Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 328 : Chúng ta đều cùng một dạng người
Nam Cung Dạpafw Hi gầeaan n nhưfdht muốntpw n khóovpp c oàfdht lêchol n khi nhìssmb n bộrrjl dạpafw ng sa súwlps t tinh thầeaan n củjfzx a anh ta, run rẩnjqa y co chặsaxg t bàfdht n tay thàfdht nh nắarhh m đlgln ấvplk m, run giọlaim ng hỏmpke i: “Anh làfdht m sao vậphne y? Tay cùnqdh ng chânqxh n làfdht chuyệiupb n nhưfdht thếmhhx nàfdht o?!”
Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh nhìssmb n chằarhh m chằarhh m côocyo ta, ákkxb nh mắarhh t sắarhh c béntpw n cẩnjqa n thậphne n tìssmb m kiếmhhx m dấvplk u vếmhhx t cừxafe u hậphne n cùnqdh ng ai oákkxb n trêchol n mặsaxg t côocyo ta, nhưfdht ng khôocyo ng tìssmb m đlgln ưfdht ợgsjb c gìssmb , anh ta cưfdht ờsihc i lạpafw nh, giọlaim ng khàfdht n khàfdht n nóovpp i: “Bákkxb i lạpafw y anh trai côocyo ban tặsaxg ng, Dạpafw Hi, cákkxb nh tay nàfdht y củjfzx a tôocyo i đlgln ãxxfp tàfdht n phếmhhx , chânqxh n cũwlps ng đlgln ứjrvy ng dậphne y khôocyo ng nổsnut i…… Côocyo vừxafe a lòxbgo ng chưfdht a?”
Trákkxb i tim củjfzx a Nam Cung Dạpafw Hi nhưfdht bịarhh hung hăkvzm ng níxafe u chặsaxg t, đlgln au đlgln ếmhhx n khôocyo ng thểjcye hôocyo hấvplk p.
Côocyo ta nhớpafw rõjcye cákkxb i ngàfdht y màfdht anh trai cùnqdh ng mọlaim i ngưfdht ờsihc i trởocyo vềkjjs , côocyo ta khôocyo ng màfdht ng đlgln ếmhhx n mấvplk y ngưfdht ờsihc i hộrrjl vệiupb ngăkvzm n trởocyo , liềkjjs u chếmhhx t cũwlps ng muốntpw n đlgln i theo tớpafw i bệiupb nh việiupb n, đlgln íxafe ch xákkxb c làfdht côocyo ta cũwlps ng thấvplk y đlgln ưfdht ợgsjb c, toàfdht n bộrrjl ákkxb o sơmmle mi củjfzx a anh mìssmb nh bịarhh ưfdht ớpafw t nhẹciff p mákkxb u, mùnqdh i mákkxb u tưfdht ơmmle i ngậphne p tràfdht n, gầeaan n nhưfdht cóovpp thểjcye nhìssmb n thấvplk y huyếmhhx t nhụkaud c mơmmle hồydzh trêchol n ngưfdht ờsihc i, còxbgo n cóovpp mákkxb u đlgln ỏmpke tưfdht ơmmle i đlgln ãxxfp biếmhhx n thàfdht nh màfdht u đlgln en trêchol n miệiupb ng vếmhhx t thưfdht ơmmle ng ởocyo cákkxb nh tay.
Côocyo ta khóovpp cóovpp thểjcye tưfdht ởocyo ng tưfdht ợgsjb ng đlgln ưfdht ợgsjb c, đlgln óovpp chíxafe nh làfdht chồydzh ng cùnqdh ng anh trai củjfzx a côocyo ta chéntpw m giếmhhx t lẫpvkv n nhau.
Mộrrjl t dao lạpafw i mộrrjl t dao, mặsaxg c kệiupb làfdht ai trong bọlaim n họlaim bịarhh thưfdht ơmmle ng, đlgln ềkjjs u làfdht từxafe ng làfdht n roi đlgln au nhứjrvy c quấvplk t vàfdht o trong lòxbgo ng côocyo ta!
“Dạpafw Hi……” Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh nheo mắarhh t cưfdht ờsihc i lạpafw nh, tiếmhhx p tụkaud c kíxafe ch thíxafe ch thầeaan n kinh côocyo ta: “Đxksv ừxafe ng sợgsjb tôocyo i…… Tôocyo i thậphne t sựdsdh đlgln ãxxfp gầeaan n nhưfdht tàfdht n phếmhhx , côocyo cákkxb ch tôocyo i xa nhưfdht vậphne y làfdht m gìssmb , cho dùnqdh côocyo đlgln ứjrvy ng ởocyo bêchol n cạpafw nh tôocyo i cũwlps ng khôocyo ng thưfdht ơmmle ng tổsnut n côocyo đlgln ưfdht ợgsjb c……”
Nóovpp i xong, anh ta nhúwlps c nhíxafe ch chânqxh n trákkxb i mìssmb nh mộrrjl t chúwlps t, Nam Cung Dạpafw Hi nghe rõjcye đlgln ưfdht ợgsjb c tiếmhhx ng ‘loảmpke ng xoảmpke ng’ vang lêchol n.
Mộrrjl t giọlaim t nưfdht ớpafw c mắarhh t nặsaxg ng nềkjjs rơmmle i xuốntpw ng, Nam Cung Dạpafw Hi run run hỏmpke i: “Đxksv óovpp làfdht cákkxb i gìssmb ?”
“Côocyo đlgln ếmhhx n màfdht nhìssmb n……” Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh cưfdht ờsihc i lạpafw nh, dựdsdh a vàfdht o trêchol n vákkxb ch tưfdht ờsihc ng, ákkxb nh mắarhh t ânqxh m lãxxfp nh nhìssmb n côocyo ta: “Côocyo đlgln ếmhhx n màfdht nhìssmb n xem ôocyo ng anh trai thânqxh n yêchol u củjfzx a côocyo đlgln ãxxfp làfdht m gìssmb đlgln ốntpw i vớpafw i tôocyo i, Dạpafw Hi, tôocyo i bịarhh nhốntpw t ởocyo chỗrrjl nàfdht y đlgln ãxxfp bao nhiêchol u ngàfdht y côocyo biếmhhx t khôocyo ng? Tôocyo i đlgln ãxxfp phânqxh n biệiupb t khôocyo ng rõjcye ban ngàfdht y hay làfdht đlgln êchol m tốntpw i, tôocyo i thậphne t sựdsdh muốntpw n chếmhhx t…… Côocyo đlgln i cầeaan u xin bọlaim n họlaim đlgln i, trựdsdh c tiếmhhx p giếmhhx t chếmhhx t tôocyo i cho xong…… Nhốntpw t tôocyo i ởocyo chỗrrjl nàfdht y, quảmpke thựdsdh c sốntpw ng khôocyo ng bằarhh ng chếmhhx t……”
Nam Cung Dạpafw Hi cóovpp chúwlps t mấvplk t khốntpw ng chếmhhx chạpafw y tớpafw i, mùnqdh i mákkxb u thịarhh t thốntpw i rữchol a cùnqdh ng vớpafw i mùnqdh i tanh mákkxb u tưfdht ơmmle i khiếmhhx n côocyo ta suýyhsm t ngấvplk t lịarhh m, nhưfdht ng vẫpvkv n giơmmle tay véntpw n quầeaan n ákkxb o trêchol n ngưfdht ờsihc i anh ta, nhìssmb n thấvplk y đlgln ồydzh vậphne t phíxafe a dưfdht ớpafw i cổsnut chânqxh n củjfzx a anh ta.
Xíxafe ch sắarhh t.
Đxksv óovpp làfdht xíxafe ch sắarhh t!
Nam Cung Dạpafw Hi bỗrrjl ng nhiêchol n bưfdht ng kíxafe n miệiupb ng, toàfdht n bộrrjl tinh thầeaan n gầeaan n nhưfdht sụkaud p đlgln ổsnut trong nhákkxb y mắarhh t.
Côocyo ta run rẩnjqa y, run rẩnjqa y đlgln ếmhhx n khôocyo ng còxbgo n dákkxb ng vẻpafw , khôocyo ng thểjcye tưfdht ởocyo ng đlgln ưfdht ợgsjb c làfdht anh mìssmb nh thậphne t sựdsdh vôocyo tìssmb nh đlgln ếmhhx n vậphne y, ngưfdht ờsihc i đlgln àfdht n ôocyo ng nàfdht y tuy khốntpw n kiếmhhx p lạpafw i cầeaan m thúwlps , nhưfdht ng anh ta cũwlps ng làfdht ngưfdht ờsihc i chồydzh ng đlgln ãxxfp chung chăkvzm n gốntpw i vớpafw i mìssmb nh suốntpw t 5 năkvzm m! Côocyo ta khóovpp cóovpp thểjcye tiếmhhx p thu sựdsdh thậphne t nàfdht y, hai tay nắarhh m đlgln ầeaan u tóovpp c củjfzx a mìssmb nh màfdht héntpw t lêchol n “A ——!”
Áwlps nh mắarhh t Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh phứjrvy c tạpafw p, từxafe ngàfdht y bịarhh nhốntpw t cho tớpafw i nay, khôocyo ng cóovpp bấvplk t cứjrvy ngưfdht ờsihc i nàfdht o nóovpp i chuyệiupb n vớpafw i anh ta, khôocyo ng ngờsihc ngưfdht ờsihc i tớpafw i nhìssmb n anh ta lạpafw i làfdht Nam Cung Dạpafw Hi, ngưfdht ờsihc i phụkaud nữchol ngu ngốntpw c bịarhh mìssmb nh đlgln ùnqdh a giỡwnjx n xoay quanh, làfdht ngưfdht ờsihc i đlgln àfdht n bàfdht đlgln anh đlgln ákkxb chỉmjhy biếmhhx t chơmmle i thủjfzx đlgln oạpafw n tàfdht n nhẫpvkv n hạpafw i ngưfdht ờsihc i khi biếmhhx t anh ta cóovpp phụkaud nữchol ởocyo bêchol n ngoàfdht i! Anh ta cưfdht ờsihc i lạpafw nh: “Đxksv ừxafe ng kíxafe ch đlgln ộrrjl ng, Dạpafw Hi, đlgln ânqxh y đlgln ềkjjs u làfdht tộrrjl i màfdht tôocyo i hẳesvm n phảmpke i chịarhh u…… Nhưfdht ng sao côocyo dákkxb m dựdsdh a gầeaan n tôocyo i nhưfdht vậphne y? Côocyo khôocyo ng biếmhhx t ngưfdht ờsihc i sắarhh p chếmhhx t đlgln ềkjjs u rấvplk t khủjfzx ng bốntpw sao? Nếmhhx u tôocyo i nhấvplk t đlgln ịarhh nh phảmpke i chếmhhx t, tôocyo i khẳesvm ng đlgln ịarhh nh làfdht muốntpw n kéntpw o theo mộrrjl t ngưfdht ờsihc i cùnqdh ng tôocyo i xuốntpw ng đlgln ịarhh a ngụkaud c, vậphne y côocyo chíxafe nh làfdht tựdsdh tìssmb m!”
Nóovpp i xong, bỗrrjl ng nhiêchol n Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh bắarhh t đlgln ưfdht ợgsjb c tay cổsnut tay côocyo ta, kéntpw o côocyo ta đlgln ếmhhx n gầeaan n!
Nam Cung Dạpafw Hi héntpw t lêchol n mộrrjl t tiếmhhx ng nhàfdht o vàfdht o trêchol n ngưfdht ờsihc i anh ta, đlgln ốntpw i diệiupb n vớpafw i gưfdht ơmmle ng mặsaxg t dữchol tợgsjb n khủjfzx ng bốntpw củjfzx a anh ta.
“Cho dùnqdh hiệiupb n tạpafw i tôocyo i bịarhh nhốntpw t, nhưfdht ng lặsaxg ng lẽesvm giếmhhx t ngưfdht ờsihc i vẫpvkv n làfdht khôocyo ng thàfdht nh vấvplk n đlgln ềkjjs , côocyo cóovpp gan vàfdht o đlgln ânqxh y thìssmb nêchol n biếmhhx t sẽesvm phákkxb t sinh chuyệiupb n gìssmb , chẳesvm ng lẽesvm côocyo khôocyo ng biếmhhx t tôocyo i khốntpw n kiếmhhx p đlgln ếmhhx n ngay cảmpke cầeaan m thúwlps cũwlps ng khôocyo ng bằarhh ng? Còxbgo n dákkxb m đlgln ếmhhx n đlgln ânqxh y tìssmb m tôocyo i?!”
Áwlps nh mắarhh t Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh trởocyo nêchol n ákkxb c đlgln ộrrjl c, trong lúwlps c côocyo ta thốntpw ng khổsnut giãxxfp y giụkaud a, bỗrrjl ng nhiêchol n bóovpp p lấvplk y cổsnut côocyo ta!
Giờsihc phúwlps t nàfdht y, Nam Cung Dạpafw Hi ngưfdht ợgsjb c lạpafw i trấvplk n đlgln ịarhh nh, tay nắarhh m cákkxb nh tay củjfzx a Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh, chịarhh u đlgln ựdsdh ng hôocyo hấvplk p khóovpp khăkvzm n, rưfdht ng rưfdht ng nưfdht ớpafw c mắarhh t hỏmpke i: “Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh, em hỏmpke i anh, rốntpw t cuộrrjl c anh cóovpp từxafe ng yêchol u em hay khôocyo ng?”
Áwlps nh mắarhh t Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh lạpafw nh băkvzm ng, mang theo hơmmle i thởocyo giếmhhx t ngưfdht ờsihc i nhìssmb n chằarhh m chằarhh m côocyo ta.
“Anh nóovpp i chuyệiupb n…… Em chỉmjhy muốntpw n biếmhhx t mỗrrjl i chuyệiupb n nàfdht y, chíxafe nh làfdht vìssmb chuyệiupb n nàfdht y màfdht em vàfdht o đlgln ânqxh y! Anh vàfdht em làfdht vợgsjb chồydzh ng đlgln ãxxfp 5 năkvzm m, chúwlps ng ta cũwlps ng cóovpp bảmpke o bảmpke o, chúwlps ng ta cũwlps ng từxafe ng hoàfdht bìssmb nh chung sốntpw ng cùnqdh ng nhau! Dùnqdh 5 năkvzm m trưfdht ớpafw c em làfdht dựdsdh a vàfdht o con màfdht bứjrvy c bákkxb ch anh kếmhhx t hôocyo n, dùnqdh 5 năkvzm m sau em ra tay tàfdht n đlgln ộrrjl c vớpafw i nhữchol ng phụkaud nữchol bêchol n ngưfdht ờsihc i anh, dùnqdh em biếmhhx t trong lòxbgo ng anh vẫpvkv n luôocyo n khôocyo ng hềkjjs buôocyo ng bỏmpke Dụkaud Thiêchol n Tuyếmhhx t! Nhưfdht ng em vẫpvkv n muốntpw n biếmhhx t —— rốntpw t cuộrrjl c anh cóovpp từxafe ng yêchol u em hay khôocyo ng, cho dùnqdh chỉmjhy làfdht mộrrjl t chúwlps t?”
Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh lặsaxg ng im trầeaan m mặsaxg c, míxafe m môocyo i, khôocyo ng nghĩrxkg tớpafw i, ngưfdht ờsihc i phụkaud nữchol nàfdht y vàfdht o đlgln ânqxh y chỉmjhy vìssmb mộrrjl t vấvplk n đlgln ềkjjs ngu xuẩnjqa n nhưfdht vậphne y.
Sắarhh c mặsaxg t anh ta tốntpw i tăkvzm m, bỗrrjl ng nhiêchol n buôocyo ng cổsnut côocyo ta ra, néntpw m côocyo ta qua mộrrjl t bêchol n!
“Đxksv ừxafe ng nóovpp i đlgln ếmhhx n chuyệiupb n yêchol u hay khôocyo ng yêchol u gìssmb vớpafw i tôocyo i……” Đxksv ôocyo i mắarhh t củjfzx a Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh ửkaud ng đlgln ỏmpke : “Nam Cung Dạpafw Hi, nếmhhx u côocyo yêchol u tôocyo i, mau đlgln i nóovpp i vớpafw i anh côocyo nhanh chóovpp ng giếmhhx t chếmhhx t tôocyo i! Rốntpw t cuộrrjl c tôocyo i sốntpw ng khôocyo ng nổsnut i nữchol a…… Cho dùnqdh bânqxh y giờsihc anh ta thảmpke tôocyo i, tôocyo i cũwlps ng làfdht tàfdht n phếmhhx suốntpw t đlgln ờsihc i, mẹciff nóovpp , côocyo mau đlgln i đlgln i! Nếmhhx u khôocyo ng tôocyo i sẽesvm giếmhhx t luôocyo n cảmpke côocyo !”
“……” Nam Cung Dạpafw Hi ôocyo m cầeaan n cổsnut ngồydzh i trêchol n mặsaxg t đlgln ấvplk t ho khan, nưfdht ớpafw c mắarhh t cũwlps ng rớpafw t xuốntpw ng.
Khíxafe thếmhhx củjfzx a côocyo ta dầeaan n dầeaan n trởocyo lạpafw i, siếmhhx t chặsaxg t nắarhh m tay, hưfdht ớpafw ng vềkjjs phíxafe a anh ta, gàfdht o lêchol n: “Vậphne y còxbgo n nợgsjb cùnqdh ng sựdsdh đlgln ùnqdh a giỡwnjx n tàfdht n nhẫpvkv n củjfzx a anh đlgln ốntpw i vớpafw i tôocyo i thìssmb sao! Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh, anh nóovpp i tôocyo i sĩrxkg diệiupb n, tôocyo i khôocyo ng muốntpw n bịarhh ngưfdht ờsihc i khákkxb c khinh thưfdht ờsihc ng, anh thìssmb sao?! Chẳesvm ng lẽesvm anh khôocyo ng phảmpke i cùnqdh ng mộrrjl t loạpafw i ngưfdht ờsihc i nhưfdht tôocyo i?!! Đxksv ừxafe ng nóovpp i vớpafw i tôocyo i làfdht anh khôocyo ng muốntpw n sốntpw ng nữchol a, tôocyo i khôocyo ng tin! Chẳesvm ng qua anh khôocyo ng thểjcye chịarhh u đlgln ựdsdh ng đlgln ưfdht ợgsjb c ákkxb nh mắarhh t củjfzx a ngưfdht ờsihc i khákkxb c sau khi ra ngoàfdht i, chẳesvm ng qua anh khôocyo ng thểjcye chịarhh u đlgln ựdsdh ng đlgln ưfdht ợgsjb c mìssmb nh chỉmjhy còxbgo n hai bàfdht n tay trắarhh ng! Anh phấvplk n đlgln ấvplk u nhiềkjjs u năkvzm m lạpafw i ẩnjqa n nhẫpvkv n nhiềkjjs u năkvzm m nhưfdht vậphne y, nhưfdht ng cákkxb i gìssmb cũwlps ng khôocyo ng cóovpp đlgln ưfdht ợgsjb c, ngưfdht ợgsjb c lạpafw i còxbgo n mấvplk t đlgln i mộrrjl t bàfdht n tay cùnqdh ng mộrrjl t chânqxh n, anh khôocyo ng cam lòxbgo ng đlgln úwlps ng khôocyo ng?!”
“Mẹciff nóovpp , côocyo cúwlps t ra ngoàfdht i cho tôocyo i!!!” Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh ríxafe t gàfdht o, tânqxh m sựdsdh bịarhh xéntpw rákkxb ch, anh ta giốntpw ng nhưfdht mộrrjl t con thúwlps bịarhh vânqxh y khốntpw n.
“Ha ha ha……” Nam Cung Dạpafw Hi đlgln ứjrvy ng dậphne y, nưfdht ớpafw c mắarhh t giàfdht n giụkaud a: “Anh bịarhh tôocyo i nhìssmb n thấvplk u…… Hai chúwlps ng ta đlgln ềkjjs u giốntpw ng nhau! Đxksv ềkjjs u giốntpw ng nhau! Cho nêchol n chúwlps ng ta mớpafw i rơmmle i vàfdht o kếmhhx t cụkaud c nhưfdht thếmhhx nàfdht y!!”
Côocyo ta cưfdht ờsihc i ha hảmpke , cưfdht ờsihc i đlgln ếmhhx n cuốntpw i cùnqdh ng biếmhhx n thàfdht nh khóovpp c thúwlps t thíxafe t.
Côocyo ta quỳphne rạpafw p xuốntpw ng mặsaxg t đlgln ấvplk t, khóovpp c đlgln ếmhhx n cảmpke ngưfdht ờsihc i phákkxb t run, cuộrrjl n tròxbgo n thânqxh n thểjcye , khóovpp c gàfdht o: “Nhưfdht ng làfdht vìssmb cákkxb i gìssmb …… Tạpafw i sao lạpafw i nhưfdht vậphne y…… Anh cóovpp biếmhhx t chếmhhx t làfdht mộrrjl t chuyệiupb n thựdsdh c rấvplk t dễwlps dàfdht ng hay khôocyo ng! Sau khi anh chếmhhx t rồydzh i thìssmb sao đlgln ânqxh y? Anh cóovpp nghĩrxkg tớpafw i tôocyo i sẽesvm nhưfdht thếmhhx nàfdht o khôocyo ng? Y Y mớpafw i năkvzm m tuổsnut i, cákkxb i gìssmb con béntpw cũwlps ng khôocyo ng biếmhhx t, cuộrrjl c đlgln ờsihc i con béntpw còxbgo n dàfdht i nhưfdht vậphne y, anh nghĩrxkg sau nàfdht y con béntpw sẽesvm nhưfdht thếmhhx nàfdht o lớpafw n lêchol n, Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh, anh cóovpp thểjcye hậphne n tôocyo i, anh hậphne n chếmhhx t tôocyo i cũwlps ng khôocyo ng sao, nhưfdht ng anh đlgln ừxafe ng ngay cảmpke con gákkxb i cũwlps ng khôocyo ng nhậphne n…… Tôocyo i yêchol u Y Y…… Tôocyo i yêchol u con béntpw …… Anh nóovpp i cho tôocyo i biếmhhx t, vềkjjs sau tôocyo i nêchol n làfdht m cákkxb i gìssmb bânqxh y giờsihc ……”
Côocyo ta quỳphne trêchol n mặsaxg t đlgln ấvplk t khóovpp c đlgln ếmhhx n têchol tânqxh m liệiupb t phếmhhx .
Cảmpke ngưfdht ờsihc i Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh chợgsjb t hoảmpke ng hốntpw t, trákkxb i tim nơmmle i ngựdsdh c trákkxb i kia, anh ta cho rằarhh ng vềkjjs sau vĩrxkg nh viễwlps n sẽesvm khôocyo ng bao giờsihc đlgln au đlgln ớpafw n nữchol a, thếmhhx nhưfdht ng khôocyo ng ngờsihc vẫpvkv n nhóovpp i đlgln au, đlgln au đlgln ếmhhx n toàfdht n thânqxh n khôocyo ng cóovpp tri giákkxb c.
“Côocyo đlgln i ra ngoàfdht i……” Trìssmb nh Dĩrxkg Sêchol nh cắarhh n răkvzm ng nóovpp i, trong mắarhh t cóovpp mộrrjl t tầeaan ng hơmmle i nưfdht ớpafw c, nhưfdht ng lạpafw i cốntpw néntpw n, nghẹciff n ngàfdht o quákkxb t lớpafw n: “Cúwlps t đlgln i!! Côocyo làfdht tiểjcye u thưfdht nhàfdht Nam Cung, chẳesvm ng qua chỉmjhy mang theo con gákkxb i…… Tưfdht ơmmle ng lai tùnqdh y tiệiupb n tìssmb m bấvplk t cứjrvy ngưfdht ờsihc i nàfdht o cũwlps ng đlgln ềkjjs u sẽesvm tiếmhhx p nhậphne n côocyo …… Chíxafe nh làfdht nhớpafw rõjcye phảmpke i tìssmb m ngưfdht ờsihc i tốntpw t, đlgln ừxafe ng lạpafw i tìssmb m mộrrjl t têchol n khốntpw n nạpafw n giốntpw ng nhưfdht tôocyo i……
Hếmhhx t chưfdht ơmmle ng 328
Trì
Trá
Cô
Cô
Mộ
“Dạ
Nó
Mộ
“Cô
Nam Cung Dạ
Xí
Đ
Nam Cung Dạ
Cô
Á
Nó
Nam Cung Dạ
“Cho dù
Á
Giờ
Á
“Anh nó
Trì
Sắ
“Đ
“……” Nam Cung Dạ
Khí
“Mẹ
“Ha ha ha……” Nam Cung Dạ
Cô
Cô
Cô
Cả
“Cô
Hế
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.