Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 305 : Có tin tức của Y Y sao?

    trước sau   
‘Cháppout!’, mộqggmt cáppoui táppout hung áppouc giòppoun vang, ngay cảqfrljbjku rêjbjkn cũzvrpng khôckimng kịbkfnp, Thiêjbjkn Nhu đflurãstdo bịbkfn đfluráppounh ngãstdo trêjbjkn mặpzxvt đflurhpgyt, nửqxkia bêjbjkn mặpzxvt nótcxung ráppout màtcxu đflurau nhứckimc, hồhsvfi lâixstu côckim mớjkjui bắbbazt đflurdxfyu khótcxu khăedghn màtcxuckimt thởoznx, thốhsvfng khổrjnn lậlwfit ngưjkjuuwlri ngồhsvfi dậlwfiy.

Sắbbazc mặpzxvt Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh dữjgnx tợujyvn, nghiếbtqcn răedghng nótcxui: “Quảqfrl nhiêjbjkn giốhsvfng chịbkfnckim y nhưjkju đflurúhpgyc, đflurcustu hạtcxu tiệzzshn nhưjkju nhau…… Nam Cung Kìqpfenh Hiêjbjkn kia cótcxuppoui gìqpfe tốhsvft? Chuyệzzshn cầdxfym thúhpgy anh ta làtcxum còppoun nhiềcustu hơcustn tôckimi, tạtcxui sao chịbkfn em cáppouc ngưjkjuuwlri đflurcustu  nótcxui tốhsvft cho anh ta! Đpbddúhpgyng làtcxu trờuwlri sinh hạtcxu tiệzzshn!”

Thiêjbjkn Nhu đflurãstdo đflurau đflurếbtqcn nótcxui khôckimng nêjbjkn lờuwlri, cuộqggmn tròppoun trêjbjkn mặpzxvt đflurhpgyt, sợujyvstdoi tớjkjui cựppouc đfluriểujyvm.

Trong hơcustn hai mưjkjuơcusti năedghm sinh mệzzshnh củjvpta mìqpfenh, côckim chưjkjua bao giờuwlr gặpzxvp phảqfrli chuyệzzshn nhưjkju thếbtqctcxuy, ởoznx mộqggmt nơcusti tốhsvfi tăedghm ẩezfpm ưjkjujkjut, mộqggmt mìqpfenh đflurhsvfi mặpzxvt vớjkjui mộqggmt têjbjkn áppouc ma, đflurhsvfi mặpzxvt vớjkjui sựppou sốhsvfng chếbtqct chưjkjua biếbtqct ra sao ……

Trong mắbbazt ngâixstn ngấhpgyn lệzzsh, hốhsvfc mắbbazt đflurãstdo ưjkjuơcustn ưjkjujkjut.

“Y Y đflurâixstu?” Giọxmnmng côckim khàtcxun khàtcxun hỏjcqpi: “Y Y khôckimng phảqfrli làtcxu con gáppoui củjvpta anh sao…… Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh, đflurếbtqcn cùlpgqng làtcxu anh muốhsvfn làtcxum gìqpfe?”


Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh lạtcxunh lùlpgqng đflurckimng dậlwfiy, hừrlhq lạtcxunh mộqggmt tiếbtqcng.

“Đpbddótcxutcxu con gáppoui củjvpta tôckimi, côckim nhọxmnmc lòppoung cáppoui gìqpfe? Nếbtqcu đflurãstdotcxu con củjvpta tôckimi, cho dùlpgqckimi giếbtqct chếbtqct hay xẻidwto thịbkfnt cũzvrpng khôckimng phảqfrli chuyệzzshn củjvpta côckim, côckim nghĩsyowqpfenh rấhpgyt thiệzzshn lưjkjuơcustng sao? Vôckim cớjkju thu dưjkjurjnnng mộqggmt đflurckima bédxfy khôckimng rõpbdd lai lịbkfnch, côckim đflurúhpgyng làtcxu bịbkfntcxung đflurdxfyu!”

“Con gáppoui anh đflurãstdotcxum gìqpfe sai!” Thiêjbjkn Nhu rưjkjung rưjkjung nưjkjujkjuc mắbbazt quáppout lêjbjkn, tứckimc giậlwfin đflurếbtqcn cảqfrl ngưjkjuuwlri run rẩezfpy: “Con bédxfytcxu ruộqggmt thịbkfnt củjvpta anh, làtcxu anh cựppouc nhọxmnmc nuôckimi lớjkjun đflurúhpgyng khôckimng?! Cho dùlpgqtcxuckim dụhwemng thìqpfezvrpng kêjbjku anh mộqggmt tiếbtqcng ba, anh khôckimng cầdxfyn phảqfrli cầdxfym thúhpgy đflurếbtqcn mứckimc ngay cảqfrl con mìqpfenh cũzvrpng khôckimng nhậlwfin!”“Câixstm miệzzshng cho tôckimi!!” Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh quáppout lớjkjun.

Trong áppounh sáppoung mờuwlr tốhsvfi, hôckim hấhpgyp củjvpta cảqfrl hai vôckimlpgqng rõpbddtcxung, trừrlhqng mắbbazt nhìqpfen nhau, giốhsvfng nhưjkju hai con dãstdo thúhpgy sắbbazp cắbbazn xédxfy lẫohqnn nhau.

Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh ngồhsvfi xổrjnnm xuốhsvfng, bótcxup mặpzxvt côckim, trầdxfym giọxmnmng nótcxui: “Thậlwfit giốhsvfng…… Thiêjbjkn Nhu, côckimtcxu chịbkfn củjvpta côckim, chỉeliptcxu biểujyvu tìqpfenh nàtcxuy làtcxu giốhsvfng nhau nhấhpgyt…… Côckimhpgyy cũzvrpng thíckimch dùlpgqng sắbbazc mặpzxvt nàtcxuy đflurhsvfi đflurãstdoi vớjkjui tôckimi…… Nhưjkjung chếbtqct tiệzzsht, cốhsvfqpfenh tôckimi chíckimnh làtcxu thíckimch…… Ha……”

Đpbddôckimi mắbbazt củjvpta Thiêjbjkn Nhu run run chớjkjup, khàtcxun giọxmnmng hỏjcqpi: “…… Anh muốhsvfn làtcxum gìqpfe?”

Ábbaznh mắbbazt củjvpta Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh mêjbjk ly, trầdxfym giọxmnmng nótcxui: “Côckimtcxu biếbtqct gia cảqfrlnh củjvpta tôckimi kỳjbjk thậlwfit rấhpgyt thảqfrlm hay khôckimng, thậlwfit sựppou rấhpgyt khôckimng tốhsvft, tôckimi sốhsvfng nhiềcustu năedghm nhưjkju vậlwfiy, căedghn bảqfrln làtcxu khôckimng cótcxu bấhpgyt kỳjbjk ai đflurhsvfi đflurãstdoi thiệzzsht tìqpfenh vớjkjui tôckimi, côckim biếbtqct Nam Cung Dạtcxu Hi khôckimng? Đpbddótcxutcxu vợujyv củjvpta tôckimi…… Ngưjkjuuwlri phụhwem nữjgnx đflurótcxu thoạtcxut nhìqpfen rấhpgyt yêjbjku tôckimi, nhưjkjung côckim ta càtcxung yêjbjku tôckimn nghiêjbjkm củjvpta côckim ta hơcustn, cótcxu lẽujyv bảqfrln thâixstn côckim ta cũzvrpng đflurppoun ra, chẳjgnxng qua côckim ta khôckimng muốhsvfn thừrlhqa nhậlwfin năedghm đflurótcxuqpfenh đflurãstdo chọxmnmn sai ngưjkjuuwlri màtcxu thôckimi…… Còppoun cótcxu đfluráppoum ngưjkjuuwlri nhàtcxu Nam Cung kia, ai cũzvrpng khinh thưjkjuuwlrng tôckimi, đflurrlhqng tưjkjuoznxng tôckimi khôckimng biếbtqct bọxmnmn họxmnm khinh thưjkjuuwlrng tôckimi! Thiêjbjkn Nhu…… Nhiềcustu năedghm nhưjkju vậlwfiy chỉeliptcxu chịbkfnckim đflurhsvfi đflurãstdoi thiệzzsht tìqpfenh vớjkjui tôckimi, lúhpgyc ấhpgyy chúhpgyng tôckimi cótcxu phầdxfyn khótcxu khăedghn, chẳjgnxng sợujyv mỗzzshi ngàtcxuy ba bữjgnxa đflurcustu ăedghn mìqpfetcxui ăedghn báppounh bao khôckimng, chúhpgyng tôckimi cũzvrpng vẫohqnn chịbkfnu đflurppoung đflurưjkjuujyvc, nhưjkjung sao côckimhpgyy cótcxu thểujyvtcxui khôckimng yêjbjku liềcustn khôckimng yêjbjku tôckimi nữjgnxa? Chúhpgyng tôckimi vẫohqnn luôckimn đflurhsvfng cam cộqggmng khổrjnn…… Hiệzzshn tạtcxui tôckimi rơcusti xuốhsvfng khótcxu khăedghn, sao côckimhpgyy cótcxu thểujyv nhẫohqnn tâixstm mặpzxvc kệzzshckimi?”

Ábbaznh mắbbazt củjvpta anh ta tựppoua nhưjkju bịbkfnjbjk hoặpzxvc, đflurjcqpjkjuơcusti nhìqpfen rấhpgyt đfluráppoung sợujyv.

Thiêjbjkn Nhu chậlwfim rãstdoi lắbbazc đflurdxfyu, run giọxmnmng nótcxui: “Tôckimi cảqfrlnh cáppouo anh…… Khôckimng đflurưjkjuujyvc dùlpgqng tôckimi đflurujyv uy hiếbtqcp chịbkfn củjvpta tôckimi, chịbkfnckimi  sẽujyv khôckimng mắbbazc mưjkjuu củjvpta anh!”

Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh đflurang đflurbbazm chìqpfem trong sựppoujkjuoznxng tưjkjuujyvng củjvpta mìqpfenh, biểujyvu tìqpfenh lạtcxunh nhạtcxut, khôckimng chúhpgyt nàtcxuo đflurujyv ýcxks tớjkjui côckim.

“Chịbkfn củjvpta côckim quan tâixstm hay mặpzxvc kệzzshckim…… Đpbddótcxutcxu chuyệzzshn củjvpta côckimhpgyy,” Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh thấhpgyp giọxmnmng nótcxui: “Tôckimi hiểujyvu côckimhpgyy hơcustn côckim.”

“Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh…… Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh!” Thiêjbjkn Nhu ngãstdo trêjbjkn mặpzxvt đflurhpgyt, nhìqpfen anh ta chậlwfim rãstdoi đflurckimng dậlwfiy, lùlpgqi lạtcxui càtcxung đfluri càtcxung xa, sợujyvstdoi lớjkjun tiếbtqcng kêjbjku lêjbjkn, nhưjkjung anh ta khôckimng hềcust dừrlhqng bưjkjujkjuc.

“Tôckimi phảqfrli đfluri nhìqpfen con gáppoui, lâixstu rồhsvfi khôckimng gặpzxvp con bédxfy, khôckimng biếbtqct đflurãstdo bịbkfn mụhwem đfluriếbtqcm Nam Cung Dạtcxu Hi kia dạtcxuy thàtcxunh cáppoui dạtcxung gìqpfe……” Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh cưjkjuuwlri lạtcxunh: “Nótcxu rấhpgyt khôckimng nghe lờuwlri, ngay cảqfrl ba cũzvrpng khôckimng chịbkfnu kêjbjku, côckimtcxui làtcxujbjkn khốhsvfn kiếbtqcp nàtcxuo ởoznx nhàtcxu Nam Cung dạtcxuy?”


“Trìqpfenh Dĩsyowjbjknh!” Tiếbtqcng kêjbjku củjvpta Thiêjbjkn Nhu càtcxung lúhpgyc càtcxung xa dầdxfyn.

“Tạtcxum thờuwlri tôckimi cũzvrpng khôckimng nuôckimi nổrjnni chíckimnh mìqpfenh, càtcxung khôckimng nuôckimi nổrjnni thêjbjkm hai ngưjkjuuwlri, côckimjbjkn cầdxfyu nguyệzzshn nhìqpfen thấhpgyy Thiêjbjkn Tuyếbtqct trưjkjujkjuc mìqpfenh đflurótcxui chếbtqct …… Bâixsty giờuwlr đfluriềcustu duy nhấhpgyt tôckimi muốhsvfn, chíckimnh làtcxu tiềcustn, còppoun cótcxuckimhpgyy ……”

Thâixstn ảqfrlnh màtcxuu đfluren xa dầdxfyn, càtcxung đfluri càtcxung xa, mộqggmt tiếbtqcng ‘Ầjpdum!’ thậlwfit lớjkjun, cửqxkia sắbbazt bịbkfn khoáppou lạtcxui.

******

Trong biệzzsht thựppou an tĩsyownh, thờuwlri đfluriểujyvm Nam Cung Dạtcxu Hi xôckimng lêjbjkn, Dụhwem Thiêjbjkn Tuyếbtqct đflurãstdo rờuwlri giưjkjuuwlrng, côckim đflurang dọxmnmn dẹpeeup phòppoung ốhsvfc.

“Làtcxum sao vậlwfiy?” Dụhwem Thiêjbjkn Tuyếbtqct nhìqpfen vẻidwt mặpzxvt sốhsvft ruộqggmt củjvpta côckim ta, hỏjcqpi: “Côckim vộqggmi vộqggmi vàtcxung vàtcxung nhưjkju vậlwfiy làtcxum gìqpfe? Cótcxu phảqfrli cótcxu tin tứckimc củjvpta Y Y rồhsvfi khôckimng?”

Sắbbazc mặpzxvt Nam Cung Dạtcxu Hi táppoui nhợujyvt, nưjkjujkjuc mắbbazt còppoun treo ởoznx khótcxue mắbbazt.

Ngưjkjuuwlri giúhpgyp việzzshc gấhpgyp gáppoup chạtcxuy vàtcxuo, thởoznx hồhsvfng hộqggmc: “Thiếbtqcu phu nhâixstn! Xin lỗzzshi, tôckimi đflurãstdotcxui vớjkjui tiểujyvu thưjkjutcxutcxu lẽujyvckimppoun chưjkjua rờuwlri giưjkjuuwlrng, nhưjkjung tôckimi khôckimng ngăedghn cảqfrln đflurưjkjuujyvc, lúhpgyc sáppoung, trưjkjujkjuc khi đflurếbtqcn côckimng ty thiếbtqcu gia đflurãstdo dặpzxvn làtcxu khôckimng đflurưjkjuujyvc đfluráppounh thứckimc côckim, nótcxui khi nàtcxuo côckim dậlwfiy mớjkjui kêjbjku côckim xuốhsvfng ăedghn sáppoung……”

Dụhwem Thiêjbjkn Tuyếbtqct nhưjkjutcxu hiểujyvu ra, gậlwfit gậlwfit đflurdxfyu: “Tôckimi đflurãstdo biếbtqct, côckim xuốhsvfng dưjkjujkjui đfluri, láppout nữjgnxa tôckimi đfluri xuốhsvfng cùlpgqng Dạtcxu Hi.”

Ngưjkjuuwlri giúhpgyp việzzshc đfluráppoup trảqfrl mộqggmt tiếbtqcng rồhsvfi quay ngưjkjuuwlri tráppounh ra, trưjkjujkjuc khi đfluri còppoun sợujyvstdoi liếbtqcc nhìqpfen Nam Cung Dạtcxu Hi mộqggmt cáppoui.

“Côckimppoun cótcxu bụhwemng dạtcxu ăedghn cơcustm?” Nam Cung Dạtcxu Hi mởoznx miệzzshng, lạtcxui làtcxu mộqggmt câixstu lạtcxunh lùlpgqng.

Dụhwem Thiêjbjkn Tuyếbtqct hơcusti hơcusti nhíckimu màtcxuy.

“Cótcxu chuyệzzshn gìqpfe thìqpfeckimtcxui đfluri, khôckimng cầdxfyn phảqfrli châixstm chọxmnmc nhưjkju vậlwfiy, rốhsvft cuộqggmc làtcxutcxum sao?”

Nam Cung Dạtcxu Hi nắbbazm chặpzxvt di đflurqggmng, tay vẫohqnn luôckimn run rẩezfpy, nưjkjujkjuc mắbbazt rơcusti càtcxung lúhpgyc càtcxung nhiềcustu, gầdxfyn nhưjkju nhịbkfnn khôckimng đflurưjkjuujyvc muốhsvfn khótcxuc ra tiếbtqcng.

hpgyc nàtcxuy Dụhwem Thiêjbjkn Tuyếbtqct mớjkjui pháppout hiệzzshn khôckimng thíckimch hợujyvp, nhìqpfen bêjbjkn ngoàtcxui khôckimng cótcxu ngưjkjuuwlri kháppouc, sáppoung hôckimm nay cũzvrpng khôckimng nghe thấhpgyy đflurqggmng tĩsyownh kỳjbjk lạtcxuqpfe, áppounh mắbbazt lộqggm ra vẻidwt nghi hoặpzxvc, dắbbazt tay côckim ta đfluri vàtcxuo phòppoung, mềcustm giọxmnmng hỏjcqpi: “Đpbddưjkjuujyvc rồhsvfi, cótcxu chuyệzzshn gìqpfeckimtcxui đfluri, mớjkjui sáppoung sớjkjum đflurãstdoppouu kỉelipnh, ai chọxmnmc ghẹpeeuo côckim?”

“Phưjkjuơcustng pháppoup củjvpta côckimlpgqng đflurưjkjuujyvc khôckimng? Cótcxu tin tứckimc gìqpfe chưjkjua? Tìqpfem đflurưjkjuujyvc Y Y khôckimng?” Nam Cung Dạtcxu Hi rưjkjung rưjkjung nưjkjujkjuc mắbbazt hỏjcqpi.

Dụhwem Thiêjbjkn Tuyếbtqct chăedghm chúhpgy nhìqpfen côckim ta, hìqpfenh nhưjkjutcxu hiểujyvu ra gìqpfe đflurótcxu.

“Phưjkjuơcustng pháppoup củjvpta tôckimi cũzvrpng khôckimng nhấhpgyt đflurbkfnnh hữjgnxu dụhwemng, đflurếbtqcn bâixsty giờuwlr khôckimng cótcxu tin tứckimc cũzvrpng làtcxuqpfenh thưjkjuuwlrng, con cáppoui mấhpgyt tíckimch chúhpgyng ta thựppouc sựppou rấhpgyt lo lắbbazng, nhưjkjung đflurhsvfi phưjkjuơcustng cũzvrpng khôckimng thểujyv nhanh nhưjkju vậlwfiy đflurãstdo chúhpgy ýcxks tớjkjui, cũzvrpng khôckimng thểujyv nhanh nhưjkju vậlwfiy đflurưjkjua ngưjkjuuwlri vềcust cho chúhpgyng ta, côckim khôckimng hiểujyvu sao?”

Nam Cung Dạtcxu Hi lắbbazc đflurdxfyu, nưjkjujkjuc mắbbazt rơcusti xuốhsvfng mộqggmt giọxmnmt: “Tôckimi khôckimng hiểujyvu, hiệzzshn giờuwlrckimi chỉelip biếbtqct nếbtqcu nhưjkjuckim khôckimng đfluri cứckimu con gáppoui tôckimi, sẽujyv khôckimng ai cứckimu đflurưjkjuujyvc con gáppoui củjvpta tôckimi.”

Dụhwem Thiêjbjkn Tuyếbtqct chấhpgyn đflurqggmng, trong mắbbazt lộqggm vẻidwt khôckimng thểujyvjkjuoznxng tưjkjuujyvng: “Rốhsvft cuộqggmc làtcxutcxum sao?”

Nam Cung Dạtcxu Hi nhanh chótcxung mởoznx di đflurqggmng củjvpta mìqpfenh ra, ngótcxun tay run run, nhanh chótcxung bấhpgym tìqpfem tin nhắbbazn kia, đflurưjkjua cho côckim xem ảqfrlnh chụhwemp —— trêjbjkn ảqfrlnh chụhwemp, Trìqpfenh Lan Y nằqpfem ởoznx trêjbjkn sofa, đflurôckimi mắbbazt bịbkfn che lạtcxui, miệzzshng bịbkfnppoun kíckimn, hai tay bịbkfn trótcxui, toàtcxun bộqggmqpfenh ảqfrlnh nhìqpfen thấhpgyy màtcxu đflurau lòppoung.

Dụhwem Thiêjbjkn Tuyếbtqct chỉelip nhìqpfen thoáppoung qua, sắbbazc mặpzxvt trắbbazng bệzzshch, suýcxkst nữjgnxa làtcxum rơcusti di đflurqggmng củjvpta côckim ta xuốhsvfng đflurhpgyt.

“Sao lạtcxui thếbtqctcxuy? Đpbddâixsty làtcxu chuyệzzshn gìqpfe?” Dụhwem Thiêjbjkn Tuyếbtqct nhìqpfen chằqpfem chằqpfem Nam Cung Dạtcxu Hi, run giọxmnmng hỏjcqpi: “Từrlhq đflurâixstu côckimtcxu bứckimc ảqfrlnh nàtcxuy? Làtcxu ai gửqxkii cho côckim! Chẳjgnxng lẽujyv Y Y thậlwfit sựppou bịbkfn bắbbazt cótcxuc? Đpbddhsvfi phưjkjuơcustng gửqxkii ảqfrlnh cho chúhpgyng ta làtcxu muốhsvfn tiềcustn chuộqggmc?!”

Nam Cung Dạtcxu Hi chỉelip lẳjgnxng lặpzxvng rớjkjut nưjkjujkjuc mắbbazt, khôckimng nótcxui lờuwlri nàtcxuo.

“Côckimtcxui đfluri!!” Dụhwem Thiêjbjkn Tuyếbtqct khótcxu thởoznx quáppout lêjbjkn, túhpgym cáppounh tay củjvpta Nam Cung Dạtcxu Hi: “Rốhsvft cuộqggmc pháppout sinh chuyệzzshn gìqpfe, côckimtcxui cho tôckimi nghe tôckimi mớjkjui cótcxu thểujyvlpgqng côckim nghĩsyowppouch!”


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.