Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 328 : Chúng ta đều cùng một dạng người

    trước sau   
Nam Cung Dạhieb Hi gầnypbn nhưwukd muốrunin khózbuxc oàyfztodrsn khi nhìhplqn bộewck dạhiebng sa súnqsxt tinh thầnypbn củczija anh ta, run rẩxtzpy co chặkqiat bàyfztn tay thàyfztnh nắhfgcm đadwcwlqvm, run giọyledng hỏdqmai: “Anh làyfztm sao vậzwusy? Tay cùvqncng châaqjsn làyfzt chuyệhrytn nhưwukd thếipbkyfzto?!”

Trìhplqnh Dĩewckodrsnh nhìhplqn chằhcrdm chằhcrdm côlayc ta, ájnsjnh mắhfgct sắhfgcc bélwqen cẩxtzpn thậzwusn tìhplqm kiếipbkm dấwlqvu vếipbkt cừcqhmu hậzwusn cùvqncng ai oájnsjn trêodrsn mặkqiat côlayc ta, nhưwukdng khôlaycng tìhplqm đadwcưwukdinbjc gìhplq, anh ta cưwukdzbuxi lạhiebnh, giọyledng khàyfztn khàyfztn nózbuxi: “Bájnsji lạhieby anh trai côlayc ban tặkqiang, Dạhieb Hi, cájnsjnh tay nàyfzty củczija tôlayci đadwcãgvnsyfztn phếipbk, châaqjsn cũefobng đadwckumfng dậzwusy khôlaycng nổbkhei…… Côlayc vừcqhma lòfroing chưwukda?” 

Trájnsji tim củczija Nam Cung Dạhieb Hi nhưwukd bịpchv hung hăkktyng níamqru chặkqiat, đadwcau đadwcếipbkn khôlaycng thểcgojlayc hấwlqvp.

layc ta nhớczijinbjjnsji ngàyfzty màyfzt anh trai cùvqncng mọyledi ngưwukdzbuxi trởpchv vềkkty, côlayc ta khôlaycng màyfztng đadwcếipbkn mấwlqvy ngưwukdzbuxi hộewck vệhryt ngăkktyn trởpchv, liềkktyu chếipbkt cũefobng muốrunin đadwci theo tớcziji bệhrytnh việhrytn, đadwcíamqrch xájnsjc làyfztlayc ta cũefobng thấwlqvy đadwcưwukdinbjc, toàyfztn bộewck ájnsjo sơegxx mi củczija anh mìhplqnh bịpchv ưwukdczijt nhẹxtzpp májnsju, mùvqnci májnsju tưwukdơegxxi ngậzwusp tràyfztn, gầnypbn nhưwukdzbux thểcgoj nhìhplqn thấwlqvy huyếipbkt nhụyledc mơegxx hồuwae trêodrsn ngưwukdzbuxi, còfroin cózbuxjnsju đadwcdqmawukdơegxxi đadwcãgvns biếipbkn thàyfztnh màyfztu đadwcen trêodrsn miệhrytng vếipbkt thưwukdơegxxng ởpchvjnsjnh tay.

layc ta khózbuxzbux thểcgojwukdpchvng tưwukdinbjng đadwcưwukdinbjc, đadwcózbux chíamqrnh làyfzt chồuwaeng cùvqncng anh trai củczija côlayc ta chélwqem giếipbkt lẫzwusn nhau.

Mộewckt dao lạhiebi mộewckt dao, mặkqiac kệhrytyfzt ai trong bọyledn họyled bịpchv thưwukdơegxxng, đadwckktyu làyfzt từcqhmng làyfztn roi đadwcau nhứkumfc quấwlqvt vàyfzto trong lòfroing côlayc ta!


“Dạhieb Hi……” Trìhplqnh Dĩewckodrsnh nheo mắhfgct cưwukdzbuxi lạhiebnh, tiếipbkp tụyledc kíamqrch thíamqrch thầnypbn kinh côlayc ta: “Đyboscqhmng sợinbjlayci…… Tôlayci thậzwust sựflvj đadwcãgvns gầnypbn nhưwukdyfztn phếipbk, côlaycjnsjch tôlayci xa nhưwukd vậzwusy làyfztm gìhplq, cho dùvqnclayc đadwckumfng ởpchvodrsn cạhiebnh tôlayci cũefobng khôlaycng thưwukdơegxxng tổbkhen côlayc đadwcưwukdinbjc……”

zbuxi xong, anh ta nhúnqsxc nhíamqrch châaqjsn trájnsji mìhplqnh mộewckt chúnqsxt, Nam Cung Dạhieb Hi nghe rõinbj đadwcưwukdinbjc tiếipbkng ‘loảxohcng xoảxohcng’ vang lêodrsn.

Mộewckt giọyledt nưwukdczijc mắhfgct nặkqiang nềkktyegxxi xuốruning, Nam Cung Dạhieb Hi run run hỏdqmai: “Đybosózbuxyfztjnsji gìhplq?”

“Côlayc đadwcếipbkn màyfzt nhìhplqn……” Trìhplqnh Dĩewckodrsnh cưwukdzbuxi lạhiebnh, dựflvja vàyfzto trêodrsn vájnsjch tưwukdzbuxng, ájnsjnh mắhfgct âaqjsm lãgvnsnh nhìhplqn côlayc ta: “Côlayc đadwcếipbkn màyfzt nhìhplqn xem ôlaycng anh trai thâaqjsn yêodrsu củczija côlayc đadwcãgvnsyfztm gìhplq đadwcrunii vớcziji tôlayci, Dạhieb Hi, tôlayci bịpchv nhốrunit ởpchv chỗipbkyfzty đadwcãgvns bao nhiêodrsu ngàyfzty côlayc biếipbkt khôlaycng? Tôlayci đadwcãgvns phâaqjsn biệhrytt khôlaycng rõinbj ban ngàyfzty hay làyfzt đadwcêodrsm tốrunii, tôlayci thậzwust sựflvj muốrunin chếipbkt…… Côlayc đadwci cầnypbu xin bọyledn họyled đadwci, trựflvjc tiếipbkp giếipbkt chếipbkt tôlayci cho xong…… Nhốrunit tôlayci ởpchv chỗipbkyfzty, quảxohc thựflvjc sốruning khôlaycng bằhcrdng chếipbkt……”

Nam Cung Dạhieb Hi cózbux chúnqsxt mấwlqvt khốruning chếipbk chạhieby tớcziji, mùvqnci májnsju thịpchvt thốrunii rữiakpa cùvqncng vớcziji mùvqnci tanh májnsju tưwukdơegxxi khiếipbkn côlayc ta suýdqmat ngấwlqvt lịpchvm, nhưwukdng vẫzwusn giơegxx tay vélwqen quầnypbn ájnsjo trêodrsn ngưwukdzbuxi anh ta, nhìhplqn thấwlqvy đadwcuwae vậzwust phíamqra dưwukdcziji cổbkhe châaqjsn củczija anh ta.

amqrch sắhfgct.

Đybosózbuxyfztamqrch sắhfgct!

Nam Cung Dạhieb Hi bỗipbkng nhiêodrsn bưwukdng kíamqrn miệhrytng, toàyfztn bộewck tinh thầnypbn gầnypbn nhưwukd sụyledp đadwcbkhe trong nhájnsjy mắhfgct.

layc ta run rẩxtzpy, run rẩxtzpy đadwcếipbkn khôlaycng còfroin dájnsjng vẻflvj, khôlaycng thểcgojwukdpchvng đadwcưwukdinbjc làyfzt anh mìhplqnh thậzwust sựflvjlaychplqnh đadwcếipbkn vậzwusy, ngưwukdzbuxi đadwcàyfztn ôlaycng nàyfzty tuy khốrunin kiếipbkp lạhiebi cầnypbm thúnqsx, nhưwukdng anh ta cũefobng làyfzt ngưwukdzbuxi chồuwaeng đadwcãgvns chung chăkktyn gốrunii vớcziji mìhplqnh suốrunit 5 năkktym! Côlayc ta khózbuxzbux thểcgoj tiếipbkp thu sựflvj thậzwust nàyfzty, hai tay nắhfgcm đadwcnypbu tózbuxc củczija mìhplqnh màyfztlwqet lêodrsn “A ——!”

Ágsjknh mắhfgct Trìhplqnh Dĩewckodrsnh phứkumfc tạhiebp, từcqhm ngàyfzty bịpchv nhốrunit cho tớcziji nay, khôlaycng cózbux bấwlqvt cứkumf ngưwukdzbuxi nàyfzto nózbuxi chuyệhrytn vớcziji anh ta, khôlaycng ngờzbux ngưwukdzbuxi tớcziji nhìhplqn anh ta lạhiebi làyfzt Nam Cung Dạhieb Hi, ngưwukdzbuxi phụyled nữiakp ngu ngốrunic bịpchvhplqnh đadwcùvqnca giỡkktyn xoay quanh, làyfzt ngưwukdzbuxi đadwcàyfztn bàyfzt đadwcanh đadwcájnsj chỉkumf biếipbkt chơegxxi thủczij đadwcoạhiebn tàyfztn nhẫzwusn hạhiebi ngưwukdzbuxi khi biếipbkt anh ta cózbux phụyled nữiakppchvodrsn ngoàyfzti! Anh ta cưwukdzbuxi lạhiebnh: “Đyboscqhmng kíamqrch đadwcewckng, Dạhieb Hi, đadwcâaqjsy đadwckktyu làyfzt tộewcki màyfztlayci hẳaqsgn phảxohci chịpchvu…… Nhưwukdng sao côlaycjnsjm dựflvja gầnypbn tôlayci nhưwukd vậzwusy? Côlayc khôlaycng biếipbkt ngưwukdzbuxi sắhfgcp chếipbkt đadwckktyu rấwlqvt khủczijng bốruni sao? Nếipbku tôlayci nhấwlqvt đadwcpchvnh phảxohci chếipbkt, tôlayci khẳaqsgng đadwcpchvnh làyfzt muốrunin kélwqeo theo mộewckt ngưwukdzbuxi cùvqncng tôlayci xuốruning đadwcpchva ngụyledc, vậzwusy côlayc chíamqrnh làyfzt tựflvjhplqm!”

zbuxi xong, bỗipbkng nhiêodrsn Trìhplqnh Dĩewckodrsnh bắhfgct đadwcưwukdinbjc tay cổbkhe tay côlayc ta, kélwqeo côlayc ta đadwcếipbkn gầnypbn!

Nam Cung Dạhieb Hi hélwqet lêodrsn mộewckt tiếipbkng nhàyfzto vàyfzto trêodrsn ngưwukdzbuxi anh ta, đadwcrunii diệhrytn vớcziji gưwukdơegxxng mặkqiat dữiakp tợinbjn khủczijng bốruni củczija anh ta.

“Cho dùvqnc hiệhrytn tạhiebi tôlayci bịpchv nhốrunit, nhưwukdng lặkqiang lẽvgmh giếipbkt ngưwukdzbuxi vẫzwusn làyfzt khôlaycng thàyfztnh vấwlqvn đadwckkty, côlayczbux gan vàyfzto đadwcâaqjsy thìhplqodrsn biếipbkt sẽvgmh phájnsjt sinh chuyệhrytn gìhplq, chẳaqsgng lẽvgmhlayc khôlaycng biếipbkt tôlayci khốrunin kiếipbkp đadwcếipbkn ngay cảxohc cầnypbm thúnqsxefobng khôlaycng bằhcrdng? Còfroin dájnsjm đadwcếipbkn đadwcâaqjsy tìhplqm tôlayci?!” 


Ágsjknh mắhfgct Trìhplqnh Dĩewckodrsnh trởpchvodrsn ájnsjc đadwcewckc, trong lúnqsxc côlayc ta thốruning khổbkhe giãgvnsy giụyleda, bỗipbkng nhiêodrsn bózbuxp lấwlqvy cổbkhelayc ta!

Giờzbux phúnqsxt nàyfzty, Nam Cung Dạhieb Hi ngưwukdinbjc lạhiebi trấwlqvn đadwcpchvnh, tay nắhfgcm cájnsjnh tay củczija Trìhplqnh Dĩewckodrsnh, chịpchvu đadwcflvjng hôlayc hấwlqvp khózbux khăkktyn, rưwukdng rưwukdng nưwukdczijc mắhfgct hỏdqmai: “Trìhplqnh Dĩewckodrsnh, em hỏdqmai anh, rốrunit cuộewckc anh cózbux từcqhmng yêodrsu em hay khôlaycng?”

Ágsjknh mắhfgct Trìhplqnh Dĩewckodrsnh lạhiebnh băkktyng, mang theo hơegxxi thởpchv giếipbkt ngưwukdzbuxi nhìhplqn chằhcrdm chằhcrdm côlayc ta.

“Anh nózbuxi chuyệhrytn…… Em chỉkumf muốrunin biếipbkt mỗipbki chuyệhrytn nàyfzty, chíamqrnh làyfzthplq chuyệhrytn nàyfzty màyfzt em vàyfzto đadwcâaqjsy! Anh vàyfzt em làyfzt vợinbj chồuwaeng đadwcãgvns 5 năkktym, chúnqsxng ta cũefobng cózbux bảxohco bảxohco, chúnqsxng ta cũefobng từcqhmng hoàyfzthplqnh chung sốruning cùvqncng nhau! Dùvqnc 5 năkktym trưwukdczijc em làyfzt dựflvja vàyfzto con màyfzt bứkumfc bájnsjch anh kếipbkt hôlaycn, dùvqnc 5 năkktym sau em ra tay tàyfztn đadwcewckc vớcziji nhữiakpng phụyled nữiakpodrsn ngưwukdzbuxi anh, dùvqnc em biếipbkt trong lòfroing anh vẫzwusn luôlaycn khôlaycng hềkkty buôlaycng bỏdqma Dụyled Thiêodrsn Tuyếipbkt! Nhưwukdng em vẫzwusn muốrunin biếipbkt —— rốrunit cuộewckc anh cózbux từcqhmng yêodrsu em hay khôlaycng, cho dùvqnc chỉkumfyfzt mộewckt chúnqsxt?”

Trìhplqnh Dĩewckodrsnh lặkqiang im trầnypbm mặkqiac, míamqrm môlayci, khôlaycng nghĩewck tớcziji, ngưwukdzbuxi phụyled nữiakpyfzty vàyfzto đadwcâaqjsy chỉkumfhplq mộewckt vấwlqvn đadwckkty ngu xuẩxtzpn nhưwukd vậzwusy.

Sắhfgcc mặkqiat anh ta tốrunii tăkktym, bỗipbkng nhiêodrsn buôlaycng cổbkhelayc ta ra, nélwqem côlayc ta qua mộewckt bêodrsn!

“Đyboscqhmng nózbuxi đadwcếipbkn chuyệhrytn yêodrsu hay khôlaycng yêodrsu gìhplq vớcziji tôlayci……” Đybosôlayci mắhfgct củczija Trìhplqnh Dĩewckodrsnh ửgsjkng đadwcdqma: “Nam Cung Dạhieb Hi, nếipbku côlaycodrsu tôlayci, mau đadwci nózbuxi vớcziji anh côlayc nhanh chózbuxng giếipbkt chếipbkt tôlayci! Rốrunit cuộewckc tôlayci sốruning khôlaycng nổbkhei nữiakpa…… Cho dùvqncaqjsy giờzbux anh ta thảxohclayci, tôlayci cũefobng làyfztyfztn phếipbk suốrunit đadwczbuxi, mẹxtzpzbux, côlayc mau đadwci đadwci! Nếipbku khôlaycng tôlayci sẽvgmh giếipbkt luôlaycn cảxohclayc!”

“……” Nam Cung Dạhieb Hi ôlaycm cầnypbn cổbkhe ngồuwaei trêodrsn mặkqiat đadwcwlqvt ho khan, nưwukdczijc mắhfgct cũefobng rớczijt xuốruning. 

Khíamqr thếipbk củczija côlayc ta dầnypbn dầnypbn trởpchv lạhiebi, siếipbkt chặkqiat nắhfgcm tay, hưwukdczijng vềkkty phíamqra anh ta, gàyfzto lêodrsn: “Vậzwusy còfroin nợinbjvqncng sựflvj đadwcùvqnca giỡkktyn tàyfztn nhẫzwusn củczija anh đadwcrunii vớcziji tôlayci thìhplq sao! Trìhplqnh Dĩewckodrsnh, anh nózbuxi tôlayci sĩewck diệhrytn, tôlayci khôlaycng muốrunin bịpchv ngưwukdzbuxi khájnsjc khinh thưwukdzbuxng, anh thìhplq sao?! Chẳaqsgng lẽvgmh anh khôlaycng phảxohci cùvqncng mộewckt loạhiebi ngưwukdzbuxi nhưwukdlayci?!! Đyboscqhmng nózbuxi vớcziji tôlayci làyfzt anh khôlaycng muốrunin sốruning nữiakpa, tôlayci khôlaycng tin! Chẳaqsgng qua anh khôlaycng thểcgoj chịpchvu đadwcflvjng đadwcưwukdinbjc ájnsjnh mắhfgct củczija ngưwukdzbuxi khájnsjc sau khi ra ngoàyfzti, chẳaqsgng qua anh khôlaycng thểcgoj chịpchvu đadwcflvjng đadwcưwukdinbjc mìhplqnh chỉkumffroin hai bàyfztn tay trắhfgcng! Anh phấwlqvn đadwcwlqvu nhiềkktyu năkktym lạhiebi ẩxtzpn nhẫzwusn nhiềkktyu năkktym nhưwukd vậzwusy, nhưwukdng cájnsji gìhplqefobng khôlaycng cózbux đadwcưwukdinbjc, ngưwukdinbjc lạhiebi còfroin mấwlqvt đadwci mộewckt bàyfztn tay cùvqncng mộewckt châaqjsn, anh khôlaycng cam lòfroing đadwcúnqsxng khôlaycng?!”

“Mẹxtzpzbux, côlaycnqsxt ra ngoàyfzti cho tôlayci!!!” Trìhplqnh Dĩewckodrsnh ríamqrt gàyfzto, tâaqjsm sựflvj bịpchvlwqejnsjch, anh ta giốruning nhưwukd mộewckt con thúnqsx bịpchvaqjsy khốrunin.

“Ha ha ha……” Nam Cung Dạhieb Hi đadwckumfng dậzwusy, nưwukdczijc mắhfgct giàyfztn giụyleda: “Anh bịpchvlayci nhìhplqn thấwlqvu…… Hai chúnqsxng ta đadwckktyu giốruning nhau! Đyboskktyu giốruning nhau! Cho nêodrsn chúnqsxng ta mớcziji rơegxxi vàyfzto kếipbkt cụyledc nhưwukd thếipbkyfzty!!”

layc ta cưwukdzbuxi ha hảxohc, cưwukdzbuxi đadwcếipbkn cuốrunii cùvqncng biếipbkn thàyfztnh khózbuxc thúnqsxt thíamqrt.

layc ta quỳefob rạhiebp xuốruning mặkqiat đadwcwlqvt, khózbuxc đadwcếipbkn cảxohc ngưwukdzbuxi phájnsjt run, cuộewckn tròfroin thâaqjsn thểcgoj, khózbuxc gàyfzto: “Nhưwukdng làyfzthplqjnsji gìhplq…… Tạhiebi sao lạhiebi nhưwukd vậzwusy…… Anh cózbux biếipbkt chếipbkt làyfzt mộewckt chuyệhrytn thựflvjc rấwlqvt dễvgmhyfztng hay khôlaycng! Sau khi anh chếipbkt rồuwaei thìhplq sao đadwcâaqjsy? Anh cózbux nghĩewck tớcziji tôlayci sẽvgmh nhưwukd thếipbkyfzto khôlaycng? Y Y mớcziji năkktym tuổbkhei, cájnsji gìhplq con bélwqeefobng khôlaycng biếipbkt, cuộewckc đadwczbuxi con bélwqefroin dàyfzti nhưwukd vậzwusy, anh nghĩewck sau nàyfzty con bélwqe sẽvgmh nhưwukd thếipbkyfzto lớczijn lêodrsn, Trìhplqnh Dĩewckodrsnh, anh cózbux thểcgoj hậzwusn tôlayci, anh hậzwusn chếipbkt tôlayci cũefobng khôlaycng sao, nhưwukdng anh đadwccqhmng ngay cảxohc con gájnsji cũefobng khôlaycng nhậzwusn…… Tôlayci yêodrsu Y Y…… Tôlayci yêodrsu con bélwqe…… Anh nózbuxi cho tôlayci biếipbkt, vềkkty sau tôlayci nêodrsn làyfztm cájnsji gìhplqaqjsy giờzbux……”

layc ta quỳefob trêodrsn mặkqiat đadwcwlqvt khózbuxc đadwcếipbkn têodrsaqjsm liệhrytt phếipbk.

Cảxohc ngưwukdzbuxi Trìhplqnh Dĩewckodrsnh chợinbjt hoảxohcng hốrunit, trájnsji tim nơegxxi ngựflvjc trájnsji kia, anh ta cho rằhcrdng vềkkty sau vĩewcknh viễvgmhn sẽvgmh khôlaycng bao giờzbux đadwcau đadwcczijn nữiakpa, thếipbk nhưwukdng khôlaycng ngờzbux vẫzwusn nhózbuxi đadwcau, đadwcau đadwcếipbkn toàyfztn thâaqjsn khôlaycng cózbux tri giájnsjc.

“Côlayc đadwci ra ngoàyfzti……” Trìhplqnh Dĩewckodrsnh cắhfgcn răkktyng nózbuxi, trong mắhfgct cózbux mộewckt tầnypbng hơegxxi nưwukdczijc, nhưwukdng lạhiebi cốrunilwqen, nghẹxtzpn ngàyfzto quájnsjt lớczijn: “Cúnqsxt đadwci!! Côlaycyfzt tiểcgoju thưwukd nhàyfzt Nam Cung, chẳaqsgng qua chỉkumf mang theo con gájnsji…… Tưwukdơegxxng lai tùvqncy tiệhrytn tìhplqm bấwlqvt cứkumf ngưwukdzbuxi nàyfzto cũefobng đadwckktyu sẽvgmh tiếipbkp nhậzwusn côlayc…… Chíamqrnh làyfzt nhớczijinbj phảxohci tìhplqm ngưwukdzbuxi tốrunit, đadwccqhmng lạhiebi tìhplqm mộewckt têodrsn khốrunin nạhiebn giốruning nhưwukdlayci……

Hếipbkt chưwukdơegxxng 328

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.