Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 328 : Chúng ta đều cùng một dạng người

    trước sau   
Nam Cung Dạpafw Hi gầeaann nhưfdht muốntpwn khóovppc oàfdhtcholn khi nhìssmbn bộrrjl dạpafwng sa súwlpst tinh thầeaann củjfzxa anh ta, run rẩnjqay co chặsaxgt bàfdhtn tay thàfdhtnh nắarhhm đlglnvplkm, run giọlaimng hỏmpkei: “Anh làfdhtm sao vậphney? Tay cùnqdhng chânqxhn làfdht chuyệiupbn nhưfdht thếmhhxfdhto?!”

Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh nhìssmbn chằarhhm chằarhhm côocyo ta, ákkxbnh mắarhht sắarhhc béntpwn cẩnjqan thậphnen tìssmbm kiếmhhxm dấvplku vếmhhxt cừxafeu hậphnen cùnqdhng ai oákkxbn trêcholn mặsaxgt côocyo ta, nhưfdhtng khôocyong tìssmbm đlglnưfdhtgsjbc gìssmb, anh ta cưfdhtsihci lạpafwnh, giọlaimng khàfdhtn khàfdhtn nóovppi: “Bákkxbi lạpafwy anh trai côocyo ban tặsaxgng, Dạpafw Hi, cákkxbnh tay nàfdhty củjfzxa tôocyoi đlglnãxxfpfdhtn phếmhhx, chânqxhn cũwlpsng đlglnjrvyng dậphney khôocyong nổsnuti…… Côocyo vừxafea lòxbgong chưfdhta?” 

Trákkxbi tim củjfzxa Nam Cung Dạpafw Hi nhưfdht bịarhh hung hăkvzmng níxafeu chặsaxgt, đlglnau đlglnếmhhxn khôocyong thểjcyeocyo hấvplkp.

ocyo ta nhớpafwjcyekkxbi ngàfdhty màfdht anh trai cùnqdhng mọlaimi ngưfdhtsihci trởocyo vềkjjs, côocyo ta khôocyong màfdhtng đlglnếmhhxn mấvplky ngưfdhtsihci hộrrjl vệiupb ngăkvzmn trởocyo, liềkjjsu chếmhhxt cũwlpsng muốntpwn đlglni theo tớpafwi bệiupbnh việiupbn, đlglníxafech xákkxbc làfdhtocyo ta cũwlpsng thấvplky đlglnưfdhtgsjbc, toàfdhtn bộrrjl ákkxbo sơmmle mi củjfzxa anh mìssmbnh bịarhh ưfdhtpafwt nhẹciffp mákkxbu, mùnqdhi mákkxbu tưfdhtơmmlei ngậphnep tràfdhtn, gầeaann nhưfdhtovpp thểjcye nhìssmbn thấvplky huyếmhhxt nhụkaudc mơmmle hồydzh trêcholn ngưfdhtsihci, còxbgon cóovppkkxbu đlglnmpkefdhtơmmlei đlglnãxxfp biếmhhxn thàfdhtnh màfdhtu đlglnen trêcholn miệiupbng vếmhhxt thưfdhtơmmleng ởocyokkxbnh tay.

ocyo ta khóovppovpp thểjcyefdhtocyong tưfdhtgsjbng đlglnưfdhtgsjbc, đlglnóovpp chíxafenh làfdht chồydzhng cùnqdhng anh trai củjfzxa côocyo ta chéntpwm giếmhhxt lẫpvkvn nhau.

Mộrrjlt dao lạpafwi mộrrjlt dao, mặsaxgc kệiupbfdht ai trong bọlaimn họlaim bịarhh thưfdhtơmmleng, đlglnkjjsu làfdht từxafeng làfdhtn roi đlglnau nhứjrvyc quấvplkt vàfdhto trong lòxbgong côocyo ta!


“Dạpafw Hi……” Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh nheo mắarhht cưfdhtsihci lạpafwnh, tiếmhhxp tụkaudc kíxafech thíxafech thầeaann kinh côocyo ta: “Đxksvxafeng sợgsjbocyoi…… Tôocyoi thậphnet sựdsdh đlglnãxxfp gầeaann nhưfdhtfdhtn phếmhhx, côocyokkxbch tôocyoi xa nhưfdht vậphney làfdhtm gìssmb, cho dùnqdhocyo đlglnjrvyng ởocyocholn cạpafwnh tôocyoi cũwlpsng khôocyong thưfdhtơmmleng tổsnutn côocyo đlglnưfdhtgsjbc……”

ovppi xong, anh ta nhúwlpsc nhíxafech chânqxhn trákkxbi mìssmbnh mộrrjlt chúwlpst, Nam Cung Dạpafw Hi nghe rõjcye đlglnưfdhtgsjbc tiếmhhxng ‘loảmpkeng xoảmpkeng’ vang lêcholn.

Mộrrjlt giọlaimt nưfdhtpafwc mắarhht nặsaxgng nềkjjsmmlei xuốntpwng, Nam Cung Dạpafw Hi run run hỏmpkei: “Đxksvóovppfdhtkkxbi gìssmb?”

“Côocyo đlglnếmhhxn màfdht nhìssmbn……” Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh cưfdhtsihci lạpafwnh, dựdsdha vàfdhto trêcholn vákkxbch tưfdhtsihcng, ákkxbnh mắarhht ânqxhm lãxxfpnh nhìssmbn côocyo ta: “Côocyo đlglnếmhhxn màfdht nhìssmbn xem ôocyong anh trai thânqxhn yêcholu củjfzxa côocyo đlglnãxxfpfdhtm gìssmb đlglnntpwi vớpafwi tôocyoi, Dạpafw Hi, tôocyoi bịarhh nhốntpwt ởocyo chỗrrjlfdhty đlglnãxxfp bao nhiêcholu ngàfdhty côocyo biếmhhxt khôocyong? Tôocyoi đlglnãxxfp phânqxhn biệiupbt khôocyong rõjcye ban ngàfdhty hay làfdht đlglnêcholm tốntpwi, tôocyoi thậphnet sựdsdh muốntpwn chếmhhxt…… Côocyo đlglni cầeaanu xin bọlaimn họlaim đlglni, trựdsdhc tiếmhhxp giếmhhxt chếmhhxt tôocyoi cho xong…… Nhốntpwt tôocyoi ởocyo chỗrrjlfdhty, quảmpke thựdsdhc sốntpwng khôocyong bằarhhng chếmhhxt……”

Nam Cung Dạpafw Hi cóovpp chúwlpst mấvplkt khốntpwng chếmhhx chạpafwy tớpafwi, mùnqdhi mákkxbu thịarhht thốntpwi rữchola cùnqdhng vớpafwi mùnqdhi tanh mákkxbu tưfdhtơmmlei khiếmhhxn côocyo ta suýyhsmt ngấvplkt lịarhhm, nhưfdhtng vẫpvkvn giơmmle tay véntpwn quầeaann ákkxbo trêcholn ngưfdhtsihci anh ta, nhìssmbn thấvplky đlglnydzh vậphnet phíxafea dưfdhtpafwi cổsnut chânqxhn củjfzxa anh ta.

xafech sắarhht.

Đxksvóovppfdhtxafech sắarhht!

Nam Cung Dạpafw Hi bỗrrjlng nhiêcholn bưfdhtng kíxafen miệiupbng, toàfdhtn bộrrjl tinh thầeaann gầeaann nhưfdht sụkaudp đlglnsnut trong nhákkxby mắarhht.

ocyo ta run rẩnjqay, run rẩnjqay đlglnếmhhxn khôocyong còxbgon dákkxbng vẻpafw, khôocyong thểjcyefdhtocyong đlglnưfdhtgsjbc làfdht anh mìssmbnh thậphnet sựdsdhocyossmbnh đlglnếmhhxn vậphney, ngưfdhtsihci đlglnàfdhtn ôocyong nàfdhty tuy khốntpwn kiếmhhxp lạpafwi cầeaanm thúwlps, nhưfdhtng anh ta cũwlpsng làfdht ngưfdhtsihci chồydzhng đlglnãxxfp chung chăkvzmn gốntpwi vớpafwi mìssmbnh suốntpwt 5 năkvzmm! Côocyo ta khóovppovpp thểjcye tiếmhhxp thu sựdsdh thậphnet nàfdhty, hai tay nắarhhm đlglneaanu tóovppc củjfzxa mìssmbnh màfdhtntpwt lêcholn “A ——!”

Áwlpsnh mắarhht Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh phứjrvyc tạpafwp, từxafe ngàfdhty bịarhh nhốntpwt cho tớpafwi nay, khôocyong cóovpp bấvplkt cứjrvy ngưfdhtsihci nàfdhto nóovppi chuyệiupbn vớpafwi anh ta, khôocyong ngờsihc ngưfdhtsihci tớpafwi nhìssmbn anh ta lạpafwi làfdht Nam Cung Dạpafw Hi, ngưfdhtsihci phụkaud nữchol ngu ngốntpwc bịarhhssmbnh đlglnùnqdha giỡwnjxn xoay quanh, làfdht ngưfdhtsihci đlglnàfdhtn bàfdht đlglnanh đlglnákkxb chỉmjhy biếmhhxt chơmmlei thủjfzx đlglnoạpafwn tàfdhtn nhẫpvkvn hạpafwi ngưfdhtsihci khi biếmhhxt anh ta cóovpp phụkaud nữcholocyocholn ngoàfdhti! Anh ta cưfdhtsihci lạpafwnh: “Đxksvxafeng kíxafech đlglnrrjlng, Dạpafw Hi, đlglnânqxhy đlglnkjjsu làfdht tộrrjli màfdhtocyoi hẳesvmn phảmpkei chịarhhu…… Nhưfdhtng sao côocyokkxbm dựdsdha gầeaann tôocyoi nhưfdht vậphney? Côocyo khôocyong biếmhhxt ngưfdhtsihci sắarhhp chếmhhxt đlglnkjjsu rấvplkt khủjfzxng bốntpw sao? Nếmhhxu tôocyoi nhấvplkt đlglnarhhnh phảmpkei chếmhhxt, tôocyoi khẳesvmng đlglnarhhnh làfdht muốntpwn kéntpwo theo mộrrjlt ngưfdhtsihci cùnqdhng tôocyoi xuốntpwng đlglnarhha ngụkaudc, vậphney côocyo chíxafenh làfdht tựdsdhssmbm!”

ovppi xong, bỗrrjlng nhiêcholn Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh bắarhht đlglnưfdhtgsjbc tay cổsnut tay côocyo ta, kéntpwo côocyo ta đlglnếmhhxn gầeaann!

Nam Cung Dạpafw Hi héntpwt lêcholn mộrrjlt tiếmhhxng nhàfdhto vàfdhto trêcholn ngưfdhtsihci anh ta, đlglnntpwi diệiupbn vớpafwi gưfdhtơmmleng mặsaxgt dữchol tợgsjbn khủjfzxng bốntpw củjfzxa anh ta.

“Cho dùnqdh hiệiupbn tạpafwi tôocyoi bịarhh nhốntpwt, nhưfdhtng lặsaxgng lẽesvm giếmhhxt ngưfdhtsihci vẫpvkvn làfdht khôocyong thàfdhtnh vấvplkn đlglnkjjs, côocyoovpp gan vàfdhto đlglnânqxhy thìssmbcholn biếmhhxt sẽesvm phákkxbt sinh chuyệiupbn gìssmb, chẳesvmng lẽesvmocyo khôocyong biếmhhxt tôocyoi khốntpwn kiếmhhxp đlglnếmhhxn ngay cảmpke cầeaanm thúwlpswlpsng khôocyong bằarhhng? Còxbgon dákkxbm đlglnếmhhxn đlglnânqxhy tìssmbm tôocyoi?!” 


Áwlpsnh mắarhht Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh trởocyocholn ákkxbc đlglnrrjlc, trong lúwlpsc côocyo ta thốntpwng khổsnut giãxxfpy giụkauda, bỗrrjlng nhiêcholn bóovppp lấvplky cổsnutocyo ta!

Giờsihc phúwlpst nàfdhty, Nam Cung Dạpafw Hi ngưfdhtgsjbc lạpafwi trấvplkn đlglnarhhnh, tay nắarhhm cákkxbnh tay củjfzxa Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh, chịarhhu đlglndsdhng hôocyo hấvplkp khóovpp khăkvzmn, rưfdhtng rưfdhtng nưfdhtpafwc mắarhht hỏmpkei: “Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh, em hỏmpkei anh, rốntpwt cuộrrjlc anh cóovpp từxafeng yêcholu em hay khôocyong?”

Áwlpsnh mắarhht Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh lạpafwnh băkvzmng, mang theo hơmmlei thởocyo giếmhhxt ngưfdhtsihci nhìssmbn chằarhhm chằarhhm côocyo ta.

“Anh nóovppi chuyệiupbn…… Em chỉmjhy muốntpwn biếmhhxt mỗrrjli chuyệiupbn nàfdhty, chíxafenh làfdhtssmb chuyệiupbn nàfdhty màfdht em vàfdhto đlglnânqxhy! Anh vàfdht em làfdht vợgsjb chồydzhng đlglnãxxfp 5 năkvzmm, chúwlpsng ta cũwlpsng cóovpp bảmpkeo bảmpkeo, chúwlpsng ta cũwlpsng từxafeng hoàfdhtssmbnh chung sốntpwng cùnqdhng nhau! Dùnqdh 5 năkvzmm trưfdhtpafwc em làfdht dựdsdha vàfdhto con màfdht bứjrvyc bákkxbch anh kếmhhxt hôocyon, dùnqdh 5 năkvzmm sau em ra tay tàfdhtn đlglnrrjlc vớpafwi nhữcholng phụkaud nữcholcholn ngưfdhtsihci anh, dùnqdh em biếmhhxt trong lòxbgong anh vẫpvkvn luôocyon khôocyong hềkjjs buôocyong bỏmpke Dụkaud Thiêcholn Tuyếmhhxt! Nhưfdhtng em vẫpvkvn muốntpwn biếmhhxt —— rốntpwt cuộrrjlc anh cóovpp từxafeng yêcholu em hay khôocyong, cho dùnqdh chỉmjhyfdht mộrrjlt chúwlpst?”

Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh lặsaxgng im trầeaanm mặsaxgc, míxafem môocyoi, khôocyong nghĩrxkg tớpafwi, ngưfdhtsihci phụkaud nữcholfdhty vàfdhto đlglnânqxhy chỉmjhyssmb mộrrjlt vấvplkn đlglnkjjs ngu xuẩnjqan nhưfdht vậphney.

Sắarhhc mặsaxgt anh ta tốntpwi tăkvzmm, bỗrrjlng nhiêcholn buôocyong cổsnutocyo ta ra, néntpwm côocyo ta qua mộrrjlt bêcholn!

“Đxksvxafeng nóovppi đlglnếmhhxn chuyệiupbn yêcholu hay khôocyong yêcholu gìssmb vớpafwi tôocyoi……” Đxksvôocyoi mắarhht củjfzxa Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh ửkaudng đlglnmpke: “Nam Cung Dạpafw Hi, nếmhhxu côocyocholu tôocyoi, mau đlglni nóovppi vớpafwi anh côocyo nhanh chóovppng giếmhhxt chếmhhxt tôocyoi! Rốntpwt cuộrrjlc tôocyoi sốntpwng khôocyong nổsnuti nữchola…… Cho dùnqdhnqxhy giờsihc anh ta thảmpkeocyoi, tôocyoi cũwlpsng làfdhtfdhtn phếmhhx suốntpwt đlglnsihci, mẹciffovpp, côocyo mau đlglni đlglni! Nếmhhxu khôocyong tôocyoi sẽesvm giếmhhxt luôocyon cảmpkeocyo!”

“……” Nam Cung Dạpafw Hi ôocyom cầeaann cổsnut ngồydzhi trêcholn mặsaxgt đlglnvplkt ho khan, nưfdhtpafwc mắarhht cũwlpsng rớpafwt xuốntpwng. 

Khíxafe thếmhhx củjfzxa côocyo ta dầeaann dầeaann trởocyo lạpafwi, siếmhhxt chặsaxgt nắarhhm tay, hưfdhtpafwng vềkjjs phíxafea anh ta, gàfdhto lêcholn: “Vậphney còxbgon nợgsjbnqdhng sựdsdh đlglnùnqdha giỡwnjxn tàfdhtn nhẫpvkvn củjfzxa anh đlglnntpwi vớpafwi tôocyoi thìssmb sao! Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh, anh nóovppi tôocyoi sĩrxkg diệiupbn, tôocyoi khôocyong muốntpwn bịarhh ngưfdhtsihci khákkxbc khinh thưfdhtsihcng, anh thìssmb sao?! Chẳesvmng lẽesvm anh khôocyong phảmpkei cùnqdhng mộrrjlt loạpafwi ngưfdhtsihci nhưfdhtocyoi?!! Đxksvxafeng nóovppi vớpafwi tôocyoi làfdht anh khôocyong muốntpwn sốntpwng nữchola, tôocyoi khôocyong tin! Chẳesvmng qua anh khôocyong thểjcye chịarhhu đlglndsdhng đlglnưfdhtgsjbc ákkxbnh mắarhht củjfzxa ngưfdhtsihci khákkxbc sau khi ra ngoàfdhti, chẳesvmng qua anh khôocyong thểjcye chịarhhu đlglndsdhng đlglnưfdhtgsjbc mìssmbnh chỉmjhyxbgon hai bàfdhtn tay trắarhhng! Anh phấvplkn đlglnvplku nhiềkjjsu năkvzmm lạpafwi ẩnjqan nhẫpvkvn nhiềkjjsu năkvzmm nhưfdht vậphney, nhưfdhtng cákkxbi gìssmbwlpsng khôocyong cóovpp đlglnưfdhtgsjbc, ngưfdhtgsjbc lạpafwi còxbgon mấvplkt đlglni mộrrjlt bàfdhtn tay cùnqdhng mộrrjlt chânqxhn, anh khôocyong cam lòxbgong đlglnúwlpsng khôocyong?!”

“Mẹciffovpp, côocyowlpst ra ngoàfdhti cho tôocyoi!!!” Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh ríxafet gàfdhto, tânqxhm sựdsdh bịarhhntpwkkxbch, anh ta giốntpwng nhưfdht mộrrjlt con thúwlps bịarhhnqxhy khốntpwn.

“Ha ha ha……” Nam Cung Dạpafw Hi đlglnjrvyng dậphney, nưfdhtpafwc mắarhht giàfdhtn giụkauda: “Anh bịarhhocyoi nhìssmbn thấvplku…… Hai chúwlpsng ta đlglnkjjsu giốntpwng nhau! Đxksvkjjsu giốntpwng nhau! Cho nêcholn chúwlpsng ta mớpafwi rơmmlei vàfdhto kếmhhxt cụkaudc nhưfdht thếmhhxfdhty!!”

ocyo ta cưfdhtsihci ha hảmpke, cưfdhtsihci đlglnếmhhxn cuốntpwi cùnqdhng biếmhhxn thàfdhtnh khóovppc thúwlpst thíxafet.

ocyo ta quỳphne rạpafwp xuốntpwng mặsaxgt đlglnvplkt, khóovppc đlglnếmhhxn cảmpke ngưfdhtsihci phákkxbt run, cuộrrjln tròxbgon thânqxhn thểjcye, khóovppc gàfdhto: “Nhưfdhtng làfdhtssmbkkxbi gìssmb…… Tạpafwi sao lạpafwi nhưfdht vậphney…… Anh cóovpp biếmhhxt chếmhhxt làfdht mộrrjlt chuyệiupbn thựdsdhc rấvplkt dễwlpsfdhtng hay khôocyong! Sau khi anh chếmhhxt rồydzhi thìssmb sao đlglnânqxhy? Anh cóovpp nghĩrxkg tớpafwi tôocyoi sẽesvm nhưfdht thếmhhxfdhto khôocyong? Y Y mớpafwi năkvzmm tuổsnuti, cákkxbi gìssmb con béntpwwlpsng khôocyong biếmhhxt, cuộrrjlc đlglnsihci con béntpwxbgon dàfdhti nhưfdht vậphney, anh nghĩrxkg sau nàfdhty con béntpw sẽesvm nhưfdht thếmhhxfdhto lớpafwn lêcholn, Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh, anh cóovpp thểjcye hậphnen tôocyoi, anh hậphnen chếmhhxt tôocyoi cũwlpsng khôocyong sao, nhưfdhtng anh đlglnxafeng ngay cảmpke con gákkxbi cũwlpsng khôocyong nhậphnen…… Tôocyoi yêcholu Y Y…… Tôocyoi yêcholu con béntpw…… Anh nóovppi cho tôocyoi biếmhhxt, vềkjjs sau tôocyoi nêcholn làfdhtm cákkxbi gìssmbnqxhy giờsihc……”

ocyo ta quỳphne trêcholn mặsaxgt đlglnvplkt khóovppc đlglnếmhhxn têcholnqxhm liệiupbt phếmhhx.

Cảmpke ngưfdhtsihci Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh chợgsjbt hoảmpkeng hốntpwt, trákkxbi tim nơmmlei ngựdsdhc trákkxbi kia, anh ta cho rằarhhng vềkjjs sau vĩrxkgnh viễwlpsn sẽesvm khôocyong bao giờsihc đlglnau đlglnpafwn nữchola, thếmhhx nhưfdhtng khôocyong ngờsihc vẫpvkvn nhóovppi đlglnau, đlglnau đlglnếmhhxn toàfdhtn thânqxhn khôocyong cóovpp tri giákkxbc.

“Côocyo đlglni ra ngoàfdhti……” Trìssmbnh Dĩrxkgcholnh cắarhhn răkvzmng nóovppi, trong mắarhht cóovpp mộrrjlt tầeaanng hơmmlei nưfdhtpafwc, nhưfdhtng lạpafwi cốntpwntpwn, nghẹciffn ngàfdhto quákkxbt lớpafwn: “Cúwlpst đlglni!! Côocyofdht tiểjcyeu thưfdht nhàfdht Nam Cung, chẳesvmng qua chỉmjhy mang theo con gákkxbi…… Tưfdhtơmmleng lai tùnqdhy tiệiupbn tìssmbm bấvplkt cứjrvy ngưfdhtsihci nàfdhto cũwlpsng đlglnkjjsu sẽesvm tiếmhhxp nhậphnen côocyo…… Chíxafenh làfdht nhớpafwjcye phảmpkei tìssmbm ngưfdhtsihci tốntpwt, đlglnxafeng lạpafwi tìssmbm mộrrjlt têcholn khốntpwn nạpafwn giốntpwng nhưfdhtocyoi……

Hếmhhxt chưfdhtơmmleng 328

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.