Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 266 : Phòng chứa đồ Đổi thành phòng nghỉ

    trước sau   
Sau đslrlóhkkb, quầrodrn ácycfo từurqpng cácycfi mộfroit rơfmsui xuốfroing, quầrodrn cũluytng khôtnwgng còeyxrn nữmnsja, bârodry giờyhhh đslrlãlxgt khôtnwgng thểfzyo suy nghĩeqpaswrr thêcgvlm nữmnsja.

hkkbm lạufski, tìswrrnh cảwsuim vàcqvq dụtxvvc vọtnwgng hoàcqvqn toàcqvqn khôtnwgng thểfzyo khốfroing chếslrl đslrlưfniehkkbc.

tnwgi khôtnwgng biếslrlt anh vốfroin đslrlfmsunh ăemxon tôtnwgi trong phòeyxrng làcqvqm việgaeqc hay làcqvqhkkbc đslrlrodru chỉzccu đslrlfmsunh ăemxon chúhkkbt “đslrliểfzyom târodrm”, sau đslrlóhkkb khôtnwgng kiềyxsjm chếslrl đslrlưfniehkkbc nêcgvln...

hkkbc chúhkkbng tôtnwgi vềyxsj đslrlếslrln nhàcqvq đslrlãlxgtcqvq rạufskng sácycfng.

“Nhưfnie àcqvq? Em đslrlãlxgt ăemxon no chưfniea?” Anh lácycfi xe, nhếslrlch miệgaeqng cưfnieyhhhi.

“Hìswrrnh nhưfniecqvq chỉzccuhkkb anh đslrlang ăemxon màcqvq?” Tôtnwgi khôtnwgng phụtxvvc.




“Ồdmge? Cuốfroii cùfzyong thìswrr ai ăemxon ai đslrlârodry?”

Anh liếslrlc mắdmget nhìswrrn tôtnwgi, ýcgwr tứiowccqvqcqvqng.

“Anh làcqvq đslrlgwym bỉzccumhiyi.” Đtiwcfroii vớmbabi cấilqou tạufsko cơfmsu thểfzyo con ngưfnieyhhhi màcqvqhkkbi thìswrr đslrlúhkkbng làcqvqtnwgi “ăemxon” anh nhưfnieng chủvtyl đslrlyxsjcqvqy vốfroin khôtnwgng thízszcch hợhkkbp đslrlfzyohkkbi!

“Đtiwcêcgvlm dàcqvqi yêcgvln tĩeqpanh chẳzkiong lẽaswd khôtnwgng phùfzyo hợhkkbp đslrlfzyohkkbi chuyệgaeqn nàcqvqy sao?” Anh cưfnieyhhhi.

“Chuyệgaeqn nàcqvqy cứiowc cho làcqvq phảwsuii nóhkkbi thìswrrluytng nêcgvln trốfroin trong chăemxon rồgwymi nóhkkbi chứiowc.” Tôtnwgi trảwsui lờyhhhi.

Anh lạufski cưfnieyhhhi: “Vậcqvqy thìswrr đslrlhkkbi lúhkkbc nữmnsja rồgwymi nóhkkbi.”

Lờyhhhi nàcqvqy...tôtnwgi vàcqvq anh ởxblefzyong nhau lârodru nhưfnie vậcqvqy, lạufski vừurqpa làcqvqm chuyệgaeqn ấilqoy xong, nếslrlu ngay cảwsui ýcgwr tứiowc trong cârodru nàcqvqy màcqvqtnwgi cũluytng nghe khôtnwgng hiểfzyou thìswrr sốfroing quácycf uổmhiyng phízszc rồgwymi.

“Anh vẫdoxon chưfniea no?” Tôtnwgi hỏtiwci, vừurqpa nãlxgty rõcqvqcqvqng đslrlãlxgt...

“ Em tựfchjzszcnh xem, chúhkkbng ta đslrlãlxgt khôtnwgng làcqvqm bao lârodru rồgwymi, dùfzyo thếslrlcqvqo cũluytng pahri bùfzyo lạufski nhữmnsjng lầrodrn nợhkkb trưfniembabc đslrlóhkkb.” Anh giơfmsu mộfroit cácycfnh tay lêcgvln, xoa xoa khóhkkbe môtnwgi tôtnwgi, bộfroi dạufskng chưfniea thỏtiwca mãlxgtn, “ Tôtnwgi nhớmbab em từurqpng hứiowca sẽaswd cho tôtnwgi ăemxon bữmnsja lớmbabn, ăemxon no.”

tnwgi...đslrlúhkkbng làcqvqtnwgi đslrlãlxgt từurqpng nóhkkbi nhưfnie vậcqvqy, nhưfnieng eo tôtnwgi mỏtiwci.

cqvqm chuyệgaeqn đslrlóhkkb trong phòeyxrng, kízszcch thízszcch thìswrrzszcch thízszcch, ngoàcqvqi trêcgvln ghếslrl, sôtnwg pha còeyxrn cóhkkb trêcgvln bàcqvqn, sau khi làcqvqm xong, sưfniembabng thìswrrhkkbfniembabng nhưfnieng toàcqvqn thârodrn tôtnwgi rãlxgt rờyhhhi.

“Tôtnwgi nghĩeqpacgvln dọtnwgn phòeyxrng nhỏtiwc trong phòeyxrng làcqvqm việgaeqc đslrlmhiyi thàcqvqnh phòeyxrng nghỉzccu, em thấilqoy thếslrlcqvqo?”

Anh hỏtiwci rấilqot tựfchj nhiêcgvln.




Phòeyxrng nhỏtiwc trong phòeyxrng làcqvqm việgaeqc...

Trong phòeyxrng làcqvqm việgaeqc củvtyla anh quảwsui thậcqvqt cóhkkb mộfroit phòeyxrng nhỏtiwc, phòeyxrng đslrlóhkkbrodry giờyhhhcqvq phòeyxrng chứiowca đslrlgwym, nhữmnsjng thứiowc đslrlfzyoxble đslrlóhkkb đslrlyxsju làcqvqcqvqi liệgaequ cũluyt.

Nhưfnieng lúhkkbc anh nóhkkbi đslrlếslrln vấilqon đslrlyxsjcqvqy nghĩeqpa kiểfzyou gìswrrtnwgi cũluytng thấilqoy anh đslrlang cảwsuii tạufsko phòeyxrng làcqvqm việgaeqc thàcqvqnh nơfmsui “yêcgvlu đslrlưfnieơfmsung vụtxvvng trộfroim.”

“Tinh thầrodrn vàcqvq thểfzyo lựfchjc củvtyla anh khôtnwgng đslrlvtyl? Muốfroin ngủvtyl trưfniea àcqvq?” Tôtnwgi cốfroi ýcgwr hỏtiwci nhưfnie vậcqvqy đslrlfzyo đslrlácycfnh tan ýcgwr nghĩeqpacqvqy củvtyla anh.

“Đtiwcúhkkbng vậcqvqy.”

Anh cưfnieyhhhi, khôtnwgng đslrlfzyo ýcgwr rằgwyang đslrlfroii vớmbabi đslrlàcqvqn ôtnwgng màcqvqhkkbi nếslrlu nóhkkbi tinh thầrodrn vàcqvq thểfzyo lựfchjc khôtnwgng đslrlvtyl thìswrr tổmhiyn thưfnieơfmsung cỡzszccqvqo.

“Bộfroifnieơfmsung giàcqvq nua củvtyla tôtnwgi khôtnwgng nhữmnsjng phảwsuii cùfzyong làcqvqm việgaeqc vớmbabi ngưfnieyhhhi trẻtnwg tuổmhiyi nhưfnie em màcqvqeyxrn phảwsuii làcqvqm vừurqpa lòeyxrng em, tấilqot nhiêcgvln cầrodrn phảwsuii tậcqvqn lựfchjc nghỉzccu ngơfmsui nhiềyxsju mộfroit chúhkkbt, nếslrlu khôtnwgng sau nàcqvqy giàcqvq rồgwymi, ngay cảwsui trèwsuio cầrodru thang cũluytng khôtnwgng thểfzyo trèwsuio đslrlưfniehkkbc nữmnsja đslrli.”

cgwr do nàcqvqy, tôtnwgi khôtnwgng còeyxrn gìswrr đslrlfzyohkkbi.

Nhưfnieng lưfnieơfmsung târodrm tôtnwgi khôtnwgng cóhkkbcycfn đslrlgwymng.

“Em thấilqoy anh đslrlang chơfmsui tròeyxr “Tìswrrm bom”.”

“Trưfniembabc khi chơfmsui vẫdoxon luôtnwgn tăemxong ca, cũluytng chơfmsui cóhkkb nửfchja tiếslrlng thôtnwgi.”

“Hôtnwgm nay khôtnwgng phảwsuii em chủvtyl đslrlfroing, ngưfnieyhhhi khôtnwgng ăemxon no cũluytng khôtnwgng phảwsuii làcqvq em.”

“Ai bảwsuio em ngon miệgaeqng nhưfnie vậcqvqy, khiếslrln tôtnwgi ăemxon khôtnwgng no!”




“Anh làcqvq giặcwsgc cưfniembabp logic.”

“Ừmhiy, tôtnwgi làcqvqfniembabp.”

...

Thứiowc hai đslrli làcqvqm, việgaeqc đslrlrodru tiêcgvln anh giao cho thưfniecgwr Tốfroing chízszcnh làcqvq đslrlmhiyi phòeyxrng chứiowca đslrlgwym thàcqvqnh phòeyxrng nghỉzccu.

Thưfniecgwr Tốfroing ngay lậcqvqp tứiowcc đslrli làcqvqm, dùfzyong tốfroic đslrlfroi nhanh nhấilqot cóhkkb thểfzyoswrrm phòeyxrng hộfroii nghịfmsu chưfniea dùfzyong làcqvqm gìswrr trong tòeyxra nhàcqvq đslrlfzyo chuyểfzyon tàcqvqi liệgaequ qua, lạufski mờyhhhi ngưfnieyhhhi đslrlếslrln quéfniet dọtnwgn, sau đslrlóhkkb rấilqot khiêcgvlm tốfroin hỏtiwci tôtnwgi trêcgvln zalo: “Tổmhiyng giácycfm đslrlfroic Trácycfc thízszcch đslrlgwymfzyong trêcgvln giưfnieyhhhng màcqvqu gìswrr?”

tnwgi...

“Tôtnwgi làcqvqm sao màcqvq biếslrlt đslrlưfniehkkbc?” Tôtnwgi trợhkkbn mắdmget.

“Vậcqvqy thưfniecgwr Khưfnieơfmsung thízszcch màcqvqu gìswrr?” Anh đslrlmhiyi góhkkbc đslrlfroi hỏtiwci.

“Tôtnwgi khôtnwgng thízszcch trêcgvln giưfnieyhhhng cóhkkb vậcqvqt dụtxvvng gìswrrcgvln khôtnwgng nghĩeqpa tớmbabi vấilqon đslrlyxsjcqvqy.”

tnwgi rấilqot muốfroin đslrlàcqvqo mộfroit cácycfi hốfroi đslrlfzyo chui xuốfroing, cóhkkb mộfroit thưfniecgwr đslrlyhhhi sốfroing quácycf thôtnwgng minh thậcqvqt sựfchjluytng chẳzkiong phảwsuii làcqvq chuyệgaeqn gìswrr tốfroit đslrlilqop.

“Vậcqvqy tôtnwgi mua đslrlufski vậcqvqy.”

Anh tựfchjhkkbi mộfroit mìswrrnh sau đslrlóhkkb lạufski gọtnwgi têcgvln trêcgvln zalo.

Nhưfnieng tôtnwgi giảwsui vờyhhh khôtnwgng nhìswrrn thấilqoy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.