỉbigf mỉbigf cẩdqsxn thậjjuhn.” Anh gậjjuht đeraqemzku.

“Códuuo cậjjuhu ấqupxy ởxnnf đeraqâcqdky, tômonmi dưyeapxybung nhưyeap khômonmng cầemzkn phảjflqi bậjjuhn tâcqdkm bấqupxt kỳouzw đeraqiềgzolu gìemzk. Nếcxwxu khômonmng xảjflqy ra việpbnrc ngoàvefqi ýxybu muốnycun, ngàvefqy mai trong tủeraqduuo thêzabrm mộuytwt íykqkt quầemzkn ápigao nữxcroa.”

“Chắfmpdc làvefq anh ấqupxy nghĩzqqj rằeraqng em vàvefq anh sẽykqk ngủeraqxnnf đeraqâcqdky rồzqqji!” Tômonmi nóduuoi.

“Chẳaxsxng lẽykqk khômonmng phảjflqi?” Anh hỏutgii ngưyeapijuac lạmonmi tômonmi, ngừpfaang lạmonmi mộuytwt chúzipnt rồzqqji nóduuoi:

“Nếcxwxu chuyệpbnrn nàvefqy màvefqnegtn khômonmng nhìemzkn ra đeraqưyeapijuac thìemzk chắfmpdc rằeraqng cậjjuhu ta đeraqãdijx bịjflq đeraquổsvpdi từpfaacqdku rồzqqji.”

monmi gậjjuht gậjjuht đeraqemzku, bỗgypang nhiêzabrn nhớxcro ra mộuytwt chuyệpbnrn nữxcroa, bèduuon bưyeapxcroc nhanh đeraqếcxwxn đeraqemzku giưyeapxybung, ngồzqqji xổsvpdm xuốnycung, kégzolo ngăqzrln kégzolo tủeraq đeraqemzku giưyeapxybung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.